No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 10
Nội thất căn phòng tựa như một con thuyền buồm kiên cố.
Cảm giác đang lơ lửng trên mặt nước chảy êm ả khiến Yoon Shin không ngừng quan sát Se Heon. Rõ ràng không thể không nhận ra ánh nhìn công khai đến mức ấy, vậy mà anh vẫn điềm nhiên dùng bữa.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Se Heon dùng khăn ăn lau khóe miệng, rồi thẳng thắn đối diện Yoon Shin. Đúng lúc ấy, Yoon Shin đang uống nước liền dè dặt đặt ly xuống.
“Anh có điều gì muốn nói đúng không. Xin mời. Tôi cũng ăn xong rồi.”
“Vậy tôi sẽ hỏi thẳng. Cậu với luật sư Song rốt cuộc là quan hệ thế nào?”
Vì hoàn toàn không đoán nổi dụng ý của câu hỏi nên Yoon Shin đành hỏi lại.
“Tôi không hiểu ý câu hỏi của anh.”
“Trước khi vào làm, cậu đã gặp cô ấy ba lần ở khách sạn. Một lần nộp sơ yếu lý lịch, hai lần phỏng vấn.”
“Đúng là vậy… Nhưng sao anh lại biết?”
Khóe môi Se Heon khẽ nhếch lên một cách khó hiểu. Và như để chứng minh đó không phải là ảo giác, câu hỏi tiếp theo của anh lại mang sắc thái có phần trần trụi, không thích hợp để hỏi vào giờ ăn trưa khi mặt trời đã lên cao.
“Có ngủ với nhau không? Tôi thấy cậu ở phòng khách sạn, phòng Suite của Taesan Hotel.”
Đôi tay Yoon Shin đang vô thức vò nắn chiếc khăn ăn bỗng khựng lại, hai gò má cũng theo đó mà khẽ ửng đỏ.
“Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy….”
Khi ấy, chỉ vì không biết cuộc trò chuyện sẽ đi đến đâu nên họ buộc phải tìm một nơi tránh khỏi tầm mắt người khác và khách sạn là lựa chọn bất đắc dĩ.
Mỗi lần cũng chỉ ngồi lại chừng hơn hai tiếng. Trong những lần ấy luôn có thư ký riêng của chị gái cậu cùng ngồi. Yoon Shin được nghe luật sư Song nói về không khí chung của văn phòng luật, về cách phải làm việc ra sao trong tương lai. Còn cậu thì kể chuyện về chị, về mình, về cha, và cả cách cậu đã làm việc trước đây. Những gì diễn ra ở đó chỉ đơn thuần là trò chuyện.
Có điều, hình ảnh một luật sư đã có gia đình cùng một đàn em độc thân ra vào khách sạn dẫu sao cũng chẳng mấy hay ho. Vì thế phía chị gái cậu đã sớm chặn hết mọi kẽ hở thông tin. Việc Se Heon vẫn moi được tin tức ấy chứng tỏ khả năng thu thập thông tin của anh không thể xem thường.
“Anh hỏi vậy là có ý gì?”
Thấy Yoon Shin không giấu nổi vẻ bàng hoàng, Se Heon gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi thản nhiên đáp.
“Chỉ muốn biết liệu hai người có vướng vào nhau ngoài công việc không. Dù cậu là con trai giáo sư Do, lại còn là mối quan hệ với tập đoàn Suhan, nhưng việc luật sư Song chọn cậu thì có chút kỳ lak. Handam, Taesan, Daeyoung… Tôi là một trong số ít luật sư từng làm việc với gần như tất cả các tập đoàn lớn trong nước, tất nhiên tôi nắm giữ rất nhiều bí mật dự án. Vậy mà bên cạnh tôi lại cài cắm một chỗ dựa thân thích của một doanh nghiệp? Đáng nghi là lẽ đương nhiên.”
“Anh nghĩ là chị tôi và luật sư Song có móc nối với nhau? Rằng tôi chỉ là một mồi nhử, bán thân để moi thông tin cho Suhan?”
“Xác suất thấp thôi, nhưng vẫn có khả năng. Không phải sao?”
“Nếu tôi thật sự ngủ với chị ấy thì sao?”
Âm điệu sắc bén hơn hẳn thường ngày bật ra. Se Heon lặng lẽ nhìn gương mặt có phần kích động của Yoon Shin, rồi chẳng bao lâu sau lại tựa lưng thoải mái vào ghế như thể thấy mất hứng. Không rõ anh đã nhìn thấy gì trên mặt cậu, nhưng điều anh đọc ra chính là sự thật.
“Vậy là chưa từng.”
“Bây giờ tôi đi ngủ với chị ấy thì sao?”
“Cậu định thế à? Vậy thì chẳng khác nào dâng cho tôi bằng chứng để biến nghi ngờ thành sự thật.”
Xét về lý lẽ, việc Se Heon nghi ngờ thì Yoon Shin cũng không thể phản bác. Quả thật đúng như lời anh nói, Se Heon nắm giữ quá nhiều thông tin mật. Đặt mình vào vị trí ấy, có lẽ cậu cũng sẽ nghĩ một lần như vậy.
Nhưng đến cả một người thân quen từ nhỏ đã nâng đỡ mình về mặt tài chính như luật sư Song mà anh cũng không tin, thậm chí ngờ rằng cô phản bội để hại chính anh, điều đó thì Yoon Shin khó lòng chấp nhận nổi.
“Anh định làm gì với chuyện này?”
“Có thể lấy đó làm lý do để sa thải cậu.”
Câu trả lời cộc lốc không hề do dự khiến Yoon Shin cảm thấy tủi thân. Không chỉ vì phải nghe một câu hỏi vô lý nhắm vào đời sống tình dục của mình, mà còn vì cảm giác hụt hẫng khi những lời cay nghiệt như “đã ngủ với ai chưa” hay “đó là cái cớ để đuổi cậu” lại thoát ra từ miệng Se Heon. Có lẽ do ngày ngày cậu lén dõi theo anh, mà trong lòng đã tự ý nuôi dưỡng một cảm giác thân thuộc lệch lạc.
Có lẽ vì thế mà cậu đã bốc đồng hỏi một câu mà lẽ ra không nên hỏi.
“Nếu tôi ngủ với trưởng phòng thì sao? Khi ấy trong hai chúng ta, ai sẽ là người bị đuổi?”
Có vẻ ngay cả kẻ vốn luôn chuẩn bị sẵn sàng trong mọi tình huống như anh cũng không ngờ tới câu hỏi ấy. Se Heon hé miệng định đáp, rồi không nhịn được bật cười.
“Tại sao anh lại cười?”
“Có lẽ cần phải sắp xếp lại khái niệm cho rõ ràng. Rất tiếc, tôi không phải người bị sa thải, mà là người sa thải.”
“Vậy thì cho dù tôi ngủ với ai đi nữa, người bị đuổi cũng chỉ có mình tôi thôi sao.”
“Đúng vậy. Nếu muốn rời khỏi hãng luật, cậu cứ nói bất cứ lúc nào. Tôi sẽ ‘giúp’.”
“Không, tôi sẽ không rời đi và tuyệt đối sẽ không ngủ với luật sư Song hay với Trưởng phòng Kang.”
Yoon Shin không rõ câu trả lời này đã chạm vào dây thần kinh nào của Se Heon, nhưng có một điều chắc chắn là cậu đã chạm vào một điểm nào đó. Trên gương mặt Se Heon thoạt nhìn vẫn bình lặng, nhưng theo bản năng Yoon Shin cảm nhận được bên dưới là sự khó chịu bị kìm nén. Ngoài cách đổi đề tài, cậu thật sự chẳng nghĩ ra được đối sách nào khả dĩ.
“Nghe nói… tuy hai người có chút chênh lệch tuổi tác nhưng là bạn bè rất thân thiết. Luôn đối xử thoải mái, cởi mở với nhau. Và chính luật sư Song Mi Hee đã mời anh về Doguk, nâng đỡ để hãng phát triển như ngày hôm nay. Có phải vậy không?”
May mắn thay, Se Heon đã tiếp lời chủ đề cậu chuyển đổi một cách vụng về này.
“Bạn thân của cậu chắc là không bao giờ phản bội nhau, dù chết đi sống lại, và vẫn sống tốt với nhau nhỉ?”
“Anh đâu cần phải nói cực đoan đến vậy chứ.”
“Tôi không có bạn. Với tôi, chỉ có những cộng sự công việc đủ để tin tưởng vào năng lực, và người đó tình cờ là người quen biết tôi từ lâu thôi. À, mà nay lại mọc thêm một cái mụn thịt nữa.”
Ánh mắt anh nhẹ nhàng liếc về phía Yoon Shin. Cái thái độ ấy thật thanh lịch, ngay cả khi thốt ra những lời đầy hoài nghi, anh vẫn toát lên sự điềm tĩnh đến lạ, khiến khung cảnh gợi lên cảm giác như một thước phim nghệ thuật được dàn dựng công phu.
Yoon Shin im lặng ngây ra như một tay ném bóng vừa bị dính cú home run chói lọi, khẽ xoa cổ họng mình rồi quyết tâm ngẩng đầu nhìn thẳng anh.
“Xin lỗi, nhưng…””
“Đừng xin lỗi.”
“Rốt cuộc anh đã bắt đầu méo mó từ đâu vậy?”
“Muốn tôi viết một bản ý kiến cho cậu xem không? Có khi thành cả một thiên trường ca đấy.”
Câu đáp cất lên lạnh lẽo, nhưng có vẻ anh không khó chịu trước thái độ của cậu. Từ trước đến nay, Yoon Shin vẫn nhận thấy Se Heon không quá bận tâm đến những lời thẳng thừng trong quá trình trao đổi ý kiến với người dưới, ít nhất là khi những lời đó đứng trên nền tảng sự thật.
Yoon Shin vốn dĩ là kiểu người nếu tin chắc mình đúng thì sẽ nói thẳng, bất kể tuổi tác hay địa vị, nhưng ngành luật lại cực kỳ phân cấp. Trước đây cậu chưa từng nghĩ sẽ xin vào một hãng luật lớn, một phần cũng vì không chịu nổi cái không khí nặng nề ấy. Giữa cậu và Se Heon là khoảng cách một trời một vực, thế nên việc anh giữ thái độ cởi mở này khiến cậu thấy lạ lùng.
Mặt khác ở một vài khía cạnh, anh lại nhạy cảm đến mức khó đoán. Rốt cuộc anh là người linh hoạt hay là kẻ bảo thủ cứng nhắc? Dù đã tiếp xúc bao lần cậu vẫn chẳng phân định nổi.
“Tôi thật sự chưa từng ngủ với chị ấy. Thế đã hài lòng chưa?”
“Không. Ngược lại, tôi thấy khó chịu hơn.”
“Anh vẫn không yên tâm về tôi phải không?” Yoon Shin liếc nhìn anh rồi hỏi một cách thăm dò.
Như thường lệ, Se Heon thản nhiên tiếp lời.
“Không. Ngược lại, cậu quá đơn giản để có thể là đối tượng nghi ngờ của tôi.”
“Nghe chẳng giống một lời khen….”
“Vì nó không phải.”
Yoon Shin khẽ cắn môi dưới, mắt vẫn dán chặt người đối diện. Se Heon cũng đáp lại ánh nhìn ấy, bình tĩnh giảng giải như thể đã ngồi lên chuyến xe không dễ gì xuống được.
“Đó là nghi ngờ cuối cùng của tôi. Lý trí tôi cũng nghĩ là không phải. Nhưng vẫn còn cái gọi là ‘biết đâu’. Đặc biệt, sự bất thường và biến số là những điều cậu phải cảnh giác nhất. Đừng quên.”
“Cũng phải có giới hạn chứ.”
“Chính cậu từng nói mà, vụ án biển thủ của giám đốc ngân hàng tiết kiệm năm năm trước. Phía công tố viên có vẻ nghĩ rằng đồng phạm sẽ không ra làm chứng. Kết quả thì sao?”
Khi ấy, vị công tố ấy chỉ cần có một niềm tin nhỏ cũng sẽ tuyệt đối không lung lay. Ông ta loại trừ hẳn khả năng phía Se Heon sẽ đưa được đồng sự ra trước tòa và lập chiến lược xét xử mà chẳng hề tính đến, để rồi cuối cùng phải tận mắt chứng kiến kẻ mình trực tiếp buộc tội được hưởng án treo và rời khỏi phòng xử. Đó là một nỗi nhục.
Và giờ, Se Heon đang nhắc lại chính cái “biết đâu” ấy.
Quả thật, việc triệt để loại bỏ mọi nghi vấn, xét trên tư cách một luật sư là một ưu điểm to lớn. Ngay cả những chi tiết tưởng chừng có thể bỏ qua đó Se Heon cũng phải kiểm chứng đến tận cùng. Đó chính là cách hết lòng vì thân chủ. Thật lòng mà nói, có nhiều điều đáng để học hỏi. Từ góc nhìn của thân chủ, Se Heon đúng là chuẩn mực sách giáo khoa của một luật sư giỏi.
Nhưng nếu đem thái độ ấy áp đặt vào cuộc sống cá nhân, Yoon Shin tự biết mình chẳng thể nào sống khắc nghiệt đến vậy. Nếu là một người bạn đã tin tưởng lâu năm, việc tin tưởng lẫn nhau chẳng phải mới là lẽ thường sao.
“Tôi đã nghĩ từ đầu rồi, rằng chúng ta thật ra không giống nhau.”
Thực tình, điều cậu muốn hỏi là: Sống cô lập về mặt tinh thần như vậy, anh không thấy cô đơn sao? Nhưng cậu không dám mở lời. Có lẽ vì chẳng thể đoán nổi anh sẽ trả lời thế nào.
“Tôi biết.”
“Khoan đã, nếu nói đây là mối nghi cuối cùng nghĩa là….”
“Khi cậu quay lại công ty, thư ký Tak sẽ đưa hợp đồng cho cậu. Hãy ký nếu cậu thật sự có quyết tâm.”
“Anh nói thật chứ?”
Se Heon ngừng lại một thoáng, rồi khẽ nháy mắt. Vẻ ủ dột của Yoon Shin lập tức được rũ bỏ. Từ giờ mới là khởi đầu thật sự. Ít nhất so với mấy tháng trời chỉ biết thấp thỏm vì sự thờ ơ và ánh mắt lạnh nhạt của anh, thì cậu đã vượt qua được một cửa ải lớn. Thời gian ở công ty luật vốn chặt chẽ hơn so với người bình thường, nên hai tháng trôi qua cứ như hai năm.
“Cảm ơn anh đã chấp nhận tôi. Tôi nhất định sẽ làm thật tốt.”
“Cậu không hề suy nghĩ lại sao? Tôi bảo cậu hãy xem xét về tôi rồi mà.”
“Nếu đã vào rồi mà còn phải cân nhắc những chuyện đó thì ngay từ đầu tôi đã chẳng bước vào.”
Anh gật đầu như thể điều đó vốn dĩ hiển nhiên.
“Thấy chưa, cậu đơn giản lắm.”
Câu nói ấy không hẳn là lời khen, cũng chẳng phải chê trách. Vậy mà Yoon Shin lại thoáng thở phào, khóe môi nở nụ cười. Nhưng ngay sau đó, đôi mắt cậu chợt tròn xoe, trên gương mặt trắng trẻo dần hiện lên nét hoài nghi.
“Mà sao đột nhiên anh lại đồng ý vậy?”
“Không phải đột nhiên, tôi đã quan sát đủ lâu và thấy cậu đáng để giữ lại thử xem.”
“Anh thì hầu như chẳng để tôi gặp mặt. Tôi còn tưởng chỉ có mình tôi là muốn nhìn thấy anh cơ đấy.”
Chính bản thân cậu cũng không hiểu vì sao lại thốt ra một câu nghe như lời hờn dỗi của người yêu, Yoon Shin lập tức bối rối. Ý cậu vốn chẳng phải vậy, nhưng nếu cố giải thích e rằng càng trở nên ngượng ngùng. Giá mà Se Heon nói gì đó cho bớt lúng túng, nhưng anh chỉ khẽ nhướng mày nhìn chằm chằm cậu, khiến không khí càng trở nên kỳ quái.
Yoon Shin vội ho một tiếng đánh trống lảng.
“Vậy thì… tôi cần phải làm gì?”
Se Heon liếc đồng hồ, có lẽ nhận ra thời gian chẳng còn nhiều nên trả lời ngay.
“Tôi hẹn riêng để ăn với cậu là có chuyện cần phải nói rõ.”
“Tôi nghe đây.”
“Bốn Năm, chắc cậu biết đôi khi tôi làm những việc rất vô liêm sỉ. Dĩ nhiên, chỉ khi thật sự cần thiết.”
“Vâng, tôi biết.”
“Cụ thể là biết thế nào?”
“Anh lợi dụng điểm yếu để uy hiếp người khác, hoặc có thể khiến một công ty vững mạnh sụp đổ chỉ sau một đêm.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu như xác nhận điều đó là đúng. Se Heon khẽ chỉnh lại cà vạt, chỉnh cặp khuy tay áo, những động tác thuần thục đến mức khó lòng phủ nhận rằng anh luôn toát ra vẻ lịch lãm.
“Không chỉ là điểm yếu của doanh nghiệp, tôi sẽ moi cả nhược điểm của nguyên đơn, bị đơn, thậm chí luật sư, công tố, và nếu cần thì cả thẩm phán phụ trách vụ án. Tôi ưa giao dịch, thích đàm phán, sẵn sàng dùng thủ đoạn và cũng rất giỏi nói dối. Tôi không đến mức tạo ra chứng cứ giả, nhưng thường giả vờ không nhìn thấy những thứ vốn tồn tại. Miễn là ‘không thấy’ chứ không phải ‘không có’, thì không phạm pháp.”
“Vậy anh định bảo tôi cũng phải làm theo cách đó sao?”
Se Heon ngừng cử động tay và nói thẳng thừng.
“Nếu cậu là người có thể làm vậy thì tôi đã chẳng lãng phí thời gian đưa cậu ra đây ăn giữa lúc bận rộn. Cậu chỉ cần làm việc theo cách của mình, tôi sẽ giao cho cậu những việc trong khả năng. Tất nhiên, đôi khi tôi sẽ yêu cầu cậu làm theo cách của tôi. Khi đó, mệnh lệnh phát ra từ tôi nhưng nếu mọi chuyện vỡ lở, người chịu trách nhiệm trước công chúng sẽ là cậu, một luật sư bốn năm kinh nghiệm. Tôi là cấp trên, không phải bảo mẫu của cậu. Đến đây thôi. Cậu đã nhớ chưa?”
“Rõ rồi .”
“Và điều quan trọng nhất là đừng bao giờ mở miệng phán xét quyết định của tôi. Cậu không có cái quyền ấy. Nếu tôi quyết, thì cậu phải làm. Như thể tôi nói tôi sẽ ngủ với cậu, thì cậu phải làm vậy.”
Yoon Shin đại khái đã hiểu điều anh muốn nói. Có lẽ đối với một luật sư cộng sự, lời của luật sư đối tác chính là luật. Chỉ có điều, ví dụ mà anh vừa đưa ra quá đường đột, khiến cậu lặng đi một thoáng. Có lẽ đọc được suy nghĩ đó, Se Heon cau mày khó chịu, gằn thêm:
“Đừng có làm cái mặt đó, tôi chẳng hứng thú với phần thân dưới của cậu đâu.”
Một sự tĩnh lặng bao trùm khi ánh mắt họ chạm nhau, như đang đo lường sức mạnh của đối phương. Yoon Shin là người hay nói ra suy nghĩ của mình, nên cậu nghĩ mình phải cẩn thận hơn trong tương lai. Có lẽ biết được sự băn khoăn này, Se Heon đáp lại ánh mắt Yoon Shin, rồi nói tiếp.
“Đừng có bao giờ dám nói kiểu ngạo mạn như: ‘Cái này phạm pháp’, ‘Cái kia trái đạo đức’, ‘Cái này vi phạm quy tắc nghề nghiệp’, ‘Tại sao anh lại làm thế’. Tôi không muốn nghe. Cậu mà dám thì chuẩn bị cuốn gói đi.”
“Vậy là anh không chịu nghe mình sai.”
“Không phải không chịu nghe, mà là chẳng có lý do gì để nghe. Vì tôi không bao giờ sai.”
“Vâng, tôi sẽ ghi nhớ.”
“Cũng có thể đây là lần đầu tôi sai, vì đã nhận cậu.”
Nghe vậy, Yoon Shin đưa tay chỉ về phía mình như để muốn xác nhận có phải ám chỉ cậu không. Se Heon không đáp, nhưng thế thôi cũng đủ để cậu coi như câu trả lời.
Cậu cười gượng, nhưng vừa thấy vậy, Se Heon đã nhíu mày như thể phản ứng ấy chướng mắt. Quả nhiên, con đường cả hai cùng đi từ hôm nay sẽ chẳng dễ dàng. Dẫu vậy, chiếc neo đã được kéo lên để con thuyền ra khơi kể từ ngày hôm nay.
“Xem ra tôi vẫn là kẻ thiệt thòi. Có lẽ nên thương lượng lại điều khoản không nhỉ?”
“Anh đã thỏa thuận với Trưởng phòng Song với điều kiện là ‘nuôi nấng’ tôi sao? Tôi có thể hỏi đó là gì không?”
“Thứ tôi luôn khao khát. Một dạng tự do.”
Câu trả lời mơ hồ buộc Yoon Shin phải tự đoán, rồi chợt lóe lên trong đầu một khả năng.
“Là tỷ lệ phân chia lợi nhuận sao?”
Se Heon không trả lời, nhưng chính sự im lặng đó khiến Yoon Shin càng chắc chắn.
“Thế tức là tôi có giá trị về mặt tiền bạc? Anh thích tiền lắm à?”
“Tiền là chiến lợi phẩm của chiến thắng. Tôi không ghét.”
“Nghe như thể anh cũng chẳng thật sự yêu thích nó.”
“Tôi còn chẳng có thời gian để tiêu. Suốt ngày phải dọn dẹp những mớ hỗn độn do người khác gây ra.”
Yoon Shin đột nhiên nhớ lại lời thư ký Tak từng nói Se Heon luôn nghĩ mình là kẻ yếu thế từ khi sinh ra. Có lẽ đó mới là sự thật phơi bày đến tận gốc.
Cậu ngồi lặng, tâm tình rối bời.
Se Heon sau khi nói hết những gì muốn nói, liền đứng dậy trước. Anh liếc xuống, ánh mắt ngán ngẩm như muốn hỏi sao còn ngồi ì đó.
“Nếu nghe hiểu rồi thì đứng lên. Chúng ta còn cả núi hồ sơ phải xem.”