Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 111
Chương 111
‘…Liệu có thể nói rằng cái chết của vú nuôi cũng có lỗi của hắn không?’
Chính bản thân anh còn chưa tìm được câu trả lời cho câu hỏi ấy, vậy mà Tae Muwon lại tự thú nhận mình chính là đứa trẻ anh từng gặp trên núi Cheonghwa ngày đó. Hắn dùng tay quệt đi dòng máu chảy ra từ tai. Ngay cả những chiếc khuyên bị vẻ ngoài hoa lệ che khuất giờ cũng dính đầy máu.
“Người chết hôm đó là mẹ anh à? Hay là vú nuôi nhỉ?”
Cheongyeon không tin vào tai mình, không thể tin nổi Tae Muwon lại có thể nói về cái chết của hai người họ một cách nhẹ tênh như vậy. Nhưng Tae Muwon không biết rằng mẹ anh đã hy sinh mạng sống để cứu lấy Trấn Cheonghwa đang chìm nghỉm.
“Tôi… không nhớ.”
“À, không nhớ hả. Dù tôi đã cứu mạng anh đến hai lần?”
Khoảnh khắc ấy, bao nhiêu lời muốn nói trào dâng trong lòng.
‘Nếu không phải vì người lục địa các người thì vú nuôi đã không chết.’
‘Sao cậu có thể nói như thể đó là Cậu chẳng có gì to tát vậy? Anh là kẻ đeo khuyên để tưởng nhớ cái chết của người nhà mình, vậy mà cái chết của người thân kẻ khác thì lại dễ dàng buông lời như thế sao?’
Những suy nghĩ tiêu cực khiến đầu Cheongyeon đau như búa bổ.
“Tháo xích cho tôi trước đã.”
Muwon lại ngồi xuống trước mặt Cheongyeon đang cúi gằm mặt. Cứ tưởng hắn sẽ dễ dàng tháo xích như mong đợi, nhưng hắn lại nghiêng đầu, chỉ chăm chăm nhìn vào mặt anh.
Đứa trẻ gầy gò ốm yếu như chưa từng được ăn bát cháo loãng, thấp bé hơn hắn ngày nào giờ đây đã lớn phổng phao. Điểm giống nhau duy nhất giữa ngày xưa và bây giờ chỉ là đôi mắt vàng rực sáng quắc kia.
Đột nhiên, hắn nở một nụ cười dữ tợn.
“Không nhớ cái đếch gì.”
Muwon nắm chặt lấy má Cheongyeon nhue quyết tâm bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Tự dưng cái cây ở đây lại nổi điên lên làm gì? Nó là loài thực vật cảm ứng với Hoa Tộc đấy.”
Dù chuyện anh mất trí nhớ bấy lâu nay là giả hay thật, thì bây giờ hắn có vẻ tin chắc rằng anh đã nhớ lại. Có lẽ diễn xuất của anh vẫn còn thiếu sót.
Cheongyeon vốn nghĩ mình diễn kịch lừa người cũng khá giỏi… Đó là kỹ năng sinh tồn anh đã học được để sống sót an toàn ở Trấn Cheonghwa. Khi giả vờ không phải là Hoa Tộc, anh thậm chí đã qua mặt được cả Tae Muwon trước mắt này cơ mà.
Cheongyeon giấu đi suy nghĩ thật, trưng ra bộ mặt thản nhiên hỏi lại.
“Lại là linh cảm à?”
Khi Muwon đứng dậy, đầu Cheongyeon cũng bị kéo lên theo vì má vẫn đang bị hắn nắm chặt.
“Tôi đã nhìn thấy cái kiểu mắt này hàng vạn lần rồi.”
Cheongyeon không biết mình đang nhìn Muwon với ánh mắt như thế nào.
“Chà, anh đang oán hận tôi này.”
Lời nói sắc bén bay thẳng vào tim.
“……Tôi không nhớ.”
“Giả vờ cái gì, cứ hỏi thẳng ra xem nào.”
“Tôi đã bảo là không nhớ rồi.”
“Gia đình anh chết là do vướng vào tôi và cái đám khốn kiếp đến tìm Tae Cheonoh đấy.”
Lời nói tàn nhẫn đến mức khiến anh hối hận vì bấy lâu nay đã từng nghĩ tốt về Tae Muwon. Nhưng dù anh có nghĩ xấu về hắn, thì cũng chẳng có sức để làm xước một mảnh da của Tae Muwon.
“Một thằng dư sức thoát ra được lại cứ để bị bắt giữ như một thằng ngu, oán hận cái thằng làm gia đình mình chết nhưng lại chẳng dám làm hại gì nó. Chính vì thế nên anh mới ra nông nỗi khốn nạn này đấy. Người dân Trấn Cheonghwa lẽ ra phải quỳ rạp dưới chân anh mà run sợ, đằng này anh lại đi nhìn sắc mặt thằng chủ nhà trọ rồi ngồi thái thuốc như thằng đần.”
Bàn tay to lớn đang nắm chặt má Cheongyeon chuyển sang vuốt dọc khuôn mặt anh. Bàn tay thô ráp cọ vào mặt anh như giấy nhám.
“Cậu đã thấy Hoa Tộc ở Hwangju rồi đấy. Nếu dùng sức mạnh vì tư lợi cá nhân thì cơ thể sẽ hỏng hóc.”
“Không phải đâu, chỉ là anh ghét thôi. Ghét máu, ghét bạo lực, và cái này nữa.”
Muwon dùng đầu ngón trỏ gõ gõ vào đầu Cheongyeon.
“Vì chỗ này là một vườn hoa.”
Hốc mắt vốn đã nóng lên từ nãy giờ như muốn bùng cháy.
“……Sao cậu cứ nói những lời cay nghiệt với tôi vậy?”
Thật không thể hiểu nổi. Cheongyeon có đủ lý do để oán hận hắn, nhưng anh đã cố gắng không làm thế. Muwon lúc đó chỉ là một đứa trẻ theo người lớn đến Trấn Cheonghwa xin tị nạn, thậm chí còn nhỏ tuổi hơn anh lúc bấy giờ.
Cheongyeon đã cố xây dựng một tòa thành trong lòng để trấn áp bản thân, tự nhủ rằng phải hiểu cho hoàn cảnh, rằng Tae Muwon không có lỗi, rằng vú nuôi chỉ là không may mắn… Nhưng Tae Muwon đã thẳng chân đạp đổ tòa thành ấy.
“Vú nuôi chết không phải tại cậu.”
“À, hóa ra là vú nuôi.”
“Cậu nhìn lầm rồi. Tôi không oán hận.”
“Nhìn mặt tôi mà nói lại xem.”
Cheongyeon thà để má bị nắm chặt lần nữa chứ không thể ngẩng đầu lên. Nhưng Muwon không dùng sức ép buộc. Sự im lặng kéo dài một lúc lâu, cho đến khi tiếng ho khẽ vang lên khiến Cheongyeon từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm nhau ngay lập tức, anh nhận ra hắn vẫn luôn nhìn mình nãy giờ. Nhưng từ miệng hắn, một cục máu đen sẫm vừa được nhổ ra. Nhìn qua cũng biết có vấn đề nghiêm trọng, nhưng Muwon chỉ quệt qua loa mép miệng như thể đó là thứ phiền toái.
“Sao… sao thế?”
“Ha, mẹ kiếp. Hèn hạ thật, đúng không?”
Rốt cuộc là hèn hạ cái gì chứ.
“Tôi đang kể công bỏ mẹ ra đây này.”
Anh đang định hỏi lại xem hắn có ổn không khi thấy mắt hắn cũng đỏ ngầu, thì…
“Đại ca! Đại ca! Tự nhiên có cái cây mọc lên trong tòa nhà chúng ta rồi…”
Thổ Tinh hớt hải chạy vào, trên người dính đầy bụi xi măng. Nhìn thấy còng xích trên chân Cheongyeon, gã khựng lại. Thấy Muwon quay lại nhìn, Thổ Tinh hít một hơi rồi tuôn ra một tràng cùng với hơi thở hắt ra.
“……Trong lúc hỗn loạn, tên Hoa Tộc ở Hwangju cũng biến mất rồi. Ba đứa thuộc hạ của Peira canh giữ hắn đã chết.”
Muwon đảo đôi mắt vàng lên trên rồi lại hạ xuống nhìn Cheongyeon.
“Này, chúc mừng nhé. Dù muốn hay không thì cũng có ba mạng người chết vì anh rồi đấy.”
Muwon nhìn vào đôi đồng tử đang run rẩy dữ dội của Cheongyeon rồi nhả từng chữ.
“Truyền lệnh cho toàn bộ đội Peira, từ giờ bắt đầu săn lùng thằng đầu trắng.”
Thổ Tinh đáp ngắn gọn rồi nhanh chóng rời khỏi phòng như khi bước vào, Tae Muwon cũng quay lưng đi.
“Tôi không… không cố ý. Chỉ là trong mơ… tôi mơ thấy…”
“Thế à? Nhưng lúc đó tôi đã cố ý chạy trốn lên núi Cheonghwa đấy. Kể cả có biết anh và vú nuôi ở đó thì tôi vẫn sẽ làm thế thôi.”
“……”
Cheongyeon túm chặt lấy ga giường trắng toát bằng bàn tay cũng trắng bệch không kém. Nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Muwon. Trong đôi mắt màu nâu xám ấy là vô vàn cảm xúc đang cuộn trào. Ngay khi Cheongyeon định nói gì đó, Muwon vừa bước ra ngoài vừa nói với Mộc Tinh đang canh cửa.
“Đừng rời mắt khỏi anh ta.”
“Vâng, đại ca.”
Muwon nhổ ngụm máu vừa trào lên xuống tấm thảm. Để át đi mùi máu tanh, hắn lôi điếu thuốc ra ngậm và châm, rồi sải bước dọc hành lang, hắn ném ánh nhìn về phía trung tâm tòa nhà, nơi cái cây có thân hình to lớn như đã tồn tại hàng chục năm đang sừng sững.
Muwon nhớ lại khuôn mặt tái mét của Cheongyeon khi nghe tin ba tên thuộc hạ của Peira đã chết. Cheongyeon thì không biết, nhưng Quyền Tộc do đặc tính giống loài, nên không quá bi lụy trước cái chết của gia đình hay đồng đội.
Nếu ai đó bị tấn công và chết, họ coi đó chỉ là do kẻ đó quá yếu. Tuy nhiên, dù có chết vì thua trận, họ vẫn nhất định phải tổ chức tang lễ đàng hoàng.
Vị trí trong Quyền Tộc được quyết định bởi sức mạnh, nên Hỏa Tinh gọi Tae Muwon – người được biết đến là nhân vật số hai của Peira – là thủ lĩnh. Lý do Tae Cheonoh vẫn ngồi ở vị trí đầu sỏ cũng là vì kẻ mạnh như Muwon muốn thế.
“Tôi… không nhớ.”
Đứa trẻ hắn gặp ở núi Cheonghwa quả nhiên là Cheongyeon như dự đoán. Nhưng khoảnh khắc chạm mắt với Cheongyeon, hắn cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh. Khi nhìn vào đôi mắt chứa đầy oán hận ấy, hắn thấy rõ mồn một việc anh đang tìm kiếm lý do cho cái chết của vú nuôi ở nơi hắn.
Cũng chẳng sai. Nếu không phải tại hắn, thì thuộc hạ của Aduran đã chẳng lục soát núi Cheonghwa, và vú nuôi của Cheongyeon cũng chẳng phải chết. Nhưng dù gì thì Muwon cũng đã cứu mạng Cheongyeon, bắt hắn chịu trách nhiệm gì cho một người đàn bà đã chết hàng chục năm trước đây chứ?
“Cậu nhìn lầm rồi. Tôi không oán hận cậu.”
“Đúng là cái đầu toàn hoa, thật tình.”
Tae Muwon nếm trải cảm giác không thể thoát ra khỏi vườn hoa mà Cheongyeon đã giăng ra. Thay vì biển cả với đường chân trời vô tận, bốn bề xung quanh hắn là những cánh đồng hoa. Hắn như ngửi thấy mùi hoa Phúc Thọ nồng nặc đến mức ngạt thở từ vườn hoa vô hình ấy. Muwon cố tình rít hơi thuốc sâu hơn.
Tại sao khi đến Trấn Cheonghwa hắn lại tìm kẻ buôn lậu hoa Phúc Thọ? Đó là vì Muwon đã từng thấy mẹ mình ăn hoa Phúc Thọ tươi, nên tin chắc rằng Hoa Tộc nhất định phải ăn hoa Phúc Thọ. Ai mà biết là phải sắc lên uống chứ.
Muwon lại một lần nữa lắc đầu để rũ bỏ cảm giác ù tai do máu gây ra. Lý do hắn vẫn còn trụ được dù đã gánh chịu toàn bộ đau đớn của Cheongyeon không chỉ vì là Quyền Tộc, mà có lẽ là do hắn có khả năng kháng lại hoa Phúc Thọ tươi.
“Mày giống hệt cái gã đàn ông đáng nguyền rủa đó, mày lấy cả kịch độc giết chết bộ tộc ta làm dưỡng chất mà vẫn sinh ra lành lặn. Đổi lại, máu và dịch thể của mày lại trở thành thuốc độc với bộ tộc ta.”
‘Kịch độc giết chết bộ tộc ta.’
Mẹ hắn đã ăn hoa Phúc Thọ từ khi mang thai hắn. Vì thế nên bà mới bảo máu của hắn là độc dược đối với Hoa Tộc sao? Nhưng tại sao khi Cheongyeon uống máu hắn lại bình an vô sự? Có lẽ vì hắn là Hoa Tộc lai tạp nên máu hắn chẳng có tác dụng gì với thuần chủng.
Vậy thì với Hoa Tộc không thuần chủng thì sao?
Cảm giác tê rần chạy dọc sau gáy khiến Muwon chủ động ngừng suy nghĩ.
Thay vì thang máy đã ngừng hoạt động, Tae Muwon hướng về phía cầu thang thoát hiểm và nhìn thấy những sợi tóc trắng. Trên những bậc thang đi lên chứ không phải đi xuống, vương vãi vài sợi tóc của tên Hoa Tộc đó.
Trực giác đã dẫn dắt Tae Muwon cả đời này lại trỗi dậy mãnh liệt. Đối thủ không phải thuần chủng đang ở phía trước, vật thí nghiệm đã có đủ.
“Lại là linh cảm à. Mẹ kiếp! Sau gáy đang tê rần rần thế này cơ mà?”
Muwon nhả khói thuốc và gào lên, gân cổ nổi lên rõ rệt chưa từng thấy. Hắn vẫn còn cảm giác như đang đứng giữa vườn hoa, thở hắt ra một hơi trầm thấp rồi lẩm bẩm với vẻ mặt vô cảm.
“Rốt cuộc thì mình cũng đúng hết còn gì.”
Nói rồi, Muwon lao vụt lên cầu thang.