Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 50
Anh không có vẻ gì là tức giận hay khó chịu, ngược lại còn khẽ cắn môi dưới như để nén cười, rồi khi buông ra lại cười khẩy thêm lần nữa. Từ nãy đến giờ tôi chẳng hiểu có chuyện gì mà anh cứ thấy buồn cười một mình mãi thế.
“Phải rồi… con người ta đâu thể giống hệt vẻ bề ngoài được.”
Hôm nay anh nói một mình nhiều thật. Rõ ràng là ném lời nói về phía tôi, nhưng rồi lại tự mình lầm bầm kết luận. Thấy anh cứ cư xử vặn vẹo như thế, máu phản kháng trong tôi cũng cựa quậy trỗi dậy sau một thời gian dài im ắng.
“Ý anh là sao ạ…?”
Có vẻ anh muốn nói điều gì đó, nhưng cứ vòng vo tam quốc rồi chọc ngoáy tôi, khiến tôi thấy thật ngột ngạt, chẳng giống anh chút nào.
Anh xoay chiếc bật lửa kim loại lạnh lẽo trong tay, rồi ngước mắt lên nhìn tôi cười.
“Là khen đấy. Ừm… chắc là khen. Hai mươi hai tuổi đầu cũng là người lớn rồi, nếu nói hoàn toàn không biết gì về ‘mảng đó’ thì cũng lạ đúng không? Bình thường trông hiền lành đâu có nghĩa là chuyện đó cũng nhất định phải ngờ nghệch, là do tôi định kiến nên mới coi cậu Seo Yihyun là kẻ khờ khạo thôi. Ngược lại, mức độ đó mới là tự nhiên.”
Trên gương mặt anh khi nói câu đó không có vẻ gì là cố tình mỉa mai. Tuy nhiên, đúng là có một cái bóng mờ ám lởn vởn, không hề sảng khoái như vẻ nhẹ tênh trong giọng nói của anh.
Anh đang dẫn dắt câu chuyện cứ như thể tôi đã cố tình dùng “kỹ thuật” để quyến rũ anh Inwoo chắc chắn hơn vậy.
Cảm giác thật kỳ lạ. Bị hiểu lầm rõ ràng là điều không vui, cảm giác lấn cấn ấy không phải là không có, nhưng đó cũng không phải là tất cả. Trong lòng còn len lỏi một sự hưng phấn nhẹ nhàng khiến cả cơ thể và tâm trí tôi hơi chao đảo.
Những phản ứng anh đang thể hiện lúc này liệu có phải là ghen tuông không?
Nghĩ xong lại thấy giống như một sự ảo tưởng hoang đường. Dù chỉ là suy nghĩ thầm kín không ai biết, nhưng mặt tôi nóng bừng lên, muốn lấy bút gạch nát những dấu vết của suy nghĩ ấy đi. Đến mức tôi phải tự cười nhạo chính mình.
Suy nghĩ lại nghiêng về phía ghen tuông mới sợ chứ. Tôi có mặt lạc quan đến thế này sao?
“‘Mảng đó’… là mảng nào cơ ạ?”
Có lẽ vì bối rối nên tôi vô thức chĩa mũi nhọn về phía anh, trút hết sự phản kháng đang âm ỉ trong lòng ra ngoài. Dù vậy, tôi không hề làm vẻ mặt thách thức hay dùng giọng điệu xấc xược. Tôi chỉ đơn thuần đặt câu hỏi.
Thế nhưng, anh lại nhướng mày như thể vừa bị tập kích bất ngờ, ánh mắt nhìn tôi trĩu nặng áp lực.
Hoàn toàn không biết gì về ‘mảng đó’ thì cũng lạ, dửng dưng với ‘mảng đó’ thì không hẳn. Tôi muốn anh xóa bỏ cái ranh giới mơ hồ đó đi và thà rằng cứ chạm thẳng vào vấn đề cốt lõi.
“Em không hiểu anh đang muốn nói gì.”
Sự im lặng kéo dài. Anh rút điếu thuốc mới ra châm lửa, dường như đang nhìn sâu xuống tận đáy lòng mình để tìm câu trả lời cho tôi. Tôi chỉ muốn thấy anh bối rối một chút thôi mà.
Một lúc lâu sau, có vẻ như đã tìm ra câu trả lời, đôi môi trông có vẻ khô khốc của anh mấp máy.
“Đúng thật, là tôi nói năng không rõ ràng. Điều tôi muốn nói là…”
Tiếng bước chân từ phía lối vào vách ngăn đang đến gần. Đó là tín hiệu cố ý thông báo mình đang đến để khách chuẩn bị và ngưng cuộc trò chuyện đúng lúc.
Người quản lý lúc nãy dẫn đường cho chúng tôi đích thân mang rượu đến. Rượu whisky màu nâu sẫm trong chai thủy tinh xanh nhạt, cùng nhiều loại ly pha lê được chạm khắc tinh xảo mang lại cảm giác rắn rỏi hơn là mong manh, và xô đá lạnh… tất cả được phục vụ nhẹ nhàng lên bàn.
“Tôi uống nguyên chất, còn cậu này thì làm thế nào cho dễ uống chút.”
Người quản lý rót hai ly rượu theo hai cách khác nhau vào những chiếc ly khác nhau đúng như yêu cầu của anh, rồi lặng lẽ biến mất như người cưỡi mây, khác hẳn lúc bước vào phòng.
Anh mân mê chiếc ly thon dài, uống cạn rượu trong ly một cách êm ái rồi tiếp tục câu chuyện bị ngắt quãng.
“Điều tôi muốn nói là… con người ai cũng có những mặt không ngờ tới.”
Sức lực trên vai tôi như bị rút sạch. Tôi cảm nhận rõ ràng rằng anh đang lảng tránh, và tôi cũng thấy rõ sự thất vọng của chính mình về điều đó.
Tôi thấy lạ lẫm với bản thân mình khi lại đi kỳ vọng điều gì đó theo kiểu này.
Đúng là tôi muốn thu hút sự chú ý của anh, và cũng không hề cảm thấy chán ghét khi anh bảo leo lên giường ngủ cùng. Tôi thậm chí đã từng tin vào lời anh nói rằng sẽ dùng hành động với chính mình để giúp tôi tê liệt nỗi đau. Khi đó, nếu người nói câu ấy là ai khác không phải anh, ví dụ như anh Inwoo, thì có lẽ tôi đã từ chối.
Nhưng chỉ đến thế thôi, ít nhất là vẫn chưa có gì hơn.
Chưa nói đến yêu đương, ngay cả yêu đơn phương tôi cũng chưa từng thử, nhưng việc quan tâm đến ai đó, muốn thu hút sự chú ý của họ và không ghét việc chạm vào cơ thể họ… tổng hòa của những cảm giác đó không phải tất cả đều là tình yêu. Cũng giống như chuyện giường chiếu đêm hôm đó chỉ là biện pháp sơ cứu đối với anh vậy.
Mượn cách nói của anh thì, tôi cũng không phải kẻ “khờ khạo” đến mức không biết điều đó.
“Hôm đó, tại sao cậu lại như vậy?”
Lần này cũng thế, câu hỏi của anh không hề có điềm báo hay gõ cửa trước mà là mở toang cửa bước vào rồi mới nhìn quanh bên trong. So với việc vòng vo tam quốc thì đây mới đúng là phong cách của anh hơn.
Đối tượng của chữ “tại sao” mà anh đang hỏi là gì đây? Tôi chậm chạp xoay chuyển đầu óc rồi đưa ly rượu của mình lên môi. Dù đã chuẩn bị tinh thần cho vị cồn gắt cháy cổ của whisky, nhưng cảm giác trôi tuột xuống cổ họng êm ái hơn tôi tưởng khiến sự đề phòng trở nên vô nghĩa.
“Tại sao cậu lại phản ứng như thế khi nhìn thấy tranh của chính mình, tôi đang hỏi cái đó đấy.”
Anh cụ thể hóa câu hỏi hơn.
Tôi chợt nghĩ rằng bữa ăn ở nhà hàng cùng Trưởng phòng chỉ là đoạn trailer, hoặc một màn khởi động nhẹ nhàng đối với anh. Việc anh đưa tôi đến tận đây không phải để thăm dò về thời gian tôi ở cùng anh Inwoo tối qua, cũng chẳng phải để tìm bạn nhậu trong buổi tối trời mưa.
“Anh đã bảo… sẽ không hỏi bất cứ điều gì mà.”
“Thì đúng là hôm đó, tôi đã không hỏi gì thật còn gì.”
Đó là sự thật.
“Tôi là người đã chăm sóc cậu Seo Yihyun suốt cả đêm hôm đó, chẳng lẽ không có tư cách nghe một lời giải thích ở mức độ đó sao?”
Đôi mắt anh nhìn thẳng vào tôi không chút e dè, như thể sắp sửa lôi ra những chuyện trực tiếp hơn nữa bất cứ lúc nào.
‘Tôi đã khiến Seo Yihyun rên rỉ, rút cạn mọi sức lực rồi mới để cậu ngủ được cơ mà. Nhớ không? Tôi đã tận tình chạm vào và hôn lên khắp cơ thể cậu. Thậm chí tôi còn chẳng thể xuất tinh được nữa là.’ ― Cảm giác như anh sắp dồn tôi vào góc tường bằng những lời lẽ đó khiến tôi không thể nhúc nhích, rồi mới chịu mở miệng.
“Không phải tại bức tranh… thật sự là đột nhiên sức khỏe em không tốt…”
“Ra là vậy, không phải tại bức tranh nhỉ…”
Anh vừa chậm rãi xoa dưới cằm vừa gật đầu như đang nghiền ngẫm lời nói của tôi.
“Vậy thì không có rào cản nội tâm nào trong việc vẽ tranh lại nhỉ.”
“……”
“Hãy tập trung suy nghĩ xem cậu có muốn vẽ lại hay không thôi, cứ thong thả mà nghĩ. Trưởng phòng Han nói cứ như sẽ tuân theo quyết định của Seo Yihyun, nhưng thú thực tôi thì không.”
Anh mân mê chiếc ly rỗng nhưng không rời mắt khỏi tôi. Tôi không thể tin được đây là cùng một người với người đã nói đêm hôm đó rằng sẽ không hỏi gì cả, đừng cố gắng biện minh quá sức, người đã thấu hiểu lòng tôi trước cả khi tôi nói. Thế nhưng nó lại khác với sự cưỡng ép. Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, nhưng tôi cảm thấy một sự nôn nóng nào đó ở rìa ánh mắt anh.
“Tôi muốn cậu nhất định phải vẽ lại.”
Muốn cậu vẽ lại.
Thoáng nghe như đang nói về hy vọng hay mong muốn, nhưng sức nặng trong ánh mắt và khóe miệng mím chặt cố chấp của anh lại đang nói lên một điều khác. Rằng tôi sẽ khiến cậu nhất định phải vẽ.
Không biết là do tâm trạng hay do ánh đèn, mà đôi mắt màu nhạt tưởng chừng sắp vỡ tan và biến mất ấy hôm nay trông sẫm màu hơn thường lệ. Trong đôi mắt trong veo như vỏ chai rượu đặt trước mặt, dường như có ngọn lửa xanh đang bùng cháy. Với một người đã quen với những đôi mắt đen như tôi, mắt anh đôi khi trông giống như chất vô cơ. Cảm xúc chứa đựng trong đôi mắt xanh xám ấy vẫn là một ngôn ngữ ngoại quốc mà tôi ngỡ như nắm bắt được nhưng lại trượt mất.
“Đi cùng tôi trong chuyến công tác Hồng Kông lần này đi.”
Cuộc đối thoại đang lao nhanh theo một hướng không ngờ tới. Con người anh khi ở cùng cô lúc nãy chỉ là giả tạo. Chắc chắn ngay từ đầu anh đã lên kế hoạch ném tôi lên một chiếc thuyền cao tốc và lái đi điên cuồng thế này rồi.
“Khi tiếp xúc với tác phẩm của các họa sĩ đa dạng về quốc tịch, phong cách, và ý thức chủ đề tại hội chợ, rồi cảm nhận năng lượng của thị trường mỹ thuật, biết đâu cậu sẽ nhận được kích thích tốt và suy nghĩ sẽ thay đổi chút đỉnh. Nó sẽ giúp ích cho việc quyết định của cậu đấy.”
Tôi nhớ lại bài đăng của chị Yuni mà mình đã xem trên trang chủ của ‘Old Future’. Sự tò mò về một thành phố xa lạ dấy lên khi đọc những dòng đó. Những rung động rực rỡ hướng về tương lai mà đã rất lâu rồi tôi mới ấp ủ lại. Sự thật là tôi cũng cảm thấy loáng thoáng mùi hương của ánh nắng ấy trong lời đề nghị của anh.
Nhưng liệu tôi có thực sự vẽ lại được không? Liệu có hy vọng đến mức đó không? Đây không phải là vấn đề của cảm hứng.
“Giám đốc… em thật sự cảm ơn lời nói của anh nhưng…”
“Suki Kim.”
“……”
Chiếc thuyền tưởng chừng mất thăng bằng sắp va vào đá và lật úp bỗng nhiên dừng lại. Dòng nước ngừng chảy, chiếc thuyền dừng lại trong tư thế mũi hếch lên, những giọt nước bắn tung tóe tứ phía cũng đông cứng giữa không trung. Tôi không thể cử động như bị ghim chặt trong một bức ảnh.
“Vì người nước ngoài khó phát âm tiếng Hàn nên họ gọi như vậy, và giờ ‘Suki Kim’ đã trở thành một danh từ riêng, một biệt danh cố định, nhưng bà ấy là người Mỹ gốc Hàn sinh ra và lớn lên ở Mỹ, vậy mà ngay từ khi bắt đầu hoạt động đã dùng tên tiếng Hàn là ‘Kim Sukhee’. Chà… bắt người nước ngoài phát âm tròn vành rõ chữ cái tên Kim Sukhee thì cũng là yêu cầu hơi quá đáng.”
Là chủ sở hữu phòng tranh, việc anh biết đến họa sĩ quốc tế ‘Suki Kim’, à không, cô ‘Suki Kim’ là chuyện đương nhiên. Thêm vào đó, nếu anh đã sở hữu bức <Sự cô lập>, thì khả năng cao anh cũng biết cô chính là giám khảo của cuộc thi nơi bức tranh đó được biết đến với thế giới. Có khi anh đã mua bức tranh trực tiếp từ cô cũng nên. Đó không phải là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra. Tuy nhiên, lời đề nghị thốt ra từ miệng anh sau đó mới là điều tôi tuyệt đối không ngờ tới.
Anh rút một điếu thuốc mới từ bao thuốc, ngậm điếu thuốc trắng lên môi và bật nắp bật lửa.
“Tôi sẽ cho cậu gặp bà ấy. Suki Kim.”
Và anh đã lật lên một quân bài hấp dẫn mà tôi không tài nào từ chối được.
Bị cuốn vào dòng nước xiết đến chóng mặt, chiếc thuyền chở tôi đã trôi đi với tốc độ không thể nào cưỡng lại được nữa.
Mank
Đọc rồi thấy bản thân với bot có sự tương đồng về nhiều mặt nên tự thấu cái sự tủi hờn tự ôm nỗi niềm của ẻm vô cùng. Dù bt là những ý định đó của top sau này sẽ là những cú hích thay đổi hoàn toàn tương lai của bé, nhưng những cảm xúc hiện tại của bé cũng làm mình nghẹn lòng vô cùng.
Timing Blue
mình thấy tác giả thật sự rất tinh tế ấy. Với riêng mình, tác giả khiến mình cảm nhận rằng Top thực ra cũng có những rung động, cảm xúc nội tâm dâng trào ,v..v, và cũng có nhiều toan tính, kế hoạch nhưng nhờ kinh nghiệm dày dặn nên giỏi che giấu, và điều khiển mọi bầu không khí theo cách mình muốn, vừa đủ. Mình nể tác giả thật luôn ấy, có thể khiến mình cảm nhận được sự ẩn sau, không lộ liễu, ở lưng chừng mơ hồ nhưng không gượng ép!
Oat
Sao tui có cảm giác Giám đốc có ý định riêng ấy. Kiểu như hôm qua tôi còn ở đây mà em còn dám đi chơi riêng uống rượu với Inwoo, nếu tôi mà còn đi đến tận Hongkong thì em còn làm được tới gì nữa. Vậy nên tôi xách em theo luôn, vừa canh chừng vừa vờn mồi =))))
Chocomint_20
Kkkkk mom nói đúng đó =))))) ảnh lớn tuổi hơn nhiều nên già dặn kinh nghiệm lắm