Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 40
Chương 40
Hải Vương Tinh cúi gằm mặt xuống như thể dâng hiến cả cái cổ của mình. Khác với Kim Tinh mặc áo cổ lọ, bên cổ của Hải Vương Tinh đang mặc áo ba lỗ, hiện rõ hình xăm một bông hoa cúc tây đỏ rực.
“Hải Vương Tinh không có lỗi. Là do em rủ đi ăn tối… Với lại thấy có cả đại ca Muwon ở đó nữa nên…….”
Kim Tinh với mảng đầu trọc lốc to tướng một bên, ấp úng nói đỡ cho Hải Vương Tinh. Ý là vì Muwon đang ở cùng với người thầy thuốc nên bọn chúng đã lơ là giám sát và để mất dấu.
Hải Vương Tinh đứng chắn trước mặt Kim Tinh như muốn bảo đừng có xen vào, cứ đứng im đó.
“Bọn em đã đến tiệm thuốc nhưng cửa vẫn đóng, có vẻ anh ta chưa về đến nơi.”
Kể từ lúc Cheongyeon rời đi đã gần một tiếng đồng hồ, chừng ấy thời gian thì dù có bò cũng thừa sức về đến nơi rồi.
“Hỏi người nhìn thấy anh ta cuối cùng thì họ bảo đi đứng loạng choạng lắm…….”
Vừa nói Hải Vương Tinh vừa run cầm cập. Để tránh cơn thịnh nộ thì cũng có thể nói dối đấy, nhưng nếu bị phát hiện là cố tình lấp liếm tình hình thì dù là người cùng hội cùng thuyền cũng sẽ bị trừng phạt không thương tiếc.
“Liệu có khi nào rơi xuống kênh nước nào đó rồi không?”
Kim Tinh thản nhiên nhắc đến cái chết của Cheongyeon. Nachata vì cơn say chếnh choáng mà mãi mới hiểu ra vấn đề, bật dậy khỏi chỗ ngồi.
“Để tao! Tao sẽ đi tìm Cheongyeon!”
Nachata loạng choạng suýt ngã khi hai chân xoắn vào nhau lúc định chạy, nhưng gã nhanh chóng lấy lại thăng bằng và lao ra ngoài. Ngay cả sau khi đã ra khỏi cửa, tiếng gã va đập vào đâu đó vẫn vọng lại. Muwon liếc nhìn ly rượu Cheongyeon bỏ lại rồi đứng dậy.
“Lần cuối nhìn thấy anh ta là ở đâu.”
“Là lối vào con hẻm chỗ tiệm thuốc của anh ta ở gần chợ hải sản ạ.”
Nếu là hướng đó thì có một con kênh dẫn nước chảy ra Unha, khó có khả năng anh đi thuyền ở đó. Từ đó đi bộ thêm một đoạn nữa rồi rẽ trái là đến tiệm thuốc của Cheongyeon, nhưng từ khúc rẽ đó trở đi thì không còn kênh rạch nào nữa.
“Lũ khốn kiếp, tụi mày đến tiệm thuốc đi, tìm thấy thì bắn tín hiệu ngay.”
Pháo hiệu dùng cho tàu thuyền là vật bất ly thân của thành viên Peira. Nó vốn dùng để bắn lên khi cá nhân gặp nguy hiểm hoặc bị tập kích, nhưng giờ không phải lúc so đo chuyện đó.
Muwon lập tức rời khỏi nhà trọ, hướng về phía con kênh nơi Cheongyeon được nhìn thấy lần cuối. Tưởng tượng đến cái xác trôi lềnh bềnh theo dòng nước tối tăm khiến gáy hắn lạnh toát. Hắn sợ nếu tên đó là Hoa tộc thì trấn Cheonghwa sẽ chìm ư? Vì thế mà sau gáy hắn mới tê rần thế này sao?
Nhưng nếu Cheongyeon chết rồi mà trấn Cheonghwa vẫn không chìm thì……..
Mẹ kiếp……!
Bước chân của Muwon nhanh hơn bao giờ hết.
***
“Hắn ta là cái thá gì mà cấm mình ký hợp đồng chứ.”
Hiếm khi thấy Cheongyeon bực tức ra mặt như vậy. Vì không tìm thấy xe đạp nên anh đành phải cuốc bộ. Từ nhà trọ về đến tiệm thuốc đi bộ cũng mất chừng 30 phút. Nếu là bình thường thì anh đã đi một mạch về tiệm rồi, nhưng có lẽ do men rượu bốc lên nên anh cứ đi lạc đường mãi.
Anh đâu phải người kém khoản rượu chè……. Chắc tại uống đầy một bụng loại whisky nồng độ cao chăng, càng đi hơi men càng bốc lên khiến đầu óc anh mơ màng.
Cheongyeon không nghĩ Nachata sẽ thuyết phục được Muwon, vì thế anh định sáng mai trước 10 giờ sẽ đến tìm Hwang Ran để đề nghị ký hợp đồng.
Nhưng nhỡ Tae Muwon đe dọa Hwang Ran thì sao? Rồi vì thế mà hắn ta từ chối ký hợp đồng?
Những suy nghĩ tiêu cực cứ thế nhân lên khiến anh càng thấy oan ức.
“Cậy mình khỏe mà ngon à. Đồ tồi, nhờ có tôi mà anh mới sống được ở đây đấy.”
Cheongyeon vừa đi vừa lầm bầm. Nếu uống rượu lúc bụng rỗng thì có khi anh đã nôn thốc nôn tháo rồi, nhưng nhờ bụng đã no căng nên chỉ thấy lâng lâng dễ chịu. Nhớ lại hồi mới làm ở quán rượu Hoa Bồ Công Anh, anh cũng từng vài lần bị ép uống bia khách mời, bà chủ bảo làm thế để tăng doanh thu. Chuyện đó cũng thật oan ức. Anh đã nỗ lực hết sức để được kết nối với thuyền trưởng tàu vượt biên, nhưng tất cả đều tan thành mây khói. Từ đầu đến cuối, tất cả là tại Tae Muwon.
Mới cách đây không lâu, Cheongyeon vẫn còn chút thiện cảm với Peira. Nhờ bọn họ mà nạn hải tặc hoành hành ở trấn Cheonghwa đã giảm bớt. Nhưng từ vài tháng trước bắt đầu dây dưa với Tae Muwon, anh bị nghi là Hoa tộc rồi còn bị đe dọa đủ đường.
Cuộc sống yên bình thường ngày của Cheongyeon đã trở nên rối tung rối mù. Anh vốn định sống một cuộc đời lặng lẽ cho đến khi tìm được người kế vị rồi ra đi kia mà.
Luật bất thành văn của trấn Cheonghwa: Đừng dây dưa với Tae Muwon, đúng là không sai một chữ nào. Từ khi dính dáng đến Tae Muwon, chẳng có việc gì ra hồn cả.
“……Dù sao thì cũng kiếm được 2 vạn hwan rồi.”
Cheongyeon lại cảm nhận lớp tiền giấy cuộn tròn nhét trong hai bên tất. Để ở tiệm thuốc không yên tâm nên mỗi khi ra ngoài anh đều mang theo bên mình như thế này. Lần nào cũng tắm rửa sạch sẽ, tất cũng giặt giũ cẩn thận nên tình trạng mấy tờ tiền vẫn còn tốt chán.
Mà cũng gay go thật. Đã biết đến mùi vị món ăn ngon thế này rồi, không biết sau này có còn nuốt nổi cơm chan nước mì gói nữa không. Cheongyeon thầm quyết định mỗi tháng sẽ đi ăn ngoài một lần. Vào ngày đó, anh sẽ ăn món gì thật đắt và thật ngon.
“Anh không biết hôm nay mình bị đối xử như thế nào ở nhà hàng à?”
“Bị bơ chứ sao.”
Anh tự hứa với lòng mình lần sau nếu bị đối xử như hôm nay sẽ không nhịn nữa.
“Hắn ta không bơ mình chắc.”
Anh nhớ lại chuyện Muwon coi thường mình. Không, định nhớ lại nhưng trong đầu chỉ toàn ký ức về việc hắn khăng khăng mình là Hoa tộc rồi hành hạ.
Nhưng mà mình đúng là Hoa tộc thật.
Tiếng cười khúc khích buột ra khỏi miệng.
“Đồ ngoooo.”
Cheongyeon định nói từ “đồ ngốc” nhưng lưỡi anh tự động líu lại, kéo dài ra. Dù sao thì cũng coi như anh đã thắng, Tae Muwon đã thua anh rồi.
Sợ có tên Peira nào đang theo dõi nên anh cố trấn tĩnh lại để không lảm nhảm một mình, nhưng tiếng cười cứ liên tục trào ra không kìm được. Có vẻ đây là tật xấu khi say rượu mà chính anh cũng không biết.
Không phải chỗ này…. A đây rồi.
Tiệm thuốc nằm cách xa con kênh. Cheongyeon nhìn dòng nước đen ngòm sóng sánh trong lòng kênh với vẻ bất an.
Nếu ban ngày, con kênh là dòng chảy hiền hòa đưa những bông hoa xanh, thì ban đêm, nó như dòng sông bí ẩn vạch ra ranh giới giữa sự sống và cái chết. Không giống như biển cả, nó chẳng có lấy một bọt sóng trắng xóa, cứ nhìn chằm chằm vào đó cảm giác như sẽ bị bóng tối hút chửng.
Cheongyeon sống nương nhờ biển cả, nhưng chưa từng rời khỏi trấn Cheonghwa. Anh bâng quơ nghĩ những người lênh đênh trên biển đêm chắc phải sợ hãi lắm. Giữa đại dương mênh mông, nơi duy nhất để đặt hai chân đứng vững chỉ có mỗi con tàu.
Chỉ nhìn con kênh đêm nhỏ bé so với biển cả thôi mà anh đã thấy sợ rồi. Sợ lỡ trượt chân rơi xuống nước nên anh đi nép sát vào phía dãy cửa hàng đã đóng cửa.
Phải rẽ trái ở đây thôi.
Cuối cùng Cheongyeon cũng tìm thấy con hẻm dẫn vào tiệm thuốc và quay lưng lại với con kênh. Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại.
Cheongyeon vui mừng vì thấy bóng người, ngẩng đầu lên thì thấy một gã đàn ông đang đi tới từ con hẻm đối diện. Nhìn dáng điệu cười cợt nhả của gã là biết đã say bí tỉ. Cảm giác mừng rỡ vụt tắt, thay vào đó là sự ghê tởm. Bản thân Cheongyeon cũng đang say, nên anh tự nhủ phải chuẩn bị tinh thần để tránh xa gã đàn ông say khướt này ra.
Cheongyeon nép sát vào góc hơn, nhưng gã đàn ông loạng choạng kia lại chặn ngay trước mặt. Anh định lách sang hướng khác nhưng gã cũng chắn đường y hệt.
Vốn dĩ trị an ở trấn Cheonghwa đã chẳng tốt đẹp gì, đêm nào cũng xảy ra không ít vụ việc. Chuyện những kẻ say rượu gây gổ đánh nhau rồi chết người xảy ra như cơm bữa. Chính vì thế, Cheongyeon cũng hiếm khi ra ngoài sau khi đóng cửa tiệm thuốc.
“Oa đù! Lần đầu tiên anh thấy đứa nào xinh đẹp như cưng đấy. Mà sao cứ tránh thế?”
Mùi rượu nồng nặc bốc lên, gương mặt tên này lạ hoắc, có vẻ không phải người vùng này. Tốt nhất là không nên dây dưa với kẻ say, anh mím chặt môi.
“Cưng cười với anh trước mà. Sao thả thính xong lại tránh?”
Cheongyeon lách người sang bên cạnh, gã say liền vươn tay ra. Cheongyeon né được trong gang tấc, tim đập thình thịch. Nhờ đó mà anh tỉnh cả rượu.
Ơ? Sao không bắt được nhỉ? Gã đàn ông nhìn xuống bàn tay trống không rồi lại vươn tay ra lần nữa, lần này gã nhắm thẳng vào tóc anh. Cheongyeon lùi lại phía sau, dáo dác nhìn quanh.
“Đ** má mày. Tao làm gì mày đâu mà tránh?!”
Gã đàn ông bắt đầu nổi cáu vì cứ vồ hụt Cheongyeon. Cheongyeon quan sát xung quanh tìm đường lui, rồi cắm đầu chạy thục mạng để tránh gã đàn ông đang thu hẹp khoảng cách.