Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 29
Không phải vì tôi là đứa em họ rắc rối của bạn trai chị, mà chỉ đơn giản vì bản thân chị là người không bao giờ coi nhẹ vết thương của người khác chỉ vì đó là vết thương của người lạ. Dù ở vị trí đó không phải là tôi mà là bất kỳ ai khác, chị cũng sẽ làm y như vậy.
Nếu không có sự dịu dàng kiên định và đầy sức nặng của một người dưng không chung giọt máu nào ấy, thì đã không có tôi của ngày hôm nay. Đó là một ván cờ mới mà chị và anh Juhan đã dành rất nhiều thời gian để tạo dựng cho tôi.
“Giờ không cần lo cho em nữa đâu.”
“Tự tin gớm nhỉ? Nghĩ mình lớn đến mức đấy rồi cơ á? Hửm?”
Morae đặt tay lên vai tôi vỗ vỗ. Tôi bật cười nhìn biểu cảm lắc lư như mấy gã du côn đang định trấn lột tiền của chị.
“Không phải là em có thể làm tốt mọi thứ, mà là dù thế nào thì cũng sẽ xoay xở được thôi.”
Nếu nói đến điểm thay đổi lớn nhất từ khi đến Seoul thì chính là điều đó. Vì sợ hãi sự thay đổi nên tôi đã luôn cố không bước chân về bất cứ hướng nào, nhưng đến khi thực sự bước đi, thế giới không sụp đổ, và tôi cũng không bị biến đổi thành một sinh vật khác. Những chuyện đáng sợ như thế đã không xảy ra.
Tôi tìm kiếm sự đồng tình từ Morae, người đang lặng lẽ nhìn mình:
“Mọi người ai cũng sống như thế cả mà. Không phải sao?”
“Đúng vậy, vì chẳng có ai là đủ đầy để có thể chờ đợi cho đến khi bản thân hoàn hảo cả. Dù là thời gian hay bất cứ thứ gì.”
Tôi ướm lời chị nói vào chính bản thân chị.
Tôi biết thời gian ở nơi này đối với chị không phải là sự hoàn thiện hay đích đến cuối cùng. Chỉ là chị không phải kiểu người hay phơi bày nỗi bất an cho người khác thấy, nhưng chắc hẳn chị vẫn trằn trọc hàng đêm với những dự tính cho hành trình tiếp theo.
“Còn người kia? Cái anh chàng Giám đốc ấy thế nào?”
Chị hỏi bằng giọng vui vẻ để thay đổi bầu không khí. Trước câu hỏi bất ngờ, tôi vô thức lùi người lại, đầu bút bi ấn nhẹ lên môi.
“Nước hoa… anh ấy dùng loại rất tuyệt. Một mùi hương lần đầu tiên em ngửi thấy. Rất đặc biệt.”
“Hả? Thế thôi á?”
Morae làm vẻ mặt thất vọng, còn tôi thì phì cười.
Nhưng thực sự ngoài điều đó ra, tôi không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả anh. Màu mắt chỉ toát lên vẻ thần bí đối với một người thuần huyết thống Hàn như tôi, thể chất Golden Alpha đặc biệt, ngoại hình lai tây, hay cách vận hành phòng tranh độc đáo… Quá nhiều đặc điểm ùa đến cùng lúc, và cảm giác như không có cái nào trong số đó đủ để định nghĩa về con người anh.
Hình ảnh hiện lên ngay khoảnh khắc nhận được câu hỏi, nực cười thay lại là mùi hương của anh.
Thế nhưng, cái mùi hương từng chiếm đoạt khứu giác một cách mãnh liệt và ấn tượng đến thế, giờ cố nhớ lại một cách cụ thể thì lại chẳng thể nào hình dung ra nổi, nó chỉ lởn vởn nơi chóp mũi như một ảo ảnh, cứ ngỡ nắm bắt được mà lại tuột mất.
Cảm giác như có thể vẽ ra được, nhưng để diễn tả bằng bút bi ba màu trên cuốn sổ lò xo này là điều bất khả thi.
Có một nhóm khách mới bước vào “Chuyện xảy ra ở Bali” nên Morae rời đi một lát. Tôi lật giở những trang sổ để định bụng ít nhất cũng phác họa ngoại hình của Giám đốc cho chị xem. Nhưng chẳng còn mấy trang giấy trắng.
Bali. Kuta. Trại lướt sóng (Surfing Camp). Khuyến mãi kỷ niệm 5 năm. Chương trình dài hạn 1 năm. 15 triệu won/người.
Tay tôi khựng lại trước dòng ghi chú ngắn gọn như được chép lại từ đâu đó, như dấu vết của những trăn trở, từng từ từng chữ đều được khoanh tròn hoặc gạch chân.
Dòng chữ ‘Điều kiện trên 2 người’ được gạch dưới, kèm theo một dòng bình luận viết nguệch ngoạc: ‘Chỉ nhận trên 2 người nên mới giảm giá à?’. Có vẻ như Morae và anh Juhan đã cùng thảo luận qua cuốn sổ này, hai nét chữ khác nhau nằm rải rác khắp trang giấy như những hình vẽ nguệch ngoạc.
Bức tranh toàn cảnh dần hiện ra. Đó là thông tin về chương trình khuyến mãi giá sốc của một trường dạy lướt sóng ở Kuta, Bali với điều kiện hợp đồng dài hạn 1 năm cho nhóm từ 2 người trở lên. Giá này có lẽ đã bao gồm toàn bộ chi phí ăn ở và học phí. Với những năm tháng “học lỏm” qua những câu chuyện của Morae và anh Juhan, tôi không khó để suy đoán đến mức đó.
Họ vốn đã là những người chơi hệ cao cấp, nên chỉ riêng tiền học phí thôi cũng không hề rẻ. Nếu điều kiện 1 năm bao gồm cả chỗ ở thì đây quả thực là một mức giá không tồi. Những chuyến đi lướt sóng dài hạn luôn là ước mơ của hai người, và việc lưu trú tại Bali trong 1 năm để ướm thử cuộc sống định cư hoàn toàn ở đó cũng là một cơ hội tốt.
Tôi liếc nhìn bóng lưng Morae. Nhìn góc nghiêng của chị đang vui vẻ trò chuyện với những vị khách có lẽ đã quen mặt qua vài lần ghé quán, bỗng nhiên tôi thấy sợ.
Mới cách đây 5 phút tôi còn bảo chị không cần lo cho tôi nữa, vậy mà chỉ mới tưởng tượng đến sự chia ly thôi đã thấy mịt mù. Cảm giác như đang đứng trơ trọi một mình giữa sa mạc đêm đen sau khi đánh mất tất cả.
Thứ tát thằng vào má, khiến tôi bừng tỉnh rằng phải đọc phương hướng dù là qua những chòm sao, chính là cái tên được viết ở một góc cuốn sổ.
Seo Yihyun.
Và cái vòng tròn được tô đi tô lại mấy lần bao quanh cái tên ấy.
Cái tên luôn khiến họ chần chừ trước những lựa chọn. Seo Yihyun.
Morae nhận order của khách xong và đang thu lại thực đơn. Tôi vội vàng lật ngược trang giấy trở lại.
“Khách quen đấy, nghe bảo đợt này họ đi Hong Kong về có mua cả quà cho chúng ta nữa. Ăn thử đi.”
Chị chuyển order cho anh trong bếp xong rồi đặt một chiếc hộp thiếc lên bàn. Mở cái nắp có hình gấu bông ra, bên trong đầy ắp bánh quy bơ.
“Hình như phòng tranh của em cũng đi công tác Hong Kong đúng không? Khi nào thế?”
Morae nhón một cái bỏ vào miệng rồi ngồi lại xuống ghế bên cạnh.
Mọi người dự kiến sẽ đi công tác toàn bộ để kịp lịch trình một hội chợ nghệ thuật diễn ra tại Hong Kong vào đầu tháng 7. Nhưng việc một đứa chẳng khác gì thực tập sinh như tôi có được đi cùng hay không thì vẫn chưa có quyết định chính thức.
“Sau khi kết thúc triển lãm đợt này… chắc là khoảng 2 hoặc 3 tuần nữa. Nhưng em cũng chưa biết mình có được đi hay không.”
“Đi được thì tốt, cơ hội tốt mà.”
“Nhưng mà, để lại lịch sử xuất nhập cảnh thì có sao không ạ?”
Morae bỏ nốt nửa cái bánh còn lại vào miệng, đút tay vào túi quần rồi duỗi dài đôi chân ra và nói:
“Đừng có lo mấy cái đó. Chỉ dựa vào lịch sử xuất nhập cảnh mà tìm ra người đang ở đâu cũng khó lắm… Mà chắc bây giờ muốn tìm thì họ cũng tìm ra ngay được thôi. Chưa thấy tin tức gì thì chỉ là họ đang canh thời điểm, cho nên cứ làm những gì em muốn đi.”
Nói rồi chị quay sang nhìn tôi cười tươi rói.
“Người mà bố em muốn tìm ra để trút giận là chị và Seo Yihan, chứ em thì liên quan gì đến việc này đâu. Không cần phải giữ mình quá đâu.”
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn góc mặt của chị. Morae lấy một chiếc bánh từ trong hộp, đưa lên miệng tôi. Rộp. Tôi cắn một nửa, nửa còn lại biến mất vào miệng chị.
“Ưm, ngon đấy. Ăn với cà phê đi. Hợp với Americano lắm đấy.”
Tôi dõi theo bóng lưng Morae đang quay về phía quầy pha chế có máy cà phê, bấm đầu bút bi trong tay liên hồi một cách đầy ám ảnh.
Tôi muốn nói với chị rằng tôi cũng thế.
Rằng em ổn mà, em sẽ xoay xở được thôi, rằng đừng khoanh tròn cái tên Seo Yihyun rồi chần chừ lựa chọn vì em thêm nữa. Tôi muốn nói một cách tự tin với anh và chị như vậy.
Dù là trên bọt sóng chông chênh, Morae vẫn là người có thể đứng dậy và giữ thăng bằng hoàn hảo, nhưng chưa bao giờ đó là sự liều lĩnh kiểu “đến đâu thì đến”. Đứng trước cuộc đời, tôi chưa từng biết ai sống trung thực và hết mình như chị. Dẫu có giấu đi nỗi sợ hãi và nói rằng mình ổn, tôi cũng không nghĩ mình có thể qua mắt được chị.
Sự bình yên hiện tại chỉ là lâu đài cát tạm bợ được xây ở mép biển, nơi con sóng có thể ập đến bất cứ lúc nào. Những ngày tháng tôi được làm việc nhận lương giữa những tác phẩm nghệ thuật tại Phantom, được sống thoải mái tại nhà Trưởng phòng và học Illustrator hay Photoshop, tất cả đều được xây đắp từ sự lo lắng và thấu hiểu đầy dịu dàng của những con người đáng trân trọng ấy.
Tôi dùng những đường ziczac gạch xóa đi bản phác thảo đang vẽ dở những đường nét khuôn mặt của Giám đốc.
Tôi phải tỉnh táo lại. Vì những người đã không thể bỏ mặc tôi mà phải ngoái nhìn lại ngay cả khi con đường họ mong muốn đang ở trước mắt. Tôi phải tỉnh táo, tự bước đi trên đôi chân của mình.
Bởi giờ tôi đã hiểu rõ ràng rằng, việc không lựa chọn bất cứ điều gì sẽ không giúp tôi duy trì được hiện tại.
***
Nhiếp ảnh gia Shushu.
Tên tiếng Hàn: Jung Sein.
Tên tiếng Quảng Đông: Zeng Shui Yan.
2 năm sau, cậu ra mắt với tư cách nhiếp ảnh gia qua triển lãm cá nhân đầu tay mang tên ‘Thân xác’ tại Gallery Phantom, do Liu Wei Kun – người bạn lâu năm từ thời H.M.I.S. điều hành.
Mỗi cuộc triển lãm đều cháy hàng, hiện tại cậu không chỉ được coi là nhiếp ảnh gia nghệ thuật đáng chú ý nhất trong nước, mà còn đang vươn mình trở thành nghệ sĩ tầm cỡ thế giới bắt đầu từ Hong Kong, Singapore, Nhật Bản… nhờ vào chiến lược marketing mạnh mẽ của Giám đốc Liu Wei Kun.
Với gia đình và người quen, cậu thường được gọi bằng cái tên thân mật “Shushu” lấy từ tên tiếng Hong Kong hơn là tên thật, và hiện tại cậu sử dụng chính tên thân mật này làm nghệ danh. Được biết từ thời H.M.I.S., cậu cũng đã dùng Shushu làm tên tiếng Anh.
Nhờ ngoại hình lộng lẫy nhưng cũng đầy tinh tế, đúng chuẩn mực của một Golden Omega, cậu sở hữu lượng người hâm mộ đông đảo. Điều này mang lại đánh giá tích cực là đã thu hút sự quan tâm của đại chúng đối với giới mỹ thuật, nhưng mặt khác cũng tồn tại những cái nhìn cho rằng cậu đang nhận được sự đánh giá thái quá so với thực lực nhờ vào thân phận Golden Omega và ngoại hình của mình.
Dù hiểu theo nghĩa nào, chắc chắn cậu vẫn là một người tạo xu hướng của giới mỹ thuật hiện tại, và là một trọng tâm của lớp nghệ sĩ trẻ mà ngay cả các phòng tranh lớn cũng không thể phớt lờ.
Bố mẹ đều là người Hàn Quốc và bản thân cũng mang quốc tịch Hàn Quốc, nhưng là một Golden Omega xuất thân từ gia đình có tài lực, để nhận được sự giáo dục ổn định hơn, cậu đã hoàn thành chương trình học từ mầm non đến trung học phổ thông tại ‘Trường Quốc tế Hong Kong Minton (H.M.I.S.)’ – ngôi trường được biết đến ngầm là nơi duy nhất dành cho Alpha và Omega tại khu vực Đông Á. Sau đó, cậu trở về nước và theo học chuyên ngành Múa đương đại tại Đại học H. Tiếp đó, cậu sang New York và nhập học tại Trường Múa M.G.
Trong thời gian hồi phục sau phẫu thuật tái tạo gân Achilles do chấn thương khi luyện tập, cậu lại gặp tai nạn trong sinh hoạt thường ngày và bị thương đúng vào vị trí cũ. Thậm chí vết mổ bị nhiễm trùng buộc phải cắt bỏ và phẫu thuật ghép, chấm dứt cuộc đời của một vũ công.
Kết thúc cuộc sống tại New York và về nước.