Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 236
Tâm trạng vừa định dịu xuống bỗng chốc méo mó thảm hại hơn trước, như vỏ chai nhựa bị chân giẫm nát. Liu đang nhìn xuống đôi giày của Inwoo, vuốt tóc ngược lên rồi ngẩng đầu.
“Cậu đã định gọi điện cho Yihyun để lởn vởn tán tỉnh đấy à?”
“…….”
Inwoo lộ vẻ mặt biết mình lỡ lời. Anh biết hắn không có ý đó, nhưng cứ đụng đến chuyện của Yihyun là anh lại trở nên trẻ con và dễ gây sự hơn bình thường, chính bản thân Liu cũng không kiểm soát được.
“Nếu định thế thì cứ tiếp tục đừng liên lạc đi. Hỏi thăm thì tôi sẽ chuyển lời cho.”
Ra khỏi cửa, Liu rảo bước nhanh hơn để bù lại khoảng thời gian bị trì hoãn vì Choi Inwoo.
***
Liu đã ở trong phòng thay đồ suốt 30 phút. Sau một hồi lâu đắn đo trước đống quần áo chất trên ghế sofa dài, anh chọn một chiếc áo sơ mi trắng và áo len màu xám đậm. Sau khi cởi hết áo trên người để thay đồ, tay Liu đang định cầm lấy chiếc sơ mi bỗng khựng lại rồi rụt về. Không thấy ưng ý lắm.
Anh quay lại trước tủ quần áo trong cùng, nơi những chiếc sơ mi được phân loại theo màu sắc và chất liệu được xếp ngay ngắn, món đồ mới được anh chọn ra là một chiếc sơ mi đen với phần cổ rộng cách điệu, chất liệu mềm mại rủ xuống theo cơ thể.
Trông thoải mái và ấm áp cũng tốt, nhưng anh cũng muốn trông thật quyến rũ. Điều đó cũng khó mà từ bỏ được.
Liu đặt hai chiếc áo song song trên ghế sofa, khoanh tay cắn nhẹ môi dưới, suy nghĩ một lát rồi xem đồng hồ đeo tay, giờ là lúc phải đưa ra quyết định.
Anh vội vàng khoác chiếc sơ mi lên cơ thể trần trụi nãy giờ. Liu đi thẳng ra khỏi phòng thay đồ qua cánh cửa thông ra hành lang chứ không phải phòng ngủ, vừa cài khuy vừa vội vã xuống cầu thang.
Nhưng ngay khi bước vào phòng khách, anh buộc phải dừng lại trong giây lát trước hình ảnh của sắc xanh và trắng.
Bức tranh đã treo ở đó được một tháng, nhưng lần nào đối diện anh cũng khựng lại như đang chìm vào biển cả. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh nhận ra mình có thể thở được cả trong lòng biển. Đó là đại dương bao dung cho phép anh tự do vẫy vùng và trôi nổi như thể hóa thân thành chú cá heo trong những tưởng tượng thời thơ ấu.
Người lướt sóng chỉ nhỏ bằng một đốt ngón tay trong tranh không phải là Yihyun, mà là chính Liu. Còn đại dương mở rộng vô tận bên kia khung vải đang ôm lấy người lướt sóng ấy chính là Yihyun. Theo cảm nhận của Liu là như vậy.
Khi băng qua phòng khách, đi qua phòng ăn và bước vào bếp với nụ cười trên môi, Liu đã kịp cài hết các khuy áo, chỉ chừa lại hai cái trên cùng. Anh lấy một chai rượu vang từ chiếc tủ lạnh chuyên dụng trông có vẻ trống trải vì chẳng còn mấy chai. Sau khi kiểm tra nhãn mác qua loa một lần, anh cầm theo đồ khui và ly đặt xuống cạnh chiếc laptop đã được chuẩn bị sẵn trên bàn ăn.
Anh đứng trước chiếc gương lớn viền đồng được dựng dựa vào tường như một vật trang trí nội thất, kiểm tra lại trang phục một lần nữa. Sơ vin vạt áo vào trong quần âu, xắn tay áo lên đến dưới khuỷu tay. Cảm thấy có vẻ quá chỉn chu ngăn nắp, anh luồn ngón tay vào tóc làm rối nhẹ, tháo thêm cúc thứ ba, rồi lại sợ ý đồ lộ liễu quá nên cười tự giễu và cài lại vị trí cũ.
Chính bản thân anh cũng thấy kỳ lạ, cứ đến giờ này là lại run. Việc hít thở trở nên khó khăn khiến anh cần phải hít sâu. Bất kỳ ai quen biết Liu mà nhìn thấy dáng vẻ này chắc chắn sẽ trêu chọc là không hợp chút nào.
Liu ngồi xuống trước laptop, mở chai rượu vang đỏ loại dùng cho tráng miệng, ngọt ngào nhưng nồng độ khá cao, rót khoảng nửa ly rồi uống vài ngụm để giải tỏa cơn khát.
Anh chắp hai tay lại như đang cầu nguyện che lên mũi và miệng, thở ra một hơi dài rồi mới kết nối cuộc gọi.
“…….”
Khi khuôn mặt chờ đợi hiện lên trên màn hình đen ngòm nãy giờ, cơn run rẩy mới dứt và đôi vai hạ thấp xuống, và rồi nụ cười rạng rỡ hé lộ mà chính anh cũng không hay biết. Liu nắm nhẹ tay đưa lên che miệng, hắng giọng vài cái để thông cổ.
“Em sống tốt chứ?”
Trong màn hình kết nối chưa được mượt mà là khuôn mặt chuyển động thiếu tự nhiên đang trả lời.
[Mới gọi điện mấy tiếng trước mà.]
“Lúc đó đâu có nhìn thấy mặt.”
Không tính đến việc bên kia cũng đang nhìn thấy mình qua ống kính phía trên màn hình laptop, chỉ vì tham lam muốn nhìn khuôn mặt trong màn hình gần hơn chút nữa mà người anh cứ rướn về phía trước.
“Em gầy đi rồi à?”
[Đâu có…]
“Cho anh nhìn kỹ chút nữa xem nào.”
Theo giờ Seoul là khoảnh khắc chuyển giao giữa thứ Sáu và thứ Bảy hàng tuần (ở Paris là 5 giờ chiều), họ có lịch hẹn hò qua video call định kỳ, nhưng không phải lúc nào cũng gọi video được. Do lịch trình và chênh lệch múi giờ nên bình thường khó mà gọi lâu được. Dù mỗi ngày hễ có thời gian rảnh là lại nghe giọng nhau, chụp ảnh gửi qua tin nhắn để chia sẻ cuộc sống thường nhật, nhưng cơn khát vẫn chẳng thể nào được lấp đầy.
“Bây giờ đang ở phòng 601 à?”
[Vâng. Em sang đây để tập trung không bị ai làm phiền.]
Liu cười không thành tiếng khi nhớ lại lời của Yihyun từng nói rằng buổi hẹn hò video tuần trước đã buộc phải dừng lại giữa chừng khi June ở phòng bên cạnh sang tìm đúng lúc hai người đang mải mê trao đổi những lời lẽ thầm kín và cuộc gọi đang ở cao trào.
Hai người gọi studio mà Liu đã chuẩn bị cách “The Hands” chưa đầy 5 phút đi bộ là “Phòng 601”. Ban đầu, họ gọi như vậy chỉ để phân biệt với studio của Yihyun, nhưng giờ đây nó đã trở thành một biệt danh cố định. Thực tế số phòng đúng là 601, nhưng cái tên đó cũng khiến anh ưng ý vì nghe như mật mã của những đôi tình nhân trong phim ảnh, luôn thuê cùng một phòng tại một khách sạn tồi tàn nào đó ở ngoại ô thành phố để lén lút hẹn hò.
Về cơ bản Yihyun sinh hoạt tại studio của mình, nhưng một tuần cậu dành khoảng một hai lần đến phòng 601 để nghỉ ngơi hoặc vẽ phác thảo.
“Em không lạnh sao?”
[Em kéo rèm và bật lò sưởi rồi ạ.]
“Trong tủ có áo len và áo nỉ đấy, thấy lạnh thì lấy ra mà mặc.”
[Vâng, em biết rồi.]
Liu không thể rời mắt khỏi nụ cười của Yihyun trên màn hình, kéo ghế ngồi xích lại gần hơn.
“Việc hợp tác với Ben thế nào rồi? Kể anh nghe chút đi.”
[Ừm, cũng chỉ như em đã nói qua điện thoại thôi…]
Ngược lại, Yihyun hơi lùi người ra sau, hai tay ôm lấy cốc nước.
Khoảng mười ngày nữa, hai tác phẩm mới sẽ được treo tại phòng triển lãm của “The Hands”. Sau khi hoàn thành chúng, Yihyun đã tiến hành hợp tác với Ben từ vài ngày trước. Đây là đề xuất của Ben sau khi lấy cảm hứng từ loạt tranh mới <Hành trình của Mây> của Yihyun, theo hình thức lồng ghép những bức ảnh do Ben trực tiếp chụp và xử lý đồ họa với tranh của Yihyun trên cùng một khung canvas. Không phải cùng lên kế hoạch chủ đề hay bố cục ngay từ đầu, mà là một hình thức làm việc thử nghiệm và tự do, trao đổi qua lại theo kiểu tiếp sức.
Sự hòa hợp và xung đột diễn ra một cách tự nhiên, và cả bất ngờ, trong quá trình con người tác động lẫn nhau, từ đó tạo ra năng lượng và phương hướng mới. Bản thân điều đó cũng chính là chủ đề của tác phẩm.
Liu hắng giọng lấy lại bình tĩnh, cố tình thay đổi tư thế ngồi thoải mái hơn và nói.
“Chắc hẳn em đã tích tụ nhiều mệt mỏi khi hoàn thành tác phẩm lần này rồi, liệu có ổn không đấy…”
[Giám đốc biết em làm việc rất quy tắc mà. Dù lịch triển lãm thế nào thì lượng công việc mỗi ngày của em vẫn cố định nên không có chuyện quá sức đâu ạ. Với lại lần đầu làm việc chung thế này em cũng thấy thú vị…]
Hừm. Tay Liu vô thức tìm đến ly rượu vang. Chiếc nhẫn trên tay trái va vào thành ly thủy tinh tạo ra tiếng lanh canh. Âm thanh không quá lớn, nhưng Liu dùng ngón cái tay trái miết nhẹ lên chiếc nhẫn ở ngón áp út rồi cầm lại ly rượu như một thói quen.
Thật may là Ben – người từng chìm trong cơn khủng hoảng kéo dài đến mức cân nhắc việc rời khỏi “The Hands” – đã tìm lại được cảm hứng sáng tác, nhưng quả thực từ sau khi nghe Yihyun kể về dự án chung này vào thứ Ba vừa rồi, trong lòng anh cứ canh cánh không yên.
[Chính Giám đốc bảo em thử nói chuyện trước xem sao mà.]
Anh đã định cẩn trọng rồi, nhưng có vẻ sự im lặng đã kéo dài quá lâu. Nhìn khuôn mặt và giọng nói ỉu xìu của Yihyun trên màn hình, Liu đặt ly xuống và nhanh chóng thay đổi biểu cảm.
“Anh đã nói gì đâu nào?”
[…….]
Nhưng có vẻ Yihyun không bị mắc lừa. Liu vuốt mặt, cười gượng gạo.
“Lộ liễu đến thế à?”
[Thế nên em mới định không nói.]
“Không đâu, đùa đấy. Anh lăn lộn trong giới mỹ thuật bao nhiêu năm rồi, lẽ nào lại không hiểu cho công việc hợp tác của người yêu?”
Yihyun nghiêng đầu liếc nhìn màn hình, dù vậy vẻ nghi ngờ vẫn chưa tan biến hẳn.
“Hoạt động sáng tác sôi nổi tất nhiên là chuyện đáng hoan nghênh, nhưng anh sợ em hại sức khỏe thôi. Chỉ có thế. Vì anh… cũng không ở bên cạnh để chăm sóc em được…”
Đó tuyệt đối không phải lời nói dối. Nếu anh đang ở ngay bên cạnh, chắc chắn anh sẽ không bận tâm đến mức này.
[Em còn trẻ và khỏe mà.]
“Phải rồi, khả năng tự quản lý bản thân của Seo Yihyun giỏi đến mức anh còn phải học hỏi theo mà… Anh tin. Dù tin nhưng vẫn cứ lo lắng không đâu, biết sao được. Anh sẽ ủng hộ em, Seo Yihyun. Anh sẽ không ghen đâu. Đừng có buồn nữa nhé. Hử?”
marcy
Thay đồ đẹp để call video với em ngyeu:”)
Thg Dũng phải là bot
Tr ơi cha nội chọn mấy lượt đồ làm t tưởng đi hội họp j ghê gớm lắm, ai dè chỉ để gọi video với dzợ =))))) bớt simp lại đi ông ơi, má cừi chớt =))))