Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 81
Liên hệ với đơn vị vận chuyển tranh đã bán tại hội chợ, làm tờ rơi quảng bá kết quả thành công của hội chợ nghệ thuật gửi đến các khách hàng cũ ở Seoul… anh và tôi chỉ làm việc ở vị trí của mỗi người, như trước đây vẫn thế.
“Em hút thuốc của tôi, rồi còn làm gì nữa không.”
“…….”
Vì thế, tôi không ngờ anh lại nhắc đến chuyện ngày hôm đó theo cách này. Lần này đến lượt mắt tôi mở to. Trong giọng nói của anh vương vấn chút ý cười.
“Nghe nói em ăn không hết nổi bát hoành thánh, massage cũng không đi, chỉ ru rú trong phòng không chịu ra ngoài.”
Tôi muốn hít thở chút không khí bên ngoài, nhưng tôi biết chắc chỉ cần hạ kính xuống một chút thôi là nước mưa sẽ tạt vào ướt sũng đầu gối như thể đang chực chờ sẵn.
Tôi mân mê dây an toàn vắt ngang ngực như muốn giật đứt nó, miệng mấp máy định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài ngắn ngủi và ngậm miệng lại.
Vào những khoảnh khắc đời thường thế này, chứ không phải lúc sự căng thẳng giới tính đang kéo căng giữa hai người, tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị hay giác ngộ xem nên nói về chuyện ngày hôm đó với biểu cảm và giọng điệu như thế nào.
Chẳng mấy chốc, ngã tư mà anh nói đã đến gần.
Có vẻ như anh đã từ bỏ việc nghe câu trả lời từ tôi mà bắt đầu nói chuyện khác.
“Tăng hai… em không đi cùng sao?”
Anh vừa hỏi vừa giảm tốc độ từ từ để chờ đèn tín hiệu ở ngã tư.
“Đằng nào cũng nghỉ thêm hai ngày nữa, đâu cần phải vội về ngay trong tối nay, thời gian bên nhau vẫn còn dư dả mà. Juhan và Yuni cũng bảo cuối tuần này được nghỉ đấy thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh mà quên cả sự ngượng ngùng.
Người đàn ông tưởng chừng kén chọn người đến và tuyệt đối không níu giữ người đi ấy đang rủ tôi đi tăng hai, nói những lời nghe như đang níu kéo tôi.
Tôi lục tìm khắp đôi mắt sâu thẳm bí ẩn của anh để tìm kiếm tia hy vọng hay gợi ý nào đó mà mình mong muốn.
Mùi hương của anh thoảng qua lẫn trong mùi mưa nặng hạt len lỏi vào tận trong xe khiến sống lưng tôi lạnh toát trong tích tắc. Dù chỉ rất thoáng qua, nhưng mùi hương ấy đã ngay lập tức làm sống dậy trong lòng sự mãnh liệt của khoái cảm mà tôi đã tận hưởng cùng nó. Cảm thấy bối rối nên tôi vô thức đưa tay che mũi và miệng rồi quay mặt đi.
“Tiệc sau chuyến công tác mà vắng một người thì cũng hơi sao sao đó.”
Câu bồi thêm ấy có vẻ như muốn chặn trước những suy diễn lạc quan mà tôi có thể gán cho lời anh nói. Cảm giác ngứa ngáy như thể đang đến gần nhau hơn, nhưng ngay giây tiếp theo lại giống như mùi hương nhạt nhòa lướt qua khứu giác rồi xa dần, chẳng thể nào nắm bắt được.
Dù sao thì việc tôi đọc vị được ý đồ hay suy nghĩ của anh là điều gần như bất khả thi. Có thể do khoảng cách 10 tuổi, hoặc do sự chênh lệch kinh nghiệm sống từ khoảng cách tuổi tác đó, hoặc cũng có thể do sự khác biệt về bản chất cá nhân còn sâu xa hơn thế. Dù bứt rứt nhưng đành chịu, tôi cũng chẳng thể đi đâu đó giả vờ làm tay chơi để tích lũy kinh nghiệm yêu đương rồi quay lại được.
“Em cũng muốn đi lắm nhưng… hôm nay em có chuyện quan trọng cần nói ạ.”
Nghe được lời từ chối thận trọng của tôi, anh nheo mắt nhìn sang chăm chú.
Tiếng còi xe phía sau vang lên ngắn ngủi đầy bực dọc. Đèn tín hiệu đã chuyển màu từ lúc nào, anh lại lái xe hướng về phía ngọn đồi phía Tây Bắc.
Sau khi về nước, anh không hề hối thúc hay gây áp lực hỏi tôi đã suy nghĩ về việc vẽ tranh chưa, trưởng phòng Han cũng vậy. Họ đã lật hết bài ngửa, và giờ dường như chỉ chờ đợi tôi dành đủ thời gian để tự mình đưa ra quyết định. Nhưng tôi biết không được dựa dẫm vào sự quan tâm đó mà kéo dài thời gian quá lâu.
Có lẽ hôm nay, anh Yihan và Morae sẽ nói ra quyết định của họ, tôi cũng dự định sẽ bày tỏ lập trường của mình rõ ràng hơn. Thêm vào đó, dù hai người họ có đưa ra câu trả lời thế nào thì tôi cũng định thuyết phục họ bắt tay ngay vào việc chuẩn bị đi Bali.
Tôi không biết liệu mình có thực sự vẽ lại được hay không.
Nhưng tôi không thể phủ nhận cái ham muốn được vẽ lại chỉ vì lý do nó còn mơ hồ và mờ nhạt. Dù mơ hồ và mờ nhạt, thì cái đang tồn tại cũng không thể coi là không có được.
Dẫu cho kết quả có thế nào thì trước mắt tôi vẫn định sẽ thử.
Việc cầm cọ trở lại tất nhiên một phần lý do là vì dự đoán rằng anh và Morae sẽ có thể rời đi dễ dàng hơn, nhưng tôi không có ý định tỏ ra đạo đức giả rằng sự lựa chọn của mình là hy sinh vì người khác.
Đó là quyết định tuân theo dục vọng của chính tôi, không phải của ai khác, và tôi quyết định sẽ cố gắng không coi đó là lòng tham.
Vì đã có những người trực tiếp cho tôi thấy rằng việc lắng nghe dục vọng của bản thân không có nghĩa là phủ nhận hay chà đạp lên dục vọng của người khác, nên kẻ yếu đuối như tôi mới có thể xây dựng được bệ phóng cho niềm tin.
Không phải bỗng nhiên tôi có được lòng can đảm mà trước đây mình không có. Ý nghĩ của tôi là không chờ đợi cho đến khi có đủ dũng khí, mà dù thế nào đi nữa hãy cứ bước đi bước đầu tiên cái đã. Có lẽ… dù có chờ đợi thì dũng khí cũng sẽ chẳng sinh ra đâu. Khoảnh khắc cất bước đi đầu tiên chính khoảnh khắc sẽ trở thành lòng can đảm.
Tòa nhà nhà thờ với quy mô đồ sộ không phù hợp với khu phố này đang dần hiện ra trước mắt. Trong màn mưa xối xả, nó trông như một tòa lâu đài đen kịt khổng lồ trong phim kinh dị lấy bối cảnh trung cổ, đang tỏa ra làn sương mù mờ đục bao quanh thân mình.
“Chuyện quan trọng đó liệu có phải là chuyện mà tôi cũng có thể mong đợi không?”
“…….”
Dù đã đưa ra quyết định, nhưng tôi không muốn thốt ra khỏi miệng trước khi hình hài của nó trở nên hoàn toàn rõ rệt.
Thay vì trả lời, tôi nhìn vào khuôn mặt anh, hy vọng anh hiểu rằng sự trì hoãn câu trả lời của tôi lúc này không phải là do do dự, mà là vì tôi muốn thận trọng.
Anh vừa từ từ lái xe về phía trạm xe buýt trước cầu thang vừa cười khẽ.
“Em đúng là người không dễ mở lời.”
Lời ấy không sai, nên lần này đến lượt tôi cười với anh.
“Thứ Hai… em sẽ nói với anh ạ.”
“Được rồi, vậy thì tôi sẽ chờ.”
Lời nói sẽ chờ của anh nghe thật ngọt ngào. Dù đối tượng của sự chờ đợi không phải là bản thân tôi mà là câu trả lời của tôi, nhưng câu trả lời ấy cũng là một phần của tôi.
Tôi đã vất vả lắm mới thuyết phục được khi anh nằng nặc đòi xách hành lý lên tận trên cầu thang vì trời mưa quá to. Hành lý cũng chỉ có hai túi giấy đựng lẩu gói mang về và chiếc ba lô đựng vài món quà lưu niệm lặt vặt như bánh quy, kem đánh răng mua ở Hồng Kông mà thôi.
Vừa mở cửa xe, cơn mưa như trút nước đã bám theo chúng tôi suốt chặng đường như chỉ chờ có thế mà bao vây lấy xung quanh. Những dòng nước mưa tưởng chừng như có thể hút chặt và nuốt chửng lấy tôi ngay tức khắc.
Thấy anh vẫn dừng xe ở đó chờ tôi đi khuất mới chịu di chuyển, tôi bấm còi ngắn một cái ra hiệu cho anh đi trước. Nhưng anh vẫn không nhúc nhích, nên xe của anh đành phải từ từ lăn bánh trước. Dường như tôi có thể thấy cảnh anh vừa thở dài vừa lắc đầu trước sự cứng đầu của tôi, rồi tự cười một mình quay người lại.
Trái tim chậm chạp và đờ đẫn này không biết là đang mong muốn được thực sự hẹn hò với anh, hay là mong muốn trở thành đối tượng duy nhất của anh… cái vị trí hoang đường cỡ đó.
Đừng nói là hẹn hò, ngay cả kinh nghiệm yêu đơn phương cũng không có, nên tôi hoàn toàn mù tịt thông tin về chính mình, rằng khi thích ai đó tôi sẽ phản ứng ra sao, tôi khao khát người đó như thế nào và bao nhiêu.
Cho đến trước khi tự nhận thức được, cảm xúc chỉ là những rung động mơ hồ.
Cơn khát bắt đầu từ sau khi nhận thức, nhưng ít nhất nó không phải là nỗi nôn nóng tuyệt vọng đến mức nếu không trở thành người yêu của anh ngay lúc này thì tôi sẽ chết mất.
Tôi tin rằng mình vẫn đang đứng ở ranh giới có thể vô hiệu hóa cảm xúc này.
Tôi không đủ tự tin để chịu đựng nỗi đau khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng và nặng nề hơn khi đánh rơi những cảm xúc không được đáp lại trước mặt anh, và rồi phải nhận lấy từ anh những thứ cảm xúc mang tên gọi khác với những gì tôi có. Dù là sự chế giễu, lòng thương hại, hay sự lạnh lùng dưới cái mác “ngầu”.
Với một kẻ sống trong sự vắng mặt của cảm xúc suốt mấy năm qua như tôi, thì một tình yêu đơn phương nặng nề quả thực không vừa sức. Nó chẳng khác nào bắt một tên lính mới gầy gò, chút cơ bắp cũng không có để dùng vào việc uống thuốc, vừa mới đăng ký phòng tập gym đã phải nâng tạ 100kg vậy.
Tôi kẹp chiếc ô có cũng như không lên vai, một tay cầm ô, tay kia xách túi đựng lẩu và bước lên cầu thang, tự nhủ lại trong đầu rằng hôm nay chỉ nghĩ về Morae, anh Yihan và chuyện vẽ tranh mà thôi.
Tách. Tắt công tắc đi như anh đã dạy.
Nước mưa từ trên cao đổ xuống như suối trên những bậc thang đá với hệ thống thoát nước kém cỏi. Do độ chênh lệch khi nước rơi từ bậc này xuống bậc kia, nên không chỉ giày mà cả bắp chân tôi cũng ướt sũng.
Còn khoảng một tiếng nữa Morae và anh Inwoo mới về, nên trong lúc đó tôi định tắm rửa và bày biện món lẩu anh chuẩn bị ra sẵn. Đợi đến khi leo hết 62 bậc thang có vẻ dốc hơn vì trời mưa, tấm lưng đeo ba lô của tôi đã ướt đẫm mồ hôi nhớp nháp. Tôi quệt mồ hôi dưới cằm rồi hướng về phía cánh cổng trong cùng.
Tôi vừa giữ thăng bằng để chiếc ô vắt trên vai không bị lật ngược, vừa lục túi tìm chìa khóa cổng. Trong con hẻm nhỏ nơi năm sáu ngôi nhà nằm san sát nhau, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp trên ô. Cặp vợ chồng son ở tầng dưới hôm nay cũng im ắng.
Tiếng mưa lớn đến mức làm ù cả tai khiến tôi hoàn toàn không nhận ra tiếng bước chân đang đến gần từ phía sau.
“……Là Yihyun à.”
“…….”
Rõ ràng là không hề có tiếng bước chân mà.
Bỗng nhiên mưa dường như tạnh hẳn như một lời nói dối, giọng nói gọi tên tôi xuyên qua màn mưa đâm thẳng vào tai rõ mồn một.
Trước cả khi quay lại xác nhận chủ nhân của giọng nói là ai thì người tôi đã cứng đờ, bàn tay đang cắm chìa khóa vào ổ cứ thế buông thõng xuống không trung.
Bất chấp những dòng mưa xối xả, mùi tanh nồng nặc dai dẳng của biển cả ập đến như con sóng lật úp chiếc thuyền.
Là bác cả.
(Xem tiếp ở tập 3 Diamond Dust)
Mc
tr oi tim t chững một nhịp luôn ấy, không gì mỗi em bé