Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 116
Chương 116
Muwon vuốt ngược mái tóc rối ra sau, ném ánh nhìn màu vàng về phía Cheongyeon. Cheongyeon không hiểu hắn vừa lầm bầm cái gì, nhưng cũng không hỏi lại.
Có vẻ như không phải nói với anh mà chỉ là lời nói mớ trong giấc ngủ. Cheongyeon bèn cầm lấy bình nước trên bàn, rót một cốc nước ấm vừa phải rồi tiến lại gần Muwon.
“Ngài ổn chứ?”
Muwon không trả lời, cầm lấy cốc nước uống một hơi cạn sạch. Sau đó hắn cau mày, bật cười khan một tiếng. Cheongyeon không hiểu lý do, chỉ biết nuốt khan.
Khi Muwon bước hẳn xuống giường, anh lùi lại một bước nhưng không phải vì cảnh giác. Hắn chộp lấy bình nước trên bàn và ngửa cổ tu ừng ực cả bình. Có vẻ như lượng nước anh rót lúc nãy vẫn chưa thấm vào đâu. Muwon uống một mạch không nghỉ, đặt cái bình rỗng xuống rồi lại quay đầu nhìn.
Nhờ được lau mặt trong lúc ngủ nên vết máu không còn sót lại chút nào. Muwon đã ngủ li bì suốt cả một ngày. Trong thời gian đó thân nhiệt cũng đã trở lại bình thường, hắn trở về với vẻ ngoài bảnh bao như chưa từng chịu đau đớn.
“Trong lúc ngủ tôi… có nói gì không?”
Cheongyeon không hiểu ý đồ câu hỏi nên lắc đầu. Hắn ngủ say như chết thật sự. Giống như bản thân anh ngày bé đã từng chìm vào giấc ngủ sâu để hồi phục cơ thể cạn kiệt năng lượng vậy.
Cheongyeon chăm sóc Muwon tận tình hệt như những cái cây đã chăm sóc khi anh ngủ, nhưng trong lòng lúc nào cũng thấy áy náy. Bởi lý do hắn đau đớn hoàn toàn là vì anh.
“Giờ ngài thấy ổn rồi chứ?”
“Rồi.”
Muwon đáp lại dửng dưng, tay xoay chiếc khuyên tai bị lệch. Chiếc khuyên dính máu cũng đã được lau sạch sẽ trong lúc hắn ngủ. Bên ngoài mặt trời đã lặn, trời tối đen nên hình ảnh hai người phản chiếu rõ trên cửa sổ. Muwon kiểm tra bộ dạng của mình, rồi liếc nhìn chiếc khăn mà Cheongyeon đã đặt xuống.
Muwon có vẻ khá ngỡ ngàng. Phản ứng như thể không ngờ anh lại tự tay chăm sóc mình khiến Cheongyeon cảm thấy tâm trạng chùng xuống.
‘Hắn coi mình là kẻ vô liêm sỉ đến mức nào vậy chứ?’
“Chỗ dính máu tôi đã lau sạch hết rồi, nhưng chắc vẫn khó chịu đấy.”
Cheongyeon bảo rằng nên đi tắm, rồi chỉ tay về phía phòng tắm. Anh định trong lúc Muwon tắm sẽ gọi điện nội bộ nhờ chuẩn bị chút đồ ăn. Nhưng thay vì đi vào phòng tắm, Muwon lại tiến sát lại gần Cheongyeon hơn, từ cơ thể lạnh ngắt lúc trước giờ đây lại tỏa ra sức nóng hừng hực như mọi khi. Cảm giác như một ngọn núi lửa khổng lồ đang ập tới.
“Tên mẹ anh… là Yihwa đúng không?”
Trong khoảnh khắc, mắt Cheongyeon mở to hết cỡ. Vì quá bất ngờ nên tai anh ù đi, đầu óc choáng váng. Thấy anh đờ đẫn không chớp nổi mắt, Muwon quay lưng đi về phía phòng tắm. Phản ứng của Cheongyeon đã là câu trả lời quá đủ rồi.
Cheongyeon nhìn tấm lưng Muwon xa dần mới hoàn hồn và cao giọng hỏi:
“Ngài biết mẹ tôi sao?”
Mẹ đã qua đời trước khi Lục địa 11 chìm xuống. Dù biết hắn không thể nào biết bà, nhưng anh vẫn buộc phải hỏi.
“Biết thế đéo nào được?”
Sau câu trả lời hờ hững, hắn bước vào phòng tắm. Cheongyeon ngồi phịch xuống chiếc ghế vốn là chỗ ngồi cố định của mình suốt cả ngày qua, đầu óc anh vẫn còn ong ong. Rốt cuộc làm sao Tae Muwon biết được? Cheong Yihwa… đúng ba chữ tên mẹ anh.
Nếu có thể, anh muốn xông vào phòng tắm đang vang tiếng nước chảy kia để hỏi cho ra lẽ làm sao hắn biết. Hay là hắn nghe được từ gã đàn ông tên Hwang Hajin của gia tộc thủ lĩnh Hwangju? Bọn họ biết vú nuôi, và cũng biết đến sự tồn tại của anh mà.
Nghĩ đến đó, nỗi kinh ngạc trong lòng cũng vơi đi phần nào. Cheongyeon tìm lại được chút bình tĩnh, đưa mắt nhìn chiếc điện thoại nội bộ trên bàn.
Hôm qua khi Tae Muwon ngã xuống, Cheongyeon đã hớt hải chạy ra ngoài tìm người. May mắn là gặp được Hỏa Tinh, một trong các Hành Tinh. Dù cô cũng từng là một trong những kẻ giám sát khiến anh hơi ngại tiếp xúc, nhưng lúc đó không phải lúc để so đo chuyện đó.
Hỏa Tinh nghe tin Tae Muwon ngất xỉu thì kinh hãi như thể vừa nghe tin Trấn Cheonghwa bị chìm vậy. Khi Cheongyeon bảo gọi bác sĩ ngay, Hỏa Tinh gật đầu lia lịa và chẳng bao lâu sau đã đưa bác sĩ tới.
Thế nhưng tay bác sĩ đó lại chẳng giúp ích được gì. Hắn chỉ lặp đi lặp lại như vẹt rằng nhìn bên ngoài không thấy có gì bất thường.
Anh cứ tưởng các Hành Tinh sẽ chăm sóc hắn, nhưng mọi việc lại diễn ra hoàn toàn khác dự đoán. Hiện tại phần lớn Peira đã đi truy lùng Hwang Hajin, thêm vào đó Hỏa Tinh bảo cây cối trong tòa nhà đột nhiên lớn nhanh gây ra sự cố nên phải đi kiểm tra. Vì thế, việc chăm sóc Muwon tự nhiên lại rơi vào tay Cheongyeon.
Hỏa Tinh tuy có vẻ hốt hoảng khi biết Tae Muwon ngất xỉu, nhưng sau đó thì lại rất bình thản. Cô không hề tranh việc chăm sóc, cũng chẳng làm quá lên lo sợ đại ca xảy ra chuyện gì.
“Ngủ dậy là ổng sẽ ổn thôi.”
Nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng nhìn vào mắt Hỏa Tinh, Cheongyeon đã hiểu ra. Hỏa Tinh có niềm tin tuyệt đối vào Tae Muwon, một niềm tin mù quáng rằng nếu là Tae Muwon thì dù trong hoàn cảnh nào cũng sẽ bình an vô sự. Thế nên Cheongyeon cũng cứ thế mà chờ đợi. Anh tự trấn an nỗi bất an trong lòng rằng hơi thở hắn vẫn đều đặn nên chắc sẽ không sao.
Hỏa Tinh dặn cần gì thì bấm phím số 1, nên Cheongyeon bấm ngay số 1. Giọng người nghe điện thoại khá trẻ, có vẻ là lính mới của Peira.
“Ngài Muwon đã tỉnh rồi, nhờ cậu mang chút đồ ăn lên giúp. Nếu được thì món gì mềm như cháo là tốt nhất.”
– Dạ? Cháo ạ?
Đối phương hỏi lại làm anh tưởng Tae Muwon ghét cháo.
“Ngài ấy không thích cháo à?”
– Ờ… tôi cũng không biết đại ca Muwon có thích cháo hay không, nhưng vâng, trước mắt tôi sẽ mang cháo lên ạ.
“Cảm ơn cậu. Phiền cậu báo với ngài Hỏa Tinh là ngài Muwon đã tỉnh rồi giúp tôi nhé.”
Nghe đầu dây bên kia nhận lời, Cheongyeon đặt ống nghe xuống. Chỉ riêng việc hắn đã tỉnh và đang ở trong phòng tắm thôi cũng khiến anh thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Anh lắng tai nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm. Trong khoảng thời gian Tae Muwon qua lại giữa Trấn Cheonghwa và Lục địa 1, thực sự đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Bị trói trên boong tàu Peira, bị bắt cóc ở Lục địa 1, rồi ngủ với Muwon. Mà tận hai lần…
Sống kiếp Hoa Tộc bấy lâu nay nhưng anh lại mù tịt về chủng tộc của mình, vậy mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, hàng tá thông tin ập đến. Sự thật rằng Hoa Tộc ngủ với nhau có thể chuyển giao nỗi đau quả là đáng kinh ngạc. Cheongyeon cảm thấy má mình nóng ran vô cớ, anh áp lòng bàn tay lên má rồi bỏ ra.
Muwon tỉnh lại giúp anh có thời gian để suy nghĩ thấu đáo hơn. Trước khi hắn tỉnh, đầu óc anh trống rỗng. Nỗi lo sợ rằng hắn sẽ ngủ li bì suốt một thời gian dài giống như mình khiến anh tối sầm mặt mũi.
Là vì Muwon là người sẽ bảo vệ anh ư? Hay vì cảm giác tội lỗi do hắn đau đớn vì anh…?
Cheongyeon nghĩ ra đủ lý do, nhưng anh phải thừa nhận rằng mong muốn được trực tiếp nhìn vào đôi mắt màu vàng của hắn lớn hơn cả. Hắn nằm ngủ như chết, trông giống như một bức tượng đá vĩnh viễn không bao giờ mở mắt.
Thực ra vì quá lo lắng, ngay trước khi Muwon tỉnh, anh đã lén vạch mí mắt hắn lên xem thử, còn véo má nữa, may mà hắn không biết.
Tiếng gõ cửa cốc cốc đánh thức anh khỏi dòng suy nghĩ. Cửa phòng đang mở nên anh chỉ liếc nhìn, một tên Peira có hình xăm hoa cúc tây trên cổ cúi đầu chào. Cheongyeon vội đứng dậy nhận lấy khay thức ăn hắn mang tới. Tên Peira lại cúi đầu cái nữa rồi quay lưng đi ra.
Có vẻ Tae Muwon tắm khá lâu, hắn vẫn chưa xong, nhưng tiếng nước chảy không đều đặn cho thấy hắn không gặp vấn đề gì.
Vừa đặt khay xuống bàn thì tiếng chân bạch bạch vang lên. Tae Muwon vừa lau tóc vừa bước ra trong tình trạng trần như nhộng. Cheongyeon cuống cuồng nhấc điện thoại bấm lại số 1. Anh nhờ mang đồ lót và quần áo lên cho Tae Muwon.
“Chà, ốm đau thay cái là được tiếp đãi long trọng gớm nhỉ.”
Cheongyeon cố tình dán mắt vào khuôn mặt đang cười khẩy của Tae Muwon.
“Từ giờ sẽ không có chuyện đó nữa đâu.”
Chắc chắn sẽ không bao giờ có chuyện ăn sống hoa Phúc Thọ nữa. Nhưng từ người Muwon vừa tắm xong tỏa ra hơi lạnh đến rợn người. Không biết hắn đã dội nước lạnh bao lâu mà như thể làm giảm cả nhiệt độ xung quanh.
Cheongyeon định bảo hắn quấn cái khăn vào thân dưới, nhưng cái khăn tắm bé tí tẹo thế kia thì quấn vào đâu cho vừa cái eo hắn, chắc chỉ che nổi cái đùi là hết cỡ.
“Mẹ kiếp, cháo chó gì đây.”
Muwon lấy thìa khuấy khuấy bát cháo thịt bò. Cheongyeon nghe công sức của mình bị gọi là cháo chó thì đúng là tụt cả hứng.
“Vì ngài vừa ốm dậy nên tôi mới nhờ mang cháo lên…”
Muwon ngồi phịch xuống cái ghế vốn là chỗ của Cheongyeon.
“Mẹ nó, tại anh mà tôi phải ăn đủ thứ linh tinh.”
“Ếch nhái thì công nhận là linh tinh thật, chứ cháo thì bình thường mà.”
Muwon múc một thìa cháo đầy tống vào miệng nhai. Cheongyeon vào phòng tắm lấy một chiếc khăn mới, định đặt lên che phần dưới của Muwon. Đang ăn cháo, Muwon cười khùng khục rồi cầm cái khăn ném toẹt vào mặt Cheongyeon.
“Cái thằng đã ra vào lỗ hậu của anh cả trăm lần rồi mà giờ lại còn làm trò này?”
Lời nói trần trụi của hắn khiến phía dưới anh vốn đã đỡ hơn, lại nhưng nhức nóng ran. Cheongyeon cầm chiếc khăn rơi từ mặt xuống rồi đáp lại:
“Ngài không nói mấy câu như thế không được à?”
“Thế nói chuyện tình dục thì được hả?”
Rõ ràng lúc đang cãi nhau thì hắn ngất xỉu, tưởng đâu tỉnh dậy sẽ cãi nhau tiếp, ai ngờ lại đối đáp bình thản thế này khiến tâm trạng anh là lạ. Không phải theo hướng xấu, mà ngược lại, theo hướng tốt.
Cheongyeon không thể rõ là gì, nhưng cảm giác như khoảng cách với Tae Muwon đã thu hẹp lại một bước. Dù vậy, cái gì cần nói rõ thì vẫn phải nói, Cheongyeon mở miệng:
“Cái đó với cái đó thì ưm…!”
Chiếc thìa đầy cháo bị tống thẳng vào đôi môi đang định lý sự. Muwon rút thìa ra, cháo dính ở mặt sau răng cửa cứ thế trôi tuột vào trong miệng. Không thể nhổ ra được nên anh đành nhai rồi nuốt, thế là cái thìa lại tới. Lần này cũng đầy ắp cháo.
“Tôi ăn rồi.”
“Người tôi thì ốm sắp chết đến nơi, còn anh thì ăn rồi cơ đấy.”
Thực lòng thì anh chẳng thiết ăn uống gì, từ sau bát cháo rau củ hôm qua đến giờ vẫn nhịn đói.
“……Tôi không đói.”
“Thằng này cứ mở mồm ra là nói điêu.”
“A”, Muwon bảo anh há miệng ra, Cheongyeon ngoan ngoãn ngậm lấy thìa. Lặp lại trò đó chừng năm lần thì cái bụng rỗng tuếch nãy giờ bỗng chốc no căng.
May mà múc nhiều ngay từ đầu nên phần của Tae Muwon vẫn còn kha khá. Phải đến khi Cheongyeon lùi lại bảo không ăn nổi nữa, Muwon mới tiếp tục bữa ăn của mình.
“Anh có nhớ mẹ mình không?”
May mắn là nhờ chuyện lúc nãy nên đã có sức đề kháng, lần này anh không hoảng hốt nữa. Cheongyeon chậm rãi cụp mắt xuống, hàng mi dài rũ bóng.
“Một chút ạ.”
“Bà ấy chưa từng nói về Lục địa 11 hay Darahan sao?”
Cheongyeon ngẫm nghĩ một lúc rồi chậm rãi lắc đầu. Bà mất khi anh còn quá nhỏ, ký ức duy nhất còn lại là vòng tay mẹ rất ấm áp và mẹ lúc nào cũng đau ốm ở đâu đó.
“Có thể là… mẹ đã nói nhưng tôi quên mất rồi cũng nên.”
Cheongyeon trả lời có chút thiếu tự tin. Ngay cả việc mình giết Aduran anh còn quên, thì chuyện này cũng hoàn toàn có thể xảy ra lắm chứ.
“Thôi, được rồi. Gặp rồi mà.”
Bùm! Đúng lúc đó, pháo hoa bắn lên ngoài cửa sổ.
Chùm pháo hoa vẽ một đường dài vút lên cao rồi nổ tung giữa không trung, tàn lửa tỏa ra tứ phía. Nhìn những chùm pháo hoa liên tiếp nở rộ trên bầu trời, Cheongyeon chợt nhận ra hôm nay là ngày gì.
Vừa là năm mới, cũng chính là ngày Lễ Trưởng Thành của Trấn Cheonghwa bắt đầu.