Deflower Me If You Can Novel - Chương 126
Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng về tây. Penelope nhìn bầu trời nhuộm sắc vàng ươm thì hít một hơi thật sâu, nuốt lấy sự phấn khích. Cuối cùng thì giờ khắc này cũng đến.
Kể từ lúc nhận lệnh của Cassian cho đến tận bây giờ, bà đã ráo riết đốc thúc đám người làm chỉ để chuẩn bị cho thời khắc này. Mọi ngọn nến trong phòng ăn đều được thắp sáng, hoa tươi được đặt mua với số lượng gấp mấy lần ngày thường, và cả những bộ dao nĩa chỉ dùng cho những dịp đặc biệt nhất cũng đã được đem ra bày biện tươm tất. Bếp trưởng và thợ làm bánh ngọt đã vắt óc lên thực đơn theo đúng chỉ thị của chủ nhân, trong khi phụ bếp thì tất bật ngược xuôi để kịp dọn thức ăn đúng giờ.
Và rồi, thời khắc ấy cũng đến.
Penelope rảo bước thật nhẹ nhàng hướng về phía phòng của Bliss. Trong lúc hai người họ thong thả dùng bữa tối, những người làm còn lại sẽ trang hoàng phòng của Cassian thật lộng lẫy theo đúng chỉ thị từ trước. Cuối cùng, đêm đầu tiên làm hòa mà bà đã chờ đợi từ lâu…!
“Bliss, Bliss.”
Bà gõ cửa nhẹ nhàng và cất lời bằng chất giọng dịu dàng hết mức có thể.
“Bliss, tôi đây, Penelope đây. Cậu mở cửa một lát nhé.”
Bà khẽ áp tai vào cửa lắng nghe nhưng bên trong hoàn toàn tĩnh lặng. Hay là cậu ấy khóc mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi? Tội nghiệp quá. Penelope dâng lên niềm thương cảm, khẽ nắm lấy tay nắm cửa. Phải dỗ dành cẩn thận rồi đưa cậu ấy đến phòng ăn mới được. Trễ một chút chắc cũng không sao. Bá tước sẽ hiểu thôi, mà xét đến những gì ngài ấy đã làm thì chừng đó phạt cũng là điều hiển nhiên.
“Bliss, tôi vào nhé.”
Penelope lên tiếng xin phép trước rồi mới mở cửa. Bà cứ tưởng tượng cảnh Bliss đang nằm sấp trên giường ngủ vùi, thế nhưng hiện thực lại hoàn toàn khác biệt.
“Hả?”
Penelope bất giác thốt lên khi vẫn đang giữ tay nắm cửa, vội nhắm mắt lại rồi mở ra. Nhưng chẳng có gì thay đổi, chiếc giường vẫn trống trơn. Không, nói đúng hơn là chẳng thấy bóng dáng Bliss ở đâu trong căn phòng này.
“Bl… Bliss? Có phải cậu đang chơi trốn tìm không đấy?”
Dù cố bật cười gượng gạo và thốt ra câu nói vô lý, thứ đáp lại bà vẫn chỉ là sự im lặng. Quá bối rối, Penelope vội vàng lục tung khắp các ngóc ngách trong phòng. Bà tìm cả trong phòng tắm – nơi được bố trí đặc biệt riêng cho phòng của Bliss chứ không như phòng của những người làm khác – nhưng kết quả vẫn vậy.
Không có ai cả. Gương mặt bà tái mét, hai tay ôm chầm lấy đầu.
Bliss biến mất rồi!
Trong phòng ăn, tiếng nhạc cổ điển êm ái đang du dương vang lên. Cassian ngồi thẳng lưng trên ghế, chờ đợi Penelope. Dù mất nhiều thời gian hơn dự kiến nhưng không sao, chắc hẳn bà ấy đang phải thuyết phục cái tên cứng đầu nằng nặc không chịu ra kia.
Cứ nghĩ đến cảnh Bliss với vẻ mặt sưng sỉa bị kéo đến đây, anh lại thấy vừa tội nghiệp vừa đáng yêu. Cassian nhàn nhã tựa lưng vào ghế, đan mười ngón tay vào nhau rồi đặt lên bụng.
Hôm nay, dù Hạt Lạc có nói lời ngớ ngẩn gì đi chăng nữa, mình cũng sẽ im lặng lắng nghe.
Anh nhắm mắt lại, hít sâu để bình tâm. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh một con Cabybara điên khùng đang chạy loạn xạ quanh phòng ăn, vừa chạy vừa hát nghêu ngao: “Bá tước Heringer thích tôi, thích tôi lắm cơ”, nhưng không sao hết. Riêng hôm nay, dù có phải chứng kiến bộ dạng khó coi cỡ nào, anh cũng định sẽ rộng lượng bỏ qua tất cả.
Thế nhưng, khoảnh khắc gương mặt thất vọng của Bliss ngày hôm ấy chợt lóe lên trong tâm trí, anh bất giác mở choàng mắt.
“Phù”, Cassian buông tiếng thở dài xả hơi, chỉnh lại tư thế và thả lỏng đôi vai.
Đúng thế, thà cậu ta cứ quậy phá còn hơn.
Đúng lúc anh vừa hạ quyết tâm thì tiếng bước chân tất bật văng vẳng vọng đến. Gì thế này? Cassian nhíu mày nhìn về phía cửa. Nếu là đưa Bliss đến thì không thể có tiếng bước chân vội vã thế này được. Với nhịp điệu dồn dập nhường này, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì. Ngay khi linh cảm chẳng lành vừa xẹt qua, tiếng bước chân đã dừng lại trước cửa, và một lát sau, giọng của vị quản gia vang lên.
“Thưa Bá tước, là Penelope đây. Tôi xin phép vào.”
Vẫn là giọng điệu thường ngày nhưng lại xen lẫn chút run rẩy mơ hồ. Khó mà đoán được đó là do bà đang thở dốc hay vì một lý do nào khác. Bà mở cửa bước vào phòng ăn. Cassian thuận mắt nhìn quanh bà, hàng chân mày càng lúc càng nhíu chặt. Không thấy bóng dáng Bliss đâu. Khi anh chuyển dời ánh nhìn trở lại khuôn mặt Penelope, vị quản gia báo cáo với sắc mặt nhợt nhạt.
“Bliss biến mất rồi.”
Ngay khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong đời Cassian trải qua cảm giác đầu óc hoàn toàn trống rỗng dù hai mắt vẫn đang mở trừng trừng.
Bli… Không, Blair đã biến mất.
***
Dinh thự Bá tước Heringer đúng nghĩa là đang náo loạn. Bá tước gào thét ầm ĩ, ra lệnh phải tìm cho ra Bli… Blair ngay lập tức. Trước cơn thịnh nộ của chủ nhân, đám người làm hoảng hốt túa đi lục soát khắp các ngóc ngách trong lâu đài.
“Không thấy cậu ấy, thưa Bá tước. Không có ở bất cứ đâu.”
Khoảng chừng hai giờ sau, Penelope quay lại và thú nhận với khuôn mặt trắng bệch. Cassian thực sự cảm thấy như bầu trời đang sụp đổ.
Chuyện gì thế này? Rốt cuộc Bliss đã biến đi đằng nào?
Thật sự không thể hiểu nổi. Cậu nhóc đó rõ ràng là thích Cassian cơ mà, tại sao lại đột ngột biến mất như vậy? Thậm chí đến một lời chào tạm biệt cũng không có?
Cũng chẳng thèm nhìn mặt mình.
“Chết tiệt.”
Anh buông lời chửi thề, bực dọc vuốt ngược mái tóc. Không lẽ lại đi hẹn hò lén lút với gã khốn đó sao?
“Còn khu vườn?”
“Dạ?”
Penelope sững người hỏi lại. Anh cáu kỉnh lớn giọng, lặp lại câu hỏi.
“Tôi hỏi là đã tìm ở khu vườn chưa, khu vườn ấy!”
“À, dạ. Đương nhiên là chúng tôi đã tìm rồi…”
“Mẹ kiếp!”
Cassian gầm lên khiến bà ngập ngừng một thoáng, rồi vâng dạ lùi ra khỏi phòng. Cassian cố kìm nén khao khát muốn vơ lấy bất cứ thứ gì ném cho hả giận, thay vào đó, anh hít một hơi thật sâu. Bên ngoài, những đám mây đen đang ùn ùn kéo tới. Có vẻ như cơn mưa rào quen thuộc lại sắp trút xuống. Vấn đề là bây giờ không ai biết Bliss đang ở đâu.
Lỡ như dầm mưa rồi mắc bệnh viêm phổi thì sao…
Nếu thế thì dù có là vị hôn phu hay cái thá gì đi nữa, anh cũng sẽ đập gã khốn đó nhừ tử. Dám ngang nhiên hẹn hò lén lút với Bliss trước mặt anh đã đành, đằng này còn làm cho đứa trẻ nhỏ bé, yếu ớt ấy bị ốm sao.
Giờ không phải lúc ngồi đây.
Tia chớp rạch ngang tầng mây cùng tiếng sấm nổ vang rền khiến anh không chần chừ thêm nữa, đưa tay vồ lấy chiếc áo khoác. Tốt nhất là mình tự đi tìm. Biết đâu lại có nơi nào đó mà đám người làm chưa nghĩ đến.
“Penelope, chết tiệt.”
Anh định gọi quản gia theo thói quen nhưng chợt nhận ra vừa nãy chính mình đã cáu gắt đuổi bà ra ngoài, anh bật thốt lên một tiếng đầy tự trách. Đành vậy, Cassian hối hả định ra khỏi dinh thự thì chợt khựng lại.
Phía cuối hành lang dường như có bóng đen nào đó vừa thấp thoáng rồi biến mất. Lẽ nào là thằng nhóc đó? Anh vừa bước nhẹ nhàng đến gần, vừa hoài nghi, trong lòng trào dâng những đợt sóng hy vọng đan xen bất an dữ dội.
Nếu thực sự là cậu ta.
Phải mắng cho một trận vì dám làm người khác lo sốt vó lên thế này, anh nghĩ vậy. Nhưng cùng lúc đó, trong đầu anh lại nảy ra một suy nghĩ khác: Chỉ cần người đó là Bliss, mọi chuyện khác mình đều sẽ cảm tạ trời đất.
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng thì thầm lọt vào tai anh.
“Vẫn còn đang tìm à?”
Một giọng nam cất lên, rồi một giọng nữ đáp lời. “Ai mà biết, làm bộ tìm kiếm thế thôi.”
Ngay sau đó, một giọng khác xen vào. “Tôi còn ngủ một giấc trong phòng rồi mới ra cơ.”
“Tôi cũng thế, khùng khục.”
Tiếp nối tiếng cười khúc khích, lại một người nữa lên tiếng.
“Nhưng rốt cuộc là chuyện gì thế? Sao Bá tước lại sốt sắng tìm cái thằng đó vậy?”
“Chắc chỉ là hình thức thôi? Penelope đã làm việc ở đây lâu năm, ngài ấy nể mặt Penelope nên mới làm vậy.”
“Ý cô là chỉ đang giả bộ thôi à?”
“Chuẩn đấy, nên không cần phải quá cố sức đâu.”
Và rồi giọng nói đầu tiên lại tiếp lời.
“Chúng ta cứ câu giờ cho có là được. Cầm chừng hai tiếng chắc ổn.”
“Ừ, chừng đó thời gian là đủ để thằng nhãi ấy tỉnh mộng rồi.”
“Chắc giờ này nó đang sợ hãi khóc lóc thảm thiết lắm nhỉ?”
“Cứu tôi với, cứu tôi vớiii!”
“Bọn Yankee cũng nói thế à? Không phải thế này sao: Cứu tui dới, cứu tui dớiiii.”
Lời châm chọc của ai đó làm cả đám phá lên cười ồ. Cho đến tận lúc ấy, bọn họ vẫn đang tận hưởng niềm vui sướng hả hê. Mãi cho đến khi một kẻ trong đám đưa tay lau khóe mắt ứa lệ vì cười, quay đầu lại và chết điếng.
“Đằ… Đằng kia.”
Gã ta lúng túng nói lắp bắp, khiến những người còn lại từng người một hướng ánh mắt theo, rồi lần lượt cứng đờ cả người. Khi những nụ cười vừa nãy hoàn toàn đông cứng lại thành những gương mặt tái mét, bấy giờ Cassian mới cất giọng.
“Ai đó làm ơn giải thích cho tôi nghe, rốt cuộc tôi vừa nghe thấy cái gì vậy.”