Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 78
“Có chuyện đó sao? Cái gì mà đồng điệu chứ. Nhóc con đó không phải dạng vừa đâu, lớn lên làm gì cũng thành công cho xem.”
Anh Inwoo đặt ly bia đang uống dở xuống, gật đầu lia lịa với vẻ mặt sảng khoái.
Không chỉ anh Inwoo, mà có lẽ vì đây là lần đầu mọi người nghe chuyện này, nên trái với dự định của tôi, ai nấy đều dừng cả đũa và chăm chú nhìn về phía này.
“Chị thấy anh em nhà đó cách tuổi nhau xa nên trông rất dễ thương, nhưng không ngờ lại có câu chuyện như vậy. Biết rồi lại càng thấy đáng yêu hơn nhỉ?”
Chị Yuni đã thanh toán cho gia đình đó, cũng cười hài lòng, bảo rằng mình nhớ ra gia đình nào rồi.
“Vì không phải bán cho nhà sưu tập nổi tiếng hay thư viện tranh nên cũng chẳng giúp ích mấy cho việc thăng tiến, nhưng đúng là một câu chuyện ấm lòng.”
Anh dùng đôi đũa dài gắp thịt cừu nhúng vào nồi nước lẩu đỏ rồi lắc lắc rồi nói như vậy. Anh Inwoo ngay lập tức nheo mắt lại.
Nhận ra ánh nhìn đó, anh nhún vai.
“Sao? Gì chứ. Thì đúng là chuyện ấm lòng mà. Có ai bảo không phải đâu?”
“À, vâng. Dưới góc độ của một người buôn tranh, thì tôi chỉ là cái đồ thừa thãi ‘chẳng giúp ích gì mấy’ so với một tác giả như Shushu đã giành được hợp đồng triển lãm với thư viện tranh lớn ở Chicago mà thôi.”
“Đừng có tự hạ thấp bản thân bằng những suy nghĩ mà cậu còn chẳng thật lòng nghĩ thế.”
Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng nếu biết câu chuyện tác phẩm của mình được bán ra sao thì anh Inwoo sẽ vui, nhưng bầu không khí lại đang trôi theo hướng kỳ quặc. Đôi đũa định gắp miếng thịt ngao của tôi đưa lên miệng ngậm một cái, nhìn qua lại giữa hai người rồi lặng lẽ đặt xuống.
“Đang ăn ngon lành, tự nhiên lôi mấy chuyện không đâu ra cãi nhau làm gì vậy.”
Nhận thấy tôi đang phải dò xét sắc mặt hai người, Trưởng phòng Han đứng ra hòa giải, nhưng cuộc đối thoại như bóng bàn vẫn tiếp tục.
“Làm sao cậu biết tôi có nghĩ thế hay không?”
“Ngay từ đầu, sức nặng mà cậu và Shushu đặt vào tác phẩm đã khác nhau rồi. Cậu hiểu rõ về điều đó, và chỉ mong đợi kết quả tương xứng với nỗ lực, nhiệt huyết mình bỏ ra thôi. Cậu không có ý định hạ thấp tác phẩm của mình khi so sánh với Shushu hay bất kỳ ai khác, nhưng cũng chẳng có ý định lao vào cuộc chơi một cách nghiêm túc hơn. Nỗ lực vừa phải đi kèm kết quả vừa phải. Cậu đang hài lòng với điều đó thì còn kêu ca gì nữa.”
Anh vừa khuấy thêm một miếng thịt cừu vào nồi lẩu đỏ cho chín, vừa nói một cách thong dong, không chút vấp váp.
“Hừm, quả nhiên không thể qua mắt được kẻ sống bằng nghề bán tranh.”
Trước phản ứng đùa cợt nghiêm túc của anh Inwoo, anh lắc đầu như thể hết cách, chấm miếng thịt đã chín vào nước sốt rồi đưa vào miệng.
Nếu chị Yuni không rỉ tai bảo tôi cứ mặc kệ và ăn thêm đi vì hai người họ vốn dĩ cứ như Tom và Jerry thế đấy, thì chắc tôi đã tưởng đó là cuộc chiến thần kinh có xen lẫn cảm xúc thật sự rồi. Và sẽ tự trách mình vì đã lỡ lời.
Hôm nay là ngày thứ Sáu đầu tiên sau chuyến công tác Hồng Kông, vì phải giải quyết đống công việc tồn đọng trong thời gian đó nên bây giờ chúng tôi mới có buổi liên hoan muộn.
Khi anh bảo hãy đặt chỗ ở nơi nào muốn ăn, chị Yuni đã chọn một nhà hàng Trung Hoa chuyên về lẩu và dimsum. Dimsum thì tôi đã ăn ở Hồng Kông rồi, nhưng lẩu thì đây là lần đầu tiên.
Ngay khi nồi lẩu chia đôi hai ngăn, một bên là nước lẩu nấm trắng ngà như nước hầm xương, một bên là lẩu cay đỏ rực như hỏa ngục được đặt lên bàn, thì anh Inwoo bất ngờ mở cửa phòng riêng xuất hiện, bảo là nghe tin từ anh Juhan nên đến. Từ lúc đó, chẳng hiểu sao trông tâm trạng anh có vẻ trầm lắng khiến tôi cứ để ý mãi.
“Nếu đi Chicago thì nửa cuối năm chắc khó làm triển lãm chung rồi nhỉ?”
Lần đầu tiên cầm đũa lên, cuối cùng anh Inwoo cũng đổi chủ đề. Nhưng thứ anh ấy quan tâm không phải là thịt hay hải sản để lấp đầy bụng, mà là miếng cải thảo đã chín nhừ.
“Vẫn sẽ tiến hành theo dự định.”
Lần này anh đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau miệng rồi nói.
“Làm thế nào? Cả cậu và Trưởng phòng Han đều vắng mặt thì liệu có khả thi không?”
Trước câu nói của anh Inwoo khi đang vớt viên cá trôi nổi theo dòng nước sôi sùng sục trong nồi, anh Juhan và chị Yuni đồng loạt dừng đũa và ném cho anh ấy ánh nhìn sắc lẻm.
“Không, các bé cưng à, sao lại nhìn anh đáng sợ thế. Anh không có ý coi thường mấy đứa đâu, nhưng muốn vận hành mà không có người chịu trách nhiệm thì dù mấy đứa có xuất sắc đến đâu cũng sẽ quá sức mà. Với lại từ trước đến giờ chưa từng làm theo kiểu đó bao giờ đúng không? Ý anh là thế.”
Tôi khẽ bật cười khi thấy anh Inwoo ra sức thanh minh như vậy.
“Trưởng phòng Han sẽ ở lại.”
“…….”
Lời tuyên bố bất ngờ thốt ra từ miệng anh khiến cả căn phòng im bặt, chỉ còn tiếng nồi lẩu sôi lục bục ở hai ngăn và những tiếng ồn ào nho nhỏ lọt vào từ bên ngoài phòng riêng.
Ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người lần này đổ dồn về phía Trưởng phòng Han, nhưng nhân vật chính thì vẫn vui vẻ cuốn nấm kim châm vào thịt cừu. Có vẻ như hai người họ đã bàn bạc và đi đến kết luận từ trước.
Dường như đã ăn xong hẳn, anh uống nước, đặt ly xuống và bồi thêm:
“Đi Chicago lần này, tôi sẽ đi cùng Baek Yuni.”
Á á á á á!
Chị Yuni bật dậy khỏi ghế cùng với tiếng hét nghe như tiếng kêu thất thanh. Chiếc ghế mất thăng bằng kêu lạch cạch khiến tôi ngồi bên cạnh phải vội vàng giữ lấy lưng ghế. Chị Yuni gần như ném đôi đũa xuống bàn, quay sang ôm chầm lấy vai anh đang ngồi ngay bên cạnh và lắc mạnh.
“Thật hả anh? Giám đốc, thật, là thật ạ?”
Tuy chỉ hơn tôi hai tuổi, nhưng chị luôn khiến tôi cảm thấy chị chững chạc hơn đến năm, sáu tuổi, làm việc không kẽ hở và luôn tự tin vào bản thân. Tất cả mọi người ở đây đều biết phản ứng ầm ĩ lúc này của chị tuyệt đối không phải là sự diễn kịch quá lố gượng gạo.
Dáng vẻ chị thể hiện niềm vui thuần khiết đúng nghĩa, như thể mọi thứ xung quanh vừa biến mất khỏi tầm mắt và tâm trí trong khoảnh khắc ấy, khiến cả người nhìn cũng bị lây lan niềm vui đó. Cảm giác thỏa mãn, hưng phấn, rung động gần như vỡ òa mà chị đang cảm nhận lúc này truyền đến tôi nguyên vẹn.
“Ừ, thật. Anh nghĩ Baek Yuni giờ đủ sức làm được chừng đó rồi.”
Anh vừa cười vừa cố tình lắc lư người còn mạnh hơn cả lực lắc của chị.
“Nhưng mà… không có Trưởng phòng, chỉ em với anh đi thì có ổn không ạ?”
Sau khi cơn hưng phấn ban đầu lắng xuống đôi chút, dường như những lo lắng thực tế bắt đầu ập đến, chị Yuni rụt rè nhìn sang Trưởng phòng Han rồi nói nhỏ.
“Thực ra là Trưởng phòng Han đề xuất đấy. Hội chợ nghệ thuật lần này cũng gần như do em chỉ huy và chịu trách nhiệm tại hiện trường rồi còn gì, nên chị ấy bảo giờ giao cho em việc lớn hơn chút cũng được rồi.”
“…….”
Chị Yuni lặng người đi.
Trong đôi mắt vừa nãy còn ngập tràn sự hưng phấn thuần khiết giờ đang pha lẫn những cảm xúc phức tạp hơn.
Vui sướng, biết ơn, cảm kích, và sau khi tất cả những điều đó lần lượt đi qua, là một thứ gì đó to lớn, chắc chắn như một tảng đá nén chặt mà lời nói khó có thể diễn tả hết…