Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 51
3. Take Off
■ Tương lai đã cũ ■
Tôi đang xỏ giày thì cửa trước bật mở từ bên ngoài.
“……”
Người đàn ông đứng đó, tay vẫn nắm lấy tay nắm cửa, khựng lại khi nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh rũ xuống với vẻ mặt như muốn nói rằng thời điểm này thật tệ.
Chỉ mới nửa năm trước thôi, đây từng là người đàn ông luôn mỉm cười như thể đã có cả thế giới trong tay mỗi khi mắt chạm mắt với tôi.
“Anh đi đâu về đấy?”
Sau khi thắt chặt dây giày Converse, tôi vừa thẳng người dậy vừa hỏi anh. Thái độ của tôi đối với anh cũng đã trở nên khô khốc chẳng khác gì anh cả.
“Chỉ là… đi dạo thôi.”
Trong lối vào chật hẹp như thể chỉ vừa bằng một chiếc thùng các tông mì gói ép dẹp xuống, chúng tôi nghiêng vai đổi chỗ cho nhau, khó khăn lắm mới nối tiếp được cuộc đối thoại đầy gượng gạo. Đêm qua chúng tôi vừa có một trận cãi vã, hay nói đúng hơn là một cuộc chiến ngụy trang dưới danh nghĩa tranh luận, kéo dài suốt năm tiếng đồng hồ, và khi tôi dậy muộn vào sáng nay thì anh đã bỏ bữa và ra ngoài.
“Em đi dạy à?”
Anh vừa tháo giày thể thao vừa bước lên bếp, hỏi bằng cái giọng khách sáo đúng theo nghi thức.
Từ mùa xuân năm ấy, tôi bắt đầu dạy vẽ cho con trai tại nhà một người bạn của chị gái. Ban đầu tôi nhận việc này chỉ để giải quyết phần nào gánh nặng sinh hoạt phí, nhưng trong suốt gần một năm dạy học, chẳng biết từ lúc nào tôi đã thực sự tận hưởng và mong chờ khoảng thời gian ở bên đứa bé ấy. Vào thời điểm đó, đây gần như là khoảng thời gian duy nhất tôi có thể thở và có thể mơ.
Niềm vui khi được ở bên cạnh khích lệ và dõi theo sự trưởng thành của một khả năng tràn đầy năng lượng nhiệt huyết, thiên biến vạn hóa từng giờ từng khắc, một tài năng hội tụ cả năng khiếu lẫn đam mê.
Vì nhận thù lao để xem tranh nên gọi là dạy kèm mỹ thuật cũng không sai, nhưng tôi chưa từng chỉ đạo đứa bé phải sửa đổi những nét cá tính quá mức vì sợ nó sẽ trở thành thói quen xấu, cũng chưa từng dạy kỹ thuật kiểu như phải đặt điểm sáng ở đâu hay thêm phản quang chỗ nào để thể hiện hình cầu.
Đứa bé ấy đã vẽ bằng cách vận dụng những kỹ thuật vượt xa những gì một đứa trẻ ở độ tuổi đó có thể tiếp thu. Tôi cũng chẳng cần hướng dẫn về những kỹ thuật mà em chưa nắm được, vì chắc chắn em sẽ tự mình ngộ ra một cách từ từ.
“Em đi đây. Anh nhớ ăn cơm nhé.”
Tôi bỏ lại sau lưng hình ảnh anh cởi áo khoác ném xuống sàn rồi chui tọt vào chăn nằm quay lưng lại, và bước ra khỏi cửa. Không khí bên ngoài lạnh lẽo đến mức phải kéo cổ áo khoác chặt hơn, nhưng tôi lại cảm thấy ngột ngạt như thể đang hít thở giữa cái nóng thiêu đốt 40 độ.
***
Tôi vừa mở cửa bước vào, đứa bé đã lập tức mang tập phác thảo và vở bài tập đến. Đó là những bức ký họa và tranh màu của cả một tuần.
Nhờ có bố mẹ là họa sĩ sơn dầu và họa sĩ truyện tranh nên xung quanh luôn tràn ngập các loại họa cụ đa dạng, khiến cho cảm giác lựa chọn và sử dụng hiệu quả chất liệu phù hợp nhất với ý đồ biểu đạt của em phát triển một cách vượt trội. Những bức tranh xuất hiện cả bút sáp dầu, màu poster, màu acrylic, sơn dầu cho đến bút dạ, bút chì màu và bút bi… cứ mỗi tuần lại trưởng thành đến mức đáng kinh ngạc.
Không chỉ nói về tài năng bẩm sinh, đứa bé còn là một con mọt luyện tập đến mức điên cuồng. Dù đối với em, đó giống như trò chơi hơn là luyện tập.
Chủ đề của tuần đó là góc nghiêng. Cả một cuốn vở bài tập, thoạt nhìn có vẻ hơn ba mươi trang đều được lấp đầy bởi những bức ký họa góc nghiêng khuôn mặt người. Chẳng hiểu vì lý do gì mà tuần đó em lại bị cuốn hút bởi góc nghiêng đến thế.
Khoảnh khắc một thứ gì đó lọt vào tầm mắt một cách đặc biệt, đứa bé sẽ muốn chuyển tải nó lên giấy y hệt như những gì mắt mình nhìn thấy. Em vẽ đi vẽ lại cho đến khi thể hiện được nó một cách thỏa mãn. Trong quá trình đó, kỹ thuật tự nhiên được phát triển.
Dù là tác phẩm tả thực đòi hỏi khả năng sao chép tinh xảo, hay tranh trừu tượng cần sự lược bỏ, loại trừ và đơn giản hóa, thì khả năng miêu tả vững chắc vẫn là tố chất cơ bản được yêu cầu trong mọi lĩnh vực mỹ thuật. Và đứa bé bẩm sinh đã mang trong mình sự ám ảnh mãnh liệt đối với điều đó.
Hay xấu hổ và ít nói, nhưng hay cười và hoạt bát, thỉnh thoảng cũng có chút tinh nghịch đúng chất mười một tuổi, về cơ bản trông em giống như một học sinh tiểu học bình thường ngoan ngoãn và tươi sáng. Nhưng mỗi khi phát hiện ra sự tập trung và nỗi ám ảnh dai dẳng đến mức điên cuồng ở em, tôi lại thấy lòng mình xao xuyến trước những khả năng mà tài năng ấy đang nắm giữ.
Đó là một tố chất cực kỳ quan trọng của một họa sĩ, khát vọng muốn chuyển tải nguyên vẹn những gì mình nhìn thấy vào trong khung tranh. Đó là cơn sốt giống như sự ghen tuông, cảm giác như bị cướp mất thứ gì đó của mình, khiến người ta không thể ngủ yên, cũng chẳng thể nuốt trôi cơm nếu không hiện thực hóa được nó.
Tôi lật xem những bức ký họa sống động, tinh xảo nhưng vẫn nắm bắt chính xác các đặc điểm, những thứ khó có thể tin là nét vẽ của một đứa trẻ sắp bước sang tuổi mười hai, phải cố gắng để không để lộ sự phấn khích quá mức trước mặt em.
Trong thời đại mà thần đồng xuất hiện nhan nhản ở mọi lĩnh vực, thì kỹ năng ký họa ở mức độ đó của một đứa trẻ mười một tuổi chứ không phải năm sáu tuổi có lẽ cũng chẳng phải chuyện gì đáng làm ầm ĩ.
Nhưng thứ tôi tìm thấy ở em không chỉ là độ hoàn thiện về kỹ thuật.
Sao chép y hệt như một chiếc máy photocopy không phải là nghệ thuật. Đứa bé có thể thêm vào đối tượng trong tranh những cảm xúc và cách lý giải của chính mình khi nhìn ngắm nó. Ở cái tuổi mười một non nớt, tuy có vụng về nhưng từng bức, từng bức tranh đó đều là sự “tự biểu hiện” mà ngoài đứa bé ấy ra thì không ai có thể vẽ được.
“Yihyun à, chỗ này rốt cuộc là bao nhiêu tờ thế? Em không đau tay sao?”
Trước câu hỏi đầy lo lắng của tôi, đứa bé chỉ cười. Em dùng tay xoa lên mặt bàn nơi chúng tôi ngồi đối diện, khuôn mặt mỉm cười không thành tiếng ấy dường như đang vui sướng vì có thể cho tôi thấy mình đã luyện tập nhiều đến thế nào. Và có vẻ em cũng hơi ngơ ngác như không hiểu lắm ý nghĩa câu nói của tôi.
Câu hỏi tôi vừa thốt ra cũng giống như hỏi một đứa trẻ mười tuổi vừa chạy nhảy thỏa thích về rằng có đau chân không vậy.
Ngoại trừ những thiên tài hay nhân tài kiệt xuất, việc học ở trường là một trò chơi mà nếu đầu tư thời gian và nỗ lực ở mức độ nào đó thì kết quả sẽ đi kèm. Đó cũng là cánh cửa chung mà ai cũng phải đi qua, nơi người ta không cần phải cảm thấy bi thảm khi so sánh bản thân với những thiên tài đặc biệt.
Nhưng hội họa thì khác.
Đó là lĩnh vực người ta tự chọn bước vào với phán đoán rằng mình có tài hơn người khác, và việc cảm thấy bi thảm khi không tạo ra kết quả ở đó là điều đương nhiên. Quá trình xác nhận hiện thực rằng “cái tôi” ngỡ là đặc biệt hóa ra lại chẳng là gì cả thật sự rất tàn khốc.
Nếu luyện tập và đầu tư thời gian, dĩ nhiên kỹ thuật sẽ tiến bộ ở mức nào đó, nhưng cuối cùng sẽ có lúc ta đụng phải bức tường giới hạn mà chỉ kỹ thuật thôi thì không thể khỏa lấp được. Đó là lãnh địa của những kẻ “hàng thật”, nơi mà chỉ dừng ở mức “vẽ đẹp” thì không thể nào vượt qua. Khoảnh khắc tiếp xúc với thế giới của những kẻ “hàng thật”, những người dùng tranh để nói, dùng tranh để khẳng định bản thân, ta sẽ phải đối mặt với sự tồi tàn của chính mình, nhận ra thứ mình đang vẽ không phải là vũ trụ, mà chỉ là một góc nhỏ nhoi của vũ trụ mà thôi.
Nói một cách hơi tàn nhẫn thì tranh của tôi chỉ là những cuốn “nhật ký bằng tranh cao cấp”, dừng lại ở những câu chuyện cá nhân không thể làm ai rung động hay khơi gợi được sự đồng cảm.
Tôi cũng là một sinh viên mỹ thuật từng trải qua lò luyện thi để vào đại học, nhưng một sinh viên có kỹ thuật lại vừa sở hữu phong cách riêng biệt thì hiếm đến mức khó mà tính được bằng tỷ lệ. Không phải vấn đề 10 phần trăm hay 20 phần trăm… mà là một trên vài vạn người. Tỷ lệ đó còn hiếm hơn cả Omega so với Alpha, chẳng thể nào so sánh được.
Khi tôi lần đầu biết đến anh, nhân vật chính của lời đồn đại là “quái vật khoa Tranh Đông phương”. Khi tôi đối diện với những bức tranh vừa như do dự, ngập ngừng, nhưng trong khoảnh khắc lại dũng cảm đưa bản thân ra đối đầu trực diện, tôi đã bị chiếm ngự bởi cú sốc khi nhìn thẳng vào da thịt trần trụi của người khác thông qua những bức tranh. Trước những bức tranh phơi bày nguyên vẹn những vết nhơ mà ai cũng muốn giấu giếm, không phóng đại cũng chẳng thu nhỏ, thì kỹ thuật hay sự lão luyện chỉ là vấn đề thứ yếu.
Đó là khoảnh khắc đầu tiên tôi nhận ra mình có tố chất trong việc “nhận ra” tranh hơn là “vẽ” tranh. Thay vì cảm thấy ghen tị với tư cách là một người cùng học mỹ thuật, tôi phát hiện ra bản thân đang rạo rực khát khao muốn mang tranh của anh đến với nhiều người hơn.
Tôi từng tin chắc mãnh liệt rằng chúng tôi là tri kỷ, là những người hiểu rõ thế giới của nhau nhất, vậy mà tại sao, làm thế nào, chúng tôi lại trở nên thế này…
Đứa bé không biết, nhưng lúc đó tôi là một sinh viên đại học đã kết hôn.
Đó là cuộc hôn nhân giữa một Alpha nữ và một Beta nam, bất chấp sự phản đối kịch liệt của gia đình và người xung quanh. Cũng vì thế mà tôi gần như bị bố mẹ từ mặt, phải rời nhà ra đi và sống chật vật về kinh tế, nhưng tôi vẫn luôn tin tưởng vào sự lựa chọn của chúng tôi và tài năng của anh.
Thế nhưng, đợi chờ chúng tôi sau sự nhiệt huyết bồng bềnh ấy là hiện thực phải chấp nhận bộ mặt trần trụi của nhau.
Tài năng của anh là đặc biệt, nhưng anh lại có khía cạnh quá để ý đến bản thân. Thay vì thể hiện sự hăng hái trước những bức tranh, anh dành nhiều ngày chìm đắm trong sự ủ dột khi so sánh mình với những người xuất sắc hơn.
Tôi, người sinh ra với tính cách hăng hái lao vào bất cứ việc gì, và anh, người có bản tính thu mình co cụm vào trong, về cơ bản không thể hiểu nổi nhau. Bây giờ thì tôi đã có thể chấp nhận nhiều điều về người khác hơn lúc đó, nhưng ở cái tuổi hai mươi mốt, hai mươi hai, thật không dễ để thấu hiểu một đối tượng nằm ở cực điểm đối lập với mình.
Tôi thừa nhận đúng như lời người ta nói, chúng tôi còn quá trẻ để hiểu được ý nghĩa thực tế của sự kết hợp mang tên hôn nhân. Bởi đó là độ tuổi mà ngay cả bản thân mình và giấc mơ của chính mình còn chưa kiểm soát nổi, đôi khi còn bị chính giấc mơ đó đè bẹp.
Mỗi lần đối diện với những bức tranh của đứa bé, những bức tranh tuy chưa hoàn thiện nhưng lại thu hút tâm trí một cách độc đáo bằng bút pháp riêng biệt khác hẳn với mọi thứ khác, tôi lại cảm thấy ký ức về sự rung động lần đầu đứng trước tranh của anh bị đẩy lùi ra xa hơn, trôi về một quá khứ xa xôi nào đó.
Tôi gạt đi những cảm xúc cay đắng đang bám theo, cố gắng nở nụ cười và hỏi đứa bé.
“Hôm nay chúng ta đi đâu đây? Em muốn vẽ gì nào?”
Chúng tôi thường ra ngoài, đi dạo quanh khu vực và tìm kiếm đề tài vẽ cho ngày hôm đó.
“Ưm…”
Có vẻ như đã có tính toán trong lòng, đứa bé ngập ngừng một chút rồi toét miệng cười, chỉ tay vào tôi.
“Cô á?”
Tôi mở to mắt hỏi lại trước câu trả lời ngoài dự đoán, nhưng đứa bé vẫn giữ nguyên nụ cười và gật đầu.
Ngày hôm đó, sau khoảng hơn mười tháng cùng nhau vẽ tranh, tôi đã trở thành người mẫu của em.
Lấy bối cảnh là ban công ngập tràn cây cỏ, dưới ánh nắng mùa đông ấm áp đặc biệt của ngôi nhà ấy, trong khi ngồi đọc sách, tôi thi thoảng liếc nhìn người nghệ sĩ nhỏ bé đang thu hình ảnh tôi vào cuốn phác thảo khổ 8 chứ không phải khung toan. Trong khoảnh khắc ấy, tôi lại có thể mơ mộng giữa sự bình yên ngắn ngủi.
Và khi tôi nhận lấy bức tranh mà một đứa trẻ mới mười một tuổi đã vẽ liền mạch suốt hai tiếng đồng hồ mà không nghỉ dù chỉ mười phút…
Tôi nhận ra rằng việc đưa ra đáp án cho những nỗi băn khoăn không phải là cách duy nhất để an ủi một cách chất lượng, rằng những lời thấu hiểu và đồng tình giúp làm tê liệt nỗi đau hiện tại một cách tạm thời không phải là sự an ủi duy nhất.
Vì thời gian vẽ không đủ dài để tô màu nên bức tranh không quá chi tiết. Thay vào đó, em sử dụng các yếu tố khác để diễn tả bầu không khí mình muốn truyền tải. Đó là một trong những sở trường của em.
Dù hoàn toàn không dùng sơn dầu nhưng những nét vẽ táo bạo vẫn tạo nên chất cảm như được cắt bằng chiếc bay thô ráp, những gam màu thoạt nhìn có vẻ ấm áp lại kéo ra một bầu không khí u tối, hoặc niềm hy vọng ấm áp được gieo vào trong cái không khí tưởng chừng như u ám.
Tôi ở trong tranh đang đau đớn vì sự chia cách và rạn nứt. Một người trông không hề hạnh phúc đang ở đó. Bức tranh chính là bản thân tôi lúc bấy giờ, đến mức độ dày và sự sắc bén của nỗi đau hiện lên sống động khiến người ta phải nhíu mày.
Nhưng kỳ lạ thay, ở đó lại có sự an ủi.
cá lóc lăn bột
chap này là đổi góc nhìn hả ta
admin
truyện này đổi liên tục á b
Timing Blue
mong là đoạn này được lên manhwa, chắc là đáng yêu lắm, 1 yihuyn 12 tuổi với sự im ắng và nụ cười và tài năng hội hoạ chân thực.