Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Sign in Sign up
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Sign in Sign up
Trước
Tiếp

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành) - Chương 31

  1. Home
  2. Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 31
Trước
Tiếp

Khuôn mặt Hyun Woojin hoàn toàn vô cảm, nhưng chính sự hoàn hảo ấy lại khiến Haewon cảm nhận được một thứ gì đó. Không phải là anh đang cố kiềm chế cơn giận vì bị đuổi đi liên tục, mà dường như đang đè nén một thứ khác. Nhưng cậu không thể biết đó là gì.

Haewon ngẩng đầu nhìn kẻ đã tiến lại gần lúc nào không hay.

“Anh không nghe thấy tôi bảo ra ngoài à?”

“Là một nghệ sĩ violin, vậy mà có người nhìn mình chơi đàn thôi mà đã nổi giận thế này à?”

“Tôi không chơi đàn trước mặt những người như anh.”

“Những người như tôi?”

Anh ta nheo mắt, hứng thú nhướn mày trước cụm từ mơ hồ ấy.

“Những người như tôi là ai mà cậu không chơi đàn trước mặt họ?”

“Ra ngoài.”

“Ai đó đã từng xem cậu biểu diễn mà bị kích động sao?”

“……”

“Cậu nói cứ như thể đã thấy biểu cảm, tâm trạng của tôi ở đâu đó rồi ấy. Chắc là có nhiều người ‘giống tôi’ lắm nhỉ?”

Đôi mắt sắc bén chĩa thẳng vào cậu khiến Haewon nổi da gà. Cậu quát lên với anh.

“Anh không nghe thấy tôi bảo ra ngoài à?”

“Tôi lớn hơn cậu sáu tuổi đấy. Sống nhiều hơn cậu tận sáu năm. Không biết chuyện đó nhỉ?”

“Tôi việc quái gì phải quan tâm mấy thứ vớ vẩn đó? Biến đi…!”

Haewon ngoảnh mặt đi, tránh ánh mắt anh, rồi vội vàng xếp violin cùng cung đàn vào hộp đựng. Hyun Woojin đứng yên, lặng lẽ nhìn cậu đang luống cuống như thể vừa gặp phải tai họa.

“Nếu không muốn tôi báo cảnh sát vì tội xâm nhập trái phép thì cút đi.”

Haewon ngẩng đầu nhìn anh ta với ánh mắt đầy cảnh giác. Ngón tay anh cọ nhẹ lên trán cậu như thể cảm thấy tình huống này thật khó xử. Cả hai đều biết rõ rằng dù có gọi cho ai đi nữa, cậu cũng không thể đuổi anh ta đi vào lúc này.

“Quan điểm của một người chuyên môn thì sao? Nhìn ai đó chơi violin mà kích động thì có bình thường không?”

“Không bình thường.”

“Tai thì không nghe thấy gì cả, nhưng chỗ khác thì lại rung lên. Chắc tại tôi không biết gì về âm nhạc.”

“Mắt Phật thì chỉ thấy Phật, mắt lợn thì chỉ thấy lợn. Chỉ những kẻ có suy nghĩ như vậy mới nhìn theo cách đó thôi. Người bình thường thì không như thế.”

“Xem ra cậu gặp nhiều kẻ không bình thường lắm nhỉ? Phải gặp bao nhiêu người rồi mới ghét đến mức một nghệ sĩ violin như cậu lại phản ứng dữ dội chỉ vì có người lén nhìn mình chơi đàn?”

“Cuối cùng thì cái gì trong mắt cũng chỉ thấy cái đó thôi.”

“Cứ cho là thế đi.”

“…….”

“Nhưng sao khi nghe cậu chơi, tôi lại thấy khó thở thế này?”

Như để chứng minh điều đó, anh ta kéo lỏng nút cà vạt, nới rộng cổ áo để dễ thở hơn.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì hết, ra ngoài đi!”

“Thêm chút nữa thì thành quấy rối mất, vậy nên tôi sẽ dừng lại đây.”

Như đã thấy trêu chọc cậu đủ rồi, người đàn ông đứng đầy đe dọa ban nãy giờ lại chậm rãi bước đi nơi khác. Hyun Woojin lật xem bản nhạc của Haewon. Anh lang thang trong căn hộ, rồi tiến đến cửa sổ phòng khách, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn từ tầng cao.

Haewon dọn dẹp violin, cất giá để bản nhạc. Cậu khoác thêm một chiếc hoodie dày bên ngoài bộ đồ ngủ. Khi đang định thu dọn nốt những thứ cần thiết như ví, điện thoại và áo khoác, ánh mắt cậu dừng lại ở người đàn ông đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Cũng giống như khi rời khỏi căn hộ để tránh làm phiền Kim Jaemin đang ngủ trên giường, giờ đây cậu lại đang tìm cách trốn khỏi Hyun Woojin. Nhưng đây là nhà của cậu. Ít nhất thì chính cậu không cần phải ra ngoài.

Cậu nhìn anh ta, hỏi:

“Anh vào đây bằng cách nào?”

“Nhập mật mã cửa mà vào thôi.”

Anh đáp nhẹ như không, ánh mắt vẫn hướng về phía tòa nhà nơi mình làm việc. Đứng ở đây không thể nào nhìn thấy được, vậy mà anh ta cứ nhìn chằm chằm vào đó như thể có thể thấy rõ mọi thứ.

Haewon cau mày nhìn anh, còn anh ta chỉ chậm rãi cọ ngón tay lên thái dương mình, nhưng vẫn không chịu rời mắt khỏi tầm nhìn.

“Cậu chơi violin từ khi nào?”

“Không liên quan đến anh.”

Vào nhà người khác mà còn tựa cửa sổ nhìn ra ngoài rồi đột nhiên đặt một câu hỏi kỳ quặc như vậy. Haewon phớt lờ bầu không khí kỳ lạ đang bao trùm, lạnh lùng đáp lại.

“Tôi không rành về âm nhạc, nhưng nếu có ai đó định bẻ gãy ngón tay cậu, tôi sẽ đâm hắn bằng dao.”

Cậu nhớ lại nụ cười chế nhạo của anh khi nghe kể rằng mình đã đâm vào mắt kẻ đó vì hắn định bẻ ngón tay cậu. Bây giờ, cuối cùng anh ta cũng tin lời cậu nói. Điều đó có nghĩa là trước đây anh không tin. Chắc hẳn anh đã tin vào lời khai của Lee Jinyoung rằng hắn chỉ định cướp tiền và bỏ trốn với chiếc đồng hồ. Anh cũng không hiểu được khi cậu nói mình muốn rời khỏi căn nhà đó vì không thể tập luyện trong điều kiện như vậy. Nhưng nhìn thái độ của anh lúc này, có vẻ như đang cảm thấy chút áy náy vì trước đây đã không tin cậu.

“Tôi đã gọi cho cậu, nhưng cậu không nghe máy.”

“Không nghe máy thì anh tự mở cửa vào à?”

“Tôi định đi vì nghĩ cậu đang ngủ, nhưng lại nghe thấy tiếng động bên trong. Tôi tưởng Lee Jinyoung lại đến quấy rối nên chỉ định vào giúp thôi.”

Cậu chỉ đang chơi violin. Hơn nữa phòng đã được cách âm, nên chẳng có tiếng động khả nghi nào lọt ra ngoài được. Tranh cãi với anh lúc này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Hiểu rồi, vậy nên đi đi.”

Cơn hoảng hốt vì sự xuất hiện đột ngột của người này đã dần lắng xuống. Khi người đàn ông vẫn đang quan sát bên ngoài cuối cùng cũng quay lại nhìn cậu. Đôi mắt anh mang theo hơi nóng, một thứ nhiệt độ không tan biến dù có nhìn ra đường phố lạnh lẽo giữa mùa đông bao lâu đi chăng nữa.

Cậu không muốn khiêu khích anh. Cảm giác như chỉ cần chạm nhẹ vào, thứ gì đó sẽ phát nổ. Haewon nhìn chằm chằm vào anh với một tâm trạng đầy lo lắng như vậy,.

“Cậu ghét tôi sao?”

“…….”

“Cậu ghét tôi vì tôi là tôi, hay vì tôi là người mà bạn cậu từng thầm yêu?”

Đó là một câu hỏi sắc bén.

Cậu ghét anh vì anh là Hyun Woojin, hay vì anh là người mà Lee Taeshin đã yêu đơn phương? Hay là bởi vì anh là một con người đáng ghét mà cậu nhất định phải ghét? Cậu không biết. Đó là cảm xúc của chính mình, là trái tim của chính mình, nhưng cậu lại không rõ ràng.

“Tôi ghét cách anh hành động như thế này.”

Dường như chẳng buồn để tâm đến câu trả lời, anh cứ thế nhìn cậu đăm đăm, như đang nghĩ đến điều gì đó khác. Rồi bất chợt, Hyun Woojin di chuyển.

Anh tiến đến Haewon không chút chần chừ khiến cậu giật bắn người, không kịp né tránh, cũng chẳng có nơi nào để trốn.

Bàn tay anh với những ngón tay mà cậu từng nghĩ là ấm áp, bỗng siết chặt lấy gáy cậu, kéo mạnh. Phần thân trên của cậu bị giật về phía trước.

Hyun Woojin là người ấy. Người mà Lee Taeshin từng yêu đơn phương.

Hyun Woojin giữ chặt cằm cậu, không cho cậu quay đi, đẩy mạnh cậu vào tường. Lưng cậu va vào tường nhưng chưa kịp cảm nhận cơn đau âm ỉ, đôi môi nóng bỏng của anh đã đè xuống môi cậu.

Sức mạnh áp đảo.

Lưỡi anh mạnh bạo xâm nhập. Tiếng thở dốc rối loạn. Haewon chống hai tay vào vai anh, nhưng vai anh cứng như gạch. Bàn tay đang đè chặt cổ tay cậu giờ đây siết mạnh hơn, ép chúng lên tường.

“Ưm…!”

Đôi môi cậu nóng rực, cảm giác như đang nuốt phải lửa. Chiếc lưỡi ướt át quét sâu vào bên trong, không chút chần chừ. Haewon giãy dụa kịch liệt, lắc đầu phản kháng nhưng không thể đẩy người ra.

Bị cậu chống trả quá mạnh, anh tạm thời rời môi cậu, hơi thở nóng rực phả lên gương mặt cậu. Nhưng khi cậu hoảng hốt né đi, anh lại lao đến lần nữa.

“Ư… Haa…!”

Tiếng phản kháng lọt vào tai Hyun Woojin. Anh nghiêng đầu, khóa môi cậu ở một góc sắc bén hơn, tấn công từ dưới lên bằng cách quấn lấy cậu, không để cậu trốn thoát.

Haewon dùng tay còn tự do đẩy mạnh vai nhưng chiếc lưỡi ẩm ướt len lỏi sâu hơn, cuốn lấy, hút mạnh.

Cuối cùng, Hyun Woojin thả lỏng cổ tay cậu.

Có lẽ giờ anh mới nhận ra rằng đó là đôi tay thuần khiết của một nghệ sĩ violin—một đôi tay không thể bị tổn thương, chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có thể khiến đối phương phản kháng quyết liệt.

Nhưng ngay cả khi được giải thoát, cậu vẫn không thể chống cự lại anh. Cậu đã dùng cả hai tay để đẩy, để đấm, nhưng tất cả đều vô dụng.

Không thể thở nổi.

Đầu óc cậu quay cuồng, sức lực trong những cú đánh cũng dần yếu đi. Nhịp điệu phản kháng chậm lại, nhưng cậu vẫn không ngừng đẩy người ra.

“Ư… Ưm…”

Một âm thanh kỳ lạ bật ra như thể cậu đang cầu xin dừng lại. Một thanh âm chưa từng phát ra trước đây lại càng kích thích hơi thở của Hyun Woojin, khiến nó trở nên hỗn loạn hơn.

Đôi môi mềm mại của cậu bị nghiền nát, bị hút cạn. Khoảnh khắc đó, môi của Haewon không còn là của cậu nữa, mà là của Hyun Woojin.

Như một ngọn lửa đang cháy rực, anh nuốt chửng tất cả. Lưỡi anh liếm dọc theo phần thịt mềm mại bên trong, quấn lấy lưỡi cậu, hút cạn mọi hơi thở.

Chất lỏng tràn đầy miệng khiến cậu vô thức nuốt xuống, lồng ngực phập phồng như thể sắp vỡ tung.

Cậu đẩy anh ra. Dồn hết sức lực đẩy vào đôi vai rắn chắc đó. Anh hơi rời đi, nhưng rồi lại nhanh chóng cúi xuống như một con thú săn mồi tóm lấy con mồi.

Hyun Woojin định làm cậu nghẹt thở đến ngất đi.

“Ư…!”

Lần này là một nụ hôn sâu và sắc bén hơn. Một nụ hôn mãnh liệt đến mức khó tin rằng môi và khoang miệng có thể bị hút lấy như vậy. Không thể nín thở lâu hơn được nữa. Đầu óc dần trở nên mơ hồ. Cử động của cơ thể ấm áp ấy càng lúc càng gấp gáp và thô bạo, như thể đang muốn nuốt chửng cả hơi thở và gốc lưỡi của cậu. Máu trong người dồn hết lên mặt, nóng bừng bừng.

Bàn tay đang nắm chặt lấy má cậu bắt đầu di chuyển. Những ngón tay lần theo đường viền cổ, rồi chậm rãi lướt xuống lưng cậu. Cơ thể Haewon khẽ run lên.

Mỗi lần bàn tay anh cử động, một cơn rùng mình lại chạy dọc sống lưng cậu. Bàn tay còn lại cũng đuổi theo. Cả hai bàn tay lần theo cột sống rồi dừng lại, bất ngờ bóp chặt hông cậu. Đó là một động chạm lộ liễu, trần trụi, không có chút gì gọi là rụt rè hay đứng đắn. Bàn tay của một kẻ không ưa sự ngây thơ.

Trong khi đẩy lưỡi vào miệng cậu và ngang nhiên chiếm đoạt, anh còn tham lam nuốt cả nước bọt của cậu. Yết hầu của anh khẽ giật giật. Sau đó, anh dịu lại, lười biếng mút lấy đôi môi dưới của Haewon. Cậu nhắm mắt lại, cắn nhẹ môi anh. Hai bờ môi ướt át chà xát vào nhau, rồi dần tách ra.

“Haa.”

Hơi thở của anh ta vang lên rõ ràng khi môi hai người rời nhau. Cứ tưởng thế là đã kết thúc, nhưng chẳng cho cậu lấy một giây nghỉ ngơi, anh lại cúi xuống lần nữa.

“Ưm… ư……”

Những ngón tay trên eo cậu bỗng siết chặt, bóp lấy từng thớ thịt rồi lại buông ra. Khi lực siết dịu đi, một tiếng rên khe khẽ thoát ra. Rồi ngay khi anh mạnh tay hơn, một hơi thở nghẹn ngào bật lên đầy đau đớn. Cậu muốn cầu xin dừng lại, muốn nài nỉ với chiếc lưỡi nóng bỏng kia. Nhiệt độ nóng đến mức dường như đang làm tan chảy cả não bộ.

Cậu đã từng hôn rất nhiều người, đã có không biết bao nhiêu nụ hôn. Nhưng giờ đây, tất cả ký ức về những nụ hôn đó đều bị xóa sạch bởi nụ hôn này. Khi chiếc lưỡi kia chuyển động, tất cả hòa quyện vào nhau, ẩm ướt và trơn trượt. Đầu lưỡi nhạy cảm quấn lấy nhau, cọ sát, liếm láp.

Bạn của bạn thì không thể thân mật đến mức này.

Haewon nhận thức rất ít về Hyun Woojin. Thứ duy nhất cậu biết rõ nhất về anh là… anh ta chính là người mà Taeshin đã từng yêu.

Taeshin không chết vì người đàn ông này. Cậu ta đã tự mình đưa ra quyết định chấm dứt cuộc sống vì một lý do khác. Hyun Woojin không liên quan gì đến chuyện đó cả.

Cậu muốn tin như vậy.

Nhưng vì cảm giác tội lỗi dơ bẩn này, dù cho đầu óc đang dần lịm đi, cậu vẫn không thể để bản thân hoàn toàn đầu hàng trước chiếc lưỡi của anh.

Mãi một lúc sau, bờ môi ướt át mới rời khỏi cậu.

“Haa, haa, haa……”

Lồng ngực hai người phập phồng, gấp gáp hút lấy không khí. Làn da cọ vào nhau, nóng rẫy. Hai bàn tay đang bấu chặt lấy vai hắn run rẩy dữ dội. Haewon cố gắng kìm nén hơi thở, nhưng nước mắt đã dâng lên, long lanh trong mắt cậu.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 31"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

2 Tháng 4, 2026
Chương 76 Chương 75
Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

1 Tháng 4, 2026
Chương 123 Chương 122
Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

2 Tháng 4, 2026
Chương 359 Chương 358
Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

desire me if you can novel
Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
3 Tháng 1, 2026
Alpha-Trauma
Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)
13 Tháng 12, 2024
Deflower Me If You Can Novel
Deflower Me If You Can Novel
2 Tháng 4, 2026
Diamond Dust Novel
Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành
14 Tháng 12, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team