Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Sign in Sign up
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Sign in Sign up
Trước
Tiếp

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành) - Chương 24

  1. Home
  2. Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 24
Trước
Tiếp

Ánh mắt Hyun Woojin vô cảm, lùi lại một bước để quan sát mọi chuyện như một sự kiện khách quan thay vì nhập tâm vào cảm xúc của nạn nhân. Haewon khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.

“Vậy cậu đã bị làm nhục rồi sao?”

“Không.”

“Trước khi bị hắn làm gì, cậu đã lấy một vật bằng kính vuông để đâm vào mắt hắn đúng không? Ở đây ghi là hộp đựng đồng hồ.”

Anh ta kiểm tra lại hồ sơ.

“Phải.”

“Cậu không muốn biết hắn thế nào à?”

Anh ta hỏi như thể không hiểu nổi vì sao lại có thể đâm vào mắt một người mà không quan tâm đến kết quả. Lee Jinyoung đã cố phá hủy bàn tay cậu. Một kẻ như vậy chết đi là hợp lẽ. Nếu không thì mù lòa cũng là cái giá phải trả xứng đáng.

Máu từ mắt hắn trào ra, dính cả lên người cậu. Hắn không thể không mù được. Không cần hỏi, chỉ cần nhìn tình hình lúc đó, ngay cả một kẻ ngốc cũng đoán được mắt hắn ra sao rồi.

Haewon đã dồn hết sức vào tay, siết chặt chiếc hộp đựng đồng hồ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, rồi đâm thẳng vào mắt hắn. Nhưng khi bản thân không muốn biết kết cục ra sao, anh ta lại tốt bụng giải thích tình trạng của Lee Jinyoung.

“Hắn may mắn tránh được tổn thương nhãn cầu. Bị gãy xương hốc mắt, thời gian hồi phục khoảng bốn tuần. Thịt bị rách khá sâu, có lẽ sẽ phải phẫu thuật. Nhưng thị lực không ảnh hưởng gì.”

“……”

“Thất vọng à?”

Anh ta hỏi. Cậu cứ đinh ninh rằng hắn sẽ bị mù, cũng đã mong như vậy. Thế mà khi nghe hắn vẫn có thể nhìn thấy, một sự nhẹ nhõm kỳ lạ lại dâng lên trong lòng. Haewon lắc đầu.

“Vết thương nằm ở vùng mắt. Đây có thể xem là mưu sát.”

Hyun Woojin giơ tay lên, dùng ngón tay khoanh tròn quanh khuôn mặt mình. Dù là mắt hay mũi, chỉ cần là phần đầu bị thương thì sẽ bị quy thành cố ý giết người.

“……”

Haewon cúi đầu im lặng.

“Sao không cứ để yên mà chịu trận một chút đi, làm thế làm gì?”

Haewon nhìn chằm chằm vào làn khói mỏng bay lên từ ly cà phê đang khẽ gợn sóng rồi mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt họ giao nhau. Không rõ Hyun Woojin đang đứng ở vị trí nào trong chuyện này, nhưng câu nói ấy dù từ góc độ kẻ gây hại hay từ góc độ nạn nhân đều thật khó nghe. Nó nghe như thể: “Cứ mở rộng chân ra rồi để mọi chuyện qua đi là được, tại sao lại làm to chuyện lên cho phiền phức như vậy?” Nhưng chuyện đó không phải là thứ có thể dễ dàng chấp nhận và bỏ qua.

Cậu im lặng nhìn anh ta. Đôi mắt anh ta bình thản quan sát khuôn mặt nhuốm máu của cậu như thể đang chiêm ngưỡng một bức tranh.

“Cậu trông có vẻ thích dạng đó lắm mà.”

“……”

“Đúng không?”

Haewon không phủ nhận. Cậu chỉ im lặng nhìn anh ta khiến Hyun Woojin bật cười nhạt.

“À, tôi có nói hơi quá không nhỉ?”

“Bàn tay của tôi.”

“……”

“Hắn đã cố bẻ gãy ngón tay tôi.”

“Với một số người, ngón tay còn quan trọng hơn cả mạng sống.”

Anh ta gật đầu như thể đã hiểu, rồi đứng dậy. Làn khói bốc lên từ ly cà phê dần nhạt đi.

“Uống đi.”

Haewon cầm ly cà phê mang đi. Trên tay vẫn còn vết máu. Cậu chậm rãi uống từng ngụm cà phê đã nguội đi đôi chút.

Cậu được thả khỏi đồn cảnh sát vào lúc năm giờ sáng. Khi thấy Haewon khoác chiếc áo khoác của mình, Hyun Woojin đưa tay ra đỡ nhẹ lấy vai cậu. Một bàn tay to lớn bao trùm lấy bờ vai cậu, truyền đến một hơi ấm. Khác với vẻ ngoài lạnh lùng của anh ta, nhiệt độ nơi bàn tay lại ấm áp.

Chiếc xe màu xám mà Haewon từng đi nhờ trước đó đang đậu trong bãi xe của đồn cảnh sát. Hyun Woojin mở cửa xe cho cậu bước vào ghế phụ. Khi anh ta định đóng cửa lại, Haewon ngẩng đầu lên nói:

“À, violin.”

Anh ta nhìn cậu với vẻ khó hiểu.

“Tôi để quên violin trong đó.”

“……”

Hyun Woojin không nói gì, quay người đi thẳng vào trong đồn cảnh sát. Vài phút sau khi quay trở ra, trên tay anh ta là chiếc violin của cậu. Đó là một cây đàn đắt đỏ có phí bảo hiểm lên đến hàng triệu won mỗi năm, giá trị thực tế có thể vượt quá mười tỷ. Giáo sư đã đặc biệt nhờ một đại lý của Quỹ Âm nhạc Châu Âu tìm mua giúp.

Cây violin được chế tác từ loại gỗ có niên đại từ kỷ băng hà khi châu Âu còn bị bao phủ bởi băng tuyết, với mật độ gỗ và chiều sâu âm thanh không thua kém gì một cây Stradivarius hay Guarneri do bậc thầy chế tác.

Haewon dõi theo từng cử động của Hyun Woojin khi anh ta đặt cây violin xuống hàng ghế sau xe, rồi cậu mới khẽ thở phào. Anh ta lên ghế lái, nổ máy, rồi nói:

“Tôi không động gì vào violin của cậu đâu, đừng lo.”

“……Chỉ vậy thôi sao? Cứ thế này mà đi được sao?”

Đi như vậy được không? Ngồi vào xe anh ta và rời khỏi đồn cảnh sát như vậy có ổn không? Trước đó, chính Hyun Woojin đã nói rằng những gì cậu làm là mưu sát. Dù nhắm trượt mắt nhưng cậu vẫn khiến một người bị thương nặng. Cậu đã nghĩ rằng mình sẽ phải quay lại phòng tạm giam. Nhưng thay vào đó, cậu lại đang ngồi trong xe anh ta.

“Lỗi cả hai bên, phía này được kết luận là tự vệ chính đáng. Vì bên kia cứ khăng khăng không chịu thỏa thuận nên mất chút thời gian.”

Hắn đạp ga. Chiếc xe lướt êm khỏi bãi đỗ xe của đồn cảnh sát, hòa vào dòng xe khác trên đường.

“Chuyện đó có thể sao?”

“Không thể chứ. Nhưng vì là tôi nên mới có thể.”

“……”

“Không cần lo. Chừng nào tôi còn sống, gã đó sẽ không dám mon men đến gần cậu nữa đâu.”

Có lẽ anh ta nghĩ sự im lặng của Haewon là do nỗi sợ hãi vì suýt bị cưỡng hiếp, nên mới nói thêm như vậy. Giọng điệu của anh ta đầy thuyết phục. Không rõ người này đã làm gì, nhưng vì là lời của Hyun Woojin nên Haewon tin là thật.

Với chất giọng thuyết phục ấy, Haewon chợt nhớ lại những lời lẽ anh ta đã thốt ra trước đó. Hyun Woojin đã xúc phạm cậu mà chẳng chút do dự. Chắc hẳn anh ta cũng từng làm vậy với Taeshin. Vì thế nên anh ta mới nghĩ rằng mình có quyền đối xử với Haewon theo cách tương tự.

Cậu đã bị xếp vào cùng một loại với Taeshin—một kẻ mà Hyun Woojin có thể tùy tiện đối xử. Gọi anh ta đến giúp trong tình huống này quả là sai lầm. Cũng như cậu biết rõ những bí mật ẩn giấu của người này, giờ đây anh ta cũng đã nắm được một phần bí mật của Haewon.

“Cậu nói nhà ở đâu nhỉ?”

“……”

Vì đã gây chuyện với Lee Jinyoung, Haewon lại mất đi chỗ để quay về. Đáng lẽ cậu nên nhận lấy chiếc đồng hồ đó. Lẽ ra nên làm theo lời của Hyun Woojin, chỉ cần mở rộng chân ra là được. Như thế hắn sẽ vui vẻ, còn cậu thì vẫn có chỗ để ở.

“Lúc nãy, gã kia nói một câu rất kỳ lạ.”

Nghe vậy Haewon quay sang nhìn đang lái xe. Một tay anh ta cầm vô lăng, tay còn lại tựa vào cửa sổ xe, những ngón tay miết nhẹ lên trán và mái tóc mình. Dù mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng rồi anh ta cũng liếc sang Haewon.

“Tên đó nói cậu chỉ đùa giỡn với gã.”

“……”

“Gã bảo vì tưởng cậu là sinh viên bỏ nhà đi nên mới cho ở nhờ. Vậy mà ngay cả một lần cũng không cho, lại còn tỏ vẻ cao giá ghê gớm.”

“……”

“Cậu là bạn của Taeshin, chẳng phải hai mươi chín rồi sao?”

“Tôi hai mươi tám. Taeshin hơn tôi một khóa, nhưng tôi cứ gọi vậy thôi.”

“Hai mươi tám hay hai mươi chín thì có gì khác biệt. Sắp ba mươi đến nơi rồi mà còn nhận mình là sinh viên à? Cậu nghĩ mình trẻ trung lắm chắc?”

Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Haewon như thể đang đo lường gì đó, rồi lại quay về phía trước.

“Cũng đúng là trông trẻ thật.”

Hắn lẩm bẩm một câu với chính mình nhưng trọng tâm câu hỏi lại đi lệch hướng.

“Không còn chỗ nào để đi à?”

“Không phải.”

“Thế sao lại ở nhà thằng đó? Cậu muốn đùa giỡn với ai à?”

“Vì tôi không có nơi nào để đi, nên mới ở đó.”

“Nhưng lúc nãy cậu bảo là có mà.”

“Tôi có chỗ để đi. Chỉ là tôi không muốn đến đó thôi.”

“Nếu có chỗ khác thì sao phải ở lại đó? Không biết những kẻ không tính toán hậu quả mới là nguy hiểm nhất à?”

Haewon muốn hỏi lại: “Thế còn anh? Vì tính toán quá mức nên vị hôn thê của anh đã chết, vậy mà giờ anh lại đóng vai con rể trong nhà đó à?” Nhưng cậu không hỏi. Vì đó không phải chuyện của cậu, cũng như chuyện này chẳng liên quan gì đến anh ta.

Có lẽ anh ta xem Haewon như một kẻ có thể tùy tiện đối xử vì là bạn của Taeshin. Hoặc cũng có thể vì đã biết chuyện cậu suýt bị đàn ông cưỡng hiếp nên mới nói năng tùy tiện như vậy. Cách anh ta dùng từ khi nói với Haewon cứ như thể đang thử thăm dò, liên tục dao động trên ranh giới của sự xúc phạm. Điều đó khiến cậu khó chịu vô cùng.

“Tôi không có ai để liên lạc. Dù sao cũng cảm ơn vì đã giúp đỡ.”

Haewon lịch sự bảo anh ta đừng vượt quá giới hạn. Sau đó cậu đọc địa chỉ của căn hộ, nơi có thể đã được sang tên cho đứa em cùng cha khác mẹ sáu tuổi của mình. Chiếc xe của anh ta rẽ trái tại ngã tư.

“Nhờ vả một người mới gặp vài lần mà chẳng báo trước thế này có hơi đường đột quá không? Ít nhất cũng phải liên lạc trước một chút chứ.”

“Đột nhiên nhớ ra danh thiếp hôm đó anh đưa.”

“Tôi đưa danh thiếp cũng lâu rồi. Mà đến tận trong trại tạm giam mới nhớ ra à?”

“Nhận danh thiếp của công tố viên thì hôm sau phải rối rít gọi điện cảm tạ sao? Giống như Taeshin?”

“……”

Haewon biết mối quan hệ giữa Taeshin và anh ta. Dù không muốn nghe nhưng Taeshin cứ thao thao bất tuyệt nên nó đã vô thức vào đầu cậu từ lúc nào. Hyun Woojin bỗng nhiên im lặng như thể bị tấn công bất ngờ rồi chỉ lặng lẽ lái xe. Đó là điều Haewon muốn—khiến anh ta câm miệng. Cậu chăm chú nhìn về phía trước.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 24"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

3 Tháng 4, 2026
Chương 77 Chương 76
Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

1 Tháng 4, 2026
Chương 123 Chương 122
Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

2 Tháng 4, 2026
Chương 359 Chương 358
Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

kiss me if you can novel
Kiss Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
24 Tháng 7, 2025
Lunacy Novel
Lunacy Novel (Hoàn Thành)
10 Tháng 8, 2025
Alpha-Trauma
Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)
13 Tháng 12, 2024
Eighteen’s Bed Novel
Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)
4 Tháng 7, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team