Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 72
Chương 72
Muwon ngả người trên ghế sofa, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Bức tranh vẽ trên trần mang đậm gu thẩm mỹ quái dị của Hwang Ran khiến tâm trí hắn thêm phần rối loạn. Nghe đồn là vẽ rồng thăng thiên, nhưng nhìn cái màu xanh lét và lớp vảy thô kệch kia thì trông chẳng khác nào con mãng xà.
Một bên má bị tát giờ đã hoàn toàn bình thường. Lúc nãy cũng chỉ hơi ửng đỏ một chút, giờ thì chẳng còn dấu vết gì. Thế mà hắn vẫn cảm thấy nơi đó nóng rát.
“Em trai yêu quý, sao tâm trạng lại khó ở thế kia?”
Tae Cheonoh vừa vuốt ve đầu con chim ưng Pegasus đang đậu trên cây cột gỗ vừa hỏi.
“Hơn có một tháng mà anh em nỗi gì.”
Dù đã bị bịt mắt nhưng đầu con chim ưng vẫn hướng về phía Muwon. Tae Cheonoh xoay mặt Pegasus về phía mình, nhưng nó lại ngoan cố quay ngoắt về phía Muwon.
Con chim ưng này từng bị mẹ bỏ rơi, nếu không có Muwon thì nó đã trở thành mồi ngon cho rắn. Có lẽ vì Muwon đã cứu mạng nên nó quấn Muwon hơn hẳn Tae Cheonoh – người đã đặt tên cho nó. Nhờ Tae Cheonoh chăm bẵm mát tay mà con chim bé tẹo ngày nào giờ đã to lớn hơn hẳn đồng loại.
Hôm nay Tae Cheonoh vẫn tiếp tục tình yêu đơn phương với Pegasus. Như mọi khi, dù không được đáp lại thì anh ta cũng chẳng bận lòng.
“Muwon à, đi chơi đêm không?”
Câu chuyện này cũng áp dụng y hệt với Tae Muwon. Tuy bị thằng em phớt lờ nhưng anh ta vẫn kiên trì rủ rê mà chẳng hề thấy tự ái. Tae Cheonoh quý Muwon đến mức đó. Anh ta tin chắc rằng tình cảm mình dành cho Muwon lớn hơn nhiều so với chiều ngược lại.
Ngược lại, Muwon chưa từng dành sự quan tâm hay tình cảm đặc biệt cho bất kỳ ai. Nói vậy không có nghĩa là hắn không lo cho Peira. Nhưng nói chính xác hơn, đó là trách nhiệm nhiều hơn là tình cảm.
Để tập hợp lại những Quyền Tộc thất lạc, hắn đã phải chứng kiến bao nhiêu máu đổ, vượt qua bao nhiêu cửa tử. Trong suốt thời gian đó, Tae Cheonoh vẫn mải miết yêu đương không ngơi nghỉ, còn Muwon chẳng giữ ai bên cạnh. Hắn là kẻ chẳng cần trao đi tình cảm mà vẫn nhận được sự đền đáp, nên có lẽ hắn chẳng thấy thiếu thốn gì.
Phải chăng vì hắn mang trong mình một nửa dòng máu Hoa Tộc? Hoa Tộc vốn sinh ra đã nhận được sự yêu mến của mọi người. Giống như mẹ của Muwon, Darahan vậy.
Dù có chuyện bực mình đến đâu, chỉ cần nhìn thấy bà là cơn giận của Tae Cheonoh lại tan biến như tuyết tan mùa xuân, giống như được ngắm một bông hoa đẹp để xoa dịu tâm hồn vậy. Ai cũng yêu quý Darahan, ngay cả khi bà ấy đã thay đổi.
“Vì cậu bán thuốc kia à?”
Muwon ngậm điếu thuốc, tay cứ bật mở rồi lại đóng nắp chiếc bật lửa Zippo tanh tách.
“Không được như ý muốn hả?”
“Ý muốn gì?”
Lúc này Muwon mới đáp lời, kèm theo đó là một nụ cười khẩy.
“Thì muốn đè người ta ra nhưng không được nên cay cú chứ gì.”
Đè thì cũng đè rồi. Lúc cọ xát “cậu nhỏ” thì sướng rên lên, thế mà bắn xong một phát là đôi mắt hiền lành kia lại trợn ngược lên nhìn hắn tóe lửa. Cheongyeon trừng mắt nhìn Muwon đầy uất ức như thể bị hắn vắt kiệt sức lực vậy. Thà rằng anh cứ bám lấy hắn đòi làm thêm hiệp nữa thì còn hiểu được, đằng này bị đối xử như thế đúng là lần đầu tiên trong đời.
“Cần gì phải sống chết đòi đè tên bán thuốc đó? Anh ta xinh thì xinh thật đấy, nhưng tìm kỹ thì thiếu gì đứa như thế? Bé cưng nhà mình cũng xinh mà.”
“Mắt mày mọc dưới lòng bàn chân à?”
Muwon bật lửa, rít một hơi thuốc dài. Hắn nằm ngửa nhả khói, làn khói trắng bay lên như phủ một lớp sương mù lên thân con mãng xà trên trần nhà.
“Hay cậu ta là Hoa Tộc thật? Đến Tae Muwon đẹp như hoa mà cũng không đổ thì chỉ có thể là thế thôi.”
Tae Cheonoh cố gắng an ủi thằng em theo cách riêng của mình.
“Uống máu tao mà vẫn sống nhăn răng thì là Hoa Tộc kiểu gì?”
Tae Cheonoh lỡ mất thời điểm để nói đó chỉ là đùa. Tự nhiên lại nhớ đến Darahan sau bao lâu, anh ta không giấu được vẻ thất vọng.
Bởi vì Darahan đã chết sau khi uống máu của chính con trai mình, Tae Muwon.
“Mẹ kiếp, thế thì cưỡng bức quách cho xong.”
Tae Cheonoh buột miệng nói một câu thô lỗ trái hẳn với tính cách thường ngày. Anh ta chỉ định lái sang chuyện khác, nào ngờ Muwon đột ngột bật dậy khỏi ghế sofa. Hành động bất ngờ ấy khiến Tae Cheonoh giật mình.
Muwon vẫn ngậm điếu thuốc trên môi, chộp lấy chiếc áo khoác đen treo trên mắc. Khi khoác lên người, chiếc áo như biến hắn thành một bông hoa rực rỡ nở giữa hang động tối tăm.
“Này, này! Đừng bảo là mày định làm thật đấy nhé?”
Tae Cheonoh hét với theo bóng lưng Muwon đang đi ra cửa, tiếng hét lớn bất ngờ khiến Pegasus giật mình vỗ cánh phành phạch. Tae Cheonoh vội vuốt ve đầu nó trấn an nhưng lại phản tác dụng. Pegasus há cái mỏ vàng chóe kêu quang quác, vừa ngồi vừa đập cánh tát lia lịa vào trán Tae Cheonoh.
“Tae Muwon! Dù là mày thì tao cũng không tha thứ cho việc phá vỡ quy tắc đâu!”
Hồi mới tập hợp Quyền Tộc, quy tắc đầu tiên Tae Cheonoh đặt ra là tuyệt đối không được cưỡng bức bất kỳ ai, dù là nam hay nữ. Đó là hệ quả của việc anh ta suýt bị quấy rối tình dục khi chưa đến tuổi vị thành niên. Vì ký ức tồi tệ đó, Tae Cheonoh sẽ không nương tay với bất kỳ ai vi phạm quy tắc, kể cả người nhà.
“Cái ngữ chỉ biết đái dầm thì im mồm đi.”
“Tao chỉ làm khi được cho phép thôi nhé?!”
Muwon bỏ lại sau lưng ông anh đang thanh minh sự trong sạch, mở cửa bước ra ngoài.
***
“Không, tôi bảo tôi sẽ mua giá cao mà?”
Cánh cửa dày cộp vừa mở ra, giọng Hwang Ran đã vang lên. Gã đang nài nỉ Thổ Tinh đứng canh cửa điều gì đó, thấy Tae Muwon xuất hiện liền im bặt.
“Ngài Muwon, ngài cần gì thêm không ạ?”
“Mua cái gì giá cao cơ?”
Tàn thuốc dài ngoằng trên điếu thuốc Muwon đang hút rơi xuống sàn. Thổ Tinh vội chạy vào trong lấy gạt tàn mang ra, trong lúc đó Hwang Ran co rúm người lại sợ sệt.
“Chuyện là, tôi có món đồ muốn mua lại của ngài Thổ Tinh…”
Thấy Thổ Tinh cầm gạt tàn ra, Hwang Ran sợ xanh mặt, đành khai thật.
Gã bảo hôm đấu giá cá nhà táng, Thổ Tinh có mua trà hoa sen của chủ tiệm thuốc, nghe đồn hiệu quả rất tốt nên muốn mua lại với giá hời.
“Hiệu quả?”
“Vâng vâng. Như tôi đã nói nhiều lần, trà hoa sen chủ tiệm thuốc bán được coi là thuốc bổ, cực kỳ tốt cho chuyện chăn gối. Tôi uống trà đó ở tòa nhà trên biển xong thấy trẻ ra cả chục tuổi, làm liền tù tì ba nháy…”
Thấy trán Muwon nhăn lại thành rãnh sâu, Hwang Ran vội ngậm miệng.
“Mày uống thử chưa?”
“Tiếc của nên em chưa uống.”
Thổ Tinh liếc mắt nhìn xuống túi ngực bên phải của mình.
“Lấy ra đây.”
Thổ Tinh trợn mắt ngạc nhiên như muốn hỏi sao đại ca biết em đang giữ, rồi xụ mặt lôi từ trong túi áo vest ra một cái túi vải phồng phồng.
Muwon dụi điếu thuốc vào gạt tàn, cầm lấy túi vải mở ra. Bên trong là những bông hoa sen khô xếp sát nhau. Chắc Thổ Tinh giữ gìn cẩn thận lắm nên những bông hoa vẫn còn nguyên vẹn, không rơi rụng chút nào. Hwang Ran nhìn cái túi với đôi mắt đỏ ngầu thèm khát.
“Tao sẽ mua lại với giá gấp mười, à không, gấp hai mươi lần!”
“Gấp trăm lần. Ghi nợ vào tài khoản của tao.”
Muwon tuyên bố mua lại xong thì cất cái túi vải đi.
“Một… một trăm linh hai lần!”
“Hwang Ran, mày định đấu giá với tao à?”
Muwon thắt chặt miệng túi rồi nhét vào túi áo khoác.
“Vậy cho tôi xin đúng một bông thôi! Hoặc ngài chỉ cần cho tôi biết cậu Cheongyeon đang ở đâu, tôi sẽ tự thương lượng… Ặc!”
Muwon túm lấy gáy Hwang Ran, kéo giật về phía mình.
“Muốn giao dịch với chủ tiệm thuốc thì phải qua tao trước.”
“…Dạ?”
Hwang Ran khó khăn thốt nên lời.
“Đụ mẹ, mày coi thường 0.4 quá nhỉ?”
Muwon tỏa ra sát khí lạnh lẽo, hất mạnh tay khỏi cổ Hwang Ran. Sau đó hắn bước xuống cầu thang, mỗi bước nhảy qua hai ba bậc. Hwang Ran chẳng hiểu gì, vừa xoa cái cổ đau điếng vừa ngơ ngác. Còn Thổ Tinh thì hí hửng nghĩ mình sắp nhận được số tiền gấp trăm lần, nhất định sẽ đi mua thêm trà hoa sen.
“Gì thế? Sao không khí căng thẳng vậy?”
Tae Cheonoh sau khi dỗ dành được Pegasus cũng chạy ra xem xét tình hình. Nhờ đó, anh ta biết được đầu đuôi câu chuyện và cũng nảy sinh hứng thú tột độ với trà hoa sen.
Cùng một mục đích nhưng mỗi người lại có toan tính riêng với món trà ấy.
***
4 giờ 30 phút sáng.
Cheongyeon cứ cắn móng tay tanh tách. Cái tật xấu chưa từng có này bỗng nhiên xuất hiện chỉ sau một ngày, điều đó chứng tỏ tâm lý anh đang bất ổn đến nhường nào. Sự lo lắng khiến đầu ngón tay ngón chân anh tê rần.
Bông cúc chứa giọng nói của Hoa Tộc đã mất đi sinh khí và không còn phát ra tiếng nữa. Có lẽ vì bông hoa đã vắt kiệt chút sự sống cuối cùng để lưu lại giọng nói ấy nên không thể nghe đi nghe lại được.
‘Là ai nhỉ? Chắc chắn người đó biết tên vú nuôi. Giọng nói lại giống hệt vú, liệu có phải là chị em họ hàng gì không?’
Cheongyeon lắc đầu. Vú nuôi từng bảo sau khi mẹ bà qua đời, trên đời này bà chỉ còn mỗi anh là người thân.
Biết đâu do thời gian trôi qua quá lâu nên anh nhớ nhầm giọng vú nuôi cũng nên. Nhưng dù thế nào thì việc Hoa Tộc muốn gặp anh là sự thật.
Hẹn lúc 5 giờ, giờ này đi là vừa.
“Đại ca Muwon bảo tôi kiểm tra xem ngài đã ăn chưa, thức ăn không hợp khẩu vị của anh sao?”
Mộc Tinh đã ghé qua sau khi bữa ăn được mang vào một lúc. Nhìn những món ăn nguội ngắt trên bàn, cậu ta lo lắng hỏi.
Nghĩ ngợi nhiều quá khiến bụng dạ nôn nao, anh chỉ ăn được mỗi con tôm hùm. Cheongyeon viện cớ đã muộn nên không ăn được nhiều và trả lại khay thức ăn. Lúc đó, bông cúc cũng được mang đi cùng.
Nếu biết đó là đồ ăn Tae Muwon gọi cho, có khi anh chẳng thèm đụng đến miếng phô mai trên con tôm hùm. Anh cũng có tiền tự mua đồ ăn mà. Chẳng qua vì Mộc Tinh và Kim Tinh cứ nài nỉ sống chết nên anh mới ở lại phòng này thôi. Nghĩ lại thì họ sống chết ra sao liên quan quái gì đến anh.
Cheongyeon vẫn chẳng thèm liếc nhìn đống quần áo treo trên sào, mặc lại chiếc áo khoác len cũ của mình. Mộc Tinh và Kim Tinh đã đi ngủ cả rồi, giờ này chẳng còn ai canh chừng anh. Anh cũng đã cố tình tắt đèn phòng từ trước.
Cheongyeon định mang theo cả ba lô nhưng lại thôi, chỉ đút chìa khóa phòng vào túi. Nếu lỡ gặp Mộc Tinh hay Kim Tinh thì cứ bảo đói bụng xuống nhà hàng tầng 1 kiếm gì ăn. May mà nhà hàng đó mở cửa 24/24.
Lần đầu tiên đi gặp đồng tộc, cảm giác vừa sợ hãi lại vừa mong chờ.
Liệu có chuyện gì nguy hiểm xảy ra không nhỉ…?
Anh đang phân vân xem có nên mang theo vũ khí không, thì chợt nhớ đến Tae Muwon. Tự nhiên anh lại nảy ra cái suy nghĩ ngớ ngẩn là nếu có Tae Muwon ở đây, hắn sẽ đấm một phát giải quyết hết mọi nguy hiểm.
Cheongyeon gạt phăng ý nghĩ điên rồ đó sang một bên rồi tháo chốt cửa. Anh nuốt khan một cái, đẩy mạnh cánh cửa, bước ra ngoài dứt khoát như để xua tan mọi do dự.