Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành) - Chương 40
Inseop đặt điện thoại lên bàn, lại ôm lấy gối.
“Không muốn đi……, chán đi quá.”
Cậu muốn tỏ ra chuyên nghiệp nên không hỏi lý do mà đồng ý ngay, nhưng trong lòng lại không nghĩ thế. Ngày như hôm nay cậu chỉ muốn nằm nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Tay đau, lòng cũng mệt.
Inseop khao khát được kết thúc một ngày bằng việc đọc nốt cuốn tiểu thuyết đang đọc dở lúc nãy.
“Không được, tỉnh táo lại nào.”
Cậu đứng dậy, dùng hai tay tự tát mạnh vào má mình. Nghe nói dùng nỗi đau để chế ngự tâm trí là cách tu hành của Phật giáo.
Chúa ơi, con xin lỗi. Chỉ trong thời gian ở Hàn Quốc con xin phép được sống như người nhà Phật ạ.
Khi cơn đau tê dại trên má vừa dứt, cậu lại cảm thấy lòng mình yếu mềm đi. Inseop dùng lòng bàn tay tát vào má lần nữa.
Ước gì cả xác thịt và tâm hồn đều quen với đau đớn để không còn cảm thấy đau nữa, Inseop vừa nghĩ vừa nhìn vào chính mình trong gương.
***
“……Cậu Inseop.”
Giọng nói âm u gọi tên mình từ phía sau khiến Inseop giật mình quay lại. Trưởng phòng Cha đang hút thuốc, mặt nhăn nhó đi tới. Inseop vội vàng đút bàn tay đang quấn băng vào túi quần để giấu đi.
“Trưởng phòng, hôm nay……”
“Xong việc gấp chưa?”
“Dạ rồi. Tôi xin lỗi.”
Dù không muốn gây phiền phức nhưng kết quả lại thành ra làm phiền, Inseop chẳng còn gì để nói.
“Thôi được rồi. Được rồi nhưng mà……, mong là sau này cậu bớt có việc gấp đi.”
“Vâng, tôi biết rồi ạ.”
“Hôm nay tôi đặc biệt……. Thôi, hôm nay thôi đấy.”
Trưởng phòng Cha khoác vai Inseop. Mùi thuốc lá nồng nặc phả ra khiến cậu muốn ho nhưng phải cố gắng chịu đựng ra dáng người lớn.
Vào thang máy rồi Trưởng phòng Cha vẫn không buông cánh tay đang khoác vai ra. Trong lúc Inseop đang băn khoăn xem khi nào gạt tay ra sẽ tự nhiên nhất, thì thang máy đã dừng ở tầng 9 văn phòng làm việc.
Đèn trong văn phòng đều tắt tối om. Inseop ngạc nhiên nhìn Trưởng phòng Cha đứng bên cạnh.
“Chắc giám đốc về rồi ạ.”
“Ơ hay? Thế hả, bảo đợi ở đây mà.”
“Rõ ràng lúc nãy dặn tôi đến đây lúc 9 giờ……”
Đột nhiên đèn văn phòng bật sáng, pháo giấy bắn lên tứ tung.
“Surprise!!”
“Hết hồn chưa!”
“Áaaaa!!!”
Inseop hét lên, lao vào lòng Trưởng phòng Cha. Những người nấp trong các góc văn phòng bắn pháo giấy muộn màng khiến Inseop hét to hơn lúc nãy, ôm chặt lấy cổ Trưởng phòng Cha.
“Cậu Inseop, này, cậu Inseop……”
Trưởng phòng Cha càng cố gỡ Inseop đang sợ hãi tột độ ra thì cậu càng siết chặt tay hơn.
Giám đốc Kim mang bánh kem đã thắp nến từ trong góc đi ra, chẳng biết nhìn bầu không khí gì cả, bắt đầu hát chúc mừng sinh nhật.
“Happy birthday to you. Happy birthday to you. Chúc mừng sinh nhật Inseop yêu quý. Happy birthday to you!”
Mọi người vỗ tay vui vẻ. Inseop vẫn chưa hoàn hồn, không ngẩng đầu lên nổi. Tim đập loạn nhịp, mắt mũi tối sầm.
“Inseop à, làm gì đấy. Bánh kem nặng quá này.”
Giám đốc Kim gọi tên cậu. Trưởng phòng Cha lúc này mới gỡ được tay Inseop ra.
“Cậu Inseop, sao lại hoảng hốt thế.”
“……A……”
“Sinh nhật thì phải đoán được là có tiệc sinh nhật chứ.”
Câu nói đùa của Trưởng phòng Cha khiến Inseop nhận ra hôm nay là sinh nhật của Choi Inseop – cái người cậu đang mượn danh tính. Và cả lý do Trưởng phòng Cha không nói lời nào mà tự nguyện làm quản lý cho Lee Wooyeon hôm nay cũng là vì sinh nhật của Choi Inseop.
“Ước đi nào.”
Giám đốc Kim đưa bánh kem ra trước mặt Inseop. Mọi người ở lại văn phòng vỗ tay, hô vang tên Inseop giục cậu mau thổi nến.
“Chúc mừng cậu nhé. Inseop.”
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Chúc mừng xuất viện nữa. Sau này làm việc tốt nhé. Mau thổi nến đi.”
“Ước đi nào!”
Choi Inseop cảm thấy muốn khóc, vì cậu đâu phải người xứng đáng nhận được sự đối đãi này. Thế nhưng lòng tốt của mọi người lại khiến cậu cảm kích đến phát khóc.
Sợ ai nhìn thấy vành mắt đỏ hoe, Inseop vội vàng thổi tắt nến, rồi vội nói trước khi ai đó kịp bật đèn văn phòng lên: “Mọi người ơi”.
“Hửm? Sao? Cảm động hả? Cảm động quá nên ý nghĩ muốn làm việc ở đây suốt đời đang dâng trào mãnh liệt chứ gì?”
Giám đốc Kim nói đùa. Choi Inseop cố tỏ ra bình thản, tuôn ra những lời trái ngược hẳn với lòng mình.
“Tôi thấy áp lực với những việc thế này lắm ạ.”
“Hả?”
“……Tôi không thích mấy trò này. Nên là, mong mọi người sau này tuyệt đối…… đừng làm những việc thế này nữa ạ.”
Biết rằng cơ hội để mọi người trong văn phòng tổ chức sinh nhật cho mình sẽ không bao giờ đến nữa, cậu vẫn cố tình buông lời cay nghiệt.
Bầu không khí đột ngột trở nên lạnh lẽo khiến ai nấy đều câm nín. Inseop chào: “Vậy tôi xin phép về trước”, rồi bước ra khỏi văn phòng.
Đang đợi thang máy thì cậu cảm thấy nước mắt đã kìm nén trào ra lăn dài trên má. Nghe thấy tiếng Trưởng phòng Cha gọi phía sau, Inseop không đợi thang máy nữa mà chạy về hướng cầu thang bộ.
Cậu nghĩ rằng nếu chạy xuống sẽ bị Trưởng phòng Cha đuổi kịp ngay, nên bắt đầu chạy ngược lên trên. Qua tầng 10, lên đến sân thượng, cậu mở cửa ra và òa khóc nức nở.
“Hức——.”
Cậu muốn chạy ngay xuống văn phòng nắm tay từng người và nói cảm ơn. Cảm ơn vì đã đối tốt với tôi. Nếu sau này mọi người vẫn tốt với tôi như vậy thì tôi biết ơn lắm. Chúng ta hãy thân thiết nhé. Những ngày rảnh rỗi nếu được xem phim cùng mọi người chắc sẽ vui lắm. Những lúc cô đơn nếu gọi điện thoại nói dối ba chuyện linh tinh thôi tôi cũng thấy biết ơn vô cùng. Xin hãy trở thành những người bạn như thế của tôi.
Cậu muốn thổ lộ hết những lời chất chứa trong lòng và duy trì mối quan hệ thân thiết. Nhưng với Inseop lúc này, tất cả những điều đó chỉ là xa xỉ.
Ngay từ đầu cậu vào đây là để phản bội Lee Wooyeon và cả những người làm việc cùng anh.
Không được làm nũng. Phải hành xử như người lớn. Nhưng việc giữ được giới hạn đó sao mà khó khăn quá. Choi Inseop lấy hai tay che mặt khóc tu tu.
“Hư hư——. Ư——, Á!”
Đang lau nước mắt thì cậu giật bắn mình, ngã ngửa ra sau. Người đàn ông đang tựa vào lan can sân thượng hút thuốc đang ném ánh nhìn đầy thú vị về phía này.
“……. …….”
Cảm giác bẽ bàng rung chuyển cả người khiến Inseop cắn chặt môi nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy. Lee Wooyeon dụi tắt điếu thuốc, bắt đầu bước về phía Inseop đang ngã sóng soài. Trước khí thế của Lee Wooyeon đang đút tay vào túi quần vừa cười vừa tiến lại gần, Inseop hoảng hốt lùi lại về phía sau dù vẫn đang ngồi bệt dưới đất.
“Ơ……, sao……, ở nhà……”
“Cậu hỏi sao tôi không về nhà mà lại ở đây hả?”
Inseop gật đầu thay cho câu trả lời, nước mắt vẫn tuôn rơi làm ướt đẫm cổ áo cậu. Phải nín khóc thôi nhưng vì quá kinh ngạc nên cậu không làm được.
“Trưởng phòng Cha bảo có việc cần ghé qua đây một chút, anh ta bảo chỉ mất 10 phút thôi.”
Inseop biết thừa việc Lee Wooyeon cực ghét phải tự lái xe. Tuy không biết chính xác lý do nhưng chính vì tính cách đó của anh mà việc hôm nay anh đích thân đưa cậu về nhà mới khiến Inseop kinh ngạc và hoang mang đến thế.
“Ở dưới nhiều người qua lại nên tôi hay lên đây hút thuốc.”
“……Vâng.”
Cậu chỉ biết tự trách bản thân đã sơ suất quên mất văn phòng nằm ngay trên đường đến nhà Lee Wooyeon. Inseop cảm thấy nhục nhã muốn chết khi để người khác, mà lại chính là Lee Wooyeon, bắt gặp cảnh tượng thiếu chín chắn này.
“Sao cậu lại khóc?”
Lee Wooyeon ngồi xổm xuống trước mặt Inseop, ghé sát mặt vào cậu và hỏi.
“…….”
“Sao lại khóc như thế?”
“……Xin lỗi ạ.”
Ngoài câu xin lỗi ra cậu chẳng nghĩ được lời nào khác.
“Có gì mà phải xin lỗi, tôi chỉ tò mò sao cậu lại khóc thôi.”