Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 85
Anh nhanh chóng thu lại sự xao động trong ánh mắt rồi như sực nhớ ra, cầm lấy bao thuốc lá trên bàn phụ và châm lửa.
“Đây là tiền đặt cọc cho những bức tranh sẽ vẽ trong tương lai, chứ không phải tôi cho Yihyun vay tiền rồi gây áp lực như bọn cho vay nặng lãi. Thế nên sau khi việc này được giải quyết, đừng lo lắng chuyện gì khác mà hãy tập trung hoàn toàn vào vẽ tranh đi. Nếu lơ là việc vẽ, lúc đó em mới trở thành kẻ không trung thực trong việc thực hiện nghĩa vụ nợ nần đấy.”
Tôi gật đầu với sự thận trọng tối đa.
Được rồi. Anh lầm bầm rồi nhả ra một làn khói dài, tay gạt tàn thuốc vào gạt tàn với động tác nhanh nhẹn có phần hơi nôn nóng, rồi liếc nhìn tôi.
“Tôi hỏi một chuyện được không.”
Và lần này anh nhìn thẳng vào tôi, hỏi với giọng điệu không chút gợn sóng.
“Tôi hiểu hai người anh chị đó quan trọng với Seo Yihyun thế nào… nhưng dù vậy, lý do gì khiến em phải sợ hãi việc mối quan hệ của họ bị đe dọa đến mức run rẩy tìm đến tận đây nhờ tôi giúp đỡ chứ?”
Tôi cứ nghĩ đó sẽ là câu hỏi về những thông tin cần thiết để giải quyết vấn đề, nhưng không ngờ lại là sự tò mò mang tính cá nhân của anh. Có lẽ nếu tôi không trả lời thì anh cũng sẽ không gặng hỏi. Việc trả lời hay không hoàn toàn phụ thuộc vào lựa chọn của tôi.
Tôi nhìn vào đôi mắt màu xám tro của anh qua làn khói thuốc đang lãng đãng bay lên chậm rãi, anh đang thắc mắc hỏi lý do tại sao tôi lại sợ hãi đến thế trước tình huống này, tình huống mà nói một cách nghiêm túc thì không hề đe dọa trực tiếp đến bản thân tôi.
Có lẽ anh không biết đến sự đáng sợ của tình yêu.
Khi một trong hai người yêu nhau tha thiết biến mất, khi họ không thể ở bên nhau nữa vì sự can thiệp từ bên ngoài, hậu quả mà điều đó mang lại không chỉ dừng ở nỗi buồn thương cảm hay vài ngày chìm trong men rượu rồi để thời gian trôi đi.
Phần “con người” trong họ sẽ bị phá hủy và biến chất, khiến họ không thể tồn tại là chính mình được nữa.
Tôi của hiện tại không đủ vững chãi để chịu đựng được hình ảnh đó của Morae và anh trai. Nếu trải nghiệm đó lặp lại một lần nữa, có lẽ lần này chính tôi cũng sẽ bị phá hủy đến mức không thể phục hồi. Và khi ấy, mọi chuyện sẽ không chỉ kết thúc ở việc bỏ vẽ tranh đâu.
Tôi nuốt một ngụm rượu lớn. Mưa vẫn đập vào cửa kính gào thét, giống như ác quỷ quyết tâm phải bắt một ai đó đi làm vật tế trong đêm nay.
“Nhìn những người mình yêu thương trở nên khổ sở… có lẽ là bởi cuộc đời của họ có thể ảnh hưởng trực tiếp đến em. Nếu họ đau khổ, thì em nhìn họ như thế cũng sẽ đau khổ theo.”
Nếu đối với anh, tình yêu chỉ là sự phù du, thoáng nổi lên trên bề mặt cảm xúc rồi phai nhạt theo thời gian, thì tôi biết chuyện này nghe có vẻ nực cười, nhưng không thể không thành thật.
Đây là câu chuyện của mẹ và bố, của Morae và anh trai, và đồng thời cũng là câu chuyện của chính tôi, kẻ đang chần chừ trước thứ cảm xúc vừa mới chớm nở dành cho anh.
“Thế nên, có lẽ em… làm thế này vì sợ chính mình sẽ phải chịu đau khổ cũng nên. Không… chắc chắn là vậy rồi.”
Có lẽ đây là sự vùng vẫy vì bản thân tôi hơn là vì Morae hay anh trai. Nhưng dù là vì ai, dù là thiện ý hay động cơ ích kỷ thì cũng chẳng sao cả. Tôi định sẽ không để cuộc chạy trốn của họ bị coi là sự phản kháng nhất thời của một cặp đôi trẻ con bồng bột, bất kể phải trả cái giá nào. Chỉ riêng về điều đó thì tôi rất kiên định, và sức mạnh để tôi có thể sống sót trong hình hài con người như thế này là do hai người họ ban cho, nên tôi không hề thấy tiếc.
Anh không nói gì, chỉ kẹp điếu thuốc trên tay, nhìn tôi với ánh mắt trầm ngâm như đang nghiền ngẫm ý nghĩa của lời nói.
Việc tôi quyết định kìm nén cảm xúc mong cầu một tình cảm đặc biệt từ anh, không chỉ bởi anh là đối tượng quá tầm với tôi về nhiều mặt. Nếu không phải vì nỗi sợ hãi đối với tình yêu, có khi tôi đã lấy cái cớ tuổi hai mươi hai để thử tham lam một lần.
Nhưng tôi sợ.
Tôi sợ phải nhìn thấy anh không thể đối đãi với tôi bằng thứ tình cảm tương tự, nhưng so với nỗi sợ khi thứ cảm xúc hãy còn non nớt, mềm mại này trở nên nặng nề, to lớn và cứng rắn đến mức chiếm đoạt lấy mình, sợ hãi cái sức ảnh hưởng mà nó sẽ gây ra cho tôi lúc đó… thì nỗi sợ phía trước chẳng là gì cả.
Bởi vì tôi của bây giờ là một tác phẩm được nhào nặn, hay đúng hơn là bị hủy hoại bởi sức công phá của tình yêu.
Cuối cùng anh cũng thu lại ánh nhìn và tháo đôi chân đang vắt chéo ra, rít một hơi sâu cuối cùng rồi dụi tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn khô khốc.
“Hình như tôi hiểu rồi.”
Nói xong câu đó, anh không bàn thêm gì về chuyện ấy nữa.
Hình như hiểu rồi ư. Đó là phản ứng ngoài dự đoán.
***
Vì gió mạnh nên tiếng mưa đập vào cửa sổ nghe rất dữ dội, âm thanh như thể ai đó đang dùng hết sức ném từng nắm cát vào cửa kính cứ vang lên ngắt quãng. Cảm giác như mưa sắp xuyên thủng lớp cửa cách âm dày cộp để tràn vào phòng bất cứ lúc nào.
Thế nhưng lý do khiến tôi không ngủ được không phải vì tiếng mưa thê lương hay chỗ ngủ lạ lẫm. Vào một ngày như hôm nay thì dù có nằm ở đâu cũng khó mà ngủ được.
Tuy đã vui vẻ hứa đưa tiền đặt cọc, nhưng anh khuyên rằng việc giấu giếm Morae và anh trai chuyện này không phải là ý hay. Anh bảo nên giải thích tình hình để thuyết phục họ rời đi càng sớm càng tốt.
Tôi trước đó chỉ nhắn một tin nhắn đầy mờ ám rằng có việc gấp nên đi trước, sau cuộc trò chuyện với anh đã nhắn lại cho hai người để hẹn gặp. Tôi định ngay khi trời sáng sẽ đi gặp hai người trước để giải thích tình hình và kế hoạch, sau đó sẽ cùng đi gặp bác cả.
Tôi từng nghĩ anh là người sẽ mặc kệ mọi sự lựa chọn cho mỗi cá nhân tự lo liệu, rằng anh là người cực kỳ thận trọng và tránh né việc gây ảnh hưởng đến cuộc đời người khác bằng những lời khuyên kiểu đó.
Nhưng lời khuyên của anh nghiêm túc đến bất ngờ, và cũng mang sức thuyết phục mạnh mẽ đến thế. Nó khác hẳn những lời khuyên sáo rỗng vô trách nhiệm dựa trên lý thuyết suông, đó là một sự tính toán thận trọng huy động cả kinh nghiệm, trí tuệ và logic của bản thân anh, lạnh lùng lấp đầy những lỗ hổng trong tư duy vốn lỗ chỗ những khoảng trống do sợ hãi và nôn nóng của tôi.
Tôi đã cảm ơn anh tử tế chưa nhỉ. Chỉ riêng đêm nay thôi đã có không biết bao nhiêu điều phải nói lời cảm ơn cho đàng hoàng rồi…
Tôi trằn trọc xoay người nằm nghiêng, kéo tấm chăn êm ái lên tận vai. Căn phòng dành cho khách ở tầng 1 mà anh chỉ dẫn nằm ngay bên dưới phòng ngủ của anh. Tôi nhìn sang chiếc giường đơn còn trống ở phía đối diện rồi thử tưởng tượng hình ảnh anh đang nằm ở vị trí tương tự ngay trên đầu mình.
Thân nhiệt dường như đã trở lại hoàn toàn bình thường, nhưng tận sâu trong cốt tủy vẫn còn cảm giác ớn lạnh như dư âm của cơn mưa. Tôi vòng tay tự ôm lấy mình trong tấm chăn đủ dễ chịu và ấm áp, sau đó kéo cổ áo bộ đồ mặc nhà anh đưa cho lên mũi hít thử. Chỉ thoang thoảng mùi nước xả vải sạch sẽ chứ không ngửi thấy mùi hương đặc trưng của anh.
Tôi biết cách để có thể ngủ được, biết trái tim đang đập loạn xạ không yên này muốn gì. Chẳng cần phải trải qua quá trình phiền phức là tự thú nhận với bản thân làm gì.
Tôi lật chăn bước xuống giường.
Tôi lần mò đi qua hành lang tối om chỉ phân biệt được đường nét lờ mờ của đồ vật, vịn tường leo lên cầu thang. Với đôi chân trần không mang dép, tôi chậm rãi tiến về phía phòng ngủ nằm sâu nhất trên tầng 2.
Cánh cửa không đóng chặt như thể đang đợi tôi.
Tôi không gõ cửa mà dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ.
Tuy là hành động vô lễ, nhưng tôi có trực giác mạnh mẽ rằng không cần phải gõ cửa, việc gõ cửa lúc này cảm giác còn lộ liễu và phô trương hơn…
Cánh cửa càng mở rộng, vệt sáng từ ánh đèn gián tiếp lờ mờ hắt vào từ hành lang in trên nền gạch gỗ nâu sẫm càng dài thêm. Di chuyển ánh mắt theo vệt sáng đó, tôi thấy anh đang ngồi tựa vào đầu giường nhìn về phía này.
Anh cởi trần, mặc quần thể thao, duỗi dài chân, hai cổ chân đan chéo vào nhau, hai tay đan hờ hững đặt trên đùi. Trông không giống người vừa ngủ dậy hay đang buồn ngủ chút nào.
Đôi mắt anh nhìn tôi không hề dao động, như thể đã chắc chắn rằng tôi sẽ tìm đến. Dáng vẻ ấy khiến tôi không thể nghĩ khác được rằng anh đang đợi mình, đến mức tôi cảm thấy việc đến đây dường như không phải do ý chí, mà do một tiếng gọi siêu nhiên nào đó từ anh.
“…….”
“…….”
Câu hỏi tại sao lại đến phòng này, hay lời quyến rũ muốn ngủ cùng đều được lược bỏ. Những lời đó giờ đây nghe như những món trang sức chẳng đẹp đẽ gì mà chỉ thêm vướng víu.
Em ngủ lại…ở đây được không?”
Giọng tôi khô khốc.
Có vẻ như vừa tắm xong, anh vuốt ngược mái tóc đang rủ xuống trán ra sau, dựng một bên đầu gối lên và gác khuỷu tay lên đó. Anh vẫn giữ nguyên tư thế nắm lấy mái tóc vừa vuốt ngược, nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt có chút khiêu khích.
“Đừng bảo là… em có ý định tàn nhẫn là chỉ ngủ thôi đấy nhé?”
Tôi bước vào phòng thêm một bước thay cho lời phủ nhận.
Kỳ lạ thay, tôi không sợ bị từ chối. Dù không tự tin vào sức hấp dẫn giới tính của bản thân, nhưng có lẽ vì đã ngủ với anh hai lần chăng. Tôi có thể tin chắc ở mức độ rằng anh sẽ chấp nhận tôi, hoặc ít nhất là sẽ không xua đuổi.
Anh buông mái tóc đang nắm ra khi thấy tôi bước lại gần, những sợi tóc chầm chậm rơi xuống lòa xòa trông thật đẹp.
“Tôi thì thích…”
“…….”
“Nhưng khi ngủ với Seo Yihyun, hình như tôi không kiềm chế tốt lắm thì phải.”
Tôi đóng cửa lại sau lưng thay cho lời nói rằng “không sao cả”.
Trong bóng tối, anh ngồi hướng về phía này, nực cười thay trông như thể đang sợ hãi tôi, sợ hãi sự tiếp cận của tôi. Làm gì có chuyện đó.
Đợi đến khi tôi bước đến mép giường thì mùi hương ấy lại tỏa ra không sai vào đâu được. Chính là nó. Tôi đã tìm đến tận phòng này, đuổi theo khao khát được quấn quýt lấy anh trong vòng vây của mùi hương này. Nghĩ đến cảnh mình bò lên tận tầng 2, dò dẫm trong bóng tối chỉ vì muốn làm tình, tôi tự bật cười chua chát.
Miệng thì nói biết rõ làm tình với người mình thích cũng có thể gây tổn thương, nhưng giờ tôi lại đang sốt sắng muốn làm tình với chính người mình thích ấy.
Bảo là phải coi như không có thứ tình cảm khao khát anh, nhưng rốt cuộc chỉ mới một đêm ngủ cùng dưới một mái nhà mà tôi còn không chịu nổi, tự mình mò vào phòng ngủ của anh.
Rốt cuộc đây là ai chứ? Là tôi, nhưng cũng lạ lẫm đến đáng sợ.
Nó đang chuyển động qua cơ thể tôi, nhưng lại giống như một người khác lạ lùng nào đó đang nhập vào tôi vậy. Tuy nhiên, dù phơi bày một dáng vẻ không quen thuộc thì đó chắc chắn vẫn là tôi.
Vcl
Như ma z sợ z, như kiểu bị gọi hồn á =))))
Timing Blue
người ít nói, làm nhiều hơn nói, hành động chất lượng hơn lời nói 🫶!