Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 105
Chương 105
Thuần huyết…
Cheongyeon thầm lặp lại lời Muwon trong đầu. Thuần huyết. Lần này, anh vô thức lầm bầm thành tiếng.
‘…Đừng khóc. Đây là phép màu mà ngài Yihwa thuần huyết đã ban tặng. Vú nuôi sẽ chăm sóc ngài Cheongyeon thật chu đáo, từng chút từng chút một như vú vẫn hằng làm. Cho đến khi ngài Cheongyeon trưởng thành, nhất định là thế.’
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói rất xưa cũ vang lên bên tai Cheongyeon, xoáy sâu vào tâm trí anh. Có lẽ là ngay sau khi mẹ qua đời chăng…?
Nơi cuối tầm mắt ngẩn ngơ, những tàn dư của quá khứ hiện lên như một ảo ảnh. Ở đó, một đứa trẻ bé xíu đang đứng khóc dưới mưa. Người vú nuôi cố kìm nén nước mắt, ôm chặt đứa trẻ vào lòng.
Nơi họ đứng là núi Cheonghwa, khi ánh sáng bình minh đang bao phủ thế gian trong sắc xanh mờ ảo. Cây cỏ trên núi vươn ra đón lấy người mẹ đã lạnh ngắt, đưa bà trở về với lòng đất.
“Yihwa đã cứu sống Trấn Cheonghwa. Hãy nhìn xem, Thiên Địa Hoa mà Yihwa đã làm cho nở rộ. Phép màu mà chỉ có người thuần huyết mới có thể tạo ra.”
Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Cheongyeon nghe tiếng đập như nhịp tim liền nhìn xuống chân mình.
Thiên Địa Hoa mà anh nhìn thấy ngày thơ ấu nhỏ bé và yếu ớt hơn bây giờ rất nhiều. Trong khoảnh khắc đó, Cheongyeon bừng tỉnh như bị tạt một gáo nước lạnh. Ảo ảnh về Thiên Địa Hoa biến mất sạch sẽ, thay vào đó là chiếc cùm dưới chân hiện ra rõ mồn một.
“Cậu, vừa nói cái gì cơ.”
Muwon đã tiến lại gần ngay trước mặt, nghiêng đầu cau mày hỏi.
“Ở Trấn Cheonghwa…”
Cheongyeon ngước lên nhìn hắn như bị mê hoặc.
“Vốn dĩ không có Thiên Địa Hoa.”
Bấy lâu nay Cheongyeon không nhớ rõ tại sao mẹ mình lại qua đời. Anh chỉ nghĩ bà mất sớm vì sức khỏe yếu.
Thế nhưng, vài ngày trước khi mẹ mất, Trấn Cheonghwa liên tục xảy ra lũ lụt. Nước biển tràn qua các con kênh, bến cảng chìm nghỉm không còn dấu vết, trở thành một phần của biển cả. Vô số người đã chết, những người sống sót phải di tản lên vùng đất cao hơn.
Và mẹ đã… trở thành…
Hoa tộc thuần huyết đã hiến dâng sinh mạng của mình để gieo trồng Thiên Địa Hoa cứu sống Trấn Cheonghwa và đón nhận cái chết. Thiên Địa Hoa của Trấn Cheonghwa là đóa hoa nở ra từ sinh mạng của mẹ anh.
“Vì thế nên cậu mới bắt cóc tôi.”
Cheongyeon ném cái nhìn về phía gã đàn ông nhà Hwangju đang nằm ngửa nhìn lên trần nhà. Đôi mắt vàng của Muwon cũng di chuyển theo ánh nhìn của Cheongyeon. Hajin lảo đảo ngồi dậy, máu vẫn nhỏ tong tong rồi cười khẩy.
“Định hy sinh tôi để hồi sinh Thiên Địa Hoa của Lục địa mấy người chứ gì.”
Nếu vú nuôi còn sống đến khi anh trưởng thành, bà sẽ chẳng bao giờ làm cái việc tiếp cận với Hoa tộc nhà Hwangju để tìm đồng loại.
Bà đã định dạy cho anh từng chút kiến thức một khi anh còn nhỏ, nhưng lại ra đi quá sớm, vì thế, anh trở thành một Hoa tộc khiếm khuyết và ngây ngô, chỉ biết mỗi việc chăm sóc Thiên Địa Hoa.
Thuộc hạ của Aduran đã giết vú nuôi… Nhưng tại sao lại giết vú nuôi cơ chứ?
Ngày hôm đó, anh và vú nuôi lên núi Cheonghwa hái rau, và tại đó…
Khụ khụ, Cheongyeon đột nhiên ho nhẹ. Cơn ho bất ngờ ập đến không dứt ngay mà kéo dài liên tục, và cuối cùng, anh hộc ra một búng máu tươi.
Tae Muwon cảm nhận được điềm gở từ biểu hiện bất thường của Cheongyeon, lập tức ôm lấy cơ thể đang run rẩy của anh. Cheongyeon vừa nôn ra máu xong cũng vội bịt miệng lại, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn Muwon.
Muwon giữ chặt lấy Cheongyeon đang ho sù sụ, gỡ tay anh ra khỏi miệng.
“Mẹ kiếp, anh bị làm sao thế này hả? Hả?”
Máu tươi nhuộm đỏ cằm, Cheongyeon lắc đầu yếu ớt như muốn nói chính anh cũng không biết.
“Hư… Ăn sống hoa Phúc Thọ thì chả thế.”
Hajin vừa kêu đau quá vừa tự nắn lại cái hàm bị lệch. Muwon ném cho Hajin một ánh nhìn sắc lẹm đến rợn người.
“Vốn dĩ phải sắc lên uống chứ? Thấy có thằng ngu nào ăn sống là tôi đã nghi rồi, hóa ra là không có ai dạy bảo.”
Bình thường thì hắn đã xé toạc cái mồm đang nói năng luyên thuyên của Hajin ra rồi, nhưng lúc này tâm trí Tae Muwon dồn hết vào Cheongyeon. Thấy anh thổ ra cả tảng máu, gân cổ Muwon nổi lên cuồn cuộn.
“Gọi bác sĩ mau!”
Nghe tiếng quát của Muwon, Hải Vương đang túc trực bên ngoài vội vã chạy vào.
Nắm bắt tình hình trong nháy mắt, Hải Vương ra lệnh cho thuộc hạ, còn Muwon nhanh chóng bế Cheongyeon lên giường. Mỗi lần ho anh lại nôn ra máu, khiến chiếc áo trắng cũng nhuốm đỏ. Dù hắn liên tục dùng bàn tay thô ráp lau mặt cho anh, máu vẫn không ngừng trào ra.
“Để thế là to chuyện đấy! Nếu hứa tha mạng cho tôi thì tôi sẽ chỉ cách cho! Á! Phải rồi, bọn Peira các người còn phớt lờ cả cờ trắng của tôi cơ mà.”
Nghe tiếng Hajin vọng vào từ bên ngoài, Muwon nghiến răng ken két. Câu “to chuyện” cứ ong ong trong đầu hắn. Muwon quấn chăn kín người Cheongyeon rồi lao ra ngoài túm tóc Hajin. Hải Vương đang định lôi Hajin đi thì vội lùi lại một bước.
“Mày vào kiểm tra tình trạng của Cheongyeon đi.”
Nghe giọng nói gằn dữ của Muwon, Hải Vương vội vã chạy vào phòng ngủ, cầm con dao bấm để trên bàn lên, ấn mạnh mũi dao vào tim Hajin.
“Thử xem nếu tao bắn nát tim thay vì nát đầu thì mày có sống được không nhé?”
Hajin thầm rủa thầm “thằng chó má như quỷ”, nhưng miệng vẫn nhếch lên một nụ cười nhẹ. Nhờ cỏ biển mà hắn ta mới giữ được cái mạng quèn này. Do không hấp thụ đủ năng lượng từ thực vật nên khuôn mặt bị đánh bầm dập trông nát bươm.
Hajin thậm chí còn không lấy được chút năng lượng nào từ cái cây mọc xuyên qua tòa nhà gần đó. Chẳng biết đã tốn bao công sức chăm bẵm thế nào mà thực vật ở Trấn Cheonghwa không thèm nghe lời bất cứ Hoa tộc nào khác ngoài Cheongyeon.
Nhìn lại thì, trong căn phòng giam lỏng Cheongyeon này chẳng có lấy một chậu hoa cỏ nào.
“Á hà, hóa ra Tae Muwon lừng lẫy thiên hạ cũng biết sợ Hoa tộc cơ à?”
Nhìn thấy xiềng xích, Hajin đã sớm từ bỏ ý định giải cứu Cheongyeon. Dù sao hắn ta cũng chẳng có ý định đưa Cheongyeon về thẳng Hwangju ngay.
Khi lưỡi dao đâm phập vào một nửa tim, Hajin mất đi vẻ bình tĩnh, vội vàng mở miệng. Đúng như Tae Muwon nói, Hoa tộc có thể hồi phục dù cơ thể có nát bấy, nhưng tim thì không.
“Nếu có Hoa tộc cùng chịu đau thì sẽ nhanh khỏi hơn đấy. Cách nhanh nhất là giao phối.”
Hajin dùng bàn tay gãy gập kỳ dị xoa xoa hạ bộ mình.
“Hư… Có cần tôi giúp một tay để giảm bớt một nửa đau đớn không? Xui xẻo thì chết đấy, giờ nhân vật số hai của Peira phải lấy lòng tôi rồi.”
Muwon định đâm xuyên tim hắn ta vì lời khiêu khích rẻ tiền đó, nhưng rồi lại rút dao ra, cắm phập vào mắt. Hajin hét lên thất thanh, có vẻ đau đớn lắm.
“Dọn cái thằng này đi.”
Theo lệnh Muwon, đám người Peira túm lấy Hajin đang ôm mặt giãy giụa lôi đi.
“Ăn sống đã nguy hiểm rồi mà còn dùng sức mạnh kiểu đó thì chết chắc đấy! Này, định nhìn Trấn Cheonghwa chìm nghỉm à?”
“Ngài Muwon!”
Muwon đang định bỏ qua việc moi tin tức và giết quách thằng khốn này, thì Hải Vương đang xem xét tình hình Cheongyeon hét lớn.
Muwon lao ngay vào phòng ngủ, chiếc chăn trắng đã đẫm máu. Ngược lại, trên khuôn mặt Cheongyeon chẳng còn chút huyết sắc nào.
“Bác sĩ đâu?”
“S-sắp đến rồi ạ.”
Muwon ôm Cheongyeon đang lơ mơ mở mắt vào lòng. Cơ thể anh lạnh hơn bất cứ ngày nào. Liệu lời nói Hoa tộc chia sẻ nỗi đau sẽ khỏi bệnh có thật không? Dù có thật thì hắn cũng chẳng biết cách chia sẻ nỗi đau với Cheongyeon. Không giống như Hoa tộc nhà Hwangju sống thành bầy đàn, Muwon cũng giống Cheongyeon, chẳng được học hành gì sất.
“Thực ra… tôi biết, biết mà. Vú nuôi bảo, không được ăn sống…”
“Thế tại sao lại ăn sống cái thứ đó làm đéo gì!”
Muwon quát lên, đôi mắt Cheongyeon ngập tràn vẻ oan ức như muốn nói tại ngài mà, tại tôi phải lén lút ăn vội vàng vì sợ ngài biết thôi.
“Lạnh quá…”
Thế nhưng Cheongyeon không thể đẩy Muwon ra, anh áp sát cơ thể mình vào hơi ấm nóng rực kia. Muwon vuốt dọc sống lưng Cheongyeon, cố gắng truyền nhiệt cho anh. Thân nhiệt ngày càng giảm sút tựa như cái xác vừa vớt lên từ vùng biển băng giá. Sau khi nôn ra máu đến mức cạn kiệt, dường như anh đang tiến dần đến cái chết.
“L-lạnh quá.”
Giọng Cheongyeon run lên bần bật, hơi lạnh toát ra từ đôi môi hé mở. Muwon hà hơi vào đôi môi đầy máu của Cheongyeon như muốn cứu sống người vừa vớt từ dưới nước lên, hắn muốn chia sẻ thân nhiệt nóng hơn người thường của mình cho anh. Hắn lấy đi hơi thở lạnh lẽo của Cheongyeon và trút vào đó hơi thở nóng hổi. Chiếc lưỡi dày quét sạch những vệt máu đọng lại. Muwon nuốt khan, đảm bảo không còn chút sắc đỏ nào trong khoang miệng anh.
Hộcc… Hơi thở thoát ra giữa hai làn môi của Cheongyeon không còn lạnh lẽo thêm nữa.
“…Này, tôi đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng đấy, biết không hả?”
Cheongyeon với đôi mắt đờ đẫn lắc đầu như không hiểu hắn đang nói gì.
“Mẹ kiếp, anh mà chết thử xem, tôi sẽ nhốt hết lũ người ở Trấn Cheonghwa lại không cho ra ngoài rồi dìm chết sạch sành sanh.”
“S-sao lại nói lời độc địa thế. Không chết đâu, tôi… tôi lúc nào cũng chịu đựng rất giỏi mà…”
Cái đồ hiền lành quá thể. Thà rằng độc ác như mẹ hắn còn hơn.
Tòa nhà trên biển có một cái cây khổng lồ mọc xuyên qua. Khoảnh khắc nhìn thấy cùm chân, lẽ ra Cheongyeon có thể nổi giận và điều khiển cái cây đó làm loạn lên.
Dù sở hữu sức mạnh có thể tàn sát hàng ngàn người chỉ bằng một ý nghĩ, nhưng vì tâm tính lương thiện nên anh không thể làm hại ai. Ngược lại, anh còn dùng sức mạnh vì người khác và nơm nớp lo sợ ai đó sẽ chết. Một kẻ sống giữa ranh giới sinh tử như hắn không thể nào hiểu nổi tấm lòng đó.
“Hải Vương.”
“Vâng, đại ca.”
“Đóng cửa lại rồi cút ra ngoài. Từ giờ không cho ai vào hết.”
“C-cả bác sĩ nữa ạ?”
Muwon không trả lời, lột phăng chiếc áo sơ mi. Hải Vương vừa hỏi xong cũng không nói thêm lời nào, đóng cửa lui ra. Trong lúc đó, Muwon lột sạch bộ quần áo ướt đẫm máu của Cheongyeon, liên tục hôn lên khắp nơi trong khoang miệng anh, kiểm tra tỉ mỉ xem còn sót lại chút máu nào không.
Cheongyeon nửa tỉnh nửa mê khao khát hơi ấm, đón nhận lưỡi của Muwon. Lưỡi hắn quét sâu xuống tận cổ họng khiến anh nghẹt thở, nhưng anh không thể cưỡng lại hơi nóng truyền từ da thịt nóng hổi kia. Khoang miệng dần nóng lên như vừa nuốt trọn một mặt trời rực lửa.
Muwon nhạy bén quan sát tình trạng của Cheongyeon. Có vẻ lời thằng đầu trắng nói về việc giao phối không hoàn toàn là bịa đặt, Cheongyeon đang lao về phía cái chết dường như đã khựng lại một chút. Lúc này Muwon mới nhận ra tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Khó khăn lắm mới tìm được, nếu anh chết thì tôi lại phải đi tìm à.”
Muwon ấn mạnh môi lên trán Cheongyeon. Cheongyeon nhận ra bàn tay Tae Muwon đang ôm lấy gáy mình ướt đẫm mồ hôi.
Vì thế, anh vòng tay ôm lấy tấm thân rắn chắc của kẻ chỉ biết buông lời cay độc ấy. Toàn thân đau nhức, nhưng những nơi da thịt chạm vào hắn dường như cơn đau tan biến, như thể nỗi đau đang truyền sang Tae Muwon vậy.
Ngày bé mỗi khi đau ốm, vú nuôi cũng thường ôm anh thật chặt, và cơn đau sẽ dịu đi, giống như bây giờ.
“Anh đừng hòng chết yên thân.”
Muwon bóp chặt cằm Cheongyeon.
“Tôi sẽ chịch cho đến khi anh sống lại thì thôi.”