Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 11
Chương 11
“Vậy xin nhờ anh giúp đỡ ạ.”
Cheongyeon cúi đầu cảm ơn, Thổ Tinh thấy vậy liền cúi đầu đáp lại, bảo anh đừng khách sáo. Sau đó, khụ khụ, gã bắt đầu húng hắng ho. Thấy gã ho khan mãi không dứt, Cheongyeon tròn mắt nhìn. Lúc này Thổ Tinh mới nói mình phải đi đây rồi quay người định rời đi.
“Này anh ơi.”
Anh chỉ gọi với theo từ phía sau, vậy mà Thổ Tinh giật bắn mình nhảy dựng lên. Làm gì mà giật mình dữ vậy… Cheongyeon có chút ngượng ngùng, cười trừ.
“Đồ đạc chuyển nhà tôi đã đóng gói hết rồi nên không có gì biếu anh, nhưng thấy anh có vẻ bị khô họng, cầm cái này uống tạm nhé.”
Cheongyeon đưa ra một lọ nhỏ đựng bột lấy từ trong quầy tính tiền. Thổ Tinh nhìn cái lọ trong tay Cheongyeon với vẻ mặt ngơ ngác.
“Đây là bột gừng, pha với nước ấm uống rất tốt cho phế quản đấy ạ.”
Cheongyeon thỉnh thoảng cũng pha bột gừng uống. Mắt Thổ Tinh mở to hết cỡ như muốn rách cả đuôi mắt.
“Cậu cho tôi cái này sao?”
“Vâng, cũng chẳng có gì to tát đâu ạ.”
Thổ Tinh đỡ lấy bằng cả hai tay, cái lọ nhỏ xíu lọt thỏm trong đôi bàn tay hộ pháp, trông bé như hạt đậu.
“Nhờ anh… nói giúp tôi nhé.”
“Rõ!”
Thổ Tinh gật đầu lia lịa bảo cứ tin ở gã, rồi chỉ sau vài bước chân đã biến mất khỏi cửa tiệm.
Phù, Cheongyeon thở hắt ra một hơi dài muộn màng, ngồi xuống chiếc ghế thò ra ngoài quầy tính tiền. Liếc nhìn ra bên ngoài, anh thấy Thổ Tinh đang mở cái lọ nhỏ ra và chăm chú nhìn vào bên trong.
‘Hắn nghi ngờ mình cho thuốc độc hay sao ta…?’
Anh đã đưa với tấm lòng biết ơn chân thành nên chỉ biết cười khổ.
Thôi kệ, dù hắn có vứt đi thì cũng đành chịu. Nghĩ vậy, anh định đứng lên đi đến văn phòng môi giới thì thấy Thổ Tinh dốc thẳng cái lọ nhỏ vào miệng. Trong lúc Cheongyeon còn đang bàng hoàng, bụi gừng bay phù ra khỏi miệng Thổ Tinh.
Rõ ràng đã dặn là pha với nước mà…
Anh lo gã sẽ nghĩ mình chơi khăm rồi quay lại gây sự. Thổ Tinh quay lại nhìn Cheongyeon đang lo lắng, miệng ngậm chặt. Cánh mũi gã phập phồng như đang cố nhịn ho, mắt thì hằn lên tia máu.
‘Cứ thế kia nhỡ đâu bột vào khí quản thì nguy.’
Cheongyeon hoảng hốt chạy vội vào trong phòng lấy nước mang ra, nhưng Thổ Tinh đã không còn ở đó nữa. Đám bụi gừng gã phun ra dữ dội lúc nãy cũng đã bị gió cuốn bay mất tăm.
***
Người Hoa Tộc cuối cùng mà Muwon nhìn thấy có mái tóc đen nhánh và đôi mắt còn đen hơn cả màn đêm. Hoa Tộc là một gia tộc, nên chắc ngoại hình cũng na ná nhau thôi nhỉ?
Suy luận nghe cũng có lý đấy, nhưng trực giác của Muwon lại bảo không phải vậy.
Cũng chẳng có cách nào xác minh tin đồn họ đang chống đỡ đại lục là thật hay giả. Chỉ biết rằng sau khi người Hoa Tộc mà hắn biết qua đời, đại lục đã chìm xuống.
Có thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hoa Tộc vừa chết thì đại lục chìm, lật ngược vấn đề lại thì đây chẳng phải là cái cớ hoàn hảo để thêu dệt nên truyền thuyết họ bảo vệ đại lục hay sao. Tuy nhiên, Muwon đã trực tiếp trải qua thảm họa chìm đại lục, không coi Hoa Tộc chỉ là một truyền thuyết đơn thuần.
“Tae Muwon, ngủ à?”
Muwon đang ngồi trên ghế, gác đôi chân dài lên bàn. Hắn không hề nhúc nhích trước người vừa bước vào. Căn phòng của ông trùm nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà nổi trên biển này, chỉ có Muwon và Tae Cheonoh mới được phép ra vào.
“Tao hỏi mày ngủ chưa.”
“Rồi.”
Hắn ngả lưng hết cỡ ra sau ghế, mắt vẫn nhắm nghiền. Phía sau Muwon là một tủ trưng bày trong suốt, bên trong đặt nhiều mô hình tàu thuyền bằng vàng. Tất cả đều là vật yêu thích của Tae Cheonoh.
“Ngủ mà trả lời được à?”
“Ừ.”
Tae Cheonoh tặc lưỡi nhìn Muwon vẫn nhắm mắt.
“Mà nay mày dở chứng gì mà ru rú ở đây suốt thế?”
Muwon thường dành nhiều thời gian trên tàu Peira hơn là ở tòa nhà nổi. Vậy mà hắn đã chôn chân ở tòa nhà này suốt hai ngày trời không đi đâu. Muwon dùng sự im lặng để lờ đi câu hỏi của Tae Cheonoh.
“À, phải rồi. Thằng Thổ Tinh bảo đang đợi mày ở phòng nghỉ tầng 13 đấy.”
Thiết bị liên lạc ở Trấn Cheonghwa cùng lắm chỉ có bộ đàm hoặc điện thoại cố định. Nghe nói trước khi mực nước biển dâng cao đột ngột, việc liên lạc tự do hơn bây giờ nhiều, nhưng đó đã là chuyện của vài trăm năm trước nên chẳng ai cảm nhận được rõ ràng.
“Ờ.”
“Thằng chó này ngủ mà chỉ mở mồm khi cần thiết thôi nhỉ.”
Muwon hé mắt ti hí. Có vẻ hắn buồn ngủ thật, đôi mắt vàng kim trông lờ đờ hơn mọi khi. Muwon móc bao thuốc và bật lửa Zippo từ túi trong áo vest ra. Xoẹt, nắp bật lửa bật mở, vang lên âm thanh sắc lạnh như tiếng kiếm rút khỏi vỏ.
“Tae Muwon à.”
Muwon đang ngả người trên ghế, chỉ liếc mắt nhìn về phía Tae Cheonoh.
“Tao hỏi cho chắc thôi, mày có hứng thú với thằng bán thuốc à?”
“Mày rảnh háng đến mức nói nhảm được rồi đấy nhỉ?”
“Nghe bảo hôm qua mày sai người đi giúp nó chuyển nhà mà.”
“Thế à?”
“Mày không biết thì sao tao biết được.”
“Thế mày làm sao biết thằng đó?”
Tae Cheonoh cầm lấy chiếc áo khoác vứt bừa bãi trên ghế sofa, nhìn thái độ có phần gay gắt của Muwon. Anh ta rút thuốc ra, đang loay hoay tìm bật lửa thì Muwon ném cái Zippo sang.
“Gọi nó là ‘thằng’ thì hơi không hợp nhỉ?”
Tae Cheonoh ngậm điếu thuốc, đáp lại.
“Thế gọi là ông già nhé?”
“Càng không phải.”
Tae Cheonoh rít một hơi thuốc phù, rồi nhả lời.
“Thằng bán thuốc cũng nổi tiếng phết đấy.”
“Theo nghĩa nào.”
Muwon hạ chân xuống, lưng ghế cũng bật thẳng lên.
“Số sát phu.”
“Sát phu?”
Muwon kéo dài giọng.
“Nghe đồn là dù nam hay nữ, cứ kẻ nào mê mẩn thằng bán thuốc là đều không có kết cục tốt đẹp.”
Đang lúc buồn chán thì đây quả là câu chuyện thú vị hiếm hoi.
“Thằng bán thuốc lừa tiền bọn nó à?”
“Thế thì là hấp dẫn chứ sát phu cái gì?”
“À há, thế ra mày toàn bị mấy đứa hấp dẫn vãi lúa lừa tiền đấy phỏng?”
Muwon cười. Dù sao thì đi lừa người khác vẫn tốt hơn là bị lừa. Thằng bán thuốc dùng cái bản mặt xinh đẹp đó để mị dân rồi moi tiền? Chuyện này nghe cũng bùi tai đấy.
“Thằng chó, tao là đi làm từ thiện nhé.”
“Thế còn thằng bán thuốc thì sao.”
Trái ngược với vẻ mặt đang cười, đôi mắt vàng kim nhìn Tae Cheonoh chẳng vương chút cảm xúc nào. Tae Cheonoh đã hút xong điếu thuốc, lại rút thêm điếu nữa.
“Mày bảo không quan tâm đến thằng bán thuốc, xạo chó. Quan tâm vãi cả ra ấy, tao sắp chết chìm trong sự quan tâm của mày rồi đây.”
“Quan tâm thì có.”
“Thật á?”
Tae Cheonoh nhìn Muwon với vẻ chán nản rồi nói tiếp.
“Có thể chỉ là tin đồn nhảm nhí thôi, nhưng tốt nhất là tránh xa thằng bán thuốc ra. Đứa đẹp như nó, ừ thì không có nhiều thật, nhưng tao nghĩ cũng chẳng cần thiết phải lao đầu vào chỗ chết làm gì.”
“Thằng hèn.”
“Này nhé! Nghe cho thủng này. Lý lịch trích ngang của thằng bán thuốc ly kỳ lắm đấy.”
Theo lời Tae Cheonoh kể, Cheongyeon mồ côi từ nhỏ và được chủ tiệm hoa nuôi dưỡng.
Sau đó, chủ tiệm hoa cần tiền nên định bán Cheongyeon cho bọn hải tặc, nhưng đêm hôm đó, kỳ lạ thay chỉ có mỗi tiệm hoa bị ngập nước và người chủ chết đuối. Sau vụ đó, người ta đồn Cheongyeon mang lại xui xẻo nên chẳng ai dám nhận nuôi.
Thế là Cheongyeon phải sống một mình, nhờ khéo tay từ bé nên anh đi hái dược liệu về sơ chế rồi bán để kiếm sống. Tích cóp từng đồng từng hào, đến tuổi thiếu niên anh đã mua lại được tiệm dược liệu Cheongyeon hiện tại.
Nghe đến đây thì quả là cuộc đời của một đứa trẻ vừa đáng khen vừa đáng thương.
“Trước khi chúng ta đến đây, bọn hải tặc lộng hành thế nào mày biết rồi đấy, thế mà nó vẫn bình an vô sự thì có lạ không?”
Muwon cũng đồng tình một phần với lời của Tae Cheonoh. Vốn dĩ hồng nhan bạc phận, kẻ đẹp mà không có tiền thì đời thường bi thảm.
“Mấy thằng định giở trò với thằng bán thuốc đều biến mất không một dấu vết. Nghe bảo không ít đứa lao vào rồi chết bất đắc kỳ tử đâu.”
Tae Cheonoh rùng mình eo ôi một cái, thấy vậy Muwon cười khùng khục.
“Đệch, đúng là truyền thuyết đô thị nhỉ?”
“Không phải điêu đâu, thật đấy! Thế nên bọn ở Trấn Cheonghwa mới để yên cho nó đấy chứ. Một đứa trông ngon như thế cơ mà.”
“Thế à?”
Muwon liếc nhìn xuống hạ bộ của mình rồi đứng dậy khỏi ghế.
“Nhờ mày mà tao càng chắc chắn hơn.”
“Cái gì.”
“Thằng đó là Hoa Tộc.”
Muwon dí điếu thuốc vào gạt tàn.
“Hầy, Tae Muwon mất hết cảm giác rồi à. Nó không phải đâu, nghĩ mà xem. Hoa Tộc mà chúng ta biết lại bần hàn như thế… Á! Đụ mẹ, đụ mẹ! Biết rồi!”
Tae Cheonoh vất vả né cái gạt tàn bay tới, hét toáng lên.
“Lại đi đâu đấy!?”
Thấy Muwon khoác chiếc áo vest sặc sỡ lên người, Tae Cheonoh hỏi.
“Đi cưng nựng thằng Thổ Tinh.”
“Thằng điên.”
Muwon nhét đại cái bật lửa Zippo mà Tae Cheonoh ném trả vào túi trong áo vest. Hắn khỏi phòng ông trùm, đi thang máy cũ kỹ xuống tầng 13.
***
Tòa nhà nổi có tổng cộng 20 tầng: tầng 1-5 dành cho cấp dưới, 6-10 cho cấp trung, 11-15 cho cấp cao và các Tinh Tú. Tầng 16-20 là không gian riêng của Muwon và Tae Cheonoh, nhưng thực tế họ chỉ thường xuyên sử dụng tầng 20.
Bước xuống tầng 13, Muwon đá vào người Mộc Tinh đang nằm lăn lóc ở hành lang. Mộc Tinh ôm chai rượu say bí tỉ, chửi thề một câu lè nhè rồi lồm cồm bò dậy.
“Đụ má! Thằng nào đấy!”
“Mộc Tinh, muốn ăn đòn hả?”
“…Đạ, đại ca! Không phải ạ!”
Vừa nhận ra Muwon, Mộc Tinh vội vàng buông nắm đấm xuống và gập người chào.