Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Chương 183
“Có vẻ như em chỉ đợi anh về thôi thì phải, làm anh thấy vui đấy?”
Yihyun dùng ánh mắt rà soát khắp người Liu đang cười tinh nghịch, rồi lùi lại để anh bước vào. Cậu quan sát kỹ tấm lưng anh khi bước vào studio sau cái hôn nhẹ, rồi thận trọng đến gần.
“Em nghe chị nói rồi, ban ngày… anh bị tai nạn à.”
“À….”
Động tác đặt cặp táp và áo khoác xuống ghế bành trước sofa của Liu chậm lại. Anh lẩm bẩm “Cái đứa này, đã bảo đừng nói rồi mà”, đưa tay vuốt lông mày rồi lập tức giãn cơ mặt, thẳng lưng lên với vẻ nhẹ nhõm.
“Thế chắc em cũng nghe là không có chuyện gì lớn rồi chứ? Cũng chẳng gọi là tai nạn được. Anh vừa rẽ trái để vào đường thẳng, bên kia cũng đang chờ quay đầu nên cả hai đều di chuyển rất chậm. Anh lành lặn, đối phương cũng lành lặn, không có ai bị thương cả nên là….”
Rồi anh đặt tay lên vai Yihyun, cúi đầu nhìn sâu vào khuôn mặt cậu.
“Nên là giãn cơ mặt ra đi nào. Hửm?”
Nhìn khuôn mặt Liu đang cố trấn an mình rằng đó chỉ là va chạm nhẹ đến mức túi khí cũng không bung, Yihyun chăm chú quan sát từng đường nét trên gương mặt anh, giống như cách anh thường làm với cậu. Như thể đang tìm kiếm những dấu vết của sự khó chịu hay cam chịu mà anh đang giấu.
“Dù sao thì… anh cũng phải đi bệnh viện xem sao. Tai nạn giao thông không thể chủ quan chỉ vì không thấy chấn thương bên ngoài đâu ạ….”
Sau khi chật vật bắt anh hứa sẽ đi bệnh viện kiểm tra, Yihyun vuốt ve cánh tay anh đang đặt trên vai mình. Cảm nhận hơi ấm từ làn da dưới lớp tay áo xắn lên đến khuỷu tay, cậu cắn môi rồi nhả ra nhiều lần như người sắp nói chuyện khó mở lời.
“Với lại… cho đến khi rời đi, em muốn anh đi cùng tài xế.”
Đúng như dự đoán, Liu cau mày tỏ vẻ không bằng lòng và lảng tránh ánh mắt, Yihyun liền nắm chặt lấy cổ tay anh.
“Dạo này anh… có quá nhiều việc phải lo nghĩ, lại bận rộn và mệt mỏi nữa… tự lái xe nguy hiểm lắm.”
“…….”
“Những lúc không có A Wei hay tài xế thì em sẽ không ra ngoài đâu. Đừng lo cho em… hứa với em là anh sẽ làm thế đi ạ….”
Nhé? Yihyun nói thêm, rồi ay nắm lấy vạt áo quanh eo anh. Liu lặng lẽ nhìn xuống khuôn mặt kiên quyết hiếm thấy của Yihyun khi nằng nặc đòi anh nghe theo một điều gì đó. Bàn tay đang đặt trên vai chuyển sang xoa nhẹ gáy Yihyun, rồi từ từ kéo cậu vào lòng ôm chặt.
“Giờ chỉ còn mỗi Seo Yihyun là nghĩ cho anh thôi.”
Trước giọng nói nghe như tiếng gió lùa qua căn phòng trống rỗng, tay Yihyun di chuyển ra sau lưng, vuốt ve an ủi và ôm lấy cơ thể Liu.
“Anh biết là không phải như thế mà.”
“…….”
Liu im lặng vuốt ve gáy Yihyun, ánh mắt chậm rãi di chuyển lướt qua những bức tranh sơn dầu lớn nhỏ dựng quay mặt vào tường, ánh mắt anh dừng lại ở một khung tranh nhỏ đặt trên sofa. Đó là món quà nhỏ Suki Kim tặng Yihyun ở Hong Kong.
Sau khi việc anh là Ghost được xác thực, cha mẹ nhanh chóng ly hôn, và trong suốt 2 năm anh sống cùng Yihyun tại nhà Ellen và Marcus sau đó, Suki Kim đã không hề vẽ tranh.
Liu của thời đó biết rằng cha và mẹ anh đều mang trong mình cảm giác tội lỗi không hề nhẹ về việc anh là một Ghost. Dù họ chưa từng bộc lộ sự buồn phiền trước mặt, nhưng cảm xúc của cha mẹ là thứ tự nhiên sẽ truyền sang con cái.
Có lẽ đó là cảm giác tương tự như sự tự trách dằn vặt mà hầu hết các bậc cha mẹ có con bị bệnh đều phải chịu đựng. Cảm giác như tất cả mọi chuyện đều là lỗi của chính mình.
Nhưng tội lỗi của họ lại vô tình khiến bản ngã của một “Ghost” bên trong Liu trở nên bệnh hoạn.
Mình bị bệnh sao? Đây là một căn bệnh, và mình là vật chủ mang mầm bệnh đe dọa người khác sao? Vì thế nên cha mẹ mới cảm thấy có lỗi với mình ư?
Vấn đề không chỉ nằm ở gia đình bên ngoại của cha. Sức mạnh thay đổi bản chất cơ thể con người, tùy theo cách giải thích có thể được xem là một năng lực đặc biệt, nhưng đối với những người tiếp xúc trực tiếp, đó chỉ là nỗi kinh hoàng muốn tránh xa, hay ít nhất cũng là sự ghê rợn.
Dù có tiết lộ thân phận Ghost cho đối phương hay giấu giếm đi chăng nữa, anh vẫn buộc phải sống một cuộc đời tách biệt ngay cả trong xã hội Alpha và Omega.
Có lẽ vì cảm giác tự trách đối với đứa con trai như thế nên cha mẹ cảm thấy mình phải hy sinh điều gì đó. Sau khi giành được quyền nuôi dưỡng Liu hợp pháp và sống ở Boston trong 2 năm, mẹ đã tập trung hoàn toàn vào Liu. Dù cha Liu, hiểu rõ nhất ý nghĩa của hội họa đối với bà và tất cả mọi người xung quanh đều cố gắng thuyết phục, nhưng đều vô ích.
Những bức tranh chân dung chỉ sử dụng mực có màu được lấp đầy bằng những đường nét và khoảng trắng. Bên trong cấu trúc đơn giản thoạt nhìn như nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con ấy lại ngưng tụ một sức mạnh khiến người ta không thể rời mắt. Giống như những bậc thầy có đủ dũng khí để đối diện trực diện với bản thân trần trụi và lôi nó ra khỏi gương để công khai với thế giới, bà không cần đến những kỹ thuật hoa mỹ hay sự tô vẽ để bao bọc chính mình.
Liu cũng nhớ rõ điều đó. Bắt đầu từ tác phẩm kia, bà đã gọi hội họa quay trở về với cuộc đời mình. Rằng nếu không vẽ, bà không thể tồn tại với tư cách là một người mẹ, là Suki Kim, hay là chính bản thân mình. Thông qua khoảng trống 2 năm đó, bà đã thấu cảm điều ấy một cách chậm chạp nhưng trọn vẹn, không phải bằng lý trí mà bằng thời gian và thể xác.
Tác phẩm mang tính bước ngoặt quan trọng đối với bà giờ đây đã thuộc sở hữu của Yihyun – tác giả của <Sự cô lập>, và việc tác giả của <Sự cô lập> ấy đang nằm trong vòng tay anh với tư cách là người tình, là nạn nhân của quá trình biến đổi, khiến anh cảm thấy trớ trêu lạ lùng. Liu vuốt tóc Yihyun và cười khổ không thành tiếng.
Cảm giác như sau một thời gian dài đằng đẵng, đi một vòng thật xa, cuối cùng lại quay về điểm xuất phát, toàn bộ sinh lực của thể xác và tinh thần đều đã cạn kiệt sạch sẽ.
Liu cọ má vào những lọn tóc đang vương vấn nơi khóe môi, hắng giọng khàn đặc rồi buông người trong lòng ra.
“Về tài liệu gửi đi Bali, chắc khoảng 2-3 ngày nữa là nhận được thôi. Marcus đang lo liệu rất chu đáo, nên khi sang New York chắc anh phải dành thời gian đến Boston chào ông ấy một tiếng.”
Anh vừa đùa vừa xoa bóp vai Yihyun vài cái để đẩy cậu ra xa, nhưng Yihyun không cười đáp lại. Liu tránh ánh mắt vẫn đang dò xét sắc mặt mình đầy thận trọng của cậu, xoa cằm và bước về phía nhà bếp. Gọi là nhà bếp cũng hơi quá, chỉ là những thiết bị đơn giản đủ để rửa cái cốc hay nấu gói mì. Anh mở chiếc tủ lạnh âm tường cạnh bồn rửa trông như ở mấy căn hộ studio, lấy ra một chai bia và hỏi với ra sau lưng xem Yihyun có muốn uống không, nhưng cậu lắc đầu.
Cảm giác bất an rằng ánh mắt tinh tế và chú ý của Yihyun cuối cùng sẽ phát hiện ra anh đang che giấu điều gì đó, rằng sự mệt mỏi gần đây của anh không chỉ do lịch trình dày đặc hay xích mích với những người xung quanh, khiến anh không dám quay lại nhìn cậu mà cứ đứng nguyên trước tủ lạnh uống bia.
Những ngón tay chuyển động nhẹ nhàng đến mức gây nhột chạm lên vai anh. Ở nơi Yihyun không nhìn thấy, đồng tử Liu dao động khẽ khàng. Dạo gần đây, mỗi khi Yihyun lặng lẽ nhìn hay gọi tên anh bằng giọng trầm thấp, anh lại phải trải qua cảm giác chóng mặt như đang rơi tự do.
“Giám đốc.”,
“…….”
“Việc đó không gấp đến thế đâu, anh sang New York rồi chuẩn bị thong thả cũng được mà.”
Anh đặt tay mình lên bàn tay Yihyun trên vai, nắm nhẹ những đầu ngón tay cậu, rồi xoay người lại đối diện. Chỉ một hành động cỏn con đó thôi cũng cần đến dũng khí.
Liu nhìn xuống khuôn mặt Yihyun đang bị ngăn chặn khỏi những thông tin lẽ ra cậu phải được biết về tình cảnh của chính mình, nhưng lại đang lo lắng ngược lại cho anh rồi liếm môi dưới.
Anh từng tự tin rằng mình có thể tiến hành mọi việc một cách trơ trẽn hơn nhiều. Cho đến tận lúc rời đi Chicago, anh vẫn tin rằng ít nhất cho đến khi cùng Yihyun đặt chân đến New York, anh có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước mọi tội lỗi hay sự dằn vặt. Vì tất cả đều là để có được cậu.
Nhưng không biết có phải lớp vỏ bọc lương tâm không dày như anh tưởng, hay chỉ là do khoảnh khắc phải thú tội càng đến gần thì anh càng bất an vì không đoán trước được phản ứng của cậu, mà dạo gần đây, bất chấp sự mệt mỏi tột độ, thần kinh căng thẳng đến mức hầu như không ngủ được.
Anh đặt chai bia xuống bàn bếp chật hẹp cạnh bồn rửa, nắm lấy hai tay Yihyun, dang rộng cánh tay và kéo cậu lại gần. Anh đùa nghịch bằng cách đẩy và kéo đôi bàn tay đang đan vào nhau như đang đọ sức. Lúc này khuôn mặt Yihyun mới giãn ra đôi chút và mỉm cười, Liu nhìn xuống rồi hôn lên môi và má cậu.
Yihyun không phải là người sẽ dựa vào những cảm xúc chưa đủ dày dặn hay tâm trạng nhất thời để nói lời yêu thương trong cơn cảm kích ngọt ngào.
Nhưng người mà cậu yêu là một Liu Wei Kun chưa từng thực hiện biến đổi lên cậu. Khoảnh khắc biết được sự thật, đối với Seo Yihyun, Liu Wei Kun sẽ không còn là Liu Wei Kun mà cậu từng biết nữa.
Mỗi khi ý thức được sự thật đó, anh cảm thấy sợi dây thừng đang chống đỡ mình chênh vênh dưới chân bỗng chốc mỏng manh như sợi chỉ.
Thuốc lá hút nhiều hơn, rượu cũng uống nhiều hơn. Để trấn an Yihyun, anh nói dối là va chạm nhẹ, và nếu chỉ xét về quy mô vụ tai nạn thì đúng là như vậy, nhưng đó rõ ràng là một sai lầm mà bình thường anh sẽ không bao giờ mắc phải.
Vấn đề là, giống như sự mặc cảm tội lỗi của cha mẹ đã lây lan và làm bệnh hoạn con người Ghost trong anh, sự bất an của anh giờ đây cũng đang ăn mòn Yihyun bằng một màu xám xịt.
Mỗi khi hôn, mỗi khi ôm, mỗi khi đạt đến cực khoái của một Alpha bên trong cậu, thứ khoái cảm chưa từng cảm nhận được qua bất kỳ ai khác, anh vừa sợ hãi liệu đây có phải là lần cuối cùng, lại vừa cảm thấy một xung động muốn trật khỏi quỹ đạo, muốn thú nhận tất cả, vươn cổ ra và chờ đợi sự phán quyết từ cậu.
“Dạo này, sao em không vẽ?”
“Dạ?”
Liu hất cằm về phía những bức toan lật úp sau lưng Yihyun.
“Anh thấy tiến độ có vẻ không chạy.”
“…….”
Yihyun mấp máy môi rồi cụp mắt xuống.
“Chẳng phải vừa đến đây em đã có nhiều thứ muốn vẽ lắm sao.”
“Chuyện đó… chắc là do lòng em hơi xáo trộn nên…. Nhưng em vẫn ký họa thường xuyên mà.”
Liu quay trở lại phía sofa, lục tìm bao thuốc trong chiếc áo khoác vắt trên ghế rồi rút một điếu châm lửa và rít thật sâu. Anh nhìn xuống một điểm nào đó dưới sàn nhà và nhả ra một làn khói dài. Đôi chân mang dép lê trong nhà của Yihyun lọt vào tầm mắt.