Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 189
“Em thích cảnh đêm thì tốt quá rồi… nhưng bỏ cái ba lô xuống đi đã. Bộ có đồ quý giá gì trong đó hả?”
Inwoo mang hai chiếc ly từ bếp ra, nhìn cậu qua hình phản chiếu trên cửa sổ và cười nhẹ. Yihyun cũng mỉm cười lại gượng gạo, tháo ba lô khỏi vai rồi nhận lấy chiếc ly được đưa tới. Trong ly của Inwoo là rượu whisky thêm đá, nhưng phần của Yihyun lại là sữa được hâm nóng. Giống như thứ mà Liu đã mang đến cho khi cậu ngồi run rẩy trong bồn tắm vào cái đêm mưa tầm tã mùa hè năm ấy, bác cả tìm đến.
“Ờm, anh này, nếu được thì em cũng….”
“A… nhà anh hiện tại không có bia….”
“Em uống whisky cũng được mà.”
Cậu mím chặt môi khi nghĩ rằng mình đang cư xử như một đứa trẻ con cố tỏ ra người lớn, khăng khăng đòi làm những việc người lớn làm nhưng lại càng để lộ sự non nớt của bản thân. Nhìn bóng lưng Inwoo đang cười khúc khích, vò tóc cậu rồi cầm ly sữa biến mất vào trong bếp, cậu thấy hối hận muộn màng, nhưng cũng không gọi lại nữa.
Chính Yihyun cũng thấy hoang mang trước chuỗi lời nói và hành động khác thường của mình. Những thái độ ngoài dự đoán cứ bùng phát, thoát khỏi sự kiểm soát và quán tính khiến cậu liên tưởng đến trò chơi đập chuột, nhưng cậu chẳng buồn nhấc búa lên để đập những con chuột cứ thay nhau trồi lên trêu ngươi ấy.
Yihyun vuốt mặt rồi quay đầu đi, ánh mắt dừng lại ở giá vẽ và những dụng cụ vẽ tranh nằm ngổn ngang trước góc nhà phía sau ghế sofa, nơi hai khung cửa sổ kính sát đất giao nhau.
Tác phẩm trên toan vẽ dường như đã tô màu được hơn một nửa. Nó khác xa với phong cách thường ngày của Inwoo – những bức tranh theo lối vẽ truyện tranh tươi sáng sử dụng gam màu nóng điểm xuyết chút không khí kỳ quái.
Bức tranh này táo bạo và trực diện hơn nhiều, đồng thời nó cũng chứa đựng nhiều câu chuyện và cảm xúc phong phú hơn hẳn bình thường. Không còn cảm nhận được ý đồ muốn pha loãng sức nặng nội tâm bằng những câu đùa cợt trào phúng như mọi khi. Những cử động đầy tuyệt vọng của người đàn ông trần trụi đang vùng vẫy trên toan vẽ như thể đã chán ngấy sự trốn tránh và lảng tránh được ngụy trang bằng vẻ thảnh thơi đã thu hút ánh nhìn của cậu.
“Yihyun, lại đây nào.”
Inwoo giơ ly lên gọi Yihyun khi đang đứng giữa sofa và bếp, trước chiếc bàn ăn dài và rộng đủ cho mười người thoải mái thưởng thức bữa tiệc.
“Anh… đang vẽ dở ạ?”
“Anh vốn là người ai có nhìn chằm chằm bên cạnh vẫn vẽ tốt, nhưng nghĩ đến việc Yihyun nhìn thì tự nhiên thấy hơi ngại.”
“Em không biết là anh vẽ ở nhà đấy.”
“Anh cũng đâu phải người dốc hết mọi thứ vào vẽ tranh đến mức cần có phòng làm việc riêng đâu. Như ai đó nói ấy.”
Inwoo đặt khay ly mang từ bếp ra xuống bàn, chỉ ngước mắt lên liếc nhìn Yihyun rồi cười. Cậu dường như biết “ai đó” mà anh nhắc đến là ai, nhưng Yihyun chỉ khẽ nhếch mép chứ không phản ứng gì thêm. Cậu ngồi xuống đối diện Inwoo, nhận lấy ly rượu đã được rót whisky và bỏ vài viên đá.
“Cảm giác tranh của anh… có chút thay đổi.”
“Về khoản tranh ảnh thì em đúng là thầy bói thật, hư ai đó nói.”
Có vẻ như anh ấy cố tình nhắc đến Liu lặp đi lặp lại, nên lần này cậu không thể cười hùa theo Inwoo được nữa. Cậu hạ mắt xuống, vuốt ve ly rượu trong tay rồi chậm rãi rót rượu vào miệng như đang uống cà phê nóng.
“Có lẽ vì Yihyun luôn thành thật trước những bức tranh, nên em mới nhận ra rõ ràng những chân tình mà tác giả dù cố ý hay vô thức gửi gắm vào trong tranh như vậy. Văn học hay âm nhạc cũng thế, đúng là nếu học về tranh thì sẽ thấy được nhiều thứ hơn, theo đó chiều rộng và chiều sâu của sự lý giải cũng sẽ mở rộng và sâu sắc hơn… nhưng anh nghĩ rằng, hạn chế của việc chỉ coi tranh là đối tượng để phân tích học thuật thì không phải cứ chăm chỉ học là giải quyết được.”
Cậu ngước mắt nhìn Inwoo. Inwoo thả lỏng phần thân trên, dựa người thoải mái vào ghế, đang gãi gáy cười trừ như thể thấy ngượng ngùng vì tràng giang đại hải những lời nghiêm túc mình vừa nói. Có lẽ sự thay đổi của hắn không chỉ giới hạn trong những bức tranh.
Tất cả mọi người đều đang tiến về phía trước. Trong khi cậu sợ hãi sự thay đổi, cứ đông cứng lại trong hình hài vặn vẹo bởi những tai nạn và tổn thương, thì những người đã đưa ra lựa chọn khác biệt với cậu lại đang lấy cả cú sốc và sự biến đổi làm chất dinh dưỡng, hút lấy và hấp thụ vào bên trong.
Với họ, vết thương chính là cá tính. Như lời Liu nói….
Nhưng không có cái giá nào là miễn phí, bản thân vết thương không thể cứ thế trở thành cá tính được. Đó là ánh hào quang chỉ dành cho những người dám đối mặt với vết thương bằng chính sức lực của mình và đi xuyên qua khoảng thời gian đau đớn bằng cả cơ thể mà không chút mặc cả.
Cậu cắn mạnh môi dưới đến đau điếng, vị rượu còn vương lại trên môi lan tỏa.
“Cảm ơn anh đã nghĩ như vậy, nhưng mà….”
Vị gắt của loại whisky Liu thường uống gợi nhớ đến nụ hôn với anh. Mới sáng nay thôi, trước khi anh ra ngoài, họ còn trao nhau nụ hôn sâu, vậy mà giờ đây ký ức ấy xa xăm và mờ nhạt như thể lục tìm lại ký ức của kiếp trước.
Yihyun dồn lực vào bàn tay đang cầm ly rượu và hàm răng đang cắn môi, nhìn chằm chằm vào những viên đá trong ly rồi nói tiếp.
“Một người đã từng tự mình từ bỏ vẽ tranh… thì không thể gọi là thành thật trước những bức tranh được đâu ạ.”
“Em đang vẽ lại rồi mà, là em không thể buông bỏ hoàn toàn việc vẽ tranh. Cái đó mới là quan trọng.”
Lời Inwoo vừa dứt, Yihyun uống cạn sạch phần rượu của mình, rồi tự phán xét bản thân một cách dứt khoát không chút khoan nhượng.
“Cũng nhờ ơn… mà em được vẽ lại. Nhờ sự giúp đỡ của người khác.”
Yihyun giống như bị mắc kẹt trong mê cung, dù có rẽ bao nhiêu ngã rẽ, chạy thục mạng thì cuối cùng vẫn quay lại vị trí ban đầu, nghĩ rằng không thể tránh khỏi những cuộc đối thoại quy về Liu. Cậu cười cay đắng rồi đứng dậy, mang chiếc túi mua sắm để trên sofa quay lại, đặt nó lên bàn ăn và đẩy nhẹ về phía Inwoo.
“Cái này….”
“…….”
Đôi mắt Inwoo hơi mở to như muốn hỏi về thứ bên trong.
“Là bình giữ nhiệt Starbucks bản City. Cái này mua ở Chicago, còn cái này… ở Boston….”
Yihyun vừa lấy từng chiếc bình ra vừa giải thích, tay và lời nói của cậu bỗng chậm lại rồi bật cười chua xót.
“Lẽ ra em nên gói ghém lại một chút. Do em không có khiếu thẩm mỹ….”
“Nhìn cách chọn bình là biết có gu rồi, sao lại nói thế. Bình City của Starbucks thế này là đẹp lắm rồi. Anh không ngờ em còn mua về từ cả Boston nữa. Hai người đi riêng với nhau… chắc thời gian cũng eo hẹp lắm. Cảm ơn em nhé. Thật ra… anh tưởng em không nhớ nên cũng chẳng kỳ vọng mấy đâu.”
Inwoo trầm ngâm cầm chiếc bình màu cam mua ở Boston lên xoay qua xoay lại ngắm nghía, nở một nụ cười rất nhạt nơi khóe miệng.
Ở Boston, khi cậu bảo muốn mua bình giữ nhiệt làm quà cho Inwoo nên hãy ghé qua Starbucks một chút. Cái chau mày lộ rõ vẻ ghen tuông và giọng điệu hờn dỗi như một cậu bé con của Liu, rồi cảm giác cánh tay anh ta ôm lấy từ phía sau, kéo eo cậu lại để quấy rầy khi cậu đang chọn bình, và hơi ấm cơ thể chạm vào lưng cậu… tất cả sống lại chỉ nhờ chiếc bình trước mắt.
Nhưng điều đó cũng giống như nụ hôn sáng nay, giống như trải nghiệm gián tiếp qua các nhân vật ảo trong phim ảnh hay tiểu thuyết, nó cứ lởn vởn bên ngoài các giác quan mà không có sự gắn kết chặt chẽ.
Phản ứng của Inwoo khi vô thức nói chậm lại ở đoạn “hai người đi riêng với nhau” giúp Yihyun nhận ra, chắc hẳn Inwoo đã đoán được việc cậu liên lạc đột ngột hôm nay có liên quan đến Liu.
Cũng phải, con người cậu dạo gần đây nếu trừ Liu ra thì còn lại gì chứ. Chẳng cần suy luận cao siêu gì, đó là một vấn đề quá đỗi đơn giản.
Bây giờ khi bị buộc phải dừng lại, quay đầu nhìn lại mới thấy không chỉ cuộc sống sinh hoạt hàng ngày mà tất cả những hạng mục liên quan đến bản thiết kế khổng lồ mang tên cuộc đời đều dính dáng đến Liu.
Sự ảnh hưởng của đối phương chi phối chính cuộc đời mình.
Việc có anh hay không có anh làm thay đổi tất cả mọi thứ… gần thì từ cái ăn cái mặc, xa thì đến phương hướng cuộc đời, đúng nghĩa đen là tất cả mọi thứ đều bị biến đổi.
Liệu có thể đường hoàng gọi đó là tình yêu chăng? Đó chẳng phải là sự dựa dẫm và ủy thác sao?
Giống như tình yêu của người bố đã quay lưng với thế giới sau khi mất đi mẹ, liệu cậu có đang yêu theo cách mà cậu từng sợ hãi nhất hay không. Yihyun nuốt thêm rượu vào bụng để rũ bỏ nỗi sợ hãi mới mẻ tựa như rung chấn vi mô mà cơn sóng thần bắt đầu từ ngoài khơi xa gây ra cho giác quan thứ sáu của người đang đứng trên bờ biển.
“Khi ở Boston, gần nhà Ellen và Marcus có một tiệm Starbucks thực sự rất tuyệt. Cảm giác không giống chuỗi cửa hàng cà phê nhượng quyền mà như một quán cà phê địa phương đầy cá tính và truyền thống ấy…. A, có khi nào anh cũng biết Ellen và Marcus không? Chắc là anh biết nhỉ? Vì anh là bạn bè lâu năm với Giám đốc mà…. Họ thực sự là những người rất tốt, lúc em đến thì….”
“Yihyun.”
Inwoo đang dựa lưng vào ghế bỗng nhoài người tới trước, đặt bàn tay lớn cái “bộp” lên bàn, chặn đứng tràng lảm nhảm không giống ngày thường của Yihyun.
“Anh sẽ không hỏi bất cứ điều gì đâu, nên em không cần phải cố ép mình nói chuyện. Tất nhiên… nếu em muốn nói thì lúc nào anh cũng sẵn sàng nghe.”
“…….”
Ánh mắt đang nhìn Inwoo của Yihyun từ từ hạ xuống chếch về phía mặt bàn.
Từ lúc chọn tên Inwoo trong danh bạ, thực lòng cậu đã có ý định cầu cứu hắn. Cậu định phân tán dư chấn của cú sốc sang đối phương. Nhưng vì biết chắc chắn rằng trong quá trình xác nhận nội tình sự việc sẽ phải chịu tổn thương lớn hơn nữa… nên cậu chỉ đang trì hoãn thời điểm đó lại vì sợ biến điều đó thành sự thật đã rồi mà thôi.
Yihyun làm ướt môi bằng thứ rượu whisky vẫn còn nồng nặc hơi men chưa được pha loãng, dán mắt vào ly rượu chứ không nhìn Inwoo, mở miệng như thể bị ai đó điều khiển.
“Hôm nay, tác giả Shushu đã đến nhà.”
“…….”
“Anh ấy dường như có chuyện muốn nói với Giám đốc, nhưng vì lịch trình của Giám đốc kín mít đến tận thứ Sáu nên hôm nay anh ấy cũng đã ra ngoài. Trong lúc chờ thời gian trôi qua để đi gặp anh chị, em đã đợi cùng anh ấy….”
Khi định thốt ra những lời đã nghe từ Shushu thành tiếng, cậu bật cười chua chát, cảm giác như mình là một đứa trẻ đang kể những câu chuyện hoang đường kiểu như vừa gặp người ngoài hành tinh hay vừa trò chuyện với búp bê đồ chơi của mình vậy.