Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành) - Chương 164
“Nói cái gì thế, tự nhiên lại.”
Nói xong câu đó Dane mới nhận ra, tiếng súng và tiếng la hét đã biến mất từ lúc nào, bốn bề chìm trong tĩnh lặng. Nhìn Dane bỗng chốc thay đổi sắc mặt, Joshua nói.
“Lúc nãy có mấy tên đã chuồn khỏi đây rồi.”
Joshua nhắc lại lần nữa khi thấy ánh mắt khó hiểu của Dane.
“Chúng chạy rồi, bằng ô tô.”
Giọng anh vẫn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng, sau đó vuốt ngược mái tóc một cách thô bạo.
“Chắc chỉ có mấy tên cầm đầu chuồn thôi, bọn còn lại ở đây chẳng khác gì con tốt thí…”
“Tại sao?”
Dane hỏi ngay khi Joshua chưa dứt lời. Joshua nhíu mày, nhếch mép cười.
“Cậu nghĩ là tại sao?”
Ngay khi anh vừa lặp lại câu hỏi của Dane như thể đó chính là điều mình muốn nói, mặt đất rung chuyển dữ dội kèm theo tiếng nổ kinh hoàng.
“Hự!”
“Cúi xuống!”
Grayson phản xạ hét lên, Dane lập tức ấn đầu hắn xuống. Joshua cũng suýt ngã nhưng kịp lấy lại thăng bằng, vừa định đứng thẳng dậy thì Dane đột ngột rút súng.
“Cái…”
Ngay khoảnh khắc Joshua khựng lại, một viên đạn sượt qua người anh. Joshua quay phắt lại, thấy một gã đàn ông vừa hét lên đau đớn vừa ngã gục ngay sau lưng mình.
“Giờ thì hết nợ nhé.”
Dane nói dửng dưng, đút súng vào hông rồi bước nhanh đi. Joshua không nói được gì, chỉ biết thở dài “Haa” một tiếng rồi quay người đi theo.
“Vừa rồi là cái gì thế? Động đất à?”
Dane không đáp. Thực ra cả hai đều nghĩ đến một thứ nhưng không muốn thốt ra từ ngữ xui xẻo ấy. Thay vào đó, cậu nói.
“Hy vọng tên khốn kia nắm được thông tin gì hữu ích.”
Gã đàn ông bị bắn vào bụng đang nằm sấp trên sàn thở hổn hển. Dane quỳ một chân xuống trước mặt gã, cúi người hỏi.
“Bọn kia đâu hết rồi? Không phải chỉ còn mỗi mày đấy chứ?”
Thay vì trả lời, gã đàn ông chỉ thở dốc và liếc nhìn Dane. Thấy gã nở nụ cười nhạt nhẽo dù biết mình sắp chết, Joshua cảm thấy rợn người pha lẫn khó chịu.
“Nói đi.”
“Á, á á á!”
Dane thản nhiên ấn tay vào vết thương trên bụng khiến gã hét lên thảm thiết. Vì đau đớn tột cùng mà mắt gã đảo ngược lên, miệng sùi bọt mép lẩm bẩm.
“Đây là thánh chiến… là thánh chiến…”
“Gì cơ?”
Dane nhíu mày hỏi lại, gã đàn ông cứ lải nhải một câu như bị thôi miên.
“Hãy trừng phạt những kẻ bị nguyền rủa, chôn vùi chúng dưới lòng đất… Chỉ có Chúa mới…”
“Tỉnh lại đi.”
Joshua tát vào mặt người đàn ông. Gã chớp mắt như vừa tỉnh lại đôi chút, nhìn hai người trước mặt.
“Thánh chiến cái quái gì? Tiếng nổ lúc nãy là sao? Đừng bảo là tụi mày định chết chùm ở đây nhé?”
Gã đàn ông cười khẩy trước câu hỏi dồn dập của Dane.
“Sao lại không chứ? Lũ ngu.”
Khặc khặc, gã cười với âm thanh quái dị rồi lẩm bẩm tiếp.
“Chúa đang đến, tất cả hãy cúi đầu. Chúa sẽ trừng phạt chúng ta, ai muốn được sống đời đời hãy hiến dâng vật tế. Chúa đang đến…”
“Chúng nó chạy hết rồi, thằng ngu.”
Joshua chửi thẳng mặt không thương tiếc.
“Lũ còn lại ở đây chỉ là bia đỡ đạn thôi. Là mấy thằng ngu như mày ấy, hiểu chưa?”
Mặc cho Joshua lạnh lùng vạch trần sự thật, gã đàn ông vẫn cười.
“Mày mới là thằng ngu.”
Gã thở hắt ra rồi nói tiếp.
“Chúng tao là những chiến binh bảo vệ phòng tuyến cuối cùng, là người dẫn đường đưa bọn mày xuống địa ngục. Hãy xuống địa ngục cùng lũ ác quỷ kia đi, lũ tay sai của quỷ dữ.”
Nghe đến đó, Dane và Joshua đã hiểu bọn chúng đang âm mưu gì.
“Chúng định giữ chân chúng ta.”
Dane gật đầu trước lời nói của Joshua.
“Để không cho chúng ta thoát.”
Nếu vậy tiếng nổ lúc nãy là…
Cả hai cùng nghĩ đến một thứ, một từ mà họ cố tình tránh né bằng mọi giá.
Bom.
“Chúng định chôn sống chúng ta luôn đấy, lũ chó đẻ.”
Joshua nghiến răng ken két.
“Thế lũ ‘chiến binh’ chết tiệt đó còn bao nhiêu tên?”
Anh vừa nói từ ‘chiến binh’ vừa ngoắc hai ngón tay làm dấu ngoặc kép đầy mỉa mai, nhưng gã đàn ông không phản ứng gì.
“Nó đời nào chịu nói. Chắc cũng chẳng nhiều đâu.”
Nghe Dane nói dửng dưng, Joshua lầm bầm.
“Vậy thì thứ chúng tin tưởng là bom sao…”
Nghĩa là vụ nổ vừa rồi chỉ là bắt đầu, không biết quả bom tiếp theo sẽ nổ lúc nào, và số lượng là bao nhiêu.
“Giờ thì tôi biết rồi.”
Dane nói lạnh lùng, rồi cậu nhìn Joshua và nở nụ cười kỳ quặc.
“Cả việc cậu tự chui đầu vào rọ nữa.”
“Hơ.”
Ý là dù chuyện gì xảy ra thì cậu ta cũng không chịu trách nhiệm. Joshua bật cười cạn lời.
“Biết là tự làm tự chịu rồi nên cậu không cần phải nhắc lại đâu.”
Giọng điệu mỉa mai nhưng Dane lại cười khẩy như thể hài lòng với câu trả lời đó. Cậu nhìn xuống dưới và lầm bầm.
“Tên này, chết rồi.”
Joshua nhìn gã đàn ông đã tắt thở rồi nói.
“Liệu gã có được lên thiên đàng như mong muốn không nhỉ?”
“Sao mà biết được.”
Dane đáp hờ hững.
“Chỉ chắc chắn một điều là nếu cứ chần chừ ở đây thì chúng ta cũng sẽ đi đâu đó thôi, thiên đàng hay địa ngục không biết chừng.”
Đúng lúc đó đồng hồ của Joshua vang lên tiếng bíp. Anh kiểm tra rồi lẩm bẩm.
“Đến rồi.”
Là ‘đội’ hỗ trợ. Giọng Joshua nhẹ nhõm hẳn đi, Dane hờ hững đáp.
“Chậm như rùa bò. Tưởng đang xếp hàng ở DMV (Cục quản lý phương tiện cơ giới) chứ.”
“Chắc toàn nhân viên cũ ở đó ra đấy.”
Joshua cũng hùa theo mỉa mai tốc độ của họ. Tất nhiên vì họ không phải nhân viên DMV nên đã hành động ngay lập tức.
“Grayson, dậy đi. Grayson!”
Dane gọi lớn người đàn ông đang dựa vào tường nhắm mắt, hắn mở mắt ngay, thấy khuôn mặt Dane thì miệng tự động há ra.
“Venu…”
“Thôi, im lặng đi. Không phải lúc đâu.”
Dane bình tĩnh ngăn hắn lại rồi quàng tay hắn qua vai mình dìu đứng dậy.
“Tự đi được không?”
“Không.”
Thấy hắn trả lời trơ trẽn rồi dính chặt lấy mình, Dane quay sang Joshua ngay lập tức.
“Josh, đổi ca.”
Cả Joshua và Grayson đều nhăn mặt, nhưng Dane đã luồn ra khỏi tay Grayson, một tay giữ lấy cánh tay hắn, tay kia chỉ vào chỗ trống ra hiệu cho Joshua vào thay.
“Cậu cứ dìu tiếp đi mà.”
“Phải đấy, Josh nói đúng.”
Joshua vừa nói dứt lời thì Grayson hùa theo ngay. Lần đầu tiên hai người đồng lòng đến thế, nhưng Dane lại nghĩ khác.
“Tôi là lính cứu hỏa, phải bọc hậu chứ.”
Thật đấy à?
Joshua vừa nhíu mày thì ngay lúc đó một tiếng nổ lớn lại vang lên. Dane nhanh tay đỡ lấy Grayson suýt ngã rồi đẩy mạnh hắn về phía Joshua. Trong khoảnh khắc nguy cấp, Joshua luống cuống đỡ lấy Grayson, hắn cũng nhanh trí xoay người chống tay vào tường. Chậc, Dane tặc lưỡi. Nghe tiếng tặc lưỡi, cả Grayson và Joshua đồng loạt quay lại nhìn cậu.
Cố tình làm thế chứ gì.
Thấy hai người trừng mắt nhìn mình, Dane làm như không có chuyện gì xảy ra.
“Đi đi, còn đứng đó làm gì?”
“Dane, cùng đi…”
Grayson vừa mở miệng, Dane đã gạt phắt đi.
“Ra trước đi.”
Mặt đất lại rung chuyển lần nữa. Dane hét lên với âm lượng lớn hơn hẳn mọi khi.
“Lính cứu hỏa bao giờ cũng là người ra cuối cùng, đi mau!”
Tiếng hét dữ dội khiến Grayson và Joshua buộc phải di chuyển trước. Grayson vừa đi vừa ngoái lại nhìn Dane đang chạy theo sau, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Joshua.
“Giờ có phải đang làm nhiệm vụ đâu mà lính với chả tráng…”
Nhưng cả Joshua và Grayson đều biết Dane là người như thế nào. Người luôn đứng ở vị trí cuối cùng, và luôn sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình bất cứ lúc nào…
Grayson chợt rùng mình, đúng lúc đó tiếng súng vang lên từ phía sau.
“Đi đi, đừng quay lại!”
Dane hét lên nhưng tất nhiên Grayson đời nào nghe theo. Hắn quay phắt lại, thấy Dane đang lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng và chĩa súng vào mình.
“Lần sau còn quay lại nữa là tôi bắn chết anh rồi làm tình với Josh ngay tại chỗ đấy!”
“Tôi có quay lại đâu!”
Joshua hốt hoảng hét lên, nhưng Grayson vì quá kinh hãi đã chạy vượt qua cả anh khiến anh cạn lời.
“Mẹ kiếp, tôi cũng có muốn đâu…!”
Joshua tức giận gào lên nhưng Grayson không hề giảm tốc độ, ngược lại còn chạy nhanh hơn bỏ xa bọn họ.