Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 112
Chương 112
Cheongyeon quấn chăn quanh người, ngồi bó gối trên giường. Mộc Tinh đứng canh cửa cứ ngập ngừng muốn bắt chuyện mấy lần.
“Tôi không cố ý giúp tên Hoa Tộc ở Hwangju đâu.”
Nhưng người mở lời trước lại là Cheongyeon.
“Dạ? Tất nhiên tôi biết là anh không cố ý rồi!”
Mộc Tinh giật mình xua tay lia lịa.
“Cả chuyện cái cây nữa… tôi cũng không cố ý.”
“Ôi dào, dù sao tòa nhà cũng có sập đâu. Mà kể cả có sập thì chúng ta chuyển đi chỗ khác là được chứ gì.”
Mộc Tinh cười xòa như thể chuyện chẳng có gì to tát.
“Chuyện xảy ra với các thành viên Peira, tôi cũng rất xin lỗi.”
Mộc Tinh thấy Cheongyeon cứ mở miệng ra là xin lỗi thì gãi đầu vẻ khó hiểu.
“Biết sao được. Tên khốn Hwangju đó mạnh hơn bọn đàn em của tôi thôi. Chuyện thường tình ấy mà.”
Cheongyeon thắc mắc vì sao Mộc Tinh lại tỏ ra dửng dưng trước cái chết của thuộc hạ như vậy. Có lẽ cậu ta đang cố tỏ ra như thế để anh bớt lo lắng chăng.
“Nhưng mà… thưa ngài Hoa Tộc.”
“Cứ gọi tôi là Cheongyeon.”
“Vâng, ngài Cheongyeon. Tôi biết mình không nên nhiều chuyện.”
Tai mắt Mộc Tinh cũng thính nhạy đúng chất Quyền Tộc. Nhờ vậy mà lúc nãy đứng đợi, cậu ta đã vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Muwon và Cheongyeon.
“Chuyện đại ca Muwon hộc máu, rồi chảy máu tai ấy, không phải do đánh nhau đâu… Là vì sợ ngài Cheongyeon chết nên đại ca đã gánh đau đớn thay đấy ạ.”
“……Sao cơ?”
Cheongyeon buông thõng hai chân xuống giường. Tiếng xích sắt lanh canh vang lên, nhưng đáng buồn thay anh đã quen với âm thanh này rồi.
“Nghe nói đại ca Muwon đã nhận hết mọi đau đớn của ngài Cheongyeon về mình. Tôi cũng không rõ cụ thể thế nào, nhưng đại khái là vậy. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy đại ca hộc máu như thế. Tuy đại ca ăn nói hơi thô lỗ, nhưng ổng quan tâm ngài Cheongyeon lắm đấy.”
“Quan tâm chắc là vì… tôi là Hoa Tộc thôi.”
Mộc Tinh nhếch mép cười tinh quái rồi lắc đầu.
“Bọn tôi thì đương nhiên muốn lấy lòng ngài Cheongyeon rồi, nhưng đại ca Muwon á, ổng mà đã nổi điên lên thì Hoa Tộc hay gì ổng cũng giết tuốt. Ổng sẽ bảo Hoa Tộc thì tìm đứa khác là xong ngay ấy mà.”
Cheongyeon không thể phủ nhận lời Mộc Tinh. Nếu là Tae Muwon mà anh biết, hắn hoàn toàn có thể làm như vậy.
“Dạo này đại ca cũng chẳng đi chơi đêm nữa, xem ra ổng quý ngài Cheongyeon hơn cả tôi nghĩ nhiều.”
Chắc vì thế mà tin đồn hắn bị liệt dương mới lan ra chăng…
Trước khi gặp Tae Muwon, Cheongyeon đã nghe vô số tin đồn về hắn. Nào là kẻ theo chủ nghĩa hưởng lạc, thích chơi đêm, đàn bà vây quanh không ngớt nhưng lại không có con. Trước tin đồn liệt dương, hình như anh còn nghe nói hắn là “dưa hấu không hạt” (ý chỉ vô sinh).
Ngẫm lại thì việc hắn không đi chơi đêm có liên quan gì đến việc quý trọng anh đâu. Nhưng một mặt nào đó, nghe tin hắn bỏ chơi đêm, Cheongyeon lại thấy vui vui trong lòng.
‘Sống thế này vẫn tốt hơn là gặp gỡ lung tung, sống buông thả chứ.’
Cheongyeon tự tìm lý do cho cảm xúc của mình, nhưng có vẻ đó không phải là câu trả lời thỏa đáng nhất. Câu nói “đại ca bỏ chơi đêm” của Mộc Tinh cứ luẩn quẩn trong đầu anh mãi.
“Có vẻ đại ca quý ngài Cheongyeon hơn cả tôi nghĩ nhiều.”
Muwon đã cứu mạng anh bao nhiêu lần. Chuyện của vú nuôi… thực sự không phải lỗi của Tae Muwon. Hôm đó Tae Cheonoh cũng có mặt ở núi Cheonghwa, nhưng anh chẳng hề oán hận Tae Cheonoh chút nào, bởi vì Cheongyeon chẳng có cảm xúc gì đặc biệt với anh ta cả.
Nhưng Tae Muwon thì khác. Việc muốn oán hận Tae Muwon chẳng khác nào đang làm nũng. Những người giết vú nuôi đều đã không còn trên cõi đời này nữa, nhưng cục nghẹn trong lòng anh vẫn chưa tan, nên anh cần một ai đó để trút nỗi đau buồn không nơi nương tựa này, và đối tượng đó chính là Tae Muwon.
Dù chính bản thân anh mới là người không bảo vệ được vú nuôi, nhưng lại đổ lỗi cho Muwon. Vì anh nghĩ làm thế cũng được. Vì Tae Muwon mạnh mẽ nên chắc sẽ không sao đâu. Cheongyeon đã trút hết uất ức lên người hắn một cách vô lý.
Khi hộc máu, Muwon đã tự nhận mình hèn hạ, nhưng kẻ thực sự hèn hạ lại là chính anh.
‘Mình ghét việc Tae Muwon gặp gỡ người phụ nữ khác.’
Cheongyeon thừa nhận.
“Đúng là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.”
Đó là câu bà chủ quán rượu Bồ Công Anh hay nói. Có hôm bà nói với khách, có hôm lại tự nói với mình. Lúc đó anh hiểu nghĩa nhưng không đồng cảm nổi, quả nhiên con người ta phải trải qua rồi mới biết.
Từ bao giờ không hay, anh bắt đầu nghĩ đến Tae Muwon nhiều hơn. Cố tình không thừa nhận, giả vờ không quan tâm, nhưng bức tường phòng thủ anh dựng lên chắc chắn với Tae Muwon đã lỏng lẻo từ lâu.
Tình cảm thể xác cũng sâu đậm lắm.
Nếu không thì anh chẳng có lý do gì để nghĩ về hắn nhiều đến thế. Cheongyeon cắn môi day dứt.
“Ngài Cheongyeon, người giết anh em chúng tôi không phải ngài, mà là tên Hoa Tộc Hwangju kia.”
Mộc Tinh lên tiếng an ủi khi thấy Cheongyeon cứ chìm trong suy tư nghiêm trọng. Bỗng nhiên Cheongyeon chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Anh gây ra chuyện khiến ba người chết, vậy mà trong đầu chỉ toàn nghĩ đến Tae Muwon.
“Nếu không phải tại tôi… thì họ đã không chết.”
Mộc Tinh quên cả mục đích lấy lòng Cheongyeon, thở dài thườn thượt.
“Tên Hoa Tộc Hwangju đó chắc chắn đã rình rập cơ hội để trốn thoát rồi. Dù không có vụ này thì hắn cũng sẽ tấn công anh em chúng tôi bằng cách nào đó để chuồn thôi. Kẻ trực tiếp giết người là hắn, những chuyện khác không quan trọng.”
Lời nói có phần cứng nhắc của Mộc Tinh lại an ủi Cheongyeon được đôi chút. Anh lí nhí cảm ơn. Tiếng thì thầm nhỏ đến mức chính anh cũng không nghe rõ, nhưng Mộc Tinh cười bảo không cần cảm ơn.
“Cứ tin tưởng và chờ đại ca, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ngài có muốn dùng bữa trước không?”
Cheongyeon chậm rãi gật đầu.
***
Một người đàn ông cao lớn đang bước đi dọc theo con kênh. Người lái đò gọi với theo người đàn ông đang trùm mũ kín mít.
“Đi bộ làm gì cho mệt, lên thuyền đi? Tôi sắp tan làm rồi nên lấy rẻ cho.”
Người đàn ông dừng bước trước lời mời chào, hào sảng hỏi lại.
“Đi đến Lục địa 1 được không?”
“Ôi trời, cái ông này. Chỗ đó tôi chèo cả trăm năm mới tới nơi, đừng đùa thế chứ.”
Phịch, người đàn ông nhảy lên con thuyền đang trôi trên kênh.
“Quyết định sáng suốt đấy. Muốn đi đâu nào? Trừ Lục địa 1 ra thì đâu cũng đi được hết.”
“Nhà trọ Jahong?”
Dù trong giọng nói có chút nghi vấn, nhưng người lái đò vẫn gật đầu.
“À, Jahong. Nhà trọ gần cảng, cứ ngồi ra sau đi, tôi thả ông xuống chỗ gần nhất.”
Người đàn ông ngồi lên sạp gỗ phía sau thuyền theo lời lái đò, con thuyền rẽ nước lướt đi trong con kênh tối tăm. Đúng lúc đó, pháo hiệu màu đỏ bắn lên từ khu vực tòa nhà Hải Thượng. Nhìn thấy ánh sáng đỏ, người lái đò tặc lưỡi.
“Bọn Peira lại có chuyện gì rồi đây.”
Lái đò liếc nhìn ra sau, thấy người đàn ông đang cầm một bông hoa cúc. Tưởng hắn đi cầu hôn, nhưng chỉ có mỗi một bông nên ông ta nuốt câu hỏi vào trong. Lái đò chèo thuyền len lỏi khắp các ngõ ngách con kênh. Chẳng mấy chốc, ông ta hất cằm về phía bên trái.
“Đi thẳng từ đây là tới nhà trọ Jahong, xuống đây nhé. Hôm nay vui tính, đưa tôi 3 hwan thôi.”
Người đàn ông đứng dậy, rút tay ra khỏi túi. Người lái đò chìa tay định nhận tiền, nhưng trong tay người đàn ông lại là một con dao sắc lẹm. Ngay khi ánh mắt nghi hoặc vừa hiện lên, cổ người lái đò đã bị con dao xuyên thủng.
“Hộc…!”
“Chậc, tao không khoái đánh đấm chân tay đâu. Nhưng tụi nhỏ ở đây chẳng chịu nghe lời tao gì cả.”
Hajin rút dao ra, đạp người lái đò đang ôm cổ ngã xuống kênh. Hắn cười hề hề lấy lại thăng bằng trên con thuyền chòng chành rồi nhảy phắt lên bờ.
“A, mắt tao.”
Hắn ấn vào con mắt bị nổ tung rồi lấy ra, bên dưới là một con mắt có sắc tố rất nhạt vẫn còn nguyên vẹn. Đó là nhờ hắn đã hấp thụ được một phần sinh khí từ cái cây mà Cheongyeon nuôi dưỡng ở tòa nhà Hải Thượng.
Thực vật ở Trấn Cheonghwa gần như nằm dưới sự kiểm soát của Cheongyeon, nhưng khi anh mất lý trí, khả năng kiểm soát dường như giảm sút. Việc khiến cái cây khổng lồ ấy lớn nhanh như thổi chắc chắn phải đi kèm với một cú sốc tinh thần cực lớn.
Hajin đi theo hướng người lái đò chỉ, nhanh chóng tìm thấy nhà trọ Jahong.
“Cửa sau nhà trọ Jahong.”
Hajin ném bông hoa cúc có gắn thiết bị nghe lén xuống đất rồi đi về phía cửa sau.
Vừa bước vào cánh cửa mở sẵn như đang chờ đợi, một cô bé cầm cây chổi cán dài vội vàng nhìn quanh quất. Xác nhận không có ai bám theo Hajin, cô bé nhanh chóng khóa cửa lại. Bên ngoài trở nên ồn ào vì bọn Peira đã bắt đầu lùng sục ráo riết.
“Đi theo tôi.”
Hajin không chút nghi ngờ đi theo cô bé lên cầu thang. Hắn đi một mạch lên hành lang tầng 3, chỉ dừng lại trước một căn phòng không đánh số. Cô bé lấy chìa khóa mở cửa rồi lùi lại một bước. Sau đó, cô bé lại quét dọn hành lang giống một nhân viên bình thường, như thể chưa từng dẫn đường cho ai.
Hajin cởi mũ trùm đầu bước vào trong. Căn phòng với rèm cửa kéo kín mít được thắp sáng bởi ánh đèn vàng đậm. Trên chiếc ghế đối diện giường, một người đội mũ phớt đang ngồi đó. Người đó tao nhã cởi mũ xuống, để lộ khuôn mặt hiền lành dễ mến.
“Woa, ai thế này? Cheong Oeseon đấy à?”
Trước vẻ cợt nhả của Hajin, Cheong Oeseon vắt chéo chân mỉm cười.
“Chà, bị lừa đau thật. Tôi cứ tưởng là người của gia tộc mình cơ đấy. Sao kẻ thất bại lại mò đến đây thế này?”
Người dọn vệ sinh ở Trấn Cheonghwa đã vào phòng Hajin với cớ lau dọn vết máu trên sàn rồi đưa cho hắn bông hoa cúc. Hajin cứ tưởng người của gia tộc gọi mình, bởi thời điểm cũng quá thích hợp. Hắn đã lợi dụng lúc Cheongyeon mất lý trí để dùng thân cây ở tòa nhà trên biển mà trốn thoát.
Ngay khi Hajin định nắm lại con dao, Xoảng! Cửa sổ sau lưng Cheong Oeseon vỡ tan tành, dây leo phủ kín cửa sổ tràn vào trong trói chặt lấy Hajin. Hajin trố mắt nhìn, miệng cười méo xệch không thể tin nổi.
Một khi Cheongyeon đã tỉnh táo, thực vật ở Trấn Cheonghwa sẽ không nghe lời Hoa Tộc khác. Vậy mà Cheong Oeseon lại điều khiển được thực vật.
“Chúng tôi đã tìm kiếm chị Yihwa vất vả thế nào, các người biết rõ mà nhỉ?”
Cheong Oeseon nhẹ nhàng đặt chiếc mũ phớt lên dây leo đang vươn ra như những cành cây.
“Nhờ ơn bọn Hwangju các người mà tôi sống bao năm nay chẳng hề biết đứa trẻ đó là cháu ruột mình đấy.”
Đứa con của Cheong Yihwa, chính là Cheongyeon.