Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 8
Chương 8
Có lẽ đó là chuyện của hơn bốn năm về trước thì phải. Phe đối lập với Peira từng thử ám sát Tae Muwon. Bọn chúng tin chắc rằng nếu dùng số đông áp đảo thì dù có là Tae Muwon cũng phải chết.
Kết cục thế nào? Toàn quân bị diệt.
Hắn giết sạch cả những kẻ đã gào khóc xin đầu hàng, với lý do phải làm gương để những kẻ khác không dám bén mảng đến làm phiền. Đúng như lời hắn nói, giờ đây có thể coi như chẳng còn ai dám khiêu chiến với hắn nữa. Vì ai cũng biết quý cái mạng của mình.
Cheongyeon cảm thấy ruột gan nôn nao khi nghĩ đến cảnh mình sẽ phải dọn dẹp vài cái xác. Thế nhưng, Tae Muwon lại lướt qua cặp sinh đôi và đám say rượu, tiến thẳng về phía quầy bar dài hẹp. Đó là dãy ghế dành cho khách muốn trò chuyện với chủ quán, còn bên trong là nơi để rót bia hoặc chế biến đồ nhắm.
‘Sao lại là mình…’
Vì bà chủ đi vắng nên Cheongyeon đang đứng trông quầy.
Cheongyeon cảm thấy thật thảm hại. Nhắc mới nhớ, anh đã quên mất một sự thật là trực giác của mình vốn dĩ chẳng chuẩn xác cho lắm. Có vẻ như Muwon vẫn chưa gỡ bỏ sự nghi ngờ đối với anh.
Dai dẳng đến phát sợ. Nếu anh thực sự bị oan, chắc đã khóc ròng vì uất ức rồi.
Muwon ngồi xuống đối diện Cheongyeon qua quầy bar. Hắn tháo cúc áo vest, để lộ chiếc áo sơ mi đen trơn hoàn toàn trái ngược với chiếc áo khoác ngoài hoa hòe hoa sói.
“Này, bán thuốc.”
“…Vâng.”
Nghe anh trả lời lí nhí, Muwon cau mày vẻ khó tin.
“Lại không muốn bán hàng à?”
“…Không phải ạ. Xin mời ngài ngồi. Ngài muốn dùng gì ạ?”
“Bia.”
Hắn thực sự đến để uống rượu sao? Cheongyeon nuốt ngược những suy nghĩ vào trong. Hơn nữa, rõ ràng hắn đã nghe thấy những lời chế giễu nhắm vào mình, vậy mà lại chẳng hề có phản ứng gì.
Anh tự hỏi liệu có phải hắn không nghe thấy, nhưng chuyện đó là không thể. Chẳng phải thằng em song sinh, kẻ không biết đọc bầu không khí tĩnh mịch khi Muwon xuất hiện, đã bẻ gãy tăm và bàn tán về “cái ấy” của hắn sao.
Cheongyeon quay lưng lại để rót bia từ máy, sống lưng lạnh toát suốt cả buổi. Bàn tay cầm muôi gạt bớt bọt trên ly bia khẽ run lên. Thấy lượng bia hơi vơi, sợ bị bắt bẻ, anh lại rót cho đầy tràn.
Những vị khách đang nơm nớp lo sợ cũng muốn nhanh chóng rời khỏi quán. Nhưng ngặt nỗi phải đến chỗ Cheongyeon mới thanh toán được nên họ cứ đi ra đi vào, tiến thoái lưỡng nan.
Cũng có cách là chuồn êm mà không trả tiền, nhưng làm thế lỡ đâu lại lọt vào mắt xanh của Tae Muwon thì khốn. Chẳng ai biết hành động đó sẽ gây ra hậu quả gì nên không ai dám liều mình đứng dậy.
Cheongyeon cân nhắc xem có nên rời khỏi vị trí khó xử này một lát để trực tiếp đến chỗ khách thu tiền hay không.
“Bia của ngài đây ạ.”
Anh đặt ly bia xuống trước mặt Muwon, cẩn thận hơn hẳn mọi ngày.
Hắn cầm ly bia lên, uống ừng ực một hơi. Yết hầu lộ ra dưới cái cổ ngửa cao chuyển động đầy gợi cảm. Câu nói “tướng mạo trai bao” chợt lướt qua tâm trí anh. Những lời mỉa mai về ngoại hình của hắn không phải hôm nay mới có. Vẻ ngoài xuất chúng đi kèm với tiếng ác đồn xa của hắn luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ mọi người.
Chẳng biết tướng số thế nào, nhưng Cheongyeon phải thừa nhận một sự thật rằng Muwon là kẻ đẹp trai nhất mà anh từng gặp trong đời. Mọi người cũng thường ngẩn ngơ nhìn hắn như thể nhìn thấy một nhân vật bước ra từ thần thoại.
Muwon uống cạn ly bia trong một hơi, sau đó đặt mạnh cái ly xuống bàn nghe cạch một tiếng.
“Buôn bán ế ẩm là do cái chỗ ngồi này hả?”
“Dạ?”
“Là do anh lười chảy thây, khách đến mà cứ ngồi đờ đẫn ra đấy.”
Chỉ có điều, Muwon là một hung thần không biết đường nào mà lần.
Chuyện buôn lậu hoa Phục Thù thì bị oan ức không nói làm gì, nhưng bảo anh lười biếng thì anh không thể đồng tình được.
Cheongyeon chưa từng nướng sạch một ngày vì say xỉn như đám người trong quán rượu, cũng chẳng sống buông thả qua ngày đoạn tháng. Dù không ai biết, nhưng anh chính là trụ cột chống đỡ cho cả Trấn Cheonghwa này. Anh luôn giữ lòng tự hào đó và sống có nguyên tắc của riêng mình.
“Vừa rồi là do tôi bị bất ngờ thôi, chứ tôi chưa từng sống lười biếng.”
Cheongyeon buột miệng cãi lại trong vô thức. Muwon nhếch mép cười như thể muốn nói ‘Thằng này được đấy nhỉ?’.
“Phải rồi, đang nói xấu tôi thì phải giật mình chứ.”
Rõ ràng những kẻ chửi Muwon là người khác, vậy mà mũi tên oan nghiệt lại bay trúng anh. Dù biết lúc này nên ngậm miệng lại, nhưng Cheongyeon vẫn tiếp tục đáp trả.
“Tôi không có làm thế.”
Thấy vậy, Muwon dùng tay đẩy nhẹ cái ly rỗng về phía trước. Thông thường người ta sẽ rót tiếp vào ly đang uống dở, nhưng sợ bị bắt bẻ lần nữa, Cheongyeon lấy một chiếc ly mới để rót bia. Ngay khoảnh khắc anh cẩn trọng đặt ly xuống để bia không trào ra ngoài.
“Vậy chỉ có ngày hôm sau khi lấy cái cuống hoa là anh lười thôi hả?”
Cheongyeon thầm tặc lưỡi. Muwon cứ liên tục cài bẫy trong lời nói khiến thần kinh anh căng như dây đàn.
“Như tôi đã nói, tôi tưởng đó là rác nên vứt đi rồi.”
Thấy anh trả lời dửng dưng, Muwon chỉ ngước mắt lên nhìn Cheongyeon.
Đôi mắt vàng kim của Muwon hấp thụ ánh đèn cam rẻ tiền của quán Bồ Công Anh, dập dờn như mặt biển nhuộm nắng chiều tà. Ở các đại lục và Trấn Cheonghwa có rất nhiều chủng tộc sinh sống, nhưng chưa từng thấy ai sở hữu đôi mắt vàng như thế.
Dĩ nhiên, có thể ở đâu đó trên đại lục mà Cheongyeon chưa từng đặt chân đến sẽ có người sở hữu đôi mắt tương tự, nên cũng không thể khẳng định chắc chắn. Chỉ biết rằng Tae Cheonoh, người được biết đến là anh em của hắn, có đôi mắt màu nâu bình thường.
“Và… nếu ngài đang nói đến ngày hôm sau đó, thì do bị dính mưa nên người tôi không được khỏe, vì thế mới mở cửa hàng muộn.”
Cheongyeon đưa ra thêm một lời biện minh dù nghe có vẻ vụng về trước ánh mắt không rời của Muwon. Từ sáng đến giờ không thấy đả động gì đến chuyện làm thêm công việc dọn vệ sinh, có vẻ như lời nói dối của anh chưa bị bại lộ.
“A.”
“Dạ?”
Thấy Cheongyeon không hiểu, Muwon tự mình làm mẫu, há miệng ra và nói “A”. Bên trong đôi môi đang trễ xuống với vẻ chán chường của Muwon thấp thoáng chiếc lưỡi đỏ như máu. Một ý nghĩ kỳ quặc chợt nảy ra trong đầu anh, rằng đường nét khuôn mặt đã đành, đến cái lưỡi của hắn cũng đẹp. Cheongyeon cảm thấy lấn cấn, nhưng vẫn làm theo hắn, hé đôi môi đang ngậm chặt ra.
Bàn tay Muwon bất ngờ vươn tới. Nhanh hơn cả tốc độ lùi lại của anh, tóm chặt lấy gáy. Hắn kéo mạnh Cheongyeon về phía mình, khiến thân trên anh áp sát vào mặt bàn gỗ. Khoảnh khắc anh ngước lên nhìn Muwon trong kinh ngạc, ngón tay hắn đã xâm nhập vào trong khoang miệng.
‘…Ưm!’
Câu hỏi “Ngài làm cái gì vậy” bị chặn lại thô bạo, lực kéo lưỡi mạnh bạo khiến gốc lưỡi anh tê dại. Trơn tuột, may thay chiếc lưỡi ẩm ướt nhanh chóng trượt khỏi ngón tay hắn. Nhưng cơn đau tê dại theo sau cho thấy hắn đã nắm mạnh đến mức nào, tưởng như muốn giật phăng cả lưỡi ra.
Cheongyeon đưa hai tay bịt miệng, nỗi sợ hãi ập đến trong tích tắc. Gáy vẫn bị giữ chặt nên cơ thể anh vẫn bị đè nghiến xuống bàn. Những vị khách nãy giờ đang căng thẳng tột độ bỗng chuyển sang nhìn về phía này với ánh mắt đầy tò mò, thích thú. Ngược lại, cặp sinh đôi có trách nhiệm giữ gìn trật tự quán thì lại cố tình quay mặt đi chỗ khác.
“Há ra.”
Nỗi sợ hãi rằng nếu không làm theo mệnh lệnh thì lưỡi sẽ bị rút ra xâm chiếm lấy anh. Cheongyeon từ từ hạ tay xuống. Sau đó, anh hé miệng, chậm chạp hơn cả lúc bỏ tay.
Muwon thọc ngay ngón giữa và ngón trỏ vào trong miệng anh một cách dứt khoát. Hai ngón tay lấp đầy khoang miệng Cheongyeon. Trái ngược với vẻ ngoài, các đốt ngón tay của hắn cực kỳ thô ráp, cảm giác như giấy nhám đang chà xát lên lưỡi vậy.
Cheongyeon cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên khi ngón tay hắn thọc sâu đến tận dưới lưỡi gà. Đôi mắt đỏ ngầu vì phản ứng sinh lý nhòe đi, ươn ướt. Nhận ra không có ai giúp mình, anh chỉ biết ngước mắt nhìn Muwon.
Trái ngược với bàn tay đang khuấy đảo thô bạo trong miệng anh, đôi mắt Muwon lại tĩnh lặng như tờ. Đó là ánh nhìn như đang xác nhận điều gì đó.
“Thấy anh lẻo mép quá nên tôi xem nó dài bao nhiêu thôi.”
Khi hắn rút tay ra, một sợi chỉ bạc dài nối liền từ miệng Cheongyeon đến ngón tay Muwon. Hắn thản nhiên quệt những ngón tay ướt đẫm lên đôi môi mềm mại của Cheongyeon.
“Cũng bình thường.”
Muwon cười nhạt nhìn đôi má ửng đỏ vì đau đớn và nhục nhã của anh, sau đó buông tay khỏi gáy như thể đã xong việc. Cheongyeon đứng thẳng dậy, dùng mu bàn tay chùi mạnh khóe miệng ướt át.
Muwon thọc luôn tay vào trong ly bia. Hắn rửa qua loa bàn tay dính nước bọt rồi hắt bia xuống sàn. Một vũng nước lớn loang lổ trên sàn quán rượu.
‘Thằng điên…’
Cheongyeon rất muốn nhổ toẹt bãi nước bọt mới vào mặt hắn nhưng không có gan làm thế. Một phần cũng vì anh hoang mang khi nhận ra hương hoa Phục Thù đang ngập tràn trong khoang miệng. Anh vô thức nuốt xuống ngụm nước bọt ứa ra cùng hương hoa thơm ngát.
Muwon đặt chiếc ly rỗng trở lại bàn bar. Ở đây thiếu gì khách uống rượu như uống nước lã. Cheongyeon mong Muwon mau say rồi biến đi cho khuất mắt, nên lại rót đầy tràn ly bia mới. Đồng thời, anh cất tiếng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
“Còn ai muốn gọi bia nữa không ạ?”
“Ơ… ơ! Cho tôi một ly!”
Một vị khách không tham gia vào vụ nói xấu sau lưng Muwon dũng cảm giơ cao cái ly rỗng. Thế là tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Muwon chứ không phải vị khách kia. Hành động của Cheongyeon chẳng khác nào đang tỏ thái độ ngay trước mặt hắn, nhưng Muwon có vẻ chẳng quan tâm khách khứa gọi gì hay làm gì.