No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 12
Bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, đến tận gần sáng Yoon Shin mới tan ca, nhưng cậu không quay về căn nhà ấm áp của mình, mà kéo lê thân thể nặng trĩu vào quán cà phê 24 giờ ở tầng một của chung cư.
Trước mặt cậu là một ly Americano đắng ngắt đủ để khiến đầu óc tỉnh táo và mấy cái bánh donut gọi thêm cho có lệ. Cậu vừa ăn vừa nghiền ngẫm vụ án pro bono mà Se Heon đích thân trao cho. Suốt hai ngày nay cậu chỉ vùi đầu vào việc phân tích vụ án này. Thế nhưng càng đọc hồ sơ, khóe mắt Yoon Shin lại càng nhuộm thêm u ám.
Vụ việc bắt nguồn từ mâu thuẫn giữa giám đốc một công ty tầm trung và nữ trưởng phòng. Người phụ nữ đã có gia đình này lấy lý do bị giám đốc nam quấy rối tình dục mà khởi kiện, nhưng vì chứng cứ quá thiếu thốn nên vụ việc kết thúc bằng quyết định không truy tố. Tất cả tài liệu được đệ trình đều không đầy đủ, ngoại trừ lời khai của bên bị hại. Khi mọi sự khép lại một cách dở dang, lần này chính giám đốc quay ngược lại tố cáo cô ta tội vu khống.
‘Hẳn phải có ý đồ gì đó. Tại sao anh ta lại giao vụ này cho mình chứ?’
Rõ ràng Kang Se Heon từng nói, sẽ chỉ giao những việc để cậu tự làm theo cách của mình, chỉ cho làm trong phạm vi có thể. Đó không đơn thuần là giao bài tập về nhà, mà là lời khuyên về phương châm công việc tổng thể mà cậu nên thực hiện trong tương lai, nên lời nói đó chắc chắn là tâm ý của anh.
Nhưng càng nghiền ngẫm hồ sơ điều tra, Yoon Shin càng thấy nếu cứ giải quyết bằng lối tư duy logic quen thuộc của mình thì không tài nào tìm ra đáp án. Dù đã đọc đi đọc lại mọi tài liệu, kết quả cũng vậy thôi. Bởi lẽ, người đàn ông bị kiện chẳng hề có hành vi đáng bị kết tội.
Huống chi tội vu khống là một lĩnh vực rất khó chứng minh, vậy mà phía giám đốc lại nhất quyết kiện ngược. Nghĩa là họ nắm trong tay bằng chứng vững chắc để chứng minh đơn kiện của người phụ nữ kia là “cố ý” và “bịa đặt”. Nếu lỡ xảy ra sai sót, thân chủ của cậu có thể bị đẩy vào thế thụ động và chịu tổn thương lớn hơn.
“CCTV, tin nhắn, lời khai đồng nghiệp, đoạn chat qua messenger… sao lại chẳng có lấy một manh mối nào.”
Dĩ nhiên, tội phạm tình dục khác với các tội phạm khác, vẫn có trường hợp bị phạt dù không có bằng chứng vật chất thực tế, nếu lời khai của bị hại nhất quán và cụ thể. Nhưng vụ này lại khác. Tất cả lời khai của những người liên quan, ngoài bị hại, đều nhất quán. Đặc biệt, lời khai của người bị buộc tội và các nhân chứng đều giống nhau.
Đến nước này, ngay cả Yoon Shin cũng thoáng nghĩ có khi chính người phụ nữ đã vô cớ vu oan cho vị giám đốc. Nhưng cậu là người phải tin tưởng lời của cô ta, nên đã cố gạt bỏ ý nghĩ ấy đi. Thế nhưng, cũng chỉ đến vậy. Nếu bằng chứng không đầy đủ thì làm sao để chứng minh lời tuyên bố của thân chủ là sự thật đây? Vẫn không sao thấy nổi lối thoát.
Lúc này, nếu là Kang Se Heon thì sẽ làm thế nào?
Anh sẽ dùng cách nào để giải cứu thân chủ?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, trong đầu Yoon Shin bỗng hiện ra một giả thuyết khá chắc chắn.
“Chẳng lẽ đây là bài kiểm tra thứ hai?”
Nếu anh ta muốn xem cách mình xử lý công việc trong nội bộ Doguk, thì khớp y như một trò ghép hình. Yoon Shin vội cắm cúi sát mặt vào giấy, gạch chân lia lịa, rồi bỗng cạch một tiếng đặt mạnh bút xuống, cậu mang vẻ mặt rối bời ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Chỗ Yoon Shin ngồi là góc khuất nhất của quán cà phê, bên cạnh là chiếc bàn bar với cửa sổ kính suốt lớn nhìn ra ngoài. Chỉ một ánh mắt vô tình liếc ra ngoài lại khiến thân thể cậu chợt bật dậy khỏi ghế.
Bởi một dáng hình quen thuộc vừa đi ngang qua ngay trước mắt.
“Ơ… Luật sư Kang?”
Là Se Heon.
Bên ngoài cửa, anh vẫn mặc trang phục thường ngày là một chiếc áo nỉ đen ôm gọn phần thân trên rắn chắc, quần jeans tôn đường thẳng dài miên man của đôi chân, thêm đôi sneakers trắng sạch sẽ. Tất cả toát ra sự chỉn chu, gọn gàng như chính gu thẩm mỹ của anh. Cứ như thể con rắn vốn khoác lên mình bộ vest nay tạm thời lột bỏ lớp vảy.
Mới không lâu trước đây, cậu có dùng cách gì cũng chẳng tình cờ chạm mặt nhau được, vậy mà gần đây lại xuất hiện rất đúng lúc, khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.
Yoon Shin bật dậy, gõ nhẹ vào cửa kính.
Có lẽ cảm thấy động tĩnh, bước chân vững vàng kia bỗng dừng lại, rồi ánh mắt khẽ liếc về phía cậu. Yoon Shin cứ ngỡ đối phương sẽ ra hiệu mời mình ra ngoài, hoặc anh sẽ tự mình bước vào hay ít nhất cũng sẽ tiến lại gần phía cửa sổ, nhưng có lẽ kỳ vọng của cậu đã quá lớn.
“Luật… luật sư?”
Se Heon chỉ ném cho cậu một cái nhìn thờ ơ, rồi lại tiếp tục đi như thể ngay từ đầu chưa từng thấy lấy một sợi tóc của Yoon Shin. Yoon Shin lại gõ gõ lên cửa kính thêm lần nữa, nhưng lần này anh chẳng buồn dừng lại hay ngoái đầu.
“Cái tên khó ưa này, chẳng có lấy một góc cạnh nào đáng yêu ở con người này hết.”
Yoon Shin nhanh chóng thu dọn tài liệu, đặt ly tách và đĩa bánh vào khay rồi mang ra quầy trả. Sau đó, cậu dốc sức chạy hết tốc lực để không đánh mất dấu. May mắn thay, đi được một đoạn thì thấy bóng lưng Se Heon đang một mình lững thững trong con đường tối.
Yoon Shin thở dốc rồi chậm lại, sánh bước bên cạnh Se Heon.
“Hộc, hộc… Trưởng phòng, thời tiết… đẹp ghê. Ha…”
“Dọn dẹp xong chưa? Thời gian xuất hiện nhanh hơn tôi tưởng đấy.”
“Tôi đã cố gắng hết sức để làm thật nhanh ạ.”
“Nhớ giữ thể diện. Làm hỏng hình tượng công ty ngoài kia thì cậu sẽ bị trừ lương.”
Yoon Shin mỉm cười nhẹ nhàng như muốn nói rằng anh không cần lo lắng về chuyện đó, thì đúng lúc ấy, Se Heon vốn chỉ chăm chú nhìn thẳng lại xoay đầu lại. Ánh mắt lướt qua gương mặt đang cười ngây ngô, rồi cau mày như thể không vừa ý chút nào. Trong lúc ấy, Yoon Shin đã lấy lại hơi thở, khẽ liếc bộ dạng khác lạ ngày thường của anh rồi dè dặt cất lời.
“Nhưng mà… rạng sáng thế này, không lái xe, lại đi bộ… anh định đi đâu vậy?”
“Đi dạo.”
“Chắc anh thuộc kiểu người vừa đi vừa suy nghĩ nhỉ. Tôi cũng vậy. Nhưng công viên trong khu chung cư không phải hướng này mà là hướng kia.”
Thấy Yoon Shin chỉ sang con đường vòng bên phải, Se Heon hơi nhướng mày.
“Người sống ở đây từ lâu như tôi chẳng lẽ lại không biết rõ sao?”
Nói xong, anh còn cố tình rẽ sang trái. Đó là con đường chạy dọc bên trường tiểu học, trẻ con thì chẳng bao giờ có mặt ở đó vào giờ này, cửa hàng hai bên cũng đều đóng cửa, không khí tĩnh mịch lạ thường. Có vẻ anh thích con đường vắng lặng, âm u về đêm ấy hơn.
Có lẽ vì bầu không khí chùng xuống, hai người đi cạnh nhau một lúc lâu mà chẳng ai mở miệng. Thấy sự im lặng nặng nề bắt đầu khó chịu, Yoon Shin định cất tiếng nhưng bất ngờ là Se Heon lại lên tiếng trước.
“Sao phải đi theo. Có việc thì nói rồi biến đi. Cản trở suy nghĩ của tôi.”
“Chỉ đi cùng anh một chút thôi. Thật ra… tôi có một điều cần thú tội.”
“Tôi là luật sư rất có năng lực đấy. Cân nhắc rồi nói.”
“Hôm qua, tôi đã lấy một cuốn tiểu thuyết từ giá sách của Trưởng phòng ra xem. Có một chi tiết khiến tôi hơi vướng bận.”
“Cậu điên rồi. Tử hình.”
Nghe anh tuyên án luôn mà chẳng buồn hỏi trước sau, Yoon Shin hoảng hốt đưa tay định nắm lấy ống tay áo, nhưng còn chưa chạm vào đã rụt lại theo phản xạ, để rồi đành trút nỗi hoảng loạn thành lời.
“Anh không định hỏi rốt cuộc tôi đã thấy gì sao?”
“Cậu thấy gì trong phòng tôi cũng không liên quan gì đến cậu cả. Đừng làm cái trò đó nữa.”
“Nhưng cuốn sách ấy…”
“Chẳng liên quan, cậu không ý của tôi à?”
“Ý anh là cấm tôi nhắc đến chuyện này luôn sao?”
“Cũng còn đầu óc đấy.”
Thế nhưng trong lòng Yoon Shin, linh cảm đã dần trở nên chắc chắn. Ít nhất Se Heon quả thực đã mở lại “Great expectations”.
Đáng nói là ngay chỗ cậu từng trích dẫn trong phiên tòa lại có đánh dấu bằng kẹp sách, nên dù có thừa nhận hay không thì nó cũng là kết quả tất yếu. Yoon Shin thoáng phân vân, không biết có nên nói hết ra hay không. Song chỉ một câu “đã lấy cuốn tiểu thuyết trong giá sách” cũng đủ để Se Heon đoán ra mối liên hệ, nên cậu đành im lặng.
Yoon Shin ngập ngừng rồi tìm một chủ đề thích hợp để chuyển hướng câu chuyện.
“Anh có bạn gái không?”
Se Heon đáp lại với vẻ vô cùng khó tin, giọng điệu có sự bực bội hiện rõ.
“Có liên quan gì đến cậu?”
“Không có, nhưng ít nhất chia sẻ được chút chuyện riêng tư kiểu đó thì lúc làm việc mới biết cách quan tâm lẫn nhau…… À, tôi thì không có.”
“Tốt lắm, tôi vốn ghét nhất chuyện người khác vô cớ hạnh phúc.”
Yoon Shin khẽ cười thầm như thể đã đoán trước câu trả lời. Thế nhưng lời nói Se Heon thêm vào sau đó lại gợi nhiều ẩn ý lạ lùng.
“Trong số đó, việc cậu hạnh phúc mới là thứ… chướng mắt nhất.”
“Tại sao chứ? Anh đâu có biết rõ về tôi.”
“Chính vì thế tôi cũng muốn biết tại sao. Tại sao chỉ riêng với cậu, tôi lại nhạy cảm đến vậy.”
“Dù sao thì việc tôi có thể giúp được anh, cũng là may mắn rồi.”
Bất chợt Se Heon khựng lại, cúi xuống nhìn thẳng vào Yoon Shin từ vị trí chéo bên cạnh. Anh không hề có vẻ tức giận như thường lệ cũng chẳng thấy dấu hiệu trách móc, chỉ là một thoáng tò mò khó gọi tên, khiến Yoon Shin hơi lúng túng.
“Tại sao anh lại nhìn tôi như thế?”
“Là vì cậu vốn là công tử chẳng thiếu thốn gì hay vì gan cậu to? Cậu không thấy sợ tôi à? Sao cứ bám riết lấy tôi vậy. Tôi thật sự tò mò vì cậu là tên đầu tiên như thế.”
“Tôi nghĩ chẳng cái nào đúng cả, nhưng nếu buộc phải chọn thì chắc là cái đầu tiên. Ảnh hưởng của nó đã tạo ra cái sau.”
Từ bé đến giờ, Yoon Shin chưa từng thiếu thốn gì. Mẹ mất không lâu sau khi cậu sinh ra, đôi khi cậu cũng cảm nhận sự khuyết thiếu ấy, nhưng đó chỉ là phần rất nhỏ trong đời. Ngược lại, nhờ có chị gái nuôi nấng chu đáo nên cậu chẳng phải nếm trải cô đơn. Lại thêm người cha danh giá để luôn kính trọng và phần tài sản mẹ để lại giúp cậu chưa từng biết thế nào là khó khăn.
Tính cách ôn hòa, bản chất không có tính đố kỵ đã giúp cậu luôn có nhiều bạn bè xung quanh. Có lẽ nhờ thừa hưởng gien tốt mà cậu thông minh, lại có ngoại hình ưa nhìn. Gần giống nhưng khác với Se Heon, cậu chẳng hề biết mùi vị thất bại là gì. Vì thế mà từ trước tới nay sống chẳng mấy bận tâm ánh mắt người khác. Lý do Yoon Shin luôn sẵn sàng bảo vệ kẻ yếu, theo đuổi công lý cũng bắt nguồn từ đó.
Và bằng bản năng, cậu hiểu rằng Se Heon nhìn mình như một “anh hùng rởm” khoác lác, chẳng hề ưa nổi.
“Mỗi lần nhìn cậu là tôi thấy cậu quá biết thân biết phận theo cách khó chịu.”
“Dù sao thì tôi vẫn phải nhìn sắc mặt của anh. Tôi muốn biết thêm về anh và muốn thân thiết hơn nữa.”
“Thân thiết? Cậu làm thế này khi muốn thân thiết với người khác à? Cản đường người ta đi dạo? Ép vào mấy câu tán gẫu?”
Không ngờ tới câu hỏi đó, Yoon Shin càng cân nhắc kỹ rồi mới đáp.
“Không hẳn vậy. Nếu muốn bắt chuyện, chắc tôi sẽ hỏi kiểu anh học trường nào, sống ở đâu, bố mẹ làm nghề gì.”
Nói xong câu đó, cậu len lén liếc nhìn anh chờ đợi phản ứng. Nhưng khác với những lần trước chịu khó đáp lại, lần này Se Heon im lặng, giữ nguyên vẻ điềm tĩnh.
Yoon Shin nuốt khan, trong đầu lướt nhanh từng lời mình vừa nói, sợ rằng đã lỡ lời, rồi đến lúc nhớ ra Se Heon từ nhỏ đã không có cha mẹ, mới thấy khó xử vô cùng.
“À… cái đó… ý tôi là…”
Nhìn bộ dạng lúng túng ấy, Se Heon dường như đã đọc được cả những ý ngầm phía sau. Thậm chí còn hiểu rằng Yoon Shin có ít nhiều thông tin gián tiếp về tuổi thơ của mình.
“Đấy là lý do chúng ta chẳng thể nào thân thiết, lo mà làm việc cho đàng hoàng đi.”
Thực ra, khi nãy Yoon Shin đã thử khơi chuyện riêng tư bằng câu hỏi có bạn gái hay chưa nhưng thất bại. Đây là phương án thay thế, bởi cậu biết cả hai từng học cùng trường, giờ lại sống chung một khu, và cha mình từng có mối liên hệ với anh. Cậu đã hy vọng Se Heon sẽ tự nhiên nhắc đến tên người thầy cũ khi nghe câu trả lời của cậu, và điều đó sẽ dẫn đến một cuộc trò chuyện sâu sắc hơn.
Nhưng nghĩ lại, cũng có thể đó là sai lầm. Yoon Shin lập tức thừa nhận.
“Xin lỗi. Chỉ là… bố tôi là một trong số ít những đề tài chung giữa hai ta. Tôi chỉ muốn có dịp nói chuyện với anh nhiều hơn thôi.”
Bước chân Se Heon vốn đang rộng dần bỗng khựng lại, đương nhiên Yoon Shin cũng khựng theo.
Nơi họ đứng là một góc ngõ vắng, không có lấy một ngọn đèn đường.
Se Heon dường như thích ép người khác vào chân tường, cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Chỉ cần anh bước thêm một bước, Yoon Shin sẽ bị dồn chặt về phía bức tường lạnh lẽo. Thân thể gầy gò lùi lại theo bản năng, phát ra tiếng “thịch” khi lưng chạm tường. Ngay giây đó, bóng dáng Se Heon đã phủ lên trước mặt cậu.
Rồi, Se Heon nắm chặt cằm Yoon Shin giống như đã từng làm trước đây và khẽ nghiêng đầu mình. Trong bóng tối, ánh mắt anh soi mói cứ như muốn quan sát đối phương cho bằng hết, lướt kỹ khắp gương mặt mịn màng. Cổ họng Yoon Shin khẽ động, yết hầu trồi lên xuống, sự lúng túng hiện rõ.
Môi đỏ của Se Heon dần hé mở, trông hết sức… mập mờ.
“Ý cậu là, cậu vừa bám lấy một điểm chung nào đó giữa chúng ta, rồi vin vào nó để bám riết tôi?”
Không hẳn sai, nhưng cũng chẳng hoàn toàn đúng.
“Anh không có cách nói uyển chuyển nào khác sao? Người khác nghe thấy thì sẽ thấy hơi kỳ lạ đấy.”
Trong khi trả lời, Yoon Shin lại bất giác nghĩ đến một thắc mắc đã lặp đi lặp lại trong đầu mình dạo này. Tuy Se Heon chẳng hề cho tín hiệu rõ ràng gì, vậy mà suy nghĩ của cậu cứ trôi về hướng đó nên đã muốn một lần hỏi cho ra lẽ.
Vài tháng trước, Yoon Shin nào ngờ sẽ có ngày dám hỏi câu kiểu này. Hai gò má cậu đỏ bùng, lén dùng mu bàn tay chạm thử rồi mở miệng:
“Trưởng phòng… có phải anh có hứng thú với tôi không?”
Se Heon bật ra một tràng cười khẩy vì quá ngỡ ngàng.
“Người đuổi theo, bám riết lấy tôi là cậu cơ mà.”
Yoon Shin nghiêng đầu, im lặng thừa nhận lời anh chẳng có kẽ hở. Đúng là người giả vờ không thấy và quay đi chính là Se Heon. Người níu kéo, làm phiền, đi theo đến tận giờ thế này lại là cậu. Bản thân cậu cũng không hẳn thích con người này, nhưng kỳ lạ thay cứ muốn bước theo.
“Nhưng chính Trưởng phòng mới là người tạo nên tình huống này, tôi chỉ từng thấy kiểu thế này trong phim thôi.”
“Vậy ra cái góc độ này là bằng chứng để tòa án xét xử rằng tôi quan tâm đến cậu à? Tôi ghét nhất là nợ nần. Đụng vào cậu rồi để tập đoàn Suhan gửi đến tôi một tờ hóa đơn khổng lồ chắc? Tôi chẳng hề có hứng.”
“Thế còn việc anh cứ nắm cằm tôi, soi xét từng đường nét thì sao?”
“Chỉ là… khi nhìn cậu, tự dưng lại muốn quan sát hết chỗ này chỗ kia. Thế thôi.”
Chính điều đó mới lạ thường. Giữa hai người vốn chẳng mấy thiện cảm, thỉnh thoảng lại nảy ra thứ bầu không khí nóng ran khó gọi tên. Quả thực kỳ quặc.
Song có vẻ ngay cả bản thân Se Heon cũng chẳng tìm thấy nguyên nhân, nên Yoon Shin đành thôi không hỏi nữa. Cậu cảm thấy không khí buổi sáng sớm hơi nóng lên, nên tốt nhất là kết thúc câu chuyện ở đây.
“Được rồi, tôi không hiểu lầm đâu, tôi chỉ hỏi lại cho chắc thôi.”
Se Heon làm mặt lạnh nhìn chằm chằm vào gương mặt tươi sáng của Yoon Shin. Ánh mắt gay gắt rọi thẳng xuống khiến Yoon Shin vốn đang cố trấn tĩnh, lại căng thẳng thêm lần nữa.
Chính những khoảnh khắc thế này, người đàn ông vốn dửng dưng với tất cả, vậy mà chỉ riêng cách cư xử với cậu lại khác biệt. Đã hai tháng kể từ khi vào hãng luật, cậu vẫn âm thầm theo dõi, nhưng Se Heon chưa từng đối xử thế này với ai khác. Thế nên mới khiến cậu căng thẳng, mới khiến cậu bối rối. Tất cả đều là tại anh.
Chính anh thừa nhận rằng mình đặc biệt nhạy cảm với cậu, nhưng đồng thời khẳng định chẳng hề có hứng thú gì, vậy thì Yoon Shin chỉ biết chấp nhận thế thôi. Thực ra câu trả lời là “không” cũng khiến lòng cậu nhẹ nhõm hơn.
“À, luật sư Kang.”
Anh không đáp, thay vào đó ung dung lùi lại vài bước như gạt bóng tối khỏi mặt, rồi lại thong thả sải đôi chân dài. Căng thẳng được tháo xuống, Yoon Shin vội bước theo. Hai người tiếp tục sóng bước trong con hẻm tối, khoảng cách so với khi nãy đã xa hơn đôi chút.
“À này, về vụ kiện anh giao hôm nay ấy, đây có phải là bài kiểm tra lần thứ hai không?”
“Gần giống. Cậu chưa từng nhận vụ án tình dục nào, đúng không.”
“Vâng, lần đầu tiên.”
“Việc chính thức nhận cậu vào đội của tôi là một chuyện, nhưng trước khi sử dụng, tôi cũng cần phải biết cậu có thể tối ưu hóa và vận dụng ở phần nào, nên đặt cậu vào vị trí nào. Cứ giải quyết theo cách cậu muốn. Tôi sẽ nhìn xem cậu chú ý chi tiết gì nhất, tiếp xúc thân chủ thế nào, lập kế hoạch ra sao. Tôi muốn xem những điều cơ bản nhất.”
“Vậy… tôi có thể hỏi ý kiến anh một chút không? Hơn hết, tôi cũng muốn biết cách làm việc của Trưởng phòng nữa.”
Se Heon liếc sang cậu bằng ánh mắt khó tin như thể thấy lời vừa rồi thật buồn cười.
“Cậu có biết tôi lấy bao nhiêu phí tư vấn cho mỗi mười phút không? Thanh toán trước đi rồi hỏi.”
‘Cái tên vừa khó tính vừa keo kiệt này.’
Yoon Shin nheo mắt nhìn anh nghĩ thầm, rồi cúi ánh nhìn xuống. Khi ánh mắt lướt theo sống mũi thẳng tắp và bờ môi phía dưới, cậu lại chợt nghĩ, nếu anh thật sự ghét cuộc đối thoại này thì hẳn đã quay lưng bỏ đi từ lâu rồi. Bởi anh vốn là người ở vị thế hoàn toàn có thể làm vậy.
Yoon Shin như được tiếp thêm can đảm, dè dặt mở lời:
“Tôi xem tài liệu vụ án thì thấy bằng chứng rõ ràng là thiếu sót. Hơn nữa, lời khai của những người liên quan cũng khớp nhau. Tôi học được rằng trong vụ án tình dục, bằng chứng và nhân chứng là quan trọng nhất. Bị đơn dường như đã bám sát nguyên tắc đó để tự vệ.”
“Đúng vậy. Đa số đều nói chính xác và nhất quán một lời, và chỉ có một mình thân chủ của cậu nói khác.”
“Vâng, mọi thứ đều bất lợi một cách triệt để cho thân chủ của chúng ta. Đến mức nhìn vào, người ta sẽ nghĩ luật sư nhận đơn kiện này chỉ vì tiền, chẳng khác nào kẻ vô lại. Thành thật thì tôi cũng phân vân không biết có khả thi không. Tôi còn nghĩ thỏa thuận ngay bây giờ có lẽ là cách giảm thiểu rủi ro ít nhất.”
Việc có quyết định không truy tố có nghĩa là công tố viên không tìm thấy lý do để khởi tố. Tức là cơ quan điều tra không chứng minh nổi hành vi quấy rối. Thế nhưng,dù đã đến nước này, thân chủ của cậu vẫn một mực kêu oan.
“Có bằng chứng nào, dù chỉ một nhưng đủ đáng tin không?”
“Ừm… tạm thời thì bên trưởng phòng nữ vẫn nhất quán khẳng định mình bị quấy rối. Và có hồ sơ thăm khám tâm lý mỗi lần đi công tác cùng nhau. Cô ấy còn chủ động nộp hồ sơ y tế. Nhưng vấn đề đó chỉ là nội dung tư vấn thôi, hoàn toàn có thể bị lật ngược để cho rằng cô ấy cố ý tạo chứng cứ giả nhằm bịa chuyện hãm hại sếp mình.”
Seheon khẽ thở ra như đồng tình.
“Vậy nên không chỉ cơ quan điều tra, mà cả luật sư đại diện cũng không tin lời cô ấy.”
“Chỉ một mình nạn nhân nói khác, mà lại không có gì chứng minh rõ ràng. Hoàn toàn chẳng có gì.”
“Cậu tin hết giấy tờ công vụ à? Cậu tin vào kết luận của cơ quan hành chính hơn lời thân chủ mình, đúng không.”
“Nhưng đã có điều tra rồi… nếu điều đó sai thì luật sư còn làm được gì nữa chứ. Anh cũng biết mà.”
“Không. Đôi khi luật sư còn có thể làm nhiều hơn cả công tố và cảnh sát.”
Yoon Shin khựng bước, chăm chú nhìn anh. Ngạc nhiên thay, Se Heon cũng dừng lại. Anh nghiêng người dựa vào tường một tòa nhà, đứng với dáng vẻ bất cần mà chờ phần tiếp theo. Trong ánh mắt cả hai đều đang toát ra sự nghiêm túc của người làm nghề. Lúc này Yoon Shin mới hiểu ra, vụ án này được đưa cho mình không chỉ để bảo vệ khỏi cáo buộc vu khống.
“Ý anh là… muốn tôi lật ngược bàn cờ này? Trong khi bất lợi rõ rành rành thế này sao.”
“Nếu cậu cho tôi thấy được hình ảnh chiến thắng, thì cuộc sống công ty của cậu sẽ thuận lợi hơn khoảng 0,1 0.1%.”
“Tôi cũng muốn tin thân chủ mình chứ nhưng tòa án chỉ nhìn vào chứng cứ, rõ ràng ai cũng nghĩ cô ấy bịa đặt để bám lấy một người vô tội mà thôi. Chính tôi cũng muốn tìm ra điều gì đó… nhưng chẳng thấy.”
Xã hội có những quy ước ngầm, những ngoại lệ về đạo lý, nhưng đối với luật pháp, mọi thứ đều phải có bằng chứng. Người phụ nữ ấy chỉ đang khẳng định, chứ không chứng minh được. Trong khi đó, phía giám đốc đang kiện ngược tội vu khống, chắc chắn nắm trong tay bằng chứng cho thấy đối phương ôm hận hoặc cố ý bịa đặt.
Yoon Shin mím môi, ánh mắt lạc đi trong suy nghĩ.