Kiss Me If You Can Novel (Hoàn Thành) - Chương 38.2
Chase hơi thất vọng, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Pete, hắn cố gắng kiềm chế cảm xúc.
“Vậy con thích ai?”
Chase cố cười hỏi tiếp. Pete suy nghĩ một chút rồi bật cười.
“Con thích Glacier Man!”
“……”
Chase thở dài, nhận ra rằng trẻ con luôn thích nhân vật chính.
“Ahh.”
Chase thở dài và tự hỏi tại sao mình lại dễ dàng nhận lời tham gia vai Dr. Flame.
“Cái gì vậy?”
Pete bỗng dưng hét lên, mắt mở to và chạy về phía gì đó. Chase đứng sững ra, rồi nhanh chóng đuổi theo.
Pete đã thấy một biển quảng cáo lớn, liên quan đến nhân vật tàu hỏa mà cậu nhóc thích.
“Daddy, Daddy.”
Pete cất tiếng gọi và nhìn quanh đầy lo lắng. Trông cậu bé rất mong Josh sẽ đến và dẫn cậu đến thiên đường này.
Chase mặc dù cũng có vé vào, nhưng không thể ôm cậu bé ngay lập tức, thay vào đó hắn lên tiếng.
“Chúng ta đi nhé? Để gọi Josh đến đây.”
“Có được không?”
Pete hỏi, mặt đầy hào hứng. Chase gật đầu và Pete nhanh chóng chìa tay ra.
Chase do dự một chút rồi hiểu ra ý nghĩa của cử chỉ đó, cậu bé đang đòi nắm tay hắn. Chase nhẹ nhàng nắm lấy tay Pete, cảm thấy trái tim mình nghẹn lại.
Họ chậm rãi bước đi, và mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp cho đến khi… một tiếng chó sủa vang lên.
Chase đứng sững lại, và Pete hét lên.
“Ôi, Jason kìa!”
Cậu nhóc kêu lên vui mừng.
“Nhìn này, Jason! Trông giống hệt Jason!”
Pete phấn khích lắc con chó bông trong tay, vui vẻ trò chuyện, nhưng tai Chase không nghe thấy một từ nào. Mãi cho đến khi Pete buông tay và chạy đi, Chase vẫn chưa thể lấy lại tinh thần. Đội trưởng đội bảo vệ nhận thấy điều gì đó không ổn với hắn và vội vàng chạy lại.
“Miller, anh ổn chứ? Trông anh có vẻ không khỏe.”
“…….”
“Miller, tỉnh lại đi!”
Đội trưởng lay nhẹ vai và hét lớn. Chase giật mình, mắt chớp liên hồi nhưng vẫn cần thêm một chút thời gian để nhận thức được thực tại. Các vệ sĩ nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm trọng. Các trò chơi của công viên dần dần xuất hiện trong tầm mắt hắn, và Chase bắt đầu nhớ ra lý do tại sao mình lại ở đây.
Pete.
Đến lúc nhận ra, Chase vội vàng nhìn xuống và nhận ra tay mình đã trống không, khuôn mặt lập tức tái mét.
“Pete đâu?”
Nghe thấy câu hỏi đó, đội trưởng liền quay quanh. Các vệ sĩ vẫn đang chú ý đến Chase, lúc này đều hoảng hốt nhìn xung quanh, nhưng Pete đã biến mất khỏi tầm mắt từ lâu. Lần này, đầu óc Chase trống rỗng vì một lý do khác.
“Đi tìm ngay đi…!”
Hắn hét lên khiến các vệ sĩ vội vã tản ra tìm kiếm.
“Trước tiên, anh vào nghỉ chút đi, Miller, sắp ngã quỵ rồi…”
Đội trưởng lo lắng nói, nhưng Chase không thèm nghe mà vội vàng chạy đi tìm Pete.
Không thể nào.
Hắn rơi vào hoảng loạn và suy nghĩ. Chỉ vài phút, không, chỉ vài giây thôi? Đúng là chỉ trong khoảnh khắc ấy mà sao có thể biến mất như thế? Lại có thể có bao nhiêu người mà không ai nhìn thấy đứa trẻ? Sao lại có thể như thế? Sao lại không để ý đến Pete?
Không bảo vệ Pete, chỉ nhìn vào hắn thôi.
Chase cố gắng kiềm chế lại, muốn hét lên, muốn gào thét, nhưng hắn chỉ có thể gắng sức tìm Pete trước. Khoảng cách mà đứa trẻ có thể đi được thì có hạn thôi mà. Cần phải nghĩ, phải nghĩ…
Jason.
Bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu Chase. Con chó bông mà Pete hay mang theo, cậu nhóc đã nói rằng nhìn thấy con chó giống như vậy.
Tiếng chó sủa lại vang lên. Chase đang cứng người, cố gắng kìm lại hơi thở gấp gáp và hỏi.
“…Có phải gần đây có trại nuôi chó không?”
Hộc hộc.
Chase thở hổn hển, vai rung lên, tiếng gọi tìm Pete vang lên khắp nơi. Cậu bé đã đi đâu mất rồi, chẳng còn bóng dáng đâu nữa.
Cũng phải vì cậu bé quá nhỏ.
Chase cố gắng nhớ lại trong đầu, suy nghĩ một lúc. Dù đã nghĩ ra trại nuôi chó, nhưng hàng rào cao kia đã bị khóa, không thể vào trong được. Pete chắc cũng ở trong tình trạng giống vậy.
Tiếng chó sủa vẫn liên tục vọng lại, nhưng Chase chẳng thể lại gần đó. Những báo cáo từ vệ sĩ là tất cả những gì hắn nghe được. Chase tránh xa khu vực đó, tiếp tục gọi Pete nhưng không có kết quả.
Joshua.
Trong đầu Chase, khuôn mặt của Joshua và Pete cứ lặp đi lặp lại. Cảm giác ghê tởm bản thân dâng lên, nhưng lúc này không phải lúc để tự trách. Hắn lại đứng dậy, bắt đầu nhìn xung quanh.
Làm sao mà không tìm thấy cậu nhóc được?
Chase không thể tin được. Trong khi cuống cuồng tìm kiếm đứa trẻ, hắn bỗng nhận ra mình đã đi xa, rời khỏi đội vệ sĩ và đến gần trại nuôi chó. Vị trí này khác với chỗ mà vệ sĩ đã kiểm tra. Chase bước lên dốc thấp và bỗng nhìn thấy hàng rào dài kéo dài mãi và trại rộng bên kia nên dừng lại ngạc nhiên.
Nếu nó lớn như vậy thì chỉ nhìn qua thôi sẽ không thể kiểm tra hết được. Hắn lẽ ra phải ra lệnh cho người quản lý mở cửa và tìm kiếm, nhưng vì sợ tiếng chó mà tránh xa. Chase nhăn mặt.
Mình thật hèn nhát.
Lại có tiếng chó sủa vang lên từ đâu đó. Chase giật mình, đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích. Hắn hít thở sâu và đếm trong đầu.
Không sao đâu, có hàng rào, mình an toàn, không có gì phải lo cả.
Mặc dù cứ tự nhủ như vậy, nhưng nhịp tim của hắn không hề giảm. Những ký ức về ngày hôm đó ùa lại về.
Grayson cười rạng rỡ, tiếng lá cây yên bình, hình ảnh hắn dính chặt vào tường và hét lên cầu xin giúp đỡ, mùi pheromone ngọt ngào liên tục làm rối loạn đầu óc, cuối cùng là hình ảnh chiếc răng nhọn của chó Rottweiler và mùi cơ thể nồng nặc của nó tràn về, rồi hắn đột nhiên nhìn thấy hình ảnh của đứa trẻ mà mình đang tìm kiếm.
***
“Pete mất tích rồi à? Cái gì cơ?”
Josh vội vàng chạy đến, khuôn mặt tái mét khi hỏi.
“Xin lỗi, vì tình trạng của ngài Miller không ổn, lúc mọi người nhìn sang thì cậu nhóc đột nhiên cậu ấy biến mất… Chúng tôi đang tìm kiếm, sẽ sớm tìm thấy thôi.”
“Chase không ổn à, không, nghĩa là Pete vẫn chưa tìm thấy sao? Khoan đã.”
Josh hoảng loạn, không thể nghĩ thông suốt. Anh vội vã nhìn xung quanh, nhưng chỉ thấy vệ sĩ.
“…Chase đâu rồi?”
Đội trưởng dừng lại trước câu hỏi của Josh. Anh ta quay đầu, nhưng cảnh vật xung quanh cũng không khác những gì Josh nhìn thấy. Cuối cùng đội trưởng hối hả ra lệnh.
“Đội 1 và 2 tìm Miller! Đội 3 và 4 tìm đứa trẻ!”
Josh cố gắng không gục xuống, cắn răng kiềm chế, phải giữ bình tĩnh, lúc này không phải lúc để rối loạn. Anh nhanh chóng lắc đầu và lấy lại bình tĩnh, quyết định tìm kiếm. Dù không biết hai người đã đi đâu, nhưng anh không thể chỉ ngồi yên.
Anh bắt đầu gọi tên Pete và Chase rồi tìm kiếm khắp nơi.
***
Chase đứng sững, mặt tái đi khi nhìn thấy đứa trẻ.
Làm sao cậu nhóc vào được đó?
Trong đầu Chase trống rỗng, cố gắng nhớ lại. Đúng vậy, cậu bé nhỏ như vậy, chắc chắn có thể chui qua khe giữa các hàng rào. Thật ngu ngốc khi không kiểm tra vì nghĩ cửa đã khóa.
Đó là một suy luận hợp lý, nhưng giờ không phải lúc để phân tích, hắn phải nghĩ cách cứu Pete.
Phía bên ngoài hàng rào, cây cối mọc um tùm, Chase nghe nói đây là trại nuôi chó, nhưng có vẻ không phải nơi để khách tham quan hoặc trông coi chó. Bằng chứng là cỏ dại mọc đầy và chẳng có dấu hiệu ai đi qua, giống như một khu vực bị bỏ hoang.
Pete đang treo lơ lửng trên mặt hồ lớn, bao quanh là cỏ dại. Cậu bé nắm lấy những cây cỏ dài, dựa vào chỗ đất dốc, nhưng tình trạng đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhìn thấy đứa trẻ run rẩy, mặt tái nhợt, Chase không còn thời gian để chần chừ nữa.
Chase không có cơ hội để gọi ai, vội vàng tiến lại gần hàng rào, nhưng tiếng chó lại sủa vang lên. Bàn tay đang nắm chặt hàng rào run rẩy, hắn muốn bỏ chạy, nhưng nếu làm vậy, Pete sẽ…
Hình ảnh đứa trẻ chìm vào nước hiện lên trong đầu. Chase vội vàng lắc đầu, mừng vì Pete vẫn chưa rơi vào nước rồi cắn môi hét lớn.
“Pete!”
Đứa trẻ ngừng khóc, ngẩng đầu lên, mắt mở lớn khi nhìn thấy Chase.
“Á?”
Cậu bé đứng ngây người một lúc, rồi đột nhiên mất thăng bằng và nghiêng người như sắp ngã vào hồ, làm Chase lập tức quên hết mọi nỗi sợ hãi.
“Pete!”
Chase điên cuồng lắc hàng rào, nhưng nó chỉ lắc lư mà không có chút kẽ hở nào. Pete lại khóc, thể lực cậu bé sắp cạn kiệt. Hình ảnh mơ hồ hiện lên khiến Chase vội vàng lấy lại bình tĩnh.
Đúng lúc đó, hắn phát hiện một khe hở đủ để chui qua. Chase không chút do dự cúi người xuống.
“…Hức.”
Hàng rào sắc nhọn cứa vào vai đau nhói nhưng Chase không để ý, tiếp tục bò qua. Bụi đất bay lên, phủ kín mặt và mũi, khiến hắn phải nín thở. Chase cảm thấy mắt mờ dần, nhưng vẫn cố giữ nguyên biểu cảm bởi đứa trẻ vẫn đang khóc.
Sau khi bước qua đầy bùn đất, cuối cùng hắn cũng qua được khe hở, mặt mày lúc này phủ đầy bùn, miệng đầy cát, lưỡi cảm thấy thô ráp. Hắn muốn nhổ ra nhưng không thể. Chase hít thở gấp gáp, rồi đứng dậy, không thể trì hoãn thêm, phải lao về phía Pete.
“Pete!”
Chase hét lên, và Pete càng khóc to hơn. Hắn sắp ôm được đứa trẻ rồi. Mọi suy nghĩ trong đầu hắn lúc này chỉ có việc cứu Pete.
Bỗng từ gần đó có tiếng chó gầm gừ vang lên khiến Chase không kìm được dừng lại. Một con chó lớn đang nhìn chằm chằm vào hắn, miệng lộ rõ những chiếc răng nhọn. Chase đứng cứng đờ, toàn thân không nhúc nhích.
Jason.
Vào lúc đó, Chase mới hiểu ý nghĩa trong những lời Pete đã nói. Con chó giống với con gấu hông mà Pete mang theo. Có lẽ, con chó mà hắn liên tục nghe thấy tiếng sủa chính là con này. Tuy nhiên, nó khác gấu bông ở chỗ, đây là một con chó trưởng thành hoàn toàn.
Lưng Chase lạnh toát, một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng. Pete đang ở giữa con chó và Chase. Nếu Chase cố gắng cứu Pete, con chó sẽ lập tức lao vào hắn, có thể mục tiêu của nó là Pete. Cậu bé yếu và nhỏ bé hơn Chase, vì vậy thật dễ hiểu khi trở thành mục tiêu. Bằng chứng là con chó vừa cảnh giác với Chase, vừa không bỏ qua sự chú ý đối với Pete.
Chỉ cần một chút nữa thôi, nếu hắn có đủ dũng cảm, hắn có thể cứu được Pete. Chỉ cần đôi chân chịu cử động.
Chase cố gắng lắc lư đôi chân run rẩy, nhưng đó chỉ là suy nghĩ trong đầu, hắn không thể tiến thêm bước nào về phía Pete.
Giống như lần trước.
Trong thoáng chốc, Chase bỗng nhớ lại chuyện đã qua. Người đàn ông đã bị thương đầy máu vì mình, tấm lưng vững chãi bảo vệ hắn, khuôn mặt mỉm cười, cơ thể đầy máu.
Joshua.
Hơi thở của Chase trở nên gấp gáp, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nếu Josh mất cậu bé này, anh sẽ như thế nào? Khuôn mặt cười tươi, ánh mắt đầy tình thương nhìn Pete hiện rõ trong tâm trí hắn, cảm giác không thể tưởng tượng nổi nếu người đàn ông mạnh mẽ ấy sụp đổ.
Ngay lúc đó, câu nói của Josh vang lên trong đầu hắn.
“Anh sẽ khóc sao nếu em chết?”
“Ừ. Anh sẽ khóc rất nhiều.”