Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 21
Chương 21
“Ư, bắn cho em đi. A a…”
Có lẽ cậu ta nghĩ đó chỉ là lời nói đùa để tăng thêm khoái cảm. Nhưng rồi gương mặt đang uốn éo rên rỉ của thanh niên dần trắng bệch. Tae Cheonoh vẫn cắm dương vật bên trong và thực sự phóng uế.
Thấy người đàn ông hoảng loạn, Tae Cheonoh lại càng tỏ ra bối rối hơn. Anh ta vừa vỗ về vừa dỗ dành “Sao thế, em bảo anh cứ làm đi mà”, nhưng cái dòng nước vàng đục đó vẫn không hề dừng lại.
“Đù má, làm trò gì cũng đến nơi đến chốn gớm.”
Muwon cầm bản báo cáo trên tay, bước ra khỏi khoang thuyền. Tàu đang rẽ sóng lao về phía trước khiến gió biển thổi mạnh hơn bao giờ hết. Tiếng cây cối trong mái vòm va vào nhau nghe rào rào chẳng khác nào tiếng sóng vỗ.
Lâu lắm rồi tàu Peira mới ra khơi, nhiệm vụ lần này là tuần tra quanh vùng biển Trấn Cheonghwa để càn quét hải tặc. Những hòn đảo nhỏ mọc lên như nấm sau mưa ở ngoại vi Trấn Cheonghwa chính là hang ổ của chúng. Những vùng đất này không thích hợp để con người sinh sống, nhưng lại là nơi ẩn náu lý tưởng.
Bọn hải tặc không chỉ hoành hành ở Trấn Cheonghwa mà còn cướp bóc khắp các lục địa. Gần đây, do sự hiện diện của Peira khiến việc cướp bóc ở Trấn Cheonghwa trở nên khó khăn, nên phần lớn chúng đã chuyển hướng sang Lục địa 1. Dấu vết bọn hải tặc bỏ lại trên các hòn đảo cho thấy chúng đã di dời sang nơi khác.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là chúng đã biến mất hoàn toàn. Chỉ là quy mô thiệt hại đã giảm đi, chứ Trấn Cheonghwa vẫn thỉnh thoảng bị hải tặc tập kích bất ngờ.
Ngay từ đầu, Peira đã không có ý định tiêu diệt tận gốc hải tặc. Mục đích của họ là gây áp lực định kỳ để ngăn chặn bọn chúng bành trướng thế lực quá mức. Phải có hải tặc tồn tại thì người dân Trấn Cheonghwa mới giữ được sự cảnh giác cần thiết. Suy cho cùng, một tổ chức không thuộc về bất kỳ lục địa nào như Peira, thì về bản chất cũng chính là hải tặc.
Tae Cheonoh thường mang theo tình nhân mỗi khi ra khơi, và lần này cũng không ngoại lệ, anh ta lại mang theo một gã đàn ông xinh đẹp. Chỉ vì tên này nằng nặc đòi xem phòng hạm trưởng mà anh ta cũng chiều ý dắt theo, đúng là hết thuốc chữa.
Sao không móc luôn mật ra mà cho nó đi.
Muwon đang ngồi trong phòng hạm trưởng, thấy Tae Cheonoh dẫn tình nhân vào liền buông lời mỉa mai, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm lắm nên không ngăn cản. Dù việc dọn dẹp là của bọn đàn em, nhưng nếu biết trước tên đó sẽ đái dầm dề như thế thì hắn đã đánh cho một trận thừa sống thiếu chết rồi.
Muwon bước vào mái vòm, ngồi xuống chiếc ghế bập bênh và mở bản báo cáo ra xem lại.
Cầm thứ này trên tay trong khi chứng kiến cảnh Tae Cheonoh làm tình khiến tâm trạng hắn càng thêm tồi tệ. Bởi lẽ ánh mắt nhìn hắn đầy ghê tởm của ông chủ tiệm thuốc cứ hiện về trong đầu.
Trong lúc lật giở từng trang báo cáo, hắn chợt nảy ra ý nghĩ, nếu hắn đái vào người tên bán thuốc thì sao nhỉ? Chắc tên đó sẽ lên cơn đau tim mà chết ngay khi dính tia nước đầu tiên mất. Muwon bật cười khinh khỉnh trước cái ý tưởng nhảm nhí của mình.
[Dân bản địa Trấn Cheonghwa.]
Muwon lướt nhanh qua nội dung báo cáo.
[Ngay cả khi mẹ ruột còn sống, đối tượng gần như được chủ tiệm hoa Hwayun nuôi nấng. Trái ngược với những lời đồn đại, chủ tiệm hoa chăm sóc Cheongyeon vô cùng chu đáo. Việc tiệm hoa bị chìm là sự thật nhưng không tìm thấy thi thể. Sau đó, đối tượng chuyển qua sống ở nhiều nhà khác nhau, mưu sinh bằng nghề bán rau rừng và dược liệu. Người từng định bán Cheongyeon cho tàu hải tặc là chủ cửa hàng kim khí, người từng nuôi đối tượng một thời gian…]
Chủ cửa hàng kim khí hiện đang mất tích. Cái tin đồn rằng anh có số mệnh khắc chết người thân không phải tự nhiên mà có.
Phần lớn những người từng xuất hiện xung quanh Cheongyeon thời thơ ấu giờ đều không còn thấy bóng dáng ở Trấn Cheonghwa. Những người còn sống sót khỏe mạnh chỉ là những người không làm hại hoặc hết lòng giúp đỡ Cheongyeon.
Trấn Cheonghwa không phải là nơi một đứa trẻ có thể tự mình sống sót. Ở cái chốn cướp bóc hoành hành này, một mỹ nhân không có gì trong tay làm sao có thể bình an vô sự được? Con mắt nhìn người của ai cũng giống nhau cả thôi.
Theo báo cáo, trong quá khứ từng có thời điểm tiệm thuốc đóng cửa hơn một tháng trời. Đó cũng là lúc Trấn Cheonghwa xảy ra trận lụt lớn.
Bộp, Muwon gõ mạnh ngón tay lên tờ giấy báo cáo.
Đây là những thông tin hắn nhận được khi lần đầu ra lệnh điều tra về Cheongyeon. Phần tiếp theo là liệt kê chi tiết lịch trình sinh hoạt của Cheongyeon trong suốt hàng chục ngày qua.
[7 giờ sáng: Đạp xe lên núi Cheonghwa hái rau và dược liệu.
9 giờ sáng: Mở cửa tiệm.
12 giờ trưa: Vào phòng trong của cửa tiệm, có lẽ là để ăn trưa. Sau đó vừa đánh răng vừa ngắm cảnh qua cửa sổ tiệm thuốc.
2 giờ chiều: Tạm đóng cửa tiệm, đi đến tiệm tạp hóa Cheonghwa. Mua socola Solsol và giá đỗ rồi quay về.
4 giờ chiều: Dạy toán cho mấy đứa trẻ trong xóm.
5 giờ chiều: Dọn dẹp tiệm thuốc. Phân loại rác rồi đem bỏ.
6 giờ chiều: Đóng cửa tiệm, đi đến chợ hải sản ở bến cảng. Mua ba con mực rồi quay về. Không ra ngoài cho đến ngày hôm sau.]
Kết quả giám sát hơn 50 ngày vẫn y như cũ, cuộc sống của Cheongyeon tẻ nhạt và đơn điệu đến mức khó tin. Anh không hề có bất kỳ hứng thú nào với những thú vui hưởng lạc, chỉ cắm cúi làm việc ở tiệm thuốc, sống khổ hạnh chẳng khác nào một tu sĩ.
Ngay cả đám thuộc hạ đi theo dõi đến ngày thứ 20 cũng bắt đầu thắc mắc tại sao phải làm cái việc vô bổ này. Bọn chúng bảo dù không biết đại ca nghi ngờ cái gì, nhưng tên bán thuốc này hoàn toàn trong sạch. Liệu có khả năng Cheongyeon phát hiện ra bị theo dõi nên cố tình diễn kịch để không bị nghi ngờ không? Câu trả lời là không.
Khoảng hơn 50 ngày sau khi bắt đầu giám sát.
[Nửa đêm, đột nhiên chủ tiệm thuốc dắt xe đạp ra ngoài. Tưởng anh ta đi chơi đêm nên bọn em hí hửng bám theo, ai dè là đi lên núi Cheonghwa. Giữa đường thì bọn em bị mất dấu. (Tha mạng cho bọn em, đại ca.) Khi anh ta quay lại, trong giỏ xe có đầy dược liệu và rau rừng, dự đoán là đi làm trước việc của buổi sáng.]
Thằng điên nào lại mò lên ngọn núi tối đen như mực không nhìn thấy gì để hái thuốc chứ? Đáng ngờ hết sức.
Tuy nhiên, sau ngày hôm đó, anh lại lặp lại chu trình sinh hoạt cũ. Nhờ vậy mà Muwon thuộc luôn cả tên loại socola Cheongyeon hay ăn. Hắn biết đó là loại quà vặt khá đắt đỏ so với một kẻ nghèo kiết xác như Cheongyeon, có vẻ anh ta đang tiêu xài 20.000 hwan một cách dè sẻn mà cũng rất biết hưởng thụ.
[Vào ngày chủ tiệm thuốc bị đưa đến Tòa nhà Hải Thượng, hiện tượng cành cây mọc ra từ thân cây ở tầng 5 đã xảy ra. Đám đàn em bên dưới đã chặt đi làm củi đốt. Nghe nói hình thù cành cây mọc ra trông rất quái dị.]
Muwon di ngón tay chậm rãi trên dòng chữ “cành cây”. Đó là lúc hắn đang xem lại bản báo cáo với chỉ thị điều tra không sót một chi tiết nhỏ nào liên quan đến Cheongyeon.
“Giờ thì mày chịu thừa nhận chưa?”
Tae Cheonoh bất ngờ bước vào mái vòm, chỉ có một mình. Có vẻ anh ta đã tắm rửa sạch sẽ, mùi hoan lạc nồng nặc ban nãy đã biến mất.
“Mày lỡ kết cái thằng bán thuốc đó rồi.”
Kể từ ngày Muwon ép Cheongyeon uống máu, Tae Cheonoh đã gạch tên người bán thuốc khỏi danh sách nghi vấn Hoa tộc. Vì thế, anh ta không thể hiểu nổi tại sao Muwon vẫn tiếp tục cho người theo dõi Cheongyeon suốt mấy chục ngày qua.
“Hay là mày không muốn thừa nhận cảm giác của mày đã sai?”
Tae Cheonoh ngồi phịch xuống sàn ngay cạnh chiếc ghế bập bênh. Thấy anh ta chìa tay xin thuốc, Muwon ném luôn cả bao thuốc cho .
“Mày còn nhớ hồi chúng ta bị đuổi khỏi Trấn Cheonghwa không?”
Dù cau mày trước câu hỏi đột ngột, Tae Cheonoh vẫn thành thật trả lời:
“Nhớ chứ sao không. Sau này nghe tin thằng chó Aduran chết sớm, tao còn thấy tiếc hùi hụi vì không được tự tay giết nó mà.”
“Thế còn đứa bé chúng ta gặp trên núi?”
“Cái đứa xinh đẹp dã man ấy á? Nhớ, nhưng sao?”
Cái cây đột ngột mọc xuyên qua Tòa nhà Hải Thượng.
Trùng hợp thay, ngày hôm đó cũng chính là ngày hắn rời khỏi Trấn Cheonghwa. Ký ức đó không hề phai mờ dù lúc đó còn nhỏ, bởi lẽ đó cũng là ngày hắn lần đầu tiên giết người. Muwon nhớ lại gã đàn ông đầu tiên chết dưới tay mình và những dây leo quấn chặt lấy chân gã một cách bất thường. Những dây leo đó di chuyển như thể có ý chí riêng, như thể đang muốn bảo vệ ai đó. Cả hắn và Tae Cheonoh đều không có năng lực đó, nên hắn nghi ngờ có liên quan đến đứa trẻ kia.
Nếu đứa trẻ hắn gặp hôm đó là Hoa tộc thì sao? Và cái cây mọc xuyên qua Tòa nhà Hải Thượng mang ý nghĩa gì?
“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện đó?”
Tae Cheonoh thúc giục khi thấy Muwon trầm ngâm không nói.
Tae Cheonoh cũng thuộc dạng tinh ý. Thấy Muwon không phản ứng gì thêm dù đã nhắc đến, có vẻ anh ta không nhìn ra bóng dáng đứa trẻ năm xưa ở Cheongyeon.
Cũng dễ hiểu thôi. Trước hết là màu tóc và màu mắt hoàn toàn khác biệt, hơn nữa lúc đó còn quá nhỏ nên khó mà hình dung khi lớn lên trông sẽ thế nào.
“Cheonoh này, mày thử nghĩ kỹ xem tại sao chúng ta không đến Lục địa 1 mà lại cứ bám trụ ở cái chốn này.”
“Thì mày bảo so với các lục địa khác, Trấn Cheonghwa nhỏ hơn nhiều nên dễ tìm Hoa tộc hơn còn gì. Nhưng mày có chắc là có Hoa tộc ở Trấn Cheonghwa không đấy?”
Không phải lục địa nào tồn tại cũng đều do Hoa tộc nâng đỡ. Giống như có những hòn đảo hoang không người sinh sống nhưng cũng không bị chìm.
Tuy nhiên, Lục địa 11 đã chìm ngay khi Hoa tộc chết đi, như thể chỉ chờ có thế. Điều đó có nghĩa là Hoa tộc đã nâng đỡ một lục địa lẽ ra phải chìm sâu dưới đáy biển.
Để Lục địa 11, nơi từng được duy trì bởi Hoa tộc, có thể nổi lên một lần nữa, họ cần có Hoa tộc.
Là một người sống sót và là Quyền tộc của Lục địa 11, Tae Muwon bắt buộc phải tìm ra Hoa tộc.