Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 94
Chương 94
Kẻ bị chính mẹ ruột nguyền rủa mà lại được gọi là Hoa tộc. Cái đầu hắn ong lên như thể vừa bị giáng một cú đánh mạnh bởi phát ngôn không ngờ tới đó.
Muwon không nhịn được, nhe răng cười. Trong tiếng cười trầm thấp ấy chẳng hề mang theo chút vui vẻ nào.
“Vậy để tôi làm nó nổi lên nhé?”
Cheongyeon tuy không phải người có trực giác nhạy bén, nhưng anh có thể chắc chắn một điều này. Hắn không hề vui vẻ gì với sự thật bản thân là con lai Hoa tộc.
“Tôi cũng không biết cách để làm nổi lục địa đã chìm.”
“Vâng, cứ tiếp tục ương bướng thế đi.”
“Không phải là ương bướng, mà là tôi thực sự không biết.”
“Thế thì cứ không biết cho đến cùng đi.”
“Tại sao chứ? Biết thì chẳng phải tốt hơn sao?”
Cheongyeon dùng cả hai tay nắm lấy cổ tay Muwon đang đè nặng lên ngực mình. Bởi hắn ấn xuống quá mạnh khiến anh thấy ngạt thở. Muwon im lặng một lúc trước câu trả lời thẳng thắn của Cheongyeon. Giờ đây, nụ cười đã biến mất tăm, chỉ còn lại vẻ vô cảm lạnh lẽo.
Cheongyeon hiếm khi nào nắm bắt được tâm tư của Muwon.
‘Nếu muốn làm lục địa nổi lên, chẳng phải nên tìm cách trước sao?’
Mà cho dù có làm lục địa nổi lên đi nữa thì cũng không giải quyết được mọi vấn đề. Bởi vì Thiên Địa Hoa cần được bảo dưỡng thường xuyên. Nhất định phải cần đến một Hoa tộc chịu trách nhiệm quản lý Thiên Địa Hoa của Lục địa 11 vừa được hồi sinh.
Đó không phải là việc anh có thể làm.
Một khi đã chịu trách nhiệm với Thiên Địa Hoa của Trấn Cheonghwa, anh không thể quản lý thêm một lục địa nào khác. Thiên Địa Hoa và người quản lý được xem như có trái tim liên kết với nhau, không thể tách rời quá lâu. Vì lẽ đó, việc ổn định Nokju thực chất cũng chỉ là biện pháp tạm thời.
Để bình thường hóa Thiên Địa Hoa của Lục địa 1, cuối cùng vẫn phải do Hoa tộc ở Hwangju giải quyết. Có lẽ lý do nơi đó được gọi là Hwangju (Hoàng Châu) cũng có liên quan đến màu sắc của Thiên Địa Hoa. Bởi lẽ Thiên Địa Hoa của Lục địa 1 vốn dĩ phải tỏa sáng như mặt trời vàng rực.
Thiên Địa Hoa của Trấn Cheonghwa mang một màu xanh ngắt. Giống như chữ cái đầu trong tên của anh vậy.
Không biết Thiên Địa Hoa của Lục địa thứ đã chìm sâu kia mang màu sắc gì nhỉ…?
Cheongyeon ngừng dòng suy nghĩ đang lún sâu, lên tiếng với Muwon vẫn đang im lặng.
“Dù có cách làm nó nổi lên thì vẫn phải quản lý Thiên Địa Hoa, nên sẽ cần một Hoa tộc có năng lực tương xứng.”
Hắn là con trai của Darahan, người từng chịu trách nhiệm cho Lục địa 11. Nếu vậy, khả năng trong hắn tiềm ẩn năng lực quản lý Thiên Địa Hoa là rất cao.
“Vụ cá cược trôi sông rồi nên một nửa tàu Peira cũng không đưa đâu.”
Nhưng câu trả lời anh nhận lại thật chẳng ăn nhập gì. Dù sao anh cũng chẳng mong đợi gì con tàu Peira, nên Cheongyeon chỉ siết chặt cổ tay Muwon.
“Dù vậy thì cái mái vòm này chắc cũng được nhỉ.”
Muwon ấn mạnh hơn xuống lồng ngực, khiến Cheongyeon phải hé miệng thở hắt ra một hơi ngắn. Hắn nghiêng người, gương mặt áp sát ngay trước mũi anh.
Khoảng cách gần đến mức nếu hôn ngay lúc này cũng chẳng có gì lạ, khiến Cheongyeon vô thức mím chặt môi. Anh đã biết rõ xúc cảm và hơi ấm của đôi môi kia. Có lẽ vì đang đứng quay lưng lại với mặt trời, nên bàn tay to lớn áp trên ngực anh cũng nóng hổi như bị nung nóng.
“Có khi chủ nhân ngôi mộ kia còn thích cậu hơn thằng con trai nửa nạc nửa mỡ này đấy.”
Ngay khi bàn tay đang đè chặt lồng ngực rời đi, chiếc ghế chao đảo lắc lư. Rốt cuộc mình vừa nghĩ đến cái chuyện nghiêm trọng gì vậy chứ. Cheongyeon tự trách bản thân rồi đưa tay xoa lồng ngực đang đau nhói. Anh ngước nhìn Muwon lần nữa, nhưng hắn đã quay lưng bỏ ra khỏi mái vòm.
“Ngài Muwon…”
Muwon phớt lờ tiếng gọi của Cheongyeon. Ngay cả con chim ưng đang đậu trên cành cây cũng không bay theo. Hắn đạp cửa bước ra khỏi cái mái vòm chẳng khác nào căn cứ bí mật ấy, đi thẳng đến đài chỉ huy.
Hơi nóng bốc lên như làn khói từ boong tàu bị nung bởi ánh mặt trời. Muwon không nhịn thêm nữa, rút thuốc lá ra ngậm. Tên thuộc hạ đang dọn vệ sinh trên boong nhanh nhảu đưa bật lửa tới, nhưng hắn tự tay bật chiếc Zippo của mình lên.
Muwon nhả ra một làn khói dài, bước lên đài chỉ huy cao vút nằm gần mũi tàu. Trong tháp chỉ huy cao 7 tầng, phòng điều khiển nằm ở tầng 5. Muwon sải bước dài, cứ hai bậc thang một, chẳng mấy chốc đã lên tới nơi.
Hắn để mở cửa phòng điều khiển đang hầm hập hơi nóng, chỉ ngồi đó rít thuốc liên tục. Mấy cái cúc áo sơ mi cũng bị phanh ra, hắn ngồi buông thõng trên ghế một cách tùy tiện. Bên ngoài khung cửa sổ lớn được thiết kế để trinh sát là đường chân trời trải dài vô tận. Với hắn, phong cảnh này còn quen thuộc hơn cả đất liền.
“Vì có ngài Muwon ở đây mà.”
Một nụ cười khẩy nở trên môi. Dòng máu Hoa tộc chảy trong người một nửa, nhưng năng lực của Hoa tộc thì hoàn toàn con số không. Cái thứ gọi là Thiên Địa Hoa kia có vẻ là thứ chống đỡ lục địa, nhưng ngay cả cái tên đó Muwon cũng mới nghe lần đầu trong đời.
Một kẻ sống cả đời như Quyền tộc là hắn mà lại là Hoa tộc sao. Ngay cả mẹ ruột còn phủ nhận sự tồn tại của hắn, vậy mà nực cười thay, tên Hoa tộc ở cái Trấn Cheonghwa bé bằng bàn tay lại thừa nhận hắn là đồng tộc.
Chẳng buồn cười chút nào.
“Cái thằng vất vả lắm mới chống đỡ nổi một hòn đảo bé bằng cái ‘chim’ lại định làm nổi Lục địa 11 kiểu đéo gì.”
“Tại sao chứ? Biết thì chẳng phải tốt hơn sao?”
Câu hỏi ngây thơ của Cheongyeon cứ đâm chọc vào tâm trí hắn.
Rõ ràng khi phát hiện Cheongyeon bị bắt cóc, máu toàn thân hắn đã sôi lên sùng sục vì nghĩ rằng mình bị lừa một vố đau điếng. Thế nhưng sau khi cứu được Cheongyeon về, hắn lại để mặc anh, không quát tháo hỏi anh có phải Hoa tộc không, cũng chẳng đe dọa bắt anh khai thật. Hắn giả vờ không biết đến mức Cheongyeon không nhịn được phải tự mình hỏi.
Chỉ là trực giác muốn thế nên làm theo thôi, nhưng giờ hắn dường như đã hiểu lý do của cái trực giác đó.
Cheongyeon sẽ tuyệt đối không đánh đổi Trấn Cheonghwa lấy Lục địa 11. Anh sẽ nhất quyết ở lại làm Hoa tộc quản lý Thiên Địa Hoa của Trấn Cheonghwa đến cùng.
Để thay đổi tâm ý của Cheongyeon thì không được làm anh sợ hãi như trước nữa, cái trực giác chết tiệt đó đã kiểm soát hắn như vậy đấy.
“Dù có cách làm nó nổi lên thì vẫn phải quản lý Thiên Địa Hoa, nên sẽ cần một Hoa tộc có năng lực tương xứng.”
Có vẻ như một Hoa tộc không thể trông coi nhiều lục địa cùng lúc. Nhưng mà, cái ánh mắt nhìn hắn khi nói ra câu đó…
‘Ngài cũng là Hoa tộc mà. Lại còn là máu mủ của Darahan từng chịu trách nhiệm Lục địa thứ 11, biết đâu ngài có thể làm được.’
Cái suy nghĩ điên rồ hiện rõ mồn một trên gương mặt ngây thơ, trong đôi mắt trong veo ấy.
Nếu dựng một tấm bia ở xa tít đằng kia trên boong tàu, dúi chiếc rìu vào tay Cheongyeon rồi bảo ném đi thì sẽ thế nào nhỉ? Chiếc rìu chắc bay chẳng được bao xa đã cắm đầu xuống sàn. Khác hẳn với hắn, kẻ chỉ cần ném đại cũng xuyên thủng hồng tâm. Cheongyeon không hề biết hắn là một Hoa tộc không đủ tư cách, lại đẩy lưng hắn, bảo rằng những gì anh làm được thì hắn cũng làm được.
Trong đầu Muwon lúc nào cũng chỉ toàn ý nghĩ ních đầy vào cái lỗ của Cheongyeon, vậy mà anh lại dùng đôi mắt ngây thơ không chút cảnh giác ấy ca bài ca “chúng ta là Hoa tộc, cùng là Hoa tộc”. Tất nhiên, hắn biết đó là một sự suy diễn nhảy cóc phi logic. Nhưng việc hành xử của Cheongyeon càng khiến hắn không vừa mắt cũng một phần do bản tính Quyền tộc.
Cheongyeon cần phải biết lũ khốn Peira nhìn anh với tâm thế nào. Cả cái sự thật rằng nếu bản năng muốn sở hữu Hoa tộc không được thỏa mãn, tình hình có thể lao dốc đến mức tàn khốc ra sao.
Muwon ném mẩu thuốc lá tàn xuống sàn, rút điếu mới ra ngậm.
Mà khoan, thay vì cái Trấn Cheonghwa có chịu khổ cũng chẳng ai biết tới, chẳng phải sống cuộc đời của một Hoa tộc Lục địa 11, được hắn và băng Peira hộ tống sẽ tốt hơn cho Cheongyeon sao? Miễn là làm lục địa nổi lên được. Hắn có thể cho anh sống bơi trong đống tiền mà anh thích, được ăn tôm hùm, bít tết thỏa thuê.
Chợt hình ảnh người mẹ ruột vẫn lạnh lùng với cha hắn dẫu được dâng lên đủ loại vàng bạc châu báu hiện về. Dù có bọc đường mật ngọt ngào cỡ nào mà Cheongyeon vẫn nói sẽ không rời bỏ Trấn Cheonghwa thì… Có lẽ hắn sẽ cưỡng ép Cheongyeon giống như cha mình đã làm. Quả nhiên, hắn giống Quyền tộc hơn là Hoa tộc.
Muwon tự cười nhạo bản thân đã bỏ Cheongyeon lại ở mái vòm mà chạy trốn ra đây.
Nhưng nếu không làm thế, có lẽ hắn đã lột trần Cheongyeon đang ngồi trên ghế bập bênh gọi tên mình, rồi quát vào mặt anh rằng hãy vứt quách cái Trấn Cheonghwa bé tí ấy đi mà trở thành kẻ lệ thuộc vào hắn. Mặc kệ mộ của mẹ có ở đó hay không, hắn thừa sức nắm chặt Cheongyeon trong tay và chiếm đoạt cho thỏa lòng tham.
Quyền tộc ăn thịt Hoa tộc.
Đó là lời trăn trối của một kẻ từng là quân sư cho Quyền tộc kiêm nhà tiên tri nổi tiếng của Lục địa 11 trước khi chết.
“Lão già chết tiệt đó cũng nói được một câu đúng đấy chứ.”
Làn khói thuốc trắng xóa lọt ra khỏi phòng điều khiển, trôi về hướng có mái vòm.
***
Chuyến hải trình đã bước sang ngày thứ ba.
Thỉnh thoảng có mưa rơi, nhưng nhìn chung thời tiết khá đẹp. Cheongyeon thi thoảng được ngắm đàn cá heo, ăn uống cũng đầy đủ. Anh được tặng một chiếc quạt làm từ xương cá ngừ nhưng chẳng mấy khi dùng tới. Cheongyeon đứng ở mũi tàu nhọn hoắt hứng trọn gió biển rồi quay người lại, ngước nhìn đài chỉ huy cao vút phía trước.
Từ sau cuộc nói chuyện ở mái vòm, anh không gặp lại Tae Muwon nữa, nhưng cũng không thể hỏi người nhà Peira xem Tae Muwon đang ở đâu. Họ sẽ hỏi anh có việc gì, mà anh thì chẳng có mục đích rõ ràng nào cả. Dù cảm thấy trống vắng không rõ nguyên do, nhưng anh không hiểu lý do cụ thể là gì.
Trong lúc tiếc nuối, Cheongyeon ném ánh nhìn về phía con chim ưng đang chao lượn trên bầu trời. Đôi mắt vàng của con Pegasus giống hệt Tae Muwon.
“Pegasus.”
Anh thử gọi khẽ. Con chim ưng liền thay đổi quỹ đạo bay, sà xuống gần Cheongyeon hơn. Vì đã ở cùng nhau nhiều lần trong mái vòm nên Cheongyeon cũng cảm thấy thân thiết hơn trước. Dù anh từng giật bắn mình khi nó quắp một con chuột chết ở móng vuốt mang về.
Con chim dang rộng đôi cánh đầy uy dũng, lượn vòng trên đầu.
“Pegasus.”
Lần này anh thử gọi to hơn một chút.
Biiii!
Con chim kêu lên như để trả lời. Cái tên Tae Cheonoh đặt cho nó quả thực rất hợp. Lần nào nghe cũng thấy âm điệu thật hay. Cheongyeon lại gọi tên nó lần nữa.
“Pegasus!”
Bii!!
“Pegasus!”
Biiii!
Tiếng cười tự nhiên bật ra. Loài chim săn mồi dũng mãnh này lại giống như chú cún con trong xóm thỉnh thoảng chạy đến xin ăn vậy.
“Pegasus!”
Đúng lúc đó, một giọng nói vang rền như nuốt cả ống khói tàu hỏa vang lên. Cheongyeon giật mình quay lại, chủ nhân của giọng nói là Tae Cheonoh đang giơ cao cánh tay vạm vỡ lên trời.
“Đây, bố đây! Pegasus!”
Anh ta tha thiết gọi lại lần nữa nhưng con chim chẳng kêu cũng chẳng sà xuống.
“Ha ha ha, thằng nhóc này, tự dưng lại ngại ngùng thế. Đến tuổi dậy thì rồi sao, ha ha.”
Tae Cheonoh cười nhìn Cheongyeon với vẻ ngượng ngùng rồi bất ngờ bắt chuyện.
“Anh nghĩ sao về việc tên hạm trưởng đã hơn một ngày không ăn uống gì mà chỉ nốc rượu?”
“…Ngài Muwon sao?”
Nhắc mới nhớ, ngay cả ở nhà ăn anh cũng không gặp hắn.
“Mấy chuyện này người yêu phải chăm sóc chứ nhỉ?”
Dù giọng điệu trêu chọc nhưng Cheongyeon không phủ nhận, vì anh biết anh ta chỉ đang trêu mình thôi.
“Cứ thế này tàu Peira lật mất thôi.”
Tae Cheonoh chỉ tay về phía đài chỉ huy với vẻ lo lắng.
“Muwon ấy à, chắc nó đang ở phòng điều khiển tầng 5 đấy.”
Nói rồi anh ta lại bắt đầu màn gọi mời Pegasus. Cheongyeon đứng lưỡng lự nhìn về hướng tầng 5 một lát. Tuy Tae Cheonoh không ép anh phải đi, nhưng hình ảnh Tae Muwon cứ lởn vởn trong tâm trí.
Bỏ ăn mà chỉ uống rượu… Là hạm trưởng mà hắn không trông coi tàu tử tế thì biết đâu lại xảy ra chuyện như lời Tae Cheonoh nói. Cheongyeon vừa lẩm bẩm trong đầu vừa bước về phía đài chỉ huy.
Khổ nỗi độ cao những 5 tầng, nên từ khoảng tầng 3 anh đã phải leo thang bộ khá vất vả. Lên đến tầng 4 nhìn ra ngoài, tầm nhìn thoáng đãng đến mức khiến lòng dạ cũng được khai thông.
Cheongyeon dừng lại lấy hơi rồi leo tiếp lên tầng 5. Chợt anh phải đưa tay bịt mũi. Từ bên trong phòng điều khiển đang mở cửa kia, khói thuốc lá nồng nặc tuôn ra, lại gần mới thấy bên trong khói đã mù mịt.
Và giữa làn khói trắng đục ấy, anh nhìn thấy chủ nhân tàu Peira đang ngồi vắt vẻo trên ghế.
Không ăn uống nhưng có vẻ hắn vẫn thay quần áo, không phải chiếc áo sơ mi hoa thược dược lần cuối anh nhìn thấy, nhưng cũng chẳng phải ăn mặc chỉnh tề gì mà chỉ mặc mỗi chiếc quần dài. Uống rượu như thế mà cơ bắp trên người hắn vẫn rõ nét đến lạ. Cheongyeon ngẫm lại cảm giác về sức nặng của những thớ cơ ấy thấp thoáng trong ký ức.
Cạch, con tàu khẽ chòng chành vì một con sóng lớn, chai rượu lăn đến dưới chân Cheongyeon. Đôi mắt Tae Muwon đang ngậm điếu thuốc cũng hướng về phía Cheongyeon đang đứng trước cửa. Ánh mắt lờ đờ buông thả của hắn khiến anh nuốt nước bọt, không hiểu sao lại thấy hắn thật gợi tình.
“Này.”
Rõ ràng trông có vẻ đã say, nhưng giọng nói vẫn rất tỉnh táo.
“Vâng.”
“Bước qua cái vạch đó thì tự lo lấy thân. Tôi sẽ ‘thịt’ anh đấy.”
Cái nết ăn nói vẫn xấu tính như thế. Cheongyeon nhìn xuống gờ cửa nơi chai rượu va vào, rồi ném ánh mắt về phía Muwon.
“Mọi người đều lo lắng vì ngài không ăn mà chỉ uống rượu đấy. Cả ngài Tae Cheonoh nữa.”
“Giả vờ thế thôi, đừng có bận tâm.”
“…Tôi cũng lo đấy.”
“Lo tàu mắc cạn rồi chết chùm hả?”
“Không phải, dù sao thì ngài cũng nên ăn chút gì đi.”
Thấy hắn cứ nói những lời khó nghe, Cheongyeon định quay lưng đi xuống. Bất chợt, Muwon không biết đã tới gần từ lúc nào, nắm chặt lấy cổ tay anh.
Á! Cùng với tiếng kêu thảng thốt, Cheongyeon bị hắn kéo mạnh, trong nháy mắt đã vượt qua ngưỡng cửa. Cheongyeon dùng bàn tay còn lại đang tự do đẩy vào lồng ngực săn chắc của hắn. Thân trên thấm đẫm ánh nắng của hắn nóng hầm hập.
Hắn cúi thấp đầu xuống, những lọn tóc rối cù vào trán anh. Muwon cười nhếch mép, nhìn chằm chằm vào Cheongyeon.
“Chà, bước qua vạch rồi. Nhỉ?”