Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 190
Đối với một người chưa từng có duyên nợ gì với những Alpha hay Omega bình thường chứ đừng nói đến Golden Alpha, một kẻ chỉ sống và ý thức về một thế giới được cấu thành bởi Beta như cậu, thì cái gọi là “năng lực của Ghost có thể biến Beta thành Omega” còn phi lý và thiếu thường thức hơn cả việc trò chuyện với búp bê, nó gần giống như truyền thuyết hay truyện ma hơn.
Yihyun dùng bàn tay không cầm ly rượu chà xát mạnh lên mặt, rồi cứ thế chống cằm lên bàn.
“Anh có biết không?”
Cậu không biết phải tiếp tục câu chuyện thế nào, đành chuyển hướng đặt câu hỏi cho Inwoo. Yihyun chống cằm nặng nề như đang cố gượng ép chống đỡ cơ thể đang sụp đổ, cụp mắt xuống trông vô cùng kiệt quệ.
“Phantom, Ghost…. Lý do Đại diện ám ảnh với những từ ngữ đó.”
“…….”
Khóe miệng Inwoo đanh lại cứng ngắc, trái ngược với ánh mắt đang dao động đầy bất ổn. Thấy vậy, đôi mắt Yihyun nheo lại. Một dự cảm chẳng lành, rợn người và không muốn tin tưởng dường như đang đóng băng toàn thân cậu. Trên cơ thể đã đông cứng ấy như đang có ai dùng quất roi tới tấp không thương tiếc. Hơi thở cậu rối loạn trong tích tắc đến mức vai run lên, dù nuốt nước bọt và dùng lưỡi liếm môi thì trong miệng vẫn khô khốc như ngậm đầy cát.
Dù cậu hỏi hắn có biết không, nhưng đó chỉ là mượn hình thức của một câu hỏi. Cậu không hề tưởng tượng rằng mình sẽ nhận lại phản ứng cho thấy người này đã biết.
“Vậy thì… những chuyện khác… anh cũng biết sao?”
Bàn tay cầm ly rượu lẫn đôi môi đang chuyển những dự cảm xấu thành lời đều đang run rẩy bất chấp ý chí của cậu.
Gương mặt Inwoo cúi gằm đầy bi thương, đôi môi hé mở như định nói điều gì đó rồi lại mím chặt như thể sẽ không nói bất cứ lời nào liên quan đến câu hỏi, bởi hắn không nỡ dùng chính miệng mình để thừa nhận. Bản thân biểu hiện đó chính là câu trả lời.
“Chắc là anh biết rồi.”
Đó không phải là hành động đã qua tính toán, chỉ là không thể chịu đựng nổi nên cậu bật dậy khỏi chỗ ngồi để có thể thở và sống tiếp.
Ngay cả nơi cậu tìm đến vì cần một chốn nương náu tạm thời để điều chỉnh lại hơi thở cũng lại là hang ổ của địch. Đến mức cậu tự hỏi sao mình có thể sống mà không hay biết gì suốt thời gian qua, dường như khắp nơi đều chỉ toàn những người biết bí mật của Liu. Mối đe dọa và khủng hoảng nằm ngay trong gang tấc, ngay phía sau nụ cười của những người tử tế và dịu dàng.
Cuộc sống thường ngày bình yên là một mặt sàn bằng kính mong manh dễ vỡ đến nhường nào… cậu đã học được bài học đó quá đủ sau tai nạn của mẹ và vẫn luôn cảnh giác với nó đến mức thái quá… cậu đã nghĩ như vậy… nhưng một khi cuộc đời đã quyết tâm giở trò thì không bao giờ có sự chuẩn bị nào là đủ cả.
Yihyun không màng đến việc cầm theo túi xách hay áo khoác, cũng không có kế hoạch sẽ làm gì tiếp theo, chỉ đơn thuần vì sự sinh tồn mà rời khỏi bàn ăn, bước nhanh và thô bạo về phía cửa ra vào.
“Yihyun, Yihyun!”
Inwoo túm chặt lấy tay Yihyun ở đoạn giữa hành lang dẫn ra cửa. Gương mặt Inwoo khi cưỡng ép xoay người cậu lại trông thật tuyệt vọng, nhưng cậu không muốn mềm lòng trước điều đó. Cậu muốn trở nên cứng rắn và tàn nhẫn. Yihyun hạ mắt nhìn thẳng vào ngực hắn rồi cúi người, đẩy bụng đối phương ra.
“Nghe như lời biện hộ nhưng anh cũng mới biết gần đây thôi. Yihyun, làm ơn… nghe anh nói đã. Bây giờ, em chắc chẳng muốn nhìn mặt Wei Kun hay anh… nhưng nếu em ghét quá thì anh sẽ đi… chỉ một chút thôi… đừng đi khỏi đây. Hả? Giờ em đi ra ngoài thì định đi đâu chứ?”
Lực nắm của Inwoo khi cố giữ hai tay cậu để kéo dậy mạnh đến mức làm tê rần cả cánh tay, nhưng Yihyun thậm chí không thể ý thức được nỗi đau đó.
Khi nghe Shushu nói rằng Liu đang biến đổi cơ thể cậu thành Omega bằng năng lực đặc biệt của anh. Lúc đó… dù có cú sốc mang tính bản năng nhưng cậu vẫn chưa thấy thực tế, nhưng phản ứng của Inwoo ngay trước mắt đã biến câu chuyện ngỡ như truyện ma mơ hồ đó lột xác thành hiện thực đang xảy ra trên chính cơ thể cậu.
Đối tượng mà Yihyun muốn chạy trốn không hẳn là Inwoo, mà là cái cảm giác thực tế đó. Yihyun lắc đầu nguầy nguậy giống như người đang cố xua đuổi đàn côn trùng có cánh lao vào từ tứ phía.
“Không… Em biết không phải lỗi của anh, người làm sai không phải là anh. Nhưng bây giờ với em, những gì đầu óc hiểu được đều vô dụng…. Giống như chức năng của não bộ đã ngừng hoạt động và tứ chi tự ý làm loạn vậy… em không kiểm soát được! Em cũng… muốn bình tĩnh đối phó… nhưng cơ thể thì….”
“Đừng tự trách mình. Trong tình huống này thì ai có thể bình tĩnh được chứ? Thế mới là lạ đấy.”
“Cái gì là lạ, cái gì là bình thường… em cũng chẳng biết nữa. Em phải chấp nhận chuyện này, tình huống này… và Giám đốc… như thế nào… theo cách nào đây?”
Yihyun ngẩng đầu nhìn Inwoo, cậu đã hoàn toàn mất đi sự cân bằng thường ngày. Cậu nắm lấy cánh tay Inwoo với gương mặt của một cậu bé hoảng sợ giữa hỗn mang rồi lay mạnh và lặp lại câu hỏi.
“Cái này… rốt cuộc là gì vậy anh?”
“…….”
Giống như chiếc xe tải ập đến đè bẹp chiếc taxi đang chờ đèn xanh chuyển màu trong khi vẫn đang bật radio.
Không một điềm báo, lao sầm vào bên sườn của cuộc sống thường nhật, đập tan mọi thứ, phá vỡ dòng chảy, hủy hoại kế hoạch… một sức tàn phá biến xúc cảm về người mà mình đã đón nhận vào tận da thịt, người mà mình cảm thấy gần gũi như chính bản thân mình, bỗng chốc trở thành một nỗi kinh hoàng xa lạ không rõ danh tính.
Không ngờ mình lại phải trải qua cú sốc với cường độ như thế này những hai lần trong đời….
Inwoo siết chặt hai cánh tay Yihyun, nhìn xuống cậu với vẻ mặt như đang ngậm đầy thuốc đắng, rồi kéo mạnh cậu vào lòng. Hắn ôm lấy vai và siết chặt lưng cậu mà không hề điều tiết lực.
“Không cần phải hiểu, cũng không cần cố gắng chấp nhận. Em chẳng làm gì sai cả.”
“Vậy em… phải làm gì? Em nên làm thế nào?”
“…….”
“Trách móc, oán hận, truy cứu trách nhiệm… làm thế là được sao?”
“Nếu em muốn làm thế thì cứ làm đi.”
Cảm giác bờ vai đối phương thấp hơn một chút so với khi đối mặt và ôm Liu thật gượng gạo. Hơi ấm từ lồng ngực áp sát, cảm giác chồng lên nhau nơi tai và má, sự thật rằng người này không phải là anh… khiến Yihyun co rúm lại.
Nhưng giờ đây, có lẽ cậu cũng sẽ không thể cảm nhận được sự thân thiết và an tâm như trước trong cái ôm của Liu nữa. Có lẽ vậy. Cậu đang nhận ra điều đó trong vòng tay của một người khác.
Yihyun từ từ đẩy ngực Inwoo ra. Hai cánh tay vừa siết chặt lấy cơ thể cậu như gọng kìm, như thể sẽ không cho cậu đi đâu, bỗng chốc buông lỏng ra quá đỗi dễ dàng như thể áp lực vừa rồi chỉ là nói dối.
Yihyun chỉnh lại bước chân loạng choạng, lùi lại rồi thả người dựa phịch vào bức tường phía sau. Để duy trì chút lý trí tối thiểu, cậu vuốt mặt bằng hai tay và hạ giọng xuống.
“Sau đó thì sao? Sau khi xả hết cảm xúc rồi thì… cứ quay lại như cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Hay là….”
Hay là… đó là việc tuyệt đối không được tha thứ.
Cậu cắn mạnh môi đến mức trắng bệch, nuốt ngược những lời định nói vào trong. Bởi vì so với sự thay đổi khủng khiếp mà Liu đã gây ra cho cơ thể cậu, thì hình ảnh chân thành mà anh đã thể hiện trước mặt, hay ít nhất là những gì cậu tin là sự chân thành của anh, cùng những lời chữa lành và đồng cảm vẫn còn gần với hiện thực hơn. Những sự tích lũy ấy vẫn đang cố gắng biện hộ cho anh.
“Xin lỗi…. Thật sự, anh không biết phải xin lỗi thế nào…. Không, chuyện này đã không còn là vấn đề xin lỗi nữa rồi…. Dù biết vào thời điểm nào đi chăng nữa, thì kẻ giữ im lặng là anh đây cũng là một thằng điên y hệt….”
Yihyun lắc đầu ngắt lời Inwoo. Đúng như lời Inwoo, đây không phải vấn đề xin lỗi. Để bình tĩnh lại, thứ cậu cần lúc này cũng không phải lời xin lỗi.
Yihyun vừa bứt lớp da môi dưới vừa lẩm bẩm.
“Em muốn nghĩ rằng… và muốn nói rằng đây không phải chuyện anh cần xin lỗi, nhưng em không biết nữa….”
“Một Alpha như anh còn không thể hiểu nổi, thì một người sống như Beta là em… nói gì nữa chứ. Anh đã im lặng vì đồng ý với lời của thằng khốn đó rằng để cậu ta tự mình nói ra thì cú sốc sẽ giảm bớt phần nào… Nhưng nếu Liu Wei Kun sợ em bị sốc đến thế, thì ngay từ đầu đã không nên làm cái trò này. Anh biết rằng bản thân anh đã bị những lời ngụy biện đó thuyết phục mà giữ im lặng, cũng không thể tự do khỏi trách nhiệm trong chuyện này.”
Giọng Inwoo ngày càng cao lên vì kích động. Hắn dựa lưng vào bức tường đối diện Yihyun, vò rối mái tóc đã được vuốt sáp gọn gàng. Inwoo nắm chặt rồi lại mở nắm đấm như trước khi lấy máu, đôi mắt dữ dội nhìn xuống cánh tay mình lộ ra dưới lớp áo nỉ đã kéo lên quá khuỷu tay.
“Pheromone đã nổi loạn. Bản năng Alpha mà cậu ta chưa từng bị chi phối đã kiểm soát…. So với lời biện hộ thốt ra từ miệng của một Golden Alpha vĩ đại, gần như hoàn hảo thì chẳng phải quá nghèo nàn sao? Nếu không thể từ chối Pheromone… nếu nhìn thấy và chạm vào em, ở bên cạnh em mà không thể kiểm soát bản thân… thì lẽ ra cậu ta phải từ bỏ việc ở bên cạnh em ngay từ đầu chứ.”
Inwoo siết chặt nắm đấm đang nắm mở liên tục, trông như đang kìm nén ham muốn đấm vào thứ gì đó khiến những mạch máu trên cánh tay nổi lên xanh lét.
“Hàng ngày nhìn ngắm và quan sát đối tượng dục vọng của mình… mà lại nói không hề có ý định cưỡng hiếp, thì đó chẳng khác nào lời biện hộ cả.”
Giọng Inwoo trầm và khẽ như tiếng thì thầm, nhưng lạnh ngắt như kim loại, như thể kết luận hắn đưa ra không còn dư địa nào để xem xét lại.
“…….”
Từ “cưỡng hiếp” dường như đã làm giảm nhiệt độ xung quanh và trong cơ thể xuống vài độ. Yihyun giật mình cứng người, nhìn chằm chằm vào Inwoo. Nhưng người đang sôi sục cơn giận dữ với Liu thậm chí còn không để ý đến Yihyun.