Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 11

  1. Home
  2. No Moral Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 11
Trước
Tiếp

Bên cạnh tòa nhà chính của hãng luật Doguk có một tòa phụ, được dùng làm văn phòng của tổ chức pháp nhân thuộc công ty luật. Yoon Shin hiện đang có mặt tại văn phòng Đội Công tác Xã hội ở đó.

Tổ chức này được cấp phép thành lập từ mười năm trước, lại được Bộ Kế hoạch và Tài chính phê duyệt chính thức như một tổ chức từ thiện và phục vụ cộng đồng, chuyên khuyến khích luật sư tham gia hoạt động xã hội. Chủ tịch hội là luật sư đại diện của Doguk, còn hội đồng quản trị bao gồm một số luật sư đối tác, trong đó có cả luật sư Song và Se Heon.

Chỉ có điều, Se Heon hầu như không hề tham gia hoạt động. Mỗi năm anh chỉ quyên góp một khoản tiền cố định, còn việc đặt chân đến tòa phụ này thì suốt nhiều năm làm việc ở công ty thì chưa từng có lấy một lần.

Anh vốn không bao giờ phí thời gian cho những việc như vậy. Vì thế, phần thời gian đáng lẽ được phân bổ cho anh hiện đang do Yoon Shin gánh thay. Có thể xem đây là nhiệm vụ đầu tiên mà Se Heon trực tiếp giao cho cậu.

‘Đúng là việc này hợp với năng lực của mình, vậy mà sao lại có cảm giác bị vắt kiệt chứ.’

Yoon Shin khẽ hít thở, hình dung ra gương mặt sắc sảo của Se Heon, rồi lắc đầu xua đi. Cậu đưa tập hồ sơ cho người phụ nữ trung niên đang ngồi đối diện.

Hoạt động này diễn ra một ngày mỗi tháng, nhằm cung cấp dịch vụ tư vấn pháp lý miễn phí cho các đối tượng yếu thế được luật quy định như người cao tuổi, người thu nhập thấp, phụ nữ gián đoạn sự nghiệp… Người dân có thể đăng ký qua điện thoại hoặc internet, rồi tiến hành gặp mặt trực tiếp. Yoon Shin nhìn vào mắt người phụ nữ, nhẹ nhàng giải thích.

“Cô à, những người rời khỏi nơi sinh sống và không có khả năng quay về trong một thời gian dài được gọi là người vắng mặt.”

Nội dung yêu cầu tư vấn tương đối đơn giản. Người phụ nữ này đã cho một người quen thân vay khoảng 15 triệu won để làm vốn kinh doanh, nhưng người đó như bặt vô âm tín, liên lạc suốt thời gian dài không được. Bà ấy muốn hỏi liệu còn cách nào lấy lại được tiền không. May mắn thay, người nợ vẫn sở hữu một căn hộ thương mại.

Yoon Shin mở văn bản luật liên quan trên màn hình, chỉ cho bà xem.

“Ở đây, trong Điều 22 Bộ luật Dân sự có quy định về việc quản lý tài sản của người vắng mặt. Tức là trong thời gian người đó chưa rõ sống chết, có thể chỉ định một người tạm thời quản lý tài sản. Không chỉ gia đình, mà cả chủ nợ cũng có quyền xin được chỉ định.”

“Thế nếu tôi được làm quản lý, tôi có thể lấy lại tiền cho vay không? Người đó có căn hộ thương mại, một tòa nhà một tầng. Tôi tin vào nó nên mới cho vay, ai ngờ lại mất tăm hơi như thế…”

“Đúng vậy, dù cô không thể tự ý bán tài sản, nhưng có thể quản lý nó. Hãy nộp đơn xin tòa án chỉ định làm người quản lý. Khi đó cô có thể cho người khác thuê căn hộ ấy và thu tiền thuê hàng tháng.”

Nghe thấy có đường lấy lại vốn, gương mặt người phụ nữ lập tức sáng bừng.

“Vậy hãng luật Doguk có thể giúp không? Cậu làm giúp tôi đi, luật sư trẻ.”

Yoon Shin khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối.

“Xin lỗi, hãng chúng cháu không nhận những vụ cá nhân thế này. Cháu đã nghĩ xem phải làm thế nào để cô nên đã nhờ một luật sư quen biết. Cô chỉ cần đến đó, nhắc tên cháu là họ sẽ giúp tận tình.”

“Giá mà Doguk nhận thì tốt biết mấy…”

“Sau này sẽ có cơ hội khác.”

Cậu ghi lại địa chỉ và số điện thoại của văn phòng luật từng làm việc trước đây rồi trao cho người phụ nữ. Dù còn chút tiếc nuối, nhưng bà đã cúi người cảm ơn nhiều lần rồi rời khỏi văn phòng.

Trong lòng Yoon Shin đan xen cảm giác tiếc nuối vì không thể giúp đến cùng, và niềm an ủi rằng ít nhất mình cũng đã chỉ được hướng đi. Cậu lật tập hồ sơ tiếp theo. Trước khi đến đây, cậu đã đọc kỹ một lượt, giờ xem lại lần nữa để chắc chắn nắm rõ.

“Ly thân… người chồng thất nghiệp lâu năm.”

Cậu mở sẵn điều luật liên quan, rồi nhấc điện thoại nội bộ, báo có thể mời người tiếp theo vào.

Một lát sau có tiếng gõ cửa, rồi người đàn ông trạc ba mươi bước vào, ngồi xuống ghế đối diện và lễ phép chào, sau đó đi thẳng vào vấn đề.

“Tôi đã xem qua bản viết tay của anh. Vợ anh đồng ý thỏa thuận ly thân một thời gian nhưng đã quá hạn mà vẫn không về nhà. Hai người ly thân bao lâu rồi?”

“Khoảng tám tháng. Ban đầu chúng tôi chỉ định thử sống riêng ba, bốn tháng thôi.”

“Vậy là dài gấp đôi dự định ban đầu. Hai người có để lại văn bản gì về thỏa thuận đó không?”

Người đàn ông suy nghĩ một hồi, rồi trả lời với giọng run run.

“Không có… À, có bản ghi âm. Khi ấy chúng tôi còn tranh cãi chuyện ly hôn, nên tôi đã đề phòng mà ghi lại hết mấy cuộc nói chuyện. Nó chắc vẫn còn trong chiếc điện thoại cũ. Nhưng ghi âm có giá trị pháp lý không?”

“May là ghi âm giữa các đương sự thì vẫn có hiệu lực chứng cứ. Vậy lý do ly thân ban đầu là gì?”

“Tôi bỏ việc để chuyên tâm học hành, nhưng dù khổ cực bao nhiêu cũng chẳng có kết quả. Mâu thuẫn tích tụ mãi, thế là quyết định tạm thời sống riêng để bình tâm rồi bắt đầu lại. Giờ tôi đã ổn định nên muốn trở về, nhưng vợ tôi lại mất liên lạc. Cả công việc làm thêm cũng nghỉ, số điện thoại cũng đổi rồi.”

“Vậy tức là chưa có thủ tục chính thức mà cô ấy đã đơn phương rời đi… Ý muốn của anh là gì? Tôi có xem qua đơn nhưng thấy anh viết khá mơ hồ.”

“Tôi muốn cô ấy quay về nhưng bên nhà vợ lại nói đã ly thân thì coi như kết thúc rồi, còn đề nghị tôi chấp nhận hòa giải ly hôn. Tôi không muốn vậy.”

Nghe đến đó, Yoon Shin lại làm như với người phụ nữ lúc trước, kéo văn bản luật lên màn hình cho người đàn ông xem rồi giải thích.

“Chắc anh cũng từng nghe qua rồi, vợ chồng có nghĩa vụ phải chung sống. Nếu ngay từ đầu hai người thỏa thuận ly thân trong 4 tháng, mà giờ đã gấp đôi thời gian ấy thì rõ ràng vợ anh đã không thực hiện nghĩa vụ. Trong nghĩa vụ chung sống này bao gồm cả khía cạnh tinh thần lẫn quan hệ thể xác.”

“Ý cậu là hai người buộc phải sống cùng nhau đúng không?”

Yoon Shin bình tĩnh gật đầu.

“Đúng vậy, và trong trường hợp này bên vợ không thực hiện nghĩa vụ, còn anh thì vẫn giữ. Nếu anh không có ý định ly hôn thì anh làm rất đúng. Giả sử sau này bất đắc dĩ phải ra tòa, thì anh đã có chứng cứ chứng minh mình muốn giữ gia đình. Như vậy, phía vợ sẽ khó thắng kiện.”

“Thật vậy sao?”

“Có điều tôi vẫn khuyên nên nói chuyện trước, nếu anh viện luật để ép vợ về nhà thì khả năng cao cô ấy sẽ phản ứng gay gắt hơn. Hầu như mười trường hợp thì cả mười quan hệ vợ chồng đều xấu đi. Thay vì đến văn phòng luật, tôi gợi ý thử đến trung tâm tư vấn hôn nhân trước. Khu anh đang sống cũng có vài nơi khá tốt.”

Cậu đang cố giải thích chân thành để tránh làm người đàn ông thấy tổn thương thì… bất chợt có tiếng gõ cửa gấp gáp. Một luật sư quen mặt ló vào, là một luật sư thuộc nhóm Se Heon, tình cờ cũng có việc ở đây.

Yoon Shin ra hiệu cho khách hàng đợi một chút, nhưng trong lúc đó, luật sư đã lên tiếng.

“Luật sư Do, Trưởng phòng Kang đang tìm cậu gấp, phải về trụ sở chính ngay. Anh ấy cho đúng 10 phút thôi.”

“Người này là khách cuối cùng rồi. Nói với anh ấy tôi sẽ kết thúc ngay và qua sau.”

“Không phải tôi muốn xen vào, nhưng ý kiến đó không ổn đâu. Anh ấy gọi thì tốt nhất là đi ngay, sau đó còn có cuộc họp nhóm nữa.”

“Cuộc họp? Tôi chưa hề nghe nói.”

“Không phải toàn bộ, là vụ kiện thương mại của một công ty, vài luật sư cấp cao trong nhóm chuyên môn của chúng ta đã được phân công trước.”

Từ tòa phụ về lại tòa chính mất chín phút đi bộ. Thêm thời gian quay lại báo cáo, thêm cả lúc đi thang máy… nếu không chạy hết tốc lực thì khó lòng kịp.

“Vậy… phiền anh giúp tôi xử lý nốt được không? Vợ anh ấy chưa về nhà dù đã quá thời hạn ly thân đã thỏa thuận, hiện chỉ liên lạc được với bên ngoại. Nhưng anh ấy không có ý định ly hôn.”

Cậu chỉ nhanh vào màn hình, tóm tắt vài câu. Người cộng sự nhiều kinh nghiệm liếc qua là hiểu liền khẽ gật đầu. Anh ta giúp đỡ không phải vì muốn làm việc thay cho Yoon Shin, mà vì mệnh lệnh anh ta nhận được là lệnh gọi của Se Heon. Dẫu vậy, Yoon Shin vẫn thấy biết ơn. Cậu quay sang khách hàng, mặt đầy áy náy.

“Vị này cũng là luật sư trong hãng chúng tôi, lại nhiều kinh nghiệm hơn tôi rất nhiều. Anh ấy sẽ giúp anh chu toàn. Thành thật xin lỗi, tôi xin phép trước.”

May mắn thay, khách hàng đồng ý ngay. Yoon Shin cúi đầu chào cả hai lần nữa, rồi nhanh chóng bước ra. Cậu vừa chạy vừa liếc đồng hồ.

“Mười phút… kịp không đây.”

Bước chân cậu dần nhanh hơn, và hơi thở bắt đầu dồn dập ở cổ họng.

***

Phòng họp lớn tầng 7 ồn ào náo nhiệt.

Các luật sư trong nhóm đang khẩn trương chuẩn bị cho cuộc họp liên quan đến vụ kiện thương mại.

Đó là một cuộc họp chuẩn bị cho vụ kiện yêu cầu bồi thường thiệt hại do vi phạm nghĩa vụ trao đổi cổ phiếu mà một công ty chuyên về quỹ đầu tư tư nhân đã đệ trình chống lại công ty đối tác trong hợp đồng liên doanh. Vụ việc vốn thuộc nhóm tố tụng, nhưng nhờ mối quen biết của thân chủ, luật sư Song Mi Hee đã đích thân nhờ vả, nên vụ án rốt cuộc rơi vào tay Se Heon.

Yoon Shin trở về từ tòa nhà phụ, thở hổn hển đứng trước cửa phòng họp. Cậu không thấy Se Heon trong văn phòng nên đoán chắc anh đang ở đây nhưng đưa mắt nhìn quanh vẫn chẳng thấy bóng dáng. Cậu định vỗ vai một luật sư khác để hỏi, nhưng lại rụt tay lại, vì mọi người bận rộn như ở chiến trường. Không khí căng thẳng nhưng đồng thời cũng đầy sức sống.

“Bảng cân đối kế toán này, làm ơn chỉnh phông chữ cho dễ nhìn hơn! Cậu làm ăn kiểu gì, đọc không nổi thế này! Để lại của chúng ta, nhưng in lại cái của Trưởng phòng Kang. Cậu không biết là nếu khó đọc thì anh ấy sẽ không thèm đọc mà ném đi à? Cho cậu 4 phút, chạy đi!”

“Bản tổng hợp Luật Doanh nghiệp đâu! Ai phụ trách?”

“Tôi, tôi làm xong rồi! Phần briefing cũng tôi sẽ báo cáo. Với lại, ai kiến nghị xin thêm vài nhân viên mới đi. Đống việc vặt này chẳng lẽ chúng ta phải làm hết sao?”

“Án lệ! Án lệ, án lệ!”

“Đang in! Thư ký Tak sẽ mang lên ngay!”

Yoon Shin lặng lẽ nhìn họ làm việc, lòng thoáng xao động. Không gian này khác hẳn hôm cậu đứng ra trình bày vụ án của mình. Từ lúc gia nhập hãng luật, cậu luôn có cảm giác này: cùng là luật sư, cùng có chứng chỉ, nhưng thế giới mà họ đứng dường như khác hẳn với mình.

Cậu từng nghĩ các hãng luật lớn là nơi luật sư ăn no mặc ấm, nơi cắm rễ một phần quyền lực tư pháp Hàn Quốc, khô khan lạnh lẽo không tình người. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại cho thấy một nhịp điệu sôi nổi, tràn đầy sinh khí khác xa tưởng tượng.

Có nên giúp họ không? Nhưng nếu xen vào mà chưa được Se Heon cho phép thì sao? Mà dù có thể giúp thì nên bắt đầu từ đâu khi cậu chẳng biết gì về vụ kiện thương mại này? Liệu cậu có thật sự có chỗ đứng ở đây?

Trong lúc còn đang quẩn quanh suy nghĩ, Yoon Shin gần như vô thức bước vào, định bụng ít ra cũng phụ giúp phát tài liệu.

Đúng lúc ấy, từ phía sau có ai đó bất ngờ nắm chặt lấy bờ vai gầy của Yoon Shin. Qua lớp vải áo vẫn truyền đến hơi ấm mềm mại của da thịt. Cậu suýt bật ra tiếng kêu kinh ngạc, vội quay đầu lại thì thấy Se Heon đang đứng đó. Ngay phía sau là quản lý văn phòng hớt hải đưa cho anh một phong bì hồ sơ. Se Heon nhận lấy, rồi khẽ xua tay ra hiệu bảo lui đi. Người kia cúi đầu chào, lặng lẽ rời khỏi chỗ.

“Luật sư Kang? Anh vừa đi đâu vậy? Tôi đến văn phòng mà chẳng thấy anh.”

“Thế còn cậu, định đi đâu?”

“Tôi thấy các luật sư bận quá, nên….”

“Cậu có biết vụ kiện này trị giá bao nhiêu không? Cậu còn chưa đủ tư cách chen vào. Mà này, tôi cho cậu 10 phút. Cậu trễ hay không trễ?”

Yoon Shin chột dạ, cúi đầu thú nhận.

“Muộn bốn phút rồi ạ. Tôi thật sự đã chạy hết sức, nhưng thể lực có hạn….”

Nghe đến đó thì đôi lông mày sắc sảo của anh hơi nhíu lại. Nhưng có lẽ vì chính anh cũng vừa vắng mặt một lúc, nên chuyện Yoon Shin chậm trễ phần nào được bỏ qua.

“Đi theo tôi.”

Se Heon rút tay khỏi vai cậu, khẽ ngoắc ngón tay. Yoon Shin lặng nhìn bóng lưng anh đi trước, rồi vô thức đưa bàn tay lên chạm vào vai mình, chỗ đó vẫn còn vương lại hơi ấm tay anh để lại. Sau đó, cậu vội vã đi theo anh, tự hỏi mình đang làm cái quái gì vậy.

Vào đến phòng làm việc, Se Heon liền ném phong bì hồ sơ lên bàn, rồi ngồi vắt vẻo lên cạnh bàn, chăm chú nhìn cậu. Trong đôi mắt ấy còn vương chút hơi thở hỗn loạn vừa rồi của Yoon Shin.

“Luật sư bốn năm.”

“Vâng, thưa trưởng phòng.”

“Cậu còn định đi lang thang đến đâu nữa. Không biết chỗ của mình à? Để tôi phải đi tìm cậu sao.”

“À… tôi qua tòa phụ một chút. Hôm nay là thứ Sáu tuần thứ tư, lịch tư vấn pháp lý miễn phí định kỳ rơi đúng vào hôm nay.”

Anh không đáp, chỉ khoanh tay, dán chặt ánh mắt lạnh lẽo vào cậu. Cái nhìn dai dẳng khiến Yoon Shin khó chịu, cậu bèn liếc sang cửa sổ hành lang. Thoáng nhận ra một chi tiết đó là bình thường rèm cửa luôn kéo xuống, hôm nay lại được vén lên cao hết cỡ. Nhận thức đó khiến cậu bối rối, vội quay lại nhìn anh. Se Heon vẫn giữ ánh mắt kia, không hề thay đổi.

‘À, chết rồi’, Yoon Shin lập tức sửa lời.

“Tôi sẽ luôn giữ vị trí của mình.”

“Một việc chỉ mất một tiếng mà cậu lại lãng phí gấp ba lần thời gian, rồi gọi là ‘ghé qua tòa phụ’? Chắc cậu lại lo chuyện bao đồng, tư vấn quá mức cần thiết chứ gì. Chẳng ai trong tổ chức pháp nhân làm việc tận tâm như cậu đâu.”

“Anh… nhìn thấy rồi ạ?”

“Tôi nhìn được chắc? Suốt cả ngày tôi vẫn ở trong tòa chính.”

Ý anh rõ ràng: hành động của cậu vốn đã quá dễ đoán.

“Tôi chỉ nghĩ đã làm thì nên làm cho đàng hoàng. Người ta đều khó khăn cả. Với lại giấy tờ cuối cùng cũng ghi dưới tên anh, nên tôi nghĩ làm tử tế thì tốt hơn.”

“Cảm động thật đấy, sắp khóc rồi. Vậy thì lần sau cậu thức cả đêm rồi sáng mai đến làm nhé.”

“Không đâu. Tôi sẽ phân chia thời gian hợp lý.”

Se Heon lắc đầu như thể đã chịu thua. Anh buông tay, rồi vươn ra sau, cầm lấy phong bì hồ sơ khi nãy đặt xuống, quẳng về phía Yoon Shin. Cậu giật mình bắt lấy, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt.

“Đây là gì ạ?”

“Vụ án của cậu.”

“Thật… thật sự giao cho tôi sao?”

Niềm tin, thứ vốn chỉ có thể dệt nên qua thời gian và tích lũy, đang bắt đầu được xe sợi đầu tiên. Không phải tự nhiên mà có, nhưng hôm nay Se Heon đã đặt cuộn chỉ đầu lên khung cửi.

Dù chỉ là một thay đổi nhỏ, nhưng Yoon Shin thấy hài lòng đến lạ. Gương mặt trắng trẻo rạng rỡ, hai gò má ửng đỏ lên minh chứng cho niềm vui khó giấu.

Ánh mắt Se Heon lặng lẽ dõi theo Yoon Shin như đang đứng ngẩn ngơ giữa lằn ranh của mộng tưởng và hiện thực. Cơ mặt anh khẽ giật, rồi đôi môi mím chặt lấy bờ dưới, hiếm hoi lộ ra vẻ bị dồn về thế yếu trong tâm lý.

Yoon Shin vẫn không hay biết gì, rút tập giấy trong phong bì ra, lướt nhanh qua nội dung vụ việc. Khi cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt hai người chạm nhau trực diện. Lần đầu tiên, chính Se Heon là người tránh đi trước.

“Trưởng phòng?”

“Pro bono. Cậu xử lý đi.”

“Thật sự… giao cho tôi sao?”

“Trước đây cũng đã làm vài vụ rồi. Hiện trên tay còn hai vụ. Có gì mới mẻ đâu.”

“Những vụ trước là vụ xoay tua của công ty thôi. Còn lần này là chính anh trực tiếp giao. Tôi sẽ cố gắng hết sức để không làm anh mất mặt.”

Se Heon chau mày, nhưng rồi như chợt sực nhớ ra điều gì lại mở miệng.

“Nhân tiện, hai vụ pro bono mà các nhóm khác chuyển cho cậu, hãy trả lại cho nhóm tương ứng. Từ nay chỉ nghe lệnh tôi. Cái gì tôi đưa thì làm, ngoài ra thì không. Cậu là người của tôi. Không có tôi gật đầu thì không ai được điều cậu đi.”

Nói dứt lời, Se Heon đứng thẳng dậy, lạnh lùng lướt qua Yoon Shin, người vẫn ngẩng đầu nhìn anh chẳng khác nào chú chim non ngóng chờ. Cảm giác cuộc đối thoại bị chặt ngang khiến Yoon Shin luống cuống. Bản năng khiến cậu bất giác đưa tay ra, nắm lấy cánh tay anh, lòng bàn tay chạm lên cổ tay rắn chắc nổi gân. Ngay khoảnh khắc ấy, Se Heon giật mạnh đầu nhìn lại.

Ánh mắt anh nhìn xuống cổ tay bị giữ lại có vẻ khá bực bội.

Yoon Shin giật mình, vội vàng thả tay rồi cúi đầu.

“Xin lỗi. Anh đã từng nói không được chạm vào.”

Se Heon khẽ xoa chỗ ấy bằng bàn tay còn lại như muốn xóa đi dấu vết, rồi dửng dưng hỏi:

“Có điều gì muốn hỏi không? Tôi phải vào họp. 30 giây để hỏi.”

“À, Trưởng phòng Kang.”

“25 giây.”

“Chưa hết 5 giây mà.”

“10 giây.”

Lời anh dồn dập cắt xuống, làm ý định trong đầu Yoon Shin rối loạn, chẳng còn nghĩ nổi gì. Môi cậu mấp máy rồi khẽ mở ra. Khi ngẩng lên, nhận ra ánh mắt sắc bén của Se Heon đang dán vào mình, mà kỳ lạ là như thể anh không nhìn thẳng vào mắt, mà chạm ngay vào môi cậu.

Ảo giác sao.

Chắc chắn là ảo giác thôi.

“Cái đó….”

Không giống ảo giác thôi chút nào.

“Hết giờ.”

“Chưa hết 30 giây mà?”

“Câu hỏi đấy à? Vừa mới hết rồi.”

Anh khẽ hất cằm về phía đồng hồ, rồi thẳng chân sải bước rời khỏi phòng.

Cạch. Cánh cửa khép lại.

Trong khoảnh khắc chủ nhân biến mất, chỉ còn vị khách ở lại, Yoon Shin cố gắng xâu chuỗi suy nghĩ. Đó là một ý nghĩ về mong muốn quan sát bên trong căn phòng này thêm nữa.

Lần đầu tiên cậu vào đây và chờ Se Heon khoảng hai tháng trước, cậu đã quá căng thẳng nên không kịp quan sát kỹ. Giờ đây, một lần nữa lặp lại hoàn cảnh tương tự, ký ức về cuốn “Great expectations” nằm trên bàn hắn hôm ấy bất chợt ùa về. Cậu bất giác muốn biết liệu anh có thật sự đọc nó vì mình không?

Làm sao đây…

Yoon Shin lén nhìn qua cửa sổ hướng ra phòng thư ký, có cảm giác như được ngầm cho phép. Có lẽ do chuẩn bị cho cuộc họp, thư ký Tak, quản lý văn phòng và các nhân viên hỗ trợ đều vắng mặt.

Yoon Shin ôm chặt tập hồ sơ trong ngực, rón rén tiến lại gần bàn làm việc của Se Heon. Nhưng trên đó chỉ có hai chiếc laptop và mấy cuốn sổ án lệ. Cuốn sách kia đã biến mất.

Đúng rồi, bận rộn thế này, hai tháng là quá đủ để đọc xong.

Yoon Shin nuốt xuống cảm giác hụt hẫng, quay lưng định rời đi thì ánh mắt cậu chạm phải cuốn <Great Expectations> trên kệ sách.

Cậu tiến đến như bị thôi miên, rút tập cuốn sách ra rồi lật mở. Se Heon hẳn là kiểu người đọc sách sạch sẽ, bên trong chẳng có lấy một gạch chân, cũng không dán nhãn hay đánh dấu gì. Yoon Shin nuốt khẽ tiếng thở dài, chuẩn bị cất lại vào chỗ cũ.

Bất ngờ một chiếc kẹp sách mảnh dài, mạ vàng rơi ra từ phía trong. Cậu kéo nó lên, lật đúng trang được đánh dấu và câu chữ quen thuộc đập vào mắt: Con người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy rẫy những vì sao lấp lánh, nhưng lại không tìm được lấy một bàn tay giúp đỡ hay một chút lòng thương xót, cứ thế mà chết cóng giữa trời, đó sẽ là một bi kịch khủng khiếp đến nhường nào.

Đúng là đoạn cậu từng dẫn trong phiên tòa.

Mặt Yoon Shin nóng bừng, cậu đưa mu bàn tay lên chạm gò má, rồi vội vàng nhét lại cuốn sách, lao thẳng ra khỏi phòng làm việc như thể bỏ chạy. Sang đến văn phòng của mình đối diện, cậu đóng chặt cửa, kéo tấm rèm cửa sổ mà từ khi vào đây chưa bao giờ hạ xuống.

Chỉ khi toàn bộ thế giới bên ngoài bị chặn đứng, cậu mới thở dốc, dựa lưng vào tường.

Có lẽ chỉ là trùng hợp. Nhưng nghĩ vậy cũng khó, bởi mọi thứ quanh tình huống này lại ăn khớp đến lạ.

Dẫu sao thì cũng chỉ là một tác phẩm văn học kinh điển, chẳng cần gán ghép ý nghĩa lớn lao. Nhưng việc chính người ngày ngày bị đè nặng công việc, chẳng có lấy một kẽ hở cho riêng mình như Se Heon lại bỏ thời gian để đánh dấu đoạn ấy… đã khiến lòng Yoon Shin chộn rộn khó hiểu.

Cậu khẽ mím chặt môi, hình ảnh vừa rồi lập tức hiện về: ánh mắt Se Heon như dừng lại trên môi cậu.

“Tại sao….”

Sao lại có cảm giác ngượng ngập như vừa bị lộ một bí mật sâu kín?

Khoảnh khắc hai người chạm nhau chỉ là ở cổ tay, vậy mà trong lòng lại bùng lên cảm giác chẳng khác nào vừa trao một nụ hôn.

Yoon Shin khẽ nuốt nước bọt rồi thở dài, mang theo chút lúng túng xen lẫn bất lực.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 11"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

10 Tháng 4, 2026
Chương 82 Chương 81
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

1 Tháng 4, 2026
Chương 123 Chương 122
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Run Away If You Can Novel
Run Away If You Can Novel
23 Tháng 3, 2026
Passion Diaphonic Symphonia
Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
18 Tháng 5, 2025
Passion Suite Novel
Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
5 Tháng 7, 2025
The Taming Novel
The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành
5 Tháng 4, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    No Moral Novel (Hoàn thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?