Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 23
Chương 23
Dù là khách hàng không ngờ tới, nhưng Cheongyeon không ở trong hoàn cảnh có thể kén cá chọn canh.
“Hừ, cái cậu này! Đã tìm đến đây rồi mà còn mua bán cái gì chứ?”
Cheongyeon chuyển trà hoa sen đã được bọc cẩn thận trong lớp vải mềm sang một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mặc kệ lời trách móc của Hwang Ran, Thổ Tinh vẫn không hề lay chuyển. Người này là thương nhân đến từ Lục địa 1, chắc chắn đó là một vị khách quý.
“Ngâm từng bông một vào nước nóng, cánh hoa khô sẽ từ từ bung nở.”
Nếu thấy hoa nhỏ mà đổ ào vào pha uống là to chuyện. Những loài thực vật qua tay Cheongyeon chăm sóc đều có hiệu quả vượt trội hơn hẳn so với nguyên bản.
“Liều lượng dùng là mỗi ngày một bông thôi nhé.”
Cheongyeon dặn dò kỹ càng một lần nữa. Anh nhận 300 hwan trước rồi mới đặt chiếc hộp lên hai tay Thổ Tinh đang chìa ra. Giờ thì không chỉ mặt mà cả cái cổ to bè của Thổ Tinh cũng đỏ lựng lên. Hwang Ran chứng kiến cảnh đó chỉ biết thở dài ngao ngán.
“Hóa ra bán giá cắt cổ cũng có lý do cả nhỉ?”
Hwang Ran lầm bầm rằng Cheongyeon đang dùng vẻ ngoài xinh đẹp để lừa gạt những kẻ ngây thơ. Ngay lập tức, Thổ Tinh túm lấy cổ áo Hwang Ran.
“Cái, cái, cái thằng điên này!”
“Anh ấy không phải người như vậy.”
Tên người hầu của Hwang Ran cố gắng gỡ tay Thổ Tinh ra nhưng cổ tay gã quá to nên không tài nào nắm hết được. Hwang Ran kiễng chân trên đôi giày da bóng lộn, vùng vẫy trong vô vọng.
Cheongyeon nghiêm túc cân nhắc xem có nên dẹp tiệm hôm nay không khi thấy cảnh gây gổ ngay trước sạp hàng mình. Quả nhiên, những khách hàng nhận ra Thổ Tinh của băng đảng Peira đều vội vã lảng đi chỗ khác.
“Tàu! Tàu vào rồi!”
Đúng lúc đó, giọng một người đàn ông vang lên khắp cả khu chợ.
“Tàu săn cá voi đang vào bến!”
Cheongyeon vẫn ngồi xổm, ngẩng đầu lên. Thổ Tinh đang túm cổ áo và Hwang Ran đang bị túm cũng đều quay đầu nhìn ra biển. Nhân cơ hội đó, tên người hầu vội tách hai người ra. Hwang Ran trừng mắt nhìn Thổ Tinh đầy giận dữ nhưng rồi cũng chỉ phủi phủi chiếc áo khoác bị nhăn nhúm.
Con tàu đang tiến vào bến cảng vẫn còn nhỏ như một chấm đen.
“Tàu của chúng ta mang về cả cá nhà táng đấy!”
Chủ nhân của giọng nói là một thủy thủ tàu săn cá voi, đã đi xuồng cao tốc về trước để báo tin. Những người đang mải mê buôn bán cũng ùn ùn kéo nhau ra bến tàu.
Ai nấy đều lộ rõ vẻ phấn khích. Người dân Trấn Cheonghwa hãnh diện như thể chính tay mình bắt được cá nhà táng vậy. Họ tự hào vì sự kiện này đã khiến đám thương nhân Lục địa 1 kiêu ngạo kia phải kéo đến đông như kiến.
Cheongyeon lo có kẻ trộm mất dược liệu nên vẫn ngồi yên tại chỗ nhìn ra biển. Quả nhiên, lợi dụng lúc các chủ hàng đi vắng, nạn trộm cắp hoành hành dữ dội. Thậm chí có kẻ còn to gan cuỗm đồ của các sạp hàng thuộc Hiệp hội Thương nhân. Những chủ hàng sực nhớ ra quay lại muộn màng và bọn trộm cắp lại tạo nên một trận hỗn loạn ầm ĩ.
Có kẻ bị bắt tại trận bị ăn đòn, nhưng cũng có kẻ nhanh chân lẩn vào ngõ hẻm trốn thoát. Khi tàu cá voi cập bến, sự chú ý của mọi người sẽ lại đổ dồn vào con cá nhà táng khổng lồ kia thôi.
Khi con tàu trong tầm mắt ngày một lớn hơn, Cheongyeon thu dọn đống dược liệu lại. Đã bán được món trà hoa sen đắt đỏ từng là hàng tồn kho, coi như công việc hôm nay đã hoàn thành.
Hwang Ran và người hầu đi ra bến tàu từ lâu, nhưng Thổ Tinh vẫn chôn chân tại chỗ. Thấy gã có vẻ không định mua thêm gì, Cheongyeon ướm hỏi:
“Cậu không ra xem sao?”
“Tôi… chuyện là, tôi ghét cá voi nên không xem cũng được.”
“…Vâng.”
“Nếu anh định dọn hàng về thì tôi mua hết chỗ này được không?”
Lúc này Cheongyeon đã gom hết dược liệu vào một tay nải và buộc lại. Anh đứng thẳng dậy đối diện với Thổ Tinh đang ngượng ngùng.
“Cậu cần mua gì sao?”
Lý do anh không thể nhân cơ hội này bán tất cả là vì lời nói của Hwang Ran.
Thành viên cấp cao của Peira không những đối xử cung kính với một gã bán thuốc quèn như anh, mà cứ hễ mở miệng là mặt đỏ bừng. Từ lần trước đã thế, có vẻ Thổ Tinh có thiện cảm đặc biệt với anh. Lợi dụng tình cảm đó để chặt chém người ta thì chẳng hay ho gì.
“Nếu không cần thì cậu không phải mua đâu.”
“Chuyện, chuyện là tôi nghe nói có thứ gì đó giải rượu tốt lắm…”
Có vẻ Thổ Tinh cũng chẳng nhớ dược liệu nào có tác dụng giải rượu. Tác dụng giải rượu là anh ghi trên bảng công dụng của cành ngũ gia bì.
“Vậy cậu mua một ít cành ngũ gia bì đi.”
Cheongyeon mở tay nải ra, bốc một ít cành ngũ gia bì cho vào túi giấy.
“Cái này cậu đun sôi lên uống nhé. Cho tôi xin 5 hwan thôi.”
Thổ Tinh lục lọi khắp các túi quần áo để tìm tờ 1 hwan. Nhưng dù lộn trái cả túi ra cũng chỉ thấy toàn tờ 100 hwan.
“Thôi cái này tôi tặng kèm. Dù sao cậu cũng mua món đắt tiền rồi.”
Cheongyeon nói nhanh, định bụng rời đi trước khi tàu cập bến làm mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn.
Thổ Tinh lắc đầu đến mức chóng cả mặt, bảo không được rồi chìa tờ 100 hwan ra.
“Tôi cũng không có tiền lẻ để thối lại đâu.”
Cheongyeon dúi túi giấy vào tay Thổ Tinh, bảo cứ cầm lấy. Thấy anh kiên quyết không nhận tiền, Thổ Tinh liền nhanh tay nhét tờ tiền vào cái tay nải đang mở. Khi rút tay ra, tờ tiền đã biến mất.
“Vậy thì không cần thối lại đâu ạ.”
Thổ Tinh biến mất nhanh như một cơn gió, Cheongyeon vội vàng lục tìm tờ tiền trong tay nải. Gã nhét sâu đến mức anh phải thò cả cánh tay vào mới tìm thấy. Cheongyeon cầm tờ tiền trên tay, đuổi theo hướng Thổ Tinh vừa đi.
“Này cậu gì ơi…!”
Đúng lúc Cheongyeon cất tiếng gọi, thì anh thấy Thổ Tinh đang cúi người chào là một người đàn ông cao hơn gã cả cái đầu. Bình thường hắn hay mặc áo vest thêu hoa đỏ, nhưng hôm nay lại là những bông cẩm tú cầu màu xanh thẫm.
‘Tae Muwon…’
Cheongyeon thầm gọi tên người đàn ông trong lòng. Đã gần hai tháng rồi anh mới gặp lại chủ nhân của tàu Peira.
Cheongyeon định quay người bỏ đi ngay lập tức, nhưng ánh mắt anh vô tình chạm phải đôi mắt vàng rực của Muwon.
“Ra xem cá voi à?”
Tae Muwon cười hỏi như thể gặp được người quen cũ. Một thái độ vô cùng thân thiện. Chẳng biết tại sao hắn lại như vậy, nhưng vốn dĩ hắn là kẻ thất thường nên anh cũng chẳng lấy làm lạ.
“…Xin chào.”
Cheongyeon cúi đầu chào, rồi nhân lúc Thổ Tinh quay lại nhìn mình, anh chìa tờ 100 hwan ra.
“Tôi đã bảo là tặng kèm rồi mà, anh cầm lại tiền đi.”
Thổ Tinh ngơ ngác nhận lấy tờ 100 hwan, nhìn qua nhìn lại giữa Cheongyeon và Muwon với vẻ mặt khó xử. Muwon cũng cúi xuống nhìn cái túi giấy trên tay Thổ Tinh. Bên trong túi giấy còn có cả chiếc hộp gỗ đựng trà hoa sen.
“Thổ Tinh mua cái gì đấy.”
Trước nụ cười của Muwon, Thổ Tinh vội vàng mở túi giấy ra cho hắn xem. Có vẻ hắn chỉ hỏi cho có lệ chứ chẳng buồn nhìn vào bên trong.
Muwon lướt qua Thổ Tinh, tiến lại gần Cheongyeon hơn một chút. Cheongyeon cảm thấy mình phải ngước cổ lên cao dần. Người đàn ông khi đến gần càng trở nên to lớn áp đảo, giống như con tàu săn cá voi từ một chấm nhỏ dần hiện ra rõ nét.
“Tôi bị ông trùm mắng cho một trận tơi bời đấy.”
“Dạ?”
“Nên tôi chẳng dám bén mảng đến gần tiệm thuốc nữa.”
Cheongyeon không biết phải trả lời sao, cứ ấp a ấp úng.
“Không thấy mặt tôi chắc anh sống thoải mái lắm nhỉ, mặt mũi tươi tỉnh thế kia cơ mà. Mẹ kiếp, đẹp như hoa ấy nhỉ?”
Vẫn là vẻ mặt cười cợt nên chẳng biết hắn đang khen thật hay mỉa mai. Cheongyeon nhìn hắn với ánh mắt đầy cảnh giác rồi mố đáp:
“Nhờ số tiền ngài đưa hôm đó mà tôi ăn uống đầy đủ hơn ạ.”
Quả thực, suốt thời gian qua không thấy Peira tìm đến hay Muwon xuất hiện, trong lòng anh cũng thấy nhẹ nhõm. Nhưng chừng nào còn ở cùng một khu vực thì sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt nhau như hôm nay thôi.
“Đi xem cá voi không?”
Muwon hỏi một cách bất ngờ. Cheongyeon phải ngước nhìn hắn lần nữa để xác nhận xem có phải hắn đang hỏi mình không. Trước mặt hắn chỉ có mình anh, Thổ Tinh vẫn đang đứng phía sau.
“Cá voi ở đằng kia à?”
Hắn lầm bầm rồi quay lại nhìn Thổ Tinh. Thổ Tinh bỗng dưng bị biến thành cá voi bất đắc dĩ, chỉ biết mở to mắt ngơ ngác.
“Con cá voi tôi nói nằm ở đằng kia kìa.”
Hắn chỉ tay về phía bến tàu nơi biển cả mênh mông. Vậy là đã xác nhận người hắn rủ đi xem cá voi chính là anh.
“Tôi…”
Anh định nói rằng mình phải quay về tiệm thuốc, nhưng Muwon đã quay gót bước về phía bến tàu. Đi được một đoạn, hắn quay lại ném cho anh ánh mắt “Không đi theo còn đứng đó làm gì”. Ngay từ đầu, đối với Tae Muwon, làm gì có sự lựa chọn nào mang tên từ chối.
“Tôi phải mang xe đạp và tay nải thuốc về đã. Ở đây nhiều trộm lắm.”
Muwon túm lấy gáy Thổ Tinh đang đứng bên cạnh.
“Vâng, đại ca. Để em mang về tiệm thuốc giúp anh ấy ạ.”
“Thôi để tôi tự…”
Đôi mắt Muwon mang màu nắng nhưng tuyệt nhiên không chút hơi ấm, chạm vào da thịt anh lạnh buốt. Cheongyeon chợt hối hận, biết thế cứ lẳng lặng đi theo cho xong, đợi hắn chán rồi hẵng về.
Nhưng lần này hắn không túm tóc anh vì tội dám cãi lời. Muwon vẫn đứng yên tại chỗ, thứ duy nhất lướt qua chỉ là cơn gió biển làm lay động mái tóc bồng bềnh của hắn.
“10 giây đủ không?”
Khoảng cách đó mà đi trong 10 giây là điều không tưởng. À không, nếu chạy bán sống bán chết thì may ra.
Thấy anh lo lắng ước lượng khoảng cách, Muwon bật cười khẩy.
“Đùa thôi.”