Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 76
Nếu mặc cho sự tử tế tỉ mỉ đó mà không có bất kỳ lời giải thích nào đi kèm, thì nó có ý nghĩa gì chứ. Dù thiếu kinh nghiệm trong chuyện này, nhưng tôi cũng không đến mức tự mình ảo tưởng và huyễn hoặc bản thân.
Thà rằng không biết gì cả để rồi có thể mơ một giấc mơ ngu ngốc và ngọt ngào trong chốc lát, thì liệu bây giờ ngồi một mình trong căn phòng này, nhìn làn khói thuốc không thể hút và nhớ về ánh mắt anh, tôi có cảm thấy khá hơn chút nào không.
Nghĩ đến điều đó chứng tỏ tôi cũng đủ ngu ngốc rồi.
Tôi cầm chiếc áo choàng tắm vắt trên lưng ghế lên, vùi mũi và môi vào. Điếu thuốc gác trên gạt tàn chẳng mấy chốc đã cháy gần đến đầu lọc. Tôi dụi tắt đoạn tàn tro màu xám dài chừng một đốt ngón tay vào gạt tàn rồi đứng dậy.
Khắp căn phòng, ngay cả trên chiếc áo choàng anh vừa cởi ra cũng không còn ngửi thấy mùi hương nữa.
***
Anh đợi tôi ở ghế sau, không mặc vest mà mặc đồ thường phục. Trời đã tối hẳn nhưng anh vẫn đeo kính râm trong xe.
Tuy có chút thắc mắc, nhưng biết anh đôi khi có tính trêu đùa khác người nên tôi không hỏi lý do.
Cơn đau âm ỉ vẫn còn giữa hai chân và cảm giác chưa hoàn toàn khép lại khiến tư thế ngồi của tôi trong xe có chút gượng gạo. Cảm giác thật mới mẻ khi nhận thức rõ ràng rằng cơ thể Beta nam giới này vừa quan hệ với một Alpha nam giới, đến mức không thể không lộ ra vẻ bất thường sau khi quan hệ xâm nhập.
Nhân viên mở cửa đóng cửa xe lại và xe bắt đầu lăn bánh. Vẫn là bác tài xế hôm đưa tôi đi gặp cô Suki Kim.
“Xin lỗi.”
Khi xe vừa rời khỏi khu vực khách sạn và đi vào đường trên cao, anh bất ngờ thốt ra câu đầu tiên. Tôi quay lại nhìn, nhưng không thể biết anh đang nhìn đi đâu sau cặp kính râm.
“Chắc em thấy khó chịu cả ngày nay.”
“Em cũng đâu nghĩ là ngày hôm sau sẽ không sao đâu… Em ổn mà. Giờ anh thực sự không cần bận tâm nữa đâu, lúc nãy nghỉ ngơi em đỡ hơn nhiều rồi.”
Thú thực, nhận thêm sự quan tâm của anh liên quan đến sự khó chịu của cơ thể lúc này khiến tôi thấy không thoải mái, cũng không đến mức đau đớn không chịu nổi như anh lo lắng.
Hơn hết, đây không phải chuyện anh cần xin lỗi. Chúng tôi qua đêm với nhau vì cả hai đều muốn, và anh không phải người yêu tôi nhưng đã làm đủ các bước dạo đầu, nới lỏng và mở rộng, tôi nghĩ anh đã cư xử rất đúng mực. Lời xin lỗi ngược lại khiến tôi cảm thấy mình như bị anh tiêu thụ, nên nếu có thể, tôi không muốn nghe.
“Seo Yihyun mạnh mẽ thật đấy. Tôi đã nghĩ… em sẽ lung lay hơn cơ.”
Anh gõ nhẹ chiếc phong bì giấy thon dài trên tay lên đầu gối đang vắt chéo, lầm bầm mà không nhìn tôi.
“Thật may vì Seo Yihyun là một người mạnh mẽ.”
Tôi không hiểu chính xác ý nghĩa của sự “lung lay” mà anh nói.
Nếu đó là sự lung lay khi không phân biệt được giữa tình dục tự nhiên diễn ra sau khi tỏ tình để xác nhận tình cảm, với tình dục bốc đồng do say sưa bầu không khí và bị hấp dẫn bởi sức hút của nhau, rồi nhầm lẫn sự thân mật sau một lần ngủ chung là tình cảm yêu đương.
Thì có lẽ lời anh nói không hoàn toàn sai.
Không, nói chính xác hơn thì tình dục chỉ là cái cớ cho sự lung lay, nhưng dù sao thì đúng là trạng thái hiện tại của tôi còn lâu mới được gọi là ổn định hay bình yên.
“Thì… dù sao cũng phải chấp nhận những gì đã xảy ra theo một cách nào đó thôi.”
Dù thích, hay không.
Tôi lầm bầm thêm câu đó như nói với chính mình, sau đó nhìn ra trung tâm Hong Kong đang lùi lại phía sau, ngược hướng với lúc tôi mới đến.
Những trải nghiệm và cảm xúc tôi không hề dự tính khi lần đầu ngắm nhìn thành phố này trên chiếc ‘Phantom’ mà anh Juhan và chị Yuni từng phát cuồng, nghe bản nhạc của Prince, giờ đang lấp đầy trong tôi với những màu sắc và kết cấu khác nhau.
Nhìn lại, từ khi biết anh là một chuỗi những biến số không thể dự đoán hay phòng bị. Không chỉ là các sự kiện, mà cả cảm xúc khi đối diện với anh cũng vậy.
Tôi từng nghĩ cuộc gặp với cô Suki Kim là sự kiện lớn nhất của chuyến đi Hong Kong lần này, và nhớ lại chính mình vài ngày trước từng cảm thấy rạo rực ngượng ngùng chỉ vì một ánh mắt chạm nhau qua gương chiếu hậu. Nói hoa mỹ là ngây thơ, còn nói không nương tay thì là một kẻ trần trụi về mặt cảm xúc, không có lấy một lớp vải mỏng để bảo vệ bản thân khỏi nguy hiểm.
Nếu bảo là không kỳ vọng.
Tôi không thể nói là mình hoàn toàn không có kỳ vọng khi nói rằng sự kiện đêm qua có thể trở thành bước ngoặt thay đổi mối quan hệ, thay đổi vị thế của tôi đối với anh. Thế nên tôi xấu hổ vì sự kỳ vọng mà chỉ mình tôi biết.
Suốt chặng đường, nhìn thái độ của anh khi dán mắt vào màn hình gắn sau lưng ghế trước và giữ giọng điệu đều đều thì tôi không thể tìm thấy bất kỳ khả năng nào của thiện cảm, sự rung động hay tình yêu…
Anh nói rằng đã sắp xếp để tôi có thể làm thủ tục xuất cảnh nhanh chóng khi đến sân bay, nên đưa cho tôi chiếc phong bì đang cầm trên tay. Đó là vé hạng nhất và giấy tờ chứng minh là khách VIP được phép đi lối ưu tiên.
“Ngày mai nghỉ ngơi một hôm đi, tôi đã báo là em có triệu chứng giống lần trước nên mọi người sẽ hiểu thôi.”
Cái cớ anh viện ra khéo léo lửng lơ giữa sự thật và dối trá.
“Không sao đâu, nhờ anh quan tâm nên em đã nghỉ ngơi đầy đủ rồi. Chắc mai là em trở lại trạng thái bình thường hoàn toàn thôi.”
Ngoài ký hiệu hạng nhất in trên vé, ngày nghỉ mà tôi có được với tư cách là bạn giường của anh khiến tôi cảm thấy không thỏa đáng.
Càng nhận sự quan tâm của anh, tôi càng hiểu rõ bản chất của sự khó chịu tích tụ trong lòng.
Không chỉ là sự ngượng ngùng do không quen với đãi ngộ xa hoa, mà trong sự tử tế đó, tôi cảm nhận được một thứ giống như nghĩa vụ.
Đứng trên lập trường của anh, tôi biết đó là phép lịch sự để không làm ngơ trước đối phương đang khó chịu trong người vì đã ngủ với mình. Tôi hiểu. Nhưng mà.
Phép lịch sự. Sự tử tế.
Thoạt nghe như dựa trên tình cảm, nhưng nó cũng có nghĩa là đối xử lễ độ với đối tượng nằm ngoài một ranh giới nhất định.
Có lẽ tôi đã kỳ vọng rằng tất cả những gì anh chuẩn bị sẽ giống với tình cảm chăm sóc dành cho người yêu. Đó chính là sự trần trụi, là bộ mặt thật cảm xúc của tôi.
Tôi định trả lại vé cho anh, bảo rằng không cần sự tử tế công bằng mà anh dành cho những người đã ngủ cùng để giữ lại chút lòng tự trọng, nhưng rồi lại bật cười chua chát. Có phải nhân vật chính trong phim truyền hình đâu chứ…
Bất chợt tôi nhớ lại lời anh nói khi bốc ăn những hạt quả hạch mà anh Juhan mang đến trong buổi VIP Preview. Chỉ là một câu nói bâng quơ, chẳng có ý nghĩa gì.
「Ai dọn cái này đi hộ cái. Có thích thú gì đâu mà cứ để trước mặt là lại bốc ăn thế này.」
Nếu lần ngủ đầu tiên là sơ cứu đối với anh, thì cuộc làm tình đêm qua có lẽ là một sự cố xảy ra theo nguyên lý tương tự như hành động bốc ăn quả hạch kia chăng.
Đúng lúc anh đang khó chịu vì bị công kích vào điểm nhạy cảm một cách bẩn thỉu, đúng lúc người ở bên cạnh cố gắng làm dịu tâm trạng lại là tôi, và trong quá trình đó vô tình tạo ra bầu không khí nhuốm màu sắc dục…. Có lẽ việc từng ngủ với nhau một lần khiến sự cám dỗ trở nên dễ dàng hơn. Tôi không có ý định đóng vai nạn nhân của cuộc tình một đêm hay hạ thấp anh là kẻ lăng nhăng, bởi người vui vẻ đáp lại sự cám dỗ đó không ai khác chính là tôi.
Nhưng nếu tôi có chút thiện cảm con người nào với anh, và nếu tôi không tự tin rằng mình sẽ bình thản sau khi lên giường, thì tôi lẽ ra phải thận trọng hơn trong lựa chọn để bảo vệ chính mình.
Chiếc xe giảm tốc độ và đang đi vào khu vực cổng xuất cảnh.
“Hy vọng chuyến công tác lần này sẽ là một cơ hội tốt.”
“……”
Tôi quay lại nhìn, nhưng gương mặt anh vẫn hướng về chiếc màn hình tối đen chưa hề được bật lên.
“Tôi rất mong chờ câu trả lời tích cực về bức tranh.”
Tôi thử nghĩ về khả năng một người đàn ông lão luyện như anh có thể bị lay động cảm xúc bởi một đêm ân ái bốc đồng. Câu trả lời đã được xác nhận qua thái độ của anh. Một sự ổn định và bình thản nhất định, không thân thiết hơn, thậm chí cũng chẳng lạnh lùng hơn so với trước khi qua đêm cùng nhau.
Chiếc xe dừng hẳn, gương mặt đeo kính râm của anh hướng về phía tôi. Tôi không thể chắc chắn liệu anh có đang nhìn tôi sau lớp kính hay không.
“Gặp lại ở Seoul nhé.”
Không nhìn thấy ánh mắt anh nhìn tôi có lẽ lại là điều may mắn.
Tôi ngồi trên ghế 1A, thứ được ban tặng như cái giá cho việc qua đêm với anh, vị trí mà có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng có dịp ngồi lại lần nữa, rồi nhìn xuống khung cảnh cuối cùng của Hong Kong đang xa dần bên dưới, tôi bình thản chấp nhận lý do tại sao cảm xúc của mình lại phản ứng đặc biệt dữ dội liên quan đến đối phương.
Chỉ là một sự hoán chuyển cảm xúc ở mức độ tận mắt xác nhận kết cục mà mình đã giác ngộ từ trước. Vì vậy, không quá sốc, cũng không có cảm giác rơi tuột xuống vực thẳm.
Tôi đã thích anh.
Sự kỳ vọng và thất vọng của riêng mình, sự nhạy cảm không giống tôi khi tiếp nhận tình huống phóng đại hơn thực tế… thật đáng tiếc, đó là tín hiệu của việc thích một người.
Không có một mốc thời gian rõ ràng nào đánh dấu rằng từ đâu bắt đầu thích anh, ít nhất là bây giờ tôi không biết mốc đó ở đâu.
Tôi để tâm đến thái độ của anh với mình, đôi khi nảy sinh tâm lý phản kháng, và cũng mong anh bị kích thích bởi tôi, mong biểu cảm của anh thay đổi, mong anh nhìn nhận lại tôi.
Có lẽ tình cảm đã bắt đầu xây nền móng từ khá sớm hơn tôi tưởng.
Việc mơ mộng anh trở thành đối tượng yêu đương cũng chẳng có gì lạ. Dù không phải người dịu dàng dễ gần, nhưng chắc chắn anh là một người quyến rũ khiến người ta muốn tìm hiểu và đến gần.
Chỉ là tôi không ngờ mình lại nảy sinh những cảm xúc kỳ vọng và mong muốn về một người khác. Huống hồ lại còn nảy sinh lòng tham ngu ngốc chọn đối tượng là một người hào nhoáng đứng trên đỉnh cao của sự quan tâm và thiện chí mà ai cũng khao khát.
Cái “tôi” mà tôi từng biết vốn là một kẻ hèn nhát, luôn cố gắng giảm thiểu sự thất vọng hay cảm giác bi thảm bằng cách mong cầu và lựa chọn những thứ tối thiểu nhất.
Vậy việc tôi khao khát anh có biến tôi thành kẻ dũng cảm không?
Hoàn toàn không. Tôi chỉ chứng kiến một khía cạnh mới của bản thân, một kẻ đã đáp lại sự cám dỗ của tình dục quá đỗi dễ dàng trước khi kịp ý thức rõ ràng về tình cảm.
Tiếp viên hàng không đến hỏi tôi có muốn dùng bữa không. Nhìn nụ cười chuẩn mực không tì vết một cách thẫn thờ, tôi gọi một ly bia. Rất nhanh sau đó, một lon bia lạnh và một chiếc ly thủy tinh được đặt lên bàn ăn phụ. Thế giới mà anh sống là như vậy, mọi thứ giống như ma thuật, chỉ cần một lời nói là được chuẩn bị ngay tức khắc.
Cô tiếp viên đóng cửa trượt và biến mất cùng với lời chúc nghỉ ngơi thoải mái. Trong sự an nhàn xa lạ, hoàn toàn bị ngăn cách với xung quanh và chỉ còn lại một mình nhưng chẳng hề thấy thoải mái, tôi bắt đầu uống bia mà không rót ra ly.
Ngủ với người không phải người yêu không có nghĩa là lăng nhăng, người trưởng thành ở tuổi này không có người yêu thì cũng không thể chỉ giải quyết nhu cầu sinh lý bằng thủ dâm.
Sau buổi chụp hình cho ‘Old Future’, anh đã nói như vậy, và không chỉ chị và anh, mà tôi cũng đại khái đồng tình với quan điểm đó dù không nói ra miệng.
Lúc ấy, tôi đã suy nghĩ xem liệu họ có thể giữ nguyên lập trường đó với người mình thích không, liệu có thể không tổn thương khi người mình thích ngủ với người khác không phải là mình không.
Suy nghĩ của tôi lúc đó theo một nghĩa nào đó là một phỏng đoán sai lầm lớn. Người mình thích, ngay cả khi ngủ với mình chứ không phải người khác, vẫn có thể khiến mình cảm thấy thê thảm.
Lời anh nói rằng thật may vì Seo Yihyun mạnh mẽ phải chăng là một cách diễn đạt khác của việc thật may vì tôi không nhầm lẫn giữa tình dục bốc đồng và tình cảm yêu đương. Tôi cười chua chát khi muộn màng phỏng đoán điều đó.
Chẳng biết từ lúc nào, ánh đèn của Hong Kong đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
An
T thấy nhỏ tỉnh táo, suy nghĩ thấu đáo, tường tận mọi việc chứ ko ovt đâu
Mank
Mk nghĩ nói ovt cũng ko đúng lắm đâu. Suy nghĩ tuột dốc kiểu này quá bình thường khi vừa trải qua 1 cuộc mây mưa với nhau mà đã bị tỏ ra lạnh nhạt như này cũng dễ hiểu. Cũng giống như vịêc bạn vừa đc tặng một món quà từ người mk thích r lại nhận được câu nói là vì quà khuyến mãi nên mới tặng mk vậy. An ủi mà cũng ko an ủi cho lắm
Hakmil
nhỏ ovtk ác, đều đọc đoạn n buồn phết, hình ảnh chung của các cuộc tình đơn phương