Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 237
Khi anh dùng giọng điệu nũng nịu pha chút tinh nghịch để dỗ dành, lúc này Yihyun mới bật cười.
[Ghen… em cũng không ghét đâu.]
“Ừ, anh biết.”
Nhìn nụ cười bị ngắt quãng một cách thiếu tự nhiên trên màn hình, trên gương mặt Liu cũng nở một nụ cười.
“Nhớ em quá.”
Đó là lời thì thầm thốt ra trong vô thức, giống lời tự nói với mình hơn là lời thổ lộ với Yihyun.
Thỉnh thoảng, việc anh không có mặt bên cạnh cậu lại mang đến cảm giác kỳ lạ vượt quá cả sự trống trải. Dù là khi ngồi cùng trong buổi học nhóm của Juhan và mấy đứa nhỏ với tư cách cố vấn, hay khi cùng Trưởng phòng Han đi xem triển lãm ở các nơi khác, thậm chí cả lúc xã giao trong các buổi tiệc trà hay bữa ăn theo lời mời của khách hàng… anh vẫn luôn bất chợt cảm thấy bất an như thể mình đang lãng phí thời gian và bỏ lỡ điều quan trọng nhất.
[Sắp được gặp nhau rồi mà…]
Yihyun xoa cánh tay và khẽ cắn môi dưới, biểu cảm ngại ngùng đặc trưng ấy càng khiến anh muốn gặp cậu hơn.
“Ừ, anh biết chứ… Nhưng vẫn nhớ.”
Anh không hỏi những câu vòi vĩnh kiểu như “Em không nhớ anh sao?”. Vì anh biết, không phải là cậu không có nỗi nhớ nhung ấy trong lòng.
“Hôm nay anh có nói chuyện một chút về Seo Yihyun với Trưởng phòng Han.”
[Chuyện gì thế ạ?]
“Chị ấy tò mò không biết khi không còn trực thuộc ‘The Hands’ nữa thì họa sĩ Seo Yihyun có kế hoạch thế nào. Vì bây giờ em là họa sĩ mà bất cứ phòng tranh nào cũng muốn hợp tác, trưởng phòng Han thì lại càng mong muốn điều đó.”
Yihyun chỉ cười ngượng ngùng, nhưng cả Liu và Trưởng phòng Han đều không nghĩ rằng cậu nhất định phải quay lại Phantom sau khi rời ‘The Hands’. Như anh đã nói khi cầu hôn, nếu Yihyun muốn tích lũy thêm kinh nghiệm cả về mặt cá nhân lẫn tư cách họa sĩ, Liu sẽ không thực hiện bất kỳ động thái nào khiến quyết tâm của cậu lung lay. Không thể cứ mãi sống xa cách thế này, anh cũng đã chuẩn bị tinh thần để sắp xếp mọi thứ xung quanh và bắt đầu cuộc sống mới tùy theo bước đi sau này của cậu.
“Tuy không hỏi thẳng… nhưng chị ấy có vẻ tò mò rốt cuộc anh đã gây ra lỗi lầm gì mà lại dẫn đến khoảng thời gian trống vắng đó. Cả về chiếc nhẫn nữa.”
Liu nhìn gương mặt ngoan ngoãn đang thận trọng gật đầu, uống thêm chút rượu vang để đè nén cảm giác khó chịu trong lồng ngực.
“Anh nghĩ chuyện này không thể cứ giấu mãi được, và cũng không nên giấu… Nhưng vì không phải chỉ có lỗi lầm của riêng anh bị phơi bày nên quyết định không dễ dàng chút nào.”
[…….]
“Anh biết đây là chủ đề không thoải mái… Anh nhắc đến không phải để làm lòng em nặng nề đâu.”
[Em biết ạ.]
“Dù chuyện đó có vẻ nhỏ nhặt đến đâu, hay dù chuyện đó có thể làm em khó xử ngay lúc này, thì anh đã quyết định từ nay về sau tuyệt đối sẽ không có bí mật nào với em nữa.”
Để làm không khí của buổi hẹn hò mà anh đã chờ đợi suốt cả tuần trở nên nhẹ nhàng hơn, Liu cố tình làm vẻ mặt nghiêm túc rồi bồi thêm một câu đùa.
“Kể cả số lần anh tự xử khi nghĩ về em.”
[Số lần tự xử thì anh giữ bí mật cũng được mà.]
May quá, Yihyun đã cười.
“Em sẽ bỏ qua cho anh chứ?”
[Em sẽ bỏ qua.]
Nếu là Liu của trước đây, anh sẽ chẳng thèm đắn đo về việc có nên cho người xung quanh biết chuyện giữa hai người hay không. Vì đó là tội lỗi anh phải trả giá với Yihyun, người khác không liên quan.
Anh không có ý định gặp ai cũng lôi lại và kể lể như màn giới thiệu bản thân, nhưng chắc chắn có những người có quyền được biết một mặt hèn nhát của anh. Để thú nhận điều đó, anh buộc phải nói ra cả bí mật nặng nề về thân phận Ghost. Nếu không khai thật hai điều đó, anh chẳng có cách nào giải thích được một nửa ý nghĩa của chiếc nhẫn này.
[Tạm thời chuyện đó… đợi Giám đốc sang đây rồi mình bàn kỹ hơn nhé. Em cũng sẽ suy nghĩ thêm.]
Trong quá trình thú nhận sự thật về việc phân hóa, việc công khai chuyện Yihyun biến đổi thành Omega và lý do của nó là điều không thể tránh khỏi, nên hơn bất cứ điều gì, ý muốn của Yihyun phải được đặt lên hàng đầu. Đây không phải vấn đề chỉ cần anh thành khẩn đóng vai “tội nhân sám hối”, phơi bày bản chất thật của mình cho người quen biết và cam chịu bất cứ phán quyết nào của họ là xong.
[Ừm… Nhưng mà.]
Liu đưa ly rượu lên môi, lắng nghe Yihyun hiếm hoi chủ động chuyển chủ đề.
[Số lần tự xử… em cũng tò mò thật đấy.]
Liu vừa mới nuốt rượu vào, đôi môi vội vàng đẩy chiếc ly ra xa. Nhờ phản xạ nhanh nhạy đẩy ghế lùi lại phía sau nên anh tránh được việc để lại vết rượu vang trên quần jeans, nhưng rốt cuộc vẫn làm rớt vài giọt xuống sàn.
Dạo gần đây, thỉnh thoảng Yihyun lại khiến Liu kinh ngạc bằng những phát ngôn không ngờ tới. Một Yihyun trở nên táo bạo ở những khía cạnh này ngay cả khi không chịu ảnh hưởng của pheromone là một cảm giác mới mẻ, nhưng nghĩ lại thì cũng đã gần hai năm trôi qua kể từ lần đầu gặp gỡ. Yihyun cũng đã trưởng thành theo thời gian đó, không thể mãi là người chỉ biết đỏ mặt trước sự dẫn dắt của đối phương. Vốn dĩ tính cách cậu cũng chỉ là hướng nội chứ không phải kiểu không trung thực hay giả nai.
[Em mong là anh đừng giữ bí mật chuyện đó.]
Liu lau dọn chỗ rượu đổ trên sàn bằng khăn giấy rồi trở lại chỗ của mình, vừa kịp thấy nét mặt của Yihyun khi nói câu đó. Trên khuôn mặt ấy khó mà tìm được biểu cảm quyến rũ theo nghĩa thông thường, thế nhưng anh vẫn cảm nhận được sự ngượng ngập và nỗ lực mạnh dạn hơn của cậu
Có lẽ vì không muốn lấp đầy khoảng thời gian này bằng những chủ đề nặng nề nên Yihyun đã cố tình lấy thêm can đảm. Những lúc thế này, cậu đẹp đến mức khiến anh thực sự không biết phải làm sao.
“À… Nếu chủ đề đó được đưa ra bàn luận thì cuộc gọi hôm nay sẽ kéo dài khá lâu đấy.”
Trước lời nói khoác của Liu, nụ cười của Yihyun càng thêm đậm.
“Anh chỉ nói trước một điều thôi, dạo này khi tự xử, chỉ cần nhìn vào tay trái là anh đã thấy như sắp bắn rồi.”
Liu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Yihyun trên màn hình, cắn nhẹ môi dưới, mạch đập dồn dập như muốn lao nhanh về phía cậu.
Liu uống rượu vang, còn Yihyun uống thức uống trong cốc có vẻ là cà phê, hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau một lúc. Ý thức được sự căng thẳng và ham muốn đang dâng đầy giữa hai người vượt qua khoảng cách xa xôi, Liu rót thêm rượu vào chiếc ly đã cạn đáy từ lúc nào.
Dòng máu trong cơ thể trở nên ngọt ngào để tạo ra bầu không khí da thịt, như thể Yihyun đang ở ngay bên cạnh, như thể chỉ cần cẩn trọng thu hẹp khoảng cách và vươn tay ra là có thể chạm vào cậu. Anh muốn lại gần cậu, muốn vuốt ve má cậu, muốn truyền đạt cảm xúc rằng anh khao khát nụ hôn của cậu.
Họ không ngây thơ đến mức không hiểu sự im lặng ngay sau khi kết nối cuộc gọi này có ý nghĩa gì.
Liu nhìn Yihyun đang truyền tải thông điệp một cách tĩnh lặng nhưng rõ ràng rằng cậu cũng không khác gì anh rồi siết chặt ánh mắt, vuốt ve chiếc nhẫn và mấp máy môi.
“Anh muốn ngửi thấy pheromone của em.”
[Em cũng thế…]
Liu thả lỏng tư thế hơn nữa khi nhìn Yihyun đang ngập ngừng nhưng vẫn nói ra lòng mình một cách chân thật bằng ánh mắt nóng bỏng, chống khuỷu tay lên tay vịn ghế.
Anh trầm tĩnh kể rằng nếu bây giờ đang ở bên cạnh, anh muốn hôn Yihyun như thế nào, muốn đưa cậu lên giường ra sao, muốn cởi đồ cho cậu thế nào và muốn âu yếm cậu ra sao. Anh nói như thể đang bàn về một bản tin thời sự nghiêm trọng gần đây bằng giọng nói trầm thấp không có ngữ điệu lên xuống, cộng thêm cả những ngón tay mân mê môi mình.
Yihyun lắng nghe câu chuyện của Liu với vẻ mặt thoáng chút bối rối, thi thoảng cụp mắt xuống cắn môi, hoặc cầm chiếc cốc lên rồi lại đặt xuống một cách vô nghĩa. Chắc chắn cơ thể nhấp nhổm của cậu đang tỏa ra mùi pheromone nồng đậm.
Golden không chỉ có khả năng phòng thủ pheromone vượt trội, mà họ còn có thể phát ra loại pheromone mạnh mẽ đủ để phá vỡ lớp phòng thủ của đối phương. Nhưng Liu tin chắc rằng ngay cả pheromone mà Golden Alpha và Golden Omega xuất sắc nhất phát ra hướng về nhau cũng không thể sánh bằng lực hút giữa anh và Yihyun. Liu có thể khẳng định điều đó.
Không biết đó là lực hút giữa Ghost và Didi, hay dựa trên tình yêu dành cho nhau, hoặc là sự tác động đồng thời của cả hai, nhưng ngay lúc này khi Yihyun không có ở bên, anh vẫn cảm nhận rõ ràng pheromone của mình đang xuyên thủng sự kiểm soát và phát tán một cách bất quy tắc. Yihyun chắc cũng không khác gì.
Đối với hai cơ thể trẻ trung đang khao khát nhau điên cuồng, khoảng cách 9.000 km quả thực quá tàn khốc. Chỉ cần vài câu nói gợi tình qua lại với Yihyun, chỉ cần tưởng tượng đến mùi hương pheromone của cậu, là con thú Alpha bên trong anh đã phản ứng dữ dội dưới lớp quần jeans.
“Về phòng nhé?”
[…….]
Liu liếm môi, cảm nhận được sự keo lại đầy dính dáp trong chất giọng khàn khàn của mình.
“Nằm lên giường, rồi mình gọi lại bằng điện thoại nhé?”
[…….]
Yihyun trong màn hình dùng ngón tay day mạnh môi dưới đỏ mọng, chậm rãi gật đầu.