Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 91
Phần 4. Hoa Phúc Thọ
Chương 91
Dưới ánh mặt trời thiêu đốt, biển xanh thẫm dập dềnh sóng nước.
Cheongyeon đứng trên boong tàu, đón nhận ánh nắng đổ xuống đỉnh đầu, đưa mắt nhìn xuống lòng biển sâu thẳm. Bỗng nhiên, một bóng râm phủ lên đầu khiến anh giật mình quay lại. Hỏa Tinh đang cầm chiếc ô màu đen mỉm cười.
“Nắng biển gay gắt hơn đất liền nhiều đấy ạ.”
“Cảm ơn cô, đưa tôi cầm là được rồi.”
Cheongyeon đưa tay định đón lấy cán ô từ tay Hỏa Tinh, thế nhưng Hỏa Tinh đột nhiên nhấc một sợi dây thừng nằm trên boong tàu lên. Cô bắt đầu buộc chặt chiếc ô vào lan can sắt cao bằng động tác thuần thục như đã làm hàng trăm lần. Cheongyeon nhớ lại ký ức lúc đi đến Lục địa 1. Khi đó, Tae Muwon đã trói anh lại rồi ngồi trước mặt anh uống rượu.
“Anh cứ đứng ở đây là được ạ.”
Hỏa Tinh chỉ vào phía dưới chiếc ô đã được cố định chắc chắn. Cheongyeon nói lời cảm ơn rồi bước vào dưới tán ô. Gọi là ô nhưng nó thực chất là một chiếc dù che nắng khổng lồ thường thấy ở các bãi biển.
Gió thì lạnh nhưng nắng lại nóng, một kiểu thời tiết kỳ lạ. Anh tự hỏi liệu cái lạnh và cái nóng có thể cùng tồn tại song song hay không, nhưng thực tế biển cả đang là như vậy. Cheongyeon chợt nghĩ, thời tiết của biển khơi dường như có nét gì đó giống với Tae Muwon.
“Rộng thế này, cô có muốn vào đứng cùng không?”
Cheongyeon ngỏ lời mời Hỏa Tinh đang đứng phía sau mình.
“Với tôi ánh sáng này không gắt lắm nên không sao đâu ạ.”
Trong nhóm Hành Tinh của Peira có tổng cộng năm người. Anh đã quen mặt bốn người kia, nhưng đây là lần đầu tiên gặp Hỏa Tinh. Là người phụ nữ duy nhất giữa đám đàn ông Peira, từ cách ăn mặc cho đến khí chất của Hỏa Tinh đều toát lên vẻ trung tính.
Cô cao hơn Mộc Tinh một chút nhưng thấp hơn anh, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì trông giống một mỹ nam hơn, đôi mắt mang màu trà đậm pha chút ánh kim. Nhắc mới nhớ, màu mắt của Hỏa Tinh cũng như các Hành Tinh khác và cả Tae Cheonoh đều na ná nhau. Có vẻ như chỉ duy nhất Tae Muwon sở hữu đôi mắt màu vàng hoàn toàn.
Tính từ lúc lên tàu Peira để quay về Trấn Cheonghwa mới chỉ được hai ngày. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Cheongyeon đã nắm bắt được cơ cấu tổ chức của Peira.
Họ là một tập đoàn được hình thành với nòng cốt là Ông trùm Tae Cheonoh và chủ nhân tàu Peira – Tae Muwon. Khác với những băng hải tặc ô hợp khác, cấu trúc dường như được phân cấp rất có hệ thống.
Cấp bậc được chia theo thứ tự Hạ đẳng, Trung đẳng, Thượng đẳng, và trên đó là các Hành Tinh.
Cấp bậc Hạ đẳng trên tàu Peira làm việc như phụ tá boong tàu, cấp bậc Trung đẳng gồm thủy thủ boong hoặc nhân viên boong. Những người chịu trách nhiệm về động cơ và năng lượng tàu dưới hầm cũng được xếp vào cấp bậc này.
Vị trí lái tàu chịu trách nhiệm cho hành trình thuộc về cấp bậc Thượng đẳng. Khi Tae Cheonoh hoặc Tae Muwon không có mặt trên tàu, các Hành Tinh sẽ thay mặt chỉ đạo người lái tàu. Nhưng hiện tại chủ nhân con tàu đang có mặt, điều đó có nghĩa là việc điều khiển hành trình của tàu Peira lúc này do chính Tae Muwon đảm nhiệm.
Cheongyeon nhìn ra biển xa với nỗi lo sợ mơ hồ.
“Có vẻ ngài ấy uống nhiều rượu lắm……”
“Ý anh là Thủ lĩnh ạ?”
Việc Hỏa Tinh gọi Tae Muwon là “Thủ lĩnh” cũng là điều anh mới biết sau hai ngày tròn. Thông thường, người đứng đầu các lục địa hoặc các châu mới được gọi là Thủ lĩnh, nên danh xưng này khiến anh thấy lạ lẫm. Tuy nhiên, Cheongyeon không thắc mắc gì thêm mà chỉ gật đầu.
Vị hạm trưởng chịu trách nhiệm cho tàu Peira lại là kẻ nghiện rượu, bảo sao Cheongyeon không lo lắng chất chồng như núi. Ai mà biết được việc lái tàu trong tình trạng say xỉn sẽ gây ra tai nạn gì chứ.
“Dù ngài ấy có uống rượu thì cũng không đến mức say bí tỉ đâu, nên không sao đâu ạ.”
Thấy hắn có vẻ say bí tỉ mà… Cheongyeon nuốt lời định nói vào trong. Lần đầu chạm mặt Muwon sau tòa nhà Hải Thượng, hắn cũng đã say khướt. À không, vì chưa biết chính xác bộ dạng khi say của hắn thế nào nên anh cũng không dám chắc.
“Anh không bị say sóng chứ ạ?”
Hỏa Tinh ân cần hỏi. Đám Peira dạo này tuy thân thiện khác hẳn trước kia, nhưng ai nấy đều chỉ nhăm nhe muốn tống cái gì đó vào miệng anh, chẳng có ai quan tâm đến tình trạng trong người anh như Hỏa Tinh.
“Tôi ổn, cảm ơn cô đã lo lắng.”
Thực ra vì ở trong khoang thuyền thấy hơi nôn nao nên anh mới ra ngoài hóng gió.
“Chắc anh thấy bất tiện lắm nhỉ?”
Không hiểu cô hỏi với ý nghĩa gì, Cheongyeon hơi mở to mắt.
“Mong anh hãy rộng lượng thông cảm cho. Chắc là do… mọi người đều đang phấn khích quá đấy ạ.”
Phấn khích vì di chuyển đến Trấn Cheonghwa an toàn để tránh động đất sao? Hay là có tin vui nào khác mà anh không biết? Cheongyeon chìm vào suy tư.
Tae Muwon từng bảo đám Peira đối xử tốt với anh vì anh là tình nhân của hắn. Nhưng thường thì những trường hợp như thế sẽ đi kèm với những ánh nhìn dè bỉu mới đúng.
Huống chi anh lại là tình nhân nam. Cho dù thuộc hạ có ngưỡng mộ Tae Muwon đến đâu thì cũng chẳng ai lại đi trung thành với cả tình nhân của cấp trên cả. Cheongyeon đã từng chứng kiến chuyện tương tự ở quán rượu Bồ Công Anh.
Ở khu E nơi Cheongyeon sinh sống có một thương nhân môi giới tàu cá, gã nổi tiếng là tay chơi lớn ở Trấn Cheonghwa. Trái lại, tình nhân của gã chỉ là một người bán hàng rong nghèo khổ, không có lấy một cửa tiệm, phải dựng sạp bán gia vị.
“Cái con khốn chỉ có mỗi cái xác không hồn mà cũng dám lên mặt, trông ngứa cả mắt.”
“Mùi gia vị hôi chết đi được mà không hiểu ổng thấy ngon nghẻ chỗ nào mà cứ quấn lấy.”
“Lỡ mà nó dính bầu, không lẽ con mụ ăn mày đó lại thành bà chủ của chúng ta sao?”
Số người ăn theo làm gia nhân cho tay môi giới tàu cá lên đến hàng chục, và họ cũng là khách quen của quán rượu Bồ Công Anh. Lần nào họ cũng lôi cô ấy ra làm mồi nhắm để xâu xé, nói xấu nhiều đến mức Cheongyeon muốn bịt tai lại.
Cheongyeon từng nhìn thấy người phụ nữ bán sạp gia vị ấy từ xa nên có biết cô. Cô trồng rất nhiều loại cây mọng nước ở một góc sạp hàng, chăm chút cẩn thận đến mức lũ thực vật thường xuyên thì thầm những âm thanh vui tai.
Rồi một ngày nọ, tấm vải che sạp gia vị vẫn phủ nguyên như thế suốt mấy ngày liền. Anh cứ nghĩ hay là cô bị ốm, đi qua đi lại cái sạp đó khoảng một tuần. Sau đó, thi thể cô nổi lên ở kênh nước.
Hung thủ giết người phụ nữ đang mang thai ấy chính là cánh tay phải trung thành đã gắn bó nhiều năm với gã thương nhân môi giới. Đó là kẻ có đôi mắt sáng lên một cách kỳ dị mỗi khi mọi người xì xào nói xấu cô ở quán rượu. Mãi sau khi cô chết, Cheongyeon mới nhận ra ý nghĩa ẩn giấu trong ánh mắt bất an đó.
Vì hắn tôn kính người mình phục vụ, nên muốn người sẽ trở thành phu nhân cũng phải là tiểu thư con nhà danh giá. Đó có thể là lòng trung thành méo mó, hoặc cũng có thể là cảm giác nhục nhã khi phải phục tùng một người phụ nữ thuộc tầng lớp hạ lưu. Kết cục, gã thương nhân môi giới đã chặt đứt cánh tay phải của mình một cách tàn nhẫn rồi gieo mình xuống kênh nước tự vẫn.
Cheongyeon đã mang những chậu cây mọng nước ở sạp hàng về định nuôi dưỡng. Nhưng có lẽ lũ thực vật cũng nhận ra sự vắng mặt của người chủ yêu thương chúng nên chẳng sống được bao lâu thì chết. Dù có thể cứu sống chúng bằng mọi giá, nhưng anh đã mặc kệ, bởi vì anh không còn nghe thấy tiếng bọt khí vui tai của lũ thực vật ấy nữa.
“Có khi nào cô……”
Cheongyeon chậm rãi quay đầu nhìn Hỏa Tinh.
“Cô đã nhìn thấy gì đó ở tôi phải không?”
Đôi mắt màu trà đậm của Hỏa Tinh thoáng dao động.
Không lý nào họ lại đối xử tốt với anh chỉ vì anh là tình nhân của Muwon. Mộc Tinh gia nhập sau cùng, cũng từng thắc mắc khi thấy đám Peira tử tế quá mức với anh. Thế mà ngay cả Mộc Tinh, từ tối qua cũng chong đèn ngồi một mình ở đuôi tàu tối om để câu mực. Cậu ta thực sự câu được mực và còn làm món mực chiên cho anh.
“Chắc anh cũng biết chuyện tôi từng theo dõi anh rồi nên tôi không viện cớ nữa. Anh hay mua mực ở chợ hải sản đúng không? Đây là món mực mà ngài Cheongyeon thích đây!”
Mộc Tinh cười hề hề chìa đĩa mực chiên ra.
Chẳng những không có ai ném cho anh ánh nhìn bất hảo, ngược lại, ai nấy đều nhìn anh với vẻ mong đợi điều gì đó. Giống như ánh mắt của con trai bác Ju vào ngày trước sinh nhật vậy. Đặc biệt là Thổ Tinh, ánh mắt hắn không chỉ có sự kỳ vọng mà còn cảm kích vô cùng.
Peira đang tìm kiếm Hoa tộc, nếu tất cả Peira đều đã biết về thân phận của anh thì…….
“Nhìn thấy là sao ạ?”
Hỏa Tinh vuốt vuốt gáy, cố tình lảng tránh ánh mắt sang hướng khác.
“Lúc xảy ra động đất ấy, Hỏa Tinh cũng ở trên đỉnh núi đá đúng không?”
Lúc thức tỉnh để ngăn chặn sóng thần, bên cạnh chỉ có Tae Muwon và Tae Cheonoh, nhưng Cheongyeon vẫn hỏi vì nỗi lo sợ trong lòng.
“……Đó là quy tắc hành động của Peira chúng tôi khi có động đất.”
Hỏa Tinh ngoan ngoãn thừa nhận.
“Lúc đó cô có thấy gì không?”
“Không ạ.”
Lần này Hỏa Tinh nhìn thẳng vào Cheongyeon và lắc đầu. Cô nhớ lại chỉ thị mà Tae Muwon đã đưa ra cho các Hành Tinh vào đêm hôm kia.
“Tao biết chúng mày là lũ dù có bị bảo đi rêu rao tên thầy thuốc là Hoa tộc thì cũng sẽ ngậm miệng. Nhưng cấm tiệt không được để lộ ra trước mặt anh ta, rõ chưa? Thằng nào mà hở ra tao ném xuống biển đấy, quản lý cái con mắt của chúng mày đi, lũ Quyền tộc khốn kiếp này. Thầy thuốc có bị luộc hay bị nướng thì cũng là do tao làm.”
Muwon không gọi là Peira mà gọi là Quyền tộc, việc nói thẳng ra như vậy vừa là cảnh cáo vừa là đe dọa.
Nghe nói Cheongyeon muốn giấu kín thân phận Hoa tộc. Hỏa Tinh cũng hiểu điều đó, chẳng phải anh đã từng bị Hoa tộc khác bắt cóc ở Lục địa 1 sao.
Nếu không có mệnh lệnh truy đuổi Haro của Thủ lĩnh, không biết giờ này số phận Cheongyeon ra sao nữa. Thật là ngàn vạn lần may mắn, nếu không bọn họ đã suýt đánh mất Hoa tộc của mình.
‘Sức mạnh không thể so sánh với Hoa tộc ở Lục địa 1…….’
Rầm! Đột nhiên một tiếng động lớn vang lên như ai đó giáng mạnh xuống boong tàu.
“Lại lòi mắt ra nhìn cái gì đấy?”
Là Muwon vừa đá mạnh xuống sàn tàu. Cú chấn động khiến con chim ưng đang đậu trên vai hắn giật mình bay vút lên không trung. Chẳng biết hắn đến từ lúc nào, Cheongyeon giật thót mình, tim đập thình thịch. Hắn đang khoác trên người chiếc áo sơ mi thược dược mà anh đã mặc hôm kia.
“Em xin lỗi.”
Hỏa Tinh nhanh chóng lùi lại phía sau, giãn khoảng cách. Muwon nhìn chiếc ô khổng lồ che trên đầu Cheongyeon với vẻ mặt cạn lời. Hắn vốn đã quan sát tất cả từ tháp chỉ huy trên đài quan sát trước khi xuống đây.
Con chim ưng lượn một vòng trên tàu Peira rồi dang rộng cánh hạ xuống. Cheongyeon thấy con chim ưng lao từ trên trời xuống đầy đe dọa liền co rúm người lại.
Thế nhưng con chim ưng lại xếp cánh ngoan ngoãn đậu lên vai Cheongyeon. May mà anh đang mặc chiếc áo khoác dày, nếu không móng vuốt của nó thừa sức bấu nát vai anh.
Cheongyeon cứng đờ người, quay đầu lại một cách khó khăn như cái bản lề bị gỉ sét. Con chim ưng vẫn điềm nhiên đậu trên vai anh như thể đó vốn là chỗ của nó.
Mọi sinh vật trên mặt đất đều không thể sống thiếu thực vật. Loài thú như chim ưng cũng cảm nhận được điều đó. Muwon cảm thấy bực bội dâng lên, định rút thuốc lá ra hút nhưng rồi lại thôi. Hắn hình dung ra cảnh mình ho sù sụ sẽ rất chướng mắt.
“Đi theo tôi.”
“Đi đâu ạ?”
Cheongyeon vẫn giữ nguyên tư thế khó chịu vì con chim ưng trên vai. Muwon tóm lấy thân con chim, tung nó bay trở lại không trung.
“Vòm.”
Hắn đang nói đến vườn thực vật trên tàu Peira, nơi loài hoa phúc thọ nở rộ.