Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 67
Golden Alpha càng cao cấp thì không những khả năng sinh sản càng mạnh mẽ, tỏa ra loại pheromone áp đảo khiến Omega khó lòng khước từ, mà ngược lại khả năng phòng vệ trước pheromone của Omega cũng cực kỳ xuất sắc. Vì có thể bảo vệ bản thân một cách ổn định trước kỳ phát tình cấp tính đột ngột do sự kích thích từ pheromone của Omega gây ra, nên họ hoàn toàn có thể sống một cuộc đời gần như Beta tùy theo ý muốn của bản thân.
Liên quan đến pheromone, họ không chỉ có năng lực tấn công và phòng thủ cao, mà còn có thể phân biệt pheromone của Omega và các Alpha khác một cách nhạy bén. Vậy nên chuyện anh Inwoo gọi anh là “chuyên gia thẩm định Omega” cũng chẳng phải là nói quá. Nếu anh thuộc top đầu trong số các Golden Alpha, thì việc phân biệt Alpha, Omega hay Beta đối với anh có lẽ chỉ tốn chút công sức cỡ như phân biệt táo, dâu tây và chuối qua mùi hương mà thôi.
Vì biết anh là người nghiêm khắc trong vấn đề pheromone, nên tôi có thể đoán được phần nào sự khó chịu mà anh đang cảm thấy vì người đàn ông lúc nãy.
Không, kể cả bỏ qua sự khó tính của anh thì gã đàn ông kia cũng đã khiêu khích anh vô lễ đến mức thái quá. Ngược lại, tôi cho rằng anh đã khá nhẫn nhịn rồi và không muốn trách cứ rằng lời đáp trả cuối cùng của anh là tàn nhẫn hơn mức cần thiết.
Hơn nữa, việc anh vốn định tránh đi để ngăn chặn xung đột rồi cuối cùng lại phản ứng “có lẽ” là vì tôi.
Nếu câu cuối cùng gã đàn ông kia không dùng những từ ngữ kiểu như “dắt theo một Beta nhạt nhẽo”, thì chắc hẳn anh đã phớt lờ sự khiêu khích đó và cứ thế rời đi. Đó có thể là lời đáp trả cho việc bị coi là kẻ đang dùng một món đồ chán ngắt, nhưng ít nhất đó không phải là tất cả lý do.
Ít nhất thì giờ đây, tôi không còn là một sự tồn tại vô nghĩa với anh đến mức anh có thể làm ngơ trước sự sỉ nhục đó.
Điều đó khiến tôi biết ơn, và cũng cảm thấy… một sự rung động ngọt ngào len lỏi nơi đáy tim. Sao có thể không như vậy được chứ.
Tuy nhiên, có lẽ vì những cảm xúc phức tạp ánh lên trong mắt gã đàn ông khi nhìn anh, mà tôi không thể vui mừng một cách trọn vẹn. Không phải vì lý do lương thiện nào như đồng cảm hay thương hại, mà đó là một sự tưởng tượng mang tính ái kỷ hơn nhiều.
Ai có thể dám chắc rằng sau khi ở bên cạnh anh thêm nhiều thời gian nữa, tôi sẽ không trở nên thảm hại như người đàn ông kia?
“Ra ban công hóng gió chút đi.”
Phải đến khi đi tới nơi cách xa khu vực bàn tiệc trước cầu thang dẫn lên tầng 2, anh mới mở lời. Giữa hai đầu lông mày anh vẫn còn vẻ căng thẳng, ánh mắt cũng không nhìn thẳng vào tôi, nhưng giọng điệu đề nghị lại rất đỗi nhẹ nhàng.
Tầng 2 được bài trí thoải mái với phần lớn là ghế sofa. Những nhóm khách đông người, hoặc các cặp đôi đang dựa vào những chiếc ghế êm ái, tận hưởng âm nhạc, rượu và những cuộc trò chuyện.
Chúng tôi bước ra ban công, đi lướt qua những đôi nam nữ đang trao nhau nụ hôn nồng cháy, chẳng buồn bận tâm đến xung quanh dưới ánh đèn mờ ảo hơn so với tầng 1.
“Oa…”
Chẳng cần phải leo lên đài quan sát ở Victoria Peak, ngay dưới chân chúng tôi lúc này là cảnh đêm Hồng Kông trải rộng ngút ngàn. Đó là khung cảnh tráng lệ đến mức khiến một đứa vốn không có phản ứng nhanh nhạy hay mãnh liệt như tôi cũng phải tự động thốt lên lời cảm thán.
Dù là một cách diễn đạt sáo rỗng, nhưng cả thành phố lấp lánh như thể ai đó vừa đổ xuống một bầu bụi sao. Dẫu biết đó là ánh sáng nhân tạo do văn minh loài người tạo ra, nhưng trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy choáng ngợp như thể mình đang trở thành nhân chứng của một hiện tượng thiên nhiên huyền bí.
Anh quay lại nhìn tôi đang há hốc miệng trầm trồ như một đứa trẻ ngước nhìn pháo hoa ở công viên giải trí, rồi nở một nụ cười rất nhẹ. Tôi thấy hơi ngượng vì lại để lộ dáng vẻ trẻ con, nhưng khoảnh khắc này, nếu có thể làm anh cười dù chỉ một chút thì thế là tốt rồi.
Khắp nơi trên ban công rộng lớn là những cây nến to được đặt trong lồng kính chắn gió đóng vai trò như những ngọn đèn mờ ảo, và những chiếc ghế sofa êm ái được đặt cách xa nhau giống như bên trong. Từ những chiếc loa gắn trên tường, giai điệu Jazz đang được chơi ở tầng 1 vang lên, càng làm tăng thêm cảm xúc cho cảnh đêm trước mắt.
Không biết là những cặp đôi cùng nhau đến đây, hay là những tình nhân một đêm vừa được kết đôi vội vã tại bữa tiệc này mà từng đôi từng đôi tách khỏi đám đông ồn ào, thì thầm những lời mật ngọt hoặc trao nhau những cử chỉ thân mật nóng bỏng.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc sofa ở phía cuối ban công. Vừa an tọa, rượu champagne đã được mang ra ngay lập tức.
“Là người từng làm việc cùng nhau, nhưng trước đây tôi và cậu ta cũng không hợp nhau lắm. Cậu ta là kẻ coi việc làm Alpha như một tấm huy chương, lại còn có tiền án vài lần gây rắc rối trong công ty vì vấn đề pheromone nên chúng tôi đã có va chạm về chuyện đó. Quả nhiên… hôm nay cũng không thể trôi qua một cách yên ả được.”
Anh nhíu mày thật chặt rồi lắc đầu, vẻ hối hận như thể vừa lỡ lời nói ra quá nhiều điều không giống phong cách của mình.
Theo cảm nhận của tôi, người đàn ông kia dường như đang khao khát sự quan tâm từ anh bằng cả cơ thể mình hơn là thù địch… nhưng đó suy cho cùng cũng chỉ là linh cảm thiếu chắc chắn của một đứa chưa từng có kinh nghiệm yêu đương là tôi.
Gió thổi mát rượi đến mức chẳng cần đến hơi lạnh của điều hòa. Ngay trước chỗ ngồi của chúng tôi, đối diện với lan can ban công là khu vườn có cây cối mọc um tùm che khuất một nửa cảnh đêm. Có lẽ nhờ vậy mà chỗ ngồi kín đáo nhất ở góc này vẫn còn trống.
Anh gập người chống khuỷu tay lên đùi, góc nghiêng rõ nét trông như vẫn đang gặm nhấm nỗi khó chịu mà sự việc vừa rồi để lại. Tôi đang nhìn anh, trăn trở xem có lời nào an ủi được không, thì một mùi hương lạ lẫm thoảng qua mũi.
Nguồn gốc của mùi hương chắc chắn là từ người đang ngồi cạnh tôi. Nhưng đó là một mùi hương khác, không phải “mùi hương” mà tôi từng biết. Mùi hương u tối mà chị Yuni bảo là gu của chị, hóa ra là một mùi khác với mùi hương tự nhiên của anh. Vừa nhận thức được điều đó, tôi cảm thấy một sự an tâm sâu sắc.
Xét về khía cạnh là nước hoa của anh thì mùi này hay mùi kia cũng như nhau cả thôi, tôi thậm chí chẳng thể giải thích cho chính mình hiểu tại sao dựa vào tiêu chuẩn nào mà tôi lại ghét cái này và thấy ổn với cái kia. Ngay từ đầu, đây cũng chẳng phải vấn đề tôi ghét mà ngăn cản được.
Mặc dù vậy, chỉ riêng sự thật rằng hôm nay, vào khoảnh khắc này, anh không chia sẻ mùi hương kia với người khác cũng đủ làm tôi thấy nhẹ nhõm. Thật ngu ngốc làm sao.
Sau một hồi trầm ngâm nhìn xuống một điểm dưới sàn, anh cười khổ rồi ngước lên nhìn tôi.
“Xin lỗi nhé, lại để cậu thấy một cảnh tượng thảm hại. Đàn ông đàn ang rồi mà cư xử hơi khó coi nhỉ.”
Tôi dứt khoát lắc đầu vài lần.
“Không có pheromone thì đến cả quyến rũ đối phương cũng không làm nổi. Thật ra… tôi cũng đâu có tư cách chỉ trích cậu ta kiểu đó.”
Anh lầm bầm như nói một mình rồi uống cạn ly rượu trên tay.
Tôi không hiểu sao anh lại đánh giá bản thân khắt khe đến vậy. Đến cả người bạn thân thiết như anh Inwoo cũng nhận xét rằng anh sống chẳng dùng đến pheromone như thể một Beta cơ mà.
Có lẽ cuộc tranh cãi xoay quanh pheromone ban nãy đã dồn ép một người vốn dĩ đã nghiêm khắc với bản thân như anh trở nên tự phê phán mình quá mức cần thiết.
“Giám đốc… dù không cần pheromone thì anh cũng dư sức quyến rũ người khác mà. Nếu anh muốn thì có thể là bất cứ ai.”
Anh đang lẳng lặng rót đầy ly rượu mới bỗng dừng tay lại, quay sang nhìn tôi. Đó là lời nói đùa tôi thử đưa ra để chọc anh cười, nhưng giờ lại lo lắng không biết có bị nghe thành một phát ngôn không biết nhìn bầu không khí hay không.
“Cậu nghĩ thế sao?”
Nhưng nhìn nụ cười khẽ của anh, có vẻ nó đã được truyền tải đúng là một câu nói đùa.
“Vâng, mấy thứ như pheromone chắc chẳng cần thiết đâu ạ.”
I don’t think so (Tôi thì không nghĩ thế.) – Anh lẩm bẩm bằng tiếng Anh như nói với chính mình, rồi nâng ly rượu vừa rót lên uống cạn một nửa.
“Giám đốc ngoại hình thì đẹp… tài kinh doanh cũng xuất sắc… ăn mặc lúc nào cũng sành điệu…”
Anh bỗng nhiên bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm thấp nhưng rõ ràng, và rồi quay sang nhìn tôi với gương mặt vẫn còn vương vấn dư âm của nụ cười.
“Có phải cậu đang cố làm tôi vui lên không đấy?”
“Hơi… vụng về quá ạ?”
Vành tai tôi nóng bừng lên xấu hổ vì sự non nớt khi cố an ủi anh bằng cách liệt kê những lời khen một chiều ở trình độ mẫu giáo. Thật may là trời tối nên không nhìn rõ.
“Nhưng đó không phải là nói dối đâu ạ, thú thật thì anh biết thừa còn gì. Nếu anh bảo không biết thì nghe còn đáng ghét hơn ấy.”
Tôi lén liếc nhìn lên anh, thấy vẻ cứng nhắc, tự trách ban đầu trong ánh mắt và khóe môi anh đã phai đi nhiều. Thế là đủ rồi. Sự ngại ngùng chỉ là thoáng qua. Anh cũng không cười nhạo cách an ủi trẻ con của tôi, thay vì cười nhạo thì đúng hơn là… ánh mắt nhìn tôi đã trở nên sâu thẳm hơn.
Tôi bất giác căng thẳng trước ánh mắt di chuyển chậm rãi như đang sờ nắn tỉ mỉ từng đường nét trên gương mặt mình. Kiểu quan sát đối phương thế này phải chăng là thói quen của anh?
Gió thổi làm rung chuyển những cành cây, mang theo mùi hương kích thích khứu giác, lần này chính là mùi hương quen thuộc mà tôi hằng biết.
Tôi vô thức nghiêng người về phía trước, hít sâu một hơi. Vai anh và vai tôi chỉ cách nhau chừng một gang tay.
“Em cứ tưởng hôm nay anh không dùng loại nước hoa đó.”
“Tôi đã trộn nhiều loại với nhau. Vì việc trùng mùi hương với ai đó còn đáng ghét hơn cả việc đụng hàng quần áo.”
Nói rồi anh đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, xoay người về phía tôi, gác một cánh tay lên tựa lưng ghế. Cánh tay dài và rắn chắc của anh chắn ngang sau lưng tôi.
Chỉ riêng việc anh xoay người về phía này thôi cũng làm mùi hương trở nên nồng đậm, cảm giác như hương thơm đang tuôn trào từ lồng ngực mở rộng do tư thế gác tay của anh.
“Cậu thật sự muốn làm cho tâm trạng tôi tốt lên sao?”
Tôi gật đầu. Anh co cánh tay đang gác trên tựa lưng lại, nghịch những lọn tóc của tôi. Bàn tay đang nhẹ nhàng vê những ngọn tóc trượt xuống vành tai, rồi âu yếm bao trọn lấy phần gáy lộ ra của tôi.
Anh trườn người tới sát hơn, nghiêng hẳn đầu, áp môi sát vào tai tôi. Chỉ hơi thở ẩm ướt phả vào thôi cũng khiến vai tôi run lên.
“Cách thì… không phải là hoàn toàn không có.”
Giọng nói thì thầm như một phép ẩn dụ về bí mật khơi gợi sự tò mò. Chất giọng trầm khàn ngọt ngào như đang vuốt ve, cào nhẹ vào bụng dưới.
Chóp mũi cao của anh lướt nhẹ qua vành tai rồi chậm rãi trượt ngang qua má tôi. Và ngay khi sắp chạm vào chóp mũi tôi, gương mặt anh nghiêng đi đổi góc độ. Tôi khẽ lùi người lại một chút, nhưng không phải mang ý nghĩa cự tuyệt, chỉ là hành động do bối rối, ngạc nhiên xen lẫn một chút sợ hãi.
🤤
Ngại quá ngại 😔🫰
Haha
Grrrr muốn quyến rũ em bé hả
Hihi
Khúc flirty này thấy anh đỏ thật nhakakkak