Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 13

  1. Home
  2. No Moral Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 13
Trước
Tiếp

Đang trầm ngâm, Se Heon bất ngờ bước lên một bước, thoạt nhìn loạng choạng như thể bị vấp chân. Cánh tay dài chợt vung xuống như để giữ thăng bằng. Nhưng ngay khi đứng vững trở lại, bàn tay kia lại bất ngờ trượt xuống, túm chặt lấy phần trước quần của Yoon Shin, bóp gọn lấy bộ phận nhạy cảm qua lớp vải. Không dừng ở đó, anh còn siết mạnh như muốn nghiền chặt.

“Hự! A, anh… anh làm cái quái gì vậy! Điên rồi sao!”

Yoon Shin giật bắn người, hoảng hốt đến mức chiếc cặp tài liệu tuột khỏi tay, rơi xuống đất phát ra tiếng “cạch.” Được giải phóng hai tay, cậu lập tức đẩy mạnh vào bờ vai rắn chắc kia. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, bàn tay Se Heon càng nắm chặt, miết theo đường nét, dò dẫm khắp phần nhạy cảm qua lớp quần, khiến toàn bộ thế cân bằng sụp đổ.

Mặt Yoon Shin đỏ bừng, hơi thở dồn dập, gấp gáp.

“Chờ, chờ đã, a… ư! Trưởng phòng!”

Se Heon chẳng hề bận tâm đối phương có hoảng loạn đến đâu. Dù ánh mắt Yoon Shin vẫn hoang mang dán chặt vào anh, trong đồng tử của Se Heon không hề có lấy chút tội lỗi.

Yoon Shin lảo đảo, tay run rẩy bấu lấy vai anh. Chiếc áo nỉ nhăn dúm, lớp vải mềm mại cọ vào lòng bàn tay.

“Bỏ… bỏ tay ra, a… aaa!”

Bộp! Cậu dồn hết sức còn lại đấm mạnh vào vai anh, chỉ khi ấy Se Heon mới chịu thản nhiên rút tay ra. Yoon Shin khụy xuống đất, hơi nóng phả ra từ đôi môi hé mở, gấp gáp nuốt lấy từng ngụm khí.

Lần đầu trải qua chuyện này, cậu hoàn toàn không biết phải làm sao. Chỉ thấy choáng váng, đành ngồi bệt thật lâu xuống đường. Đợi đến khi tỉnh lại đôi chút, ánh mắt vô thức nhìn đôi chân dài đứng ngay trước mặt, tiếp theo là gương mặt trơ tráo của Se Heon. Yoon Shin siết chặt quai cặp, cố gượng đứng dậy để tầm mắt ngang hàng với anh.

“Anh vừa làm cái gì thế? Anh mất trí rồi à?”

“Bốn năm.”

“Trước hết, tôi muốn nghe một lời xin lỗi!”

“Nghe kỹ đây. Cậu vừa bị tôi quấy rối đấy. Bây giờ, thử giải quyết xem.”

“……Cái, cái gì cơ?”

Trái ngược với sự ngỡ ngàng của Yoon Shin, Se Heon bình thản đến lạnh lẽo.

“Tôi vừa chạm vào chỗ kín của cậu mà không có sự đồng ý. Tôi sẽ khai rằng mình vấp phải thứ này, chỉ vươn tay ra trước để giữ thăng bằng và vô tình nắm lấy cậu thôi. Bằng chứng? Nhìn xem, không gian ở đây chật hẹp. Dưới chân tôi có hòn đá này. Thẩm phán sẽ tin lời khai của tôi thôi.”

Hòn đá ư?

Ánh mắt Yoon Shin dõi theo ngón tay anh, quả nhiên có một tảng đá khá lớn ngay cạnh chân Se Heon. Cảnh tượng lúc anh bất ngờ loạng choạng chợt hiện lại trong đầu.

“Ý anh là… vừa rồi là tai nạn?”

“Không. Tôi không bao giờ phạm sai lầm.”

“Thế thì…!”

“Nhưng tôi sẽ khai như vậy. Vậy cậu có thể làm gì?”

Yoon Shin đảo mắt nhìn quanh. Đây là con hẻm vắng đến lạ, không đèn đường, không xe cộ đỗ lại, CCTV hay hộp đen xe hơi càng không có. Đúng như anh nói, toàn bộ nơi này là điểm mù. Se Heon đã biết rõ điều đó từ trước.

“Không có chứng cứ, vậy tôi chỉ có thể chứng minh bằng tình tiết gián tiếp.”

“Ví dụ?”

“Lúc nãy anh đã ép tôi vào tường. Trước đó, anh cũng làm vậy trong nhà vệ sinh ở công ty. Thỉnh thoảng anh nhìn tôi quá chằm chằm, thậm chí… trong phòng anh, còn chạm vào môi…”

Cậu chưa kịp dứt câu thì Se Heon chen ngang.

“Môi cậu thì sao. Tôi hôn cậu à?”

“Hả? Không.”

“Tôi có sờ soạng chỗ nào dưới xương quai xanh của cậu không? Tôi có cởi cúc áo sơ mi của cậu không?”

“Không. Chưa từng.”

“Thường ngày tôi có tán tỉnh cậu không? Có gửi tín hiệu lả lơi nào không? Hay có buông lời đùa cợt tình dục nào không?”

“Không. Tất cả đều… chưa từng. Ngược lại, anh còn không thèm nhìn tôi.”

Seheon búng ngón tay kêu ‘tách’ như thể đó là đáp án.

“Đồng nghiệp trong hãng cũng sẽ nói thế thôi. Tôi chẳng bao giờ liếc cậu, chỉ mình cậu nói khác. Hơn nữa, cậu cũng chẳng có bằng chứng. Đây là một điểm mù, nơi chẳng ai chứng kiến.”

Yoon Shin định cố vớt vát nhưng quả thật chẳng còn cơ sở nào. Như thể đã nhìn thấu, Se Heon thong thả hỏi:

“Cảm thấy oan ức à?”

Yoon Shin bật ra ngay:

“Vâng.”

“Thân chủ của cậu hiện giờ cũng cảm thấy như thế.”

Cô ấy cũng tin rằng pháp luật sẽ bảo vệ mình, nhưng thực tế thì tình thế cứ trượt đi theo hướng khác. Vì thực tế có tồn tại những tình huống mà không có bất kỳ bằng chứng hay nhân chứng nào đủ sức chứng minh thiệt hại cô ấy đã gánh chịu. Hệt như tình cảnh lúc này của cậu.

“Nghe cho rõ đây, Bốn Năm. Vụ án tội phạm tình dục nhìn thì đơn giản, nhưng thực chất là một lĩnh vực cực kỳ rắc rối. Nếu cậu định chứng minh chỉ bằng những tổn hại hữu hình như các vụ lao động mà cậu từng xử lý thì không được. Cậu đâu biết cái bầu không khí đã trôi qua trong khoảnh khắc đó như nào, chỉ nạn nhân mới biết thôi, mà điều đó thì không thể chứng minh được. Cậu bảo tôi nhìn cậu quá mức chằm chằm à? ‘Quá mức’ là như thế nào. Và có bằng chứng không? Thẩm phán thì rất thích bằng chứng.”

Cậu chợt thấy hối hận vì đã lỡ miệng thừa nhận mình để ý ánh mắt người kia, cảm giác nhục nhã trào dâng, bởi vậy mà gương mặt Yoon Shin cũng trắng bệch đi.

“Cậu bây giờ đang nói suông thôi. Từ trước đến giờ, cậu chỉ đại diện cho những người thật sự bị oan ức một cách rõ ràng, nhưng từ nay sẽ khác. Kể cả khi trong lòng cậu còn ngờ vực, kể cả khi nghĩ ‘liệu vụ này có thắng nổi không? Tiếp tục như vậy cả mình cũng gặp rắc rối thì sao’, thì vẫn có lúc phải nhận vụ theo quan điểm của hãng luật. Vì có thể chúng ta sẽ cùng gặp rắc rối, nên bắt buộc phải thắng.”

Những vụ việc như bị sa thải trái luật, không được trả phụ cấp và bị bóc lột sức lao động, hay chấn thương do tai nạn lao động đều để lại chứng cứ rõ ràng có thể thấy được. Lời nhắc này nghe như muốn nói, so với những vụ trước đây cậu từng đại diện, lần này phải tiếp cận theo cách hoàn toàn khác.

Bị khí thế trầm ổn nhưng cứng rắn của Se Heon đè nặng, Yoon Shin chậm rãi gật đầu. Se Heon tiếp lời, giọng hạ thấp:

“Nếu có thời gian nghi ngờ rằng thân chủ buộc tội nhầm người, thì chi bằng suy nghĩ xem tại sao cái thằng giám đốc khốn kiếp ấy lại có thể khiến tất cả nhân chứng khai khớp đến vậy, và tại sao đội điều tra lại không tìm ra bằng chứng. Nào, quay lại điểm xuất phát đi. Cậu sẽ chứng minh hành vi xâm hại tình dục của người đàn ông đó bằng cách nào?”

“Hay là… thử tìm thêm nạn nhân khác? Vì tội phạm tình dục có tỉ lệ tái phạm cao nhất. Nếu rút danh sách nhân viên ra, biết đâu có người chưa dám đứng ra tố cáo. Hoặc lần theo xem có dòng tiền mờ ám bất thường nào không, bắt đầu từ đó thì sao?”

“Tôi gọi cái đó là phí thời gian, có tìm ra thì cũng vô ích nếu họ không đủ dũng khí đứng ra. Ngành IT vốn nhỏ hẹp. Cậu có thể chọn sống đẹp, chấp nhận mạo hiểm mất đường cơm áo, nhưng đa số thì không. Cậu gánh nổi sinh kế của họ hết sao? Nếu có thì khả năng thành công mới tăng thêm được chừng 25%.”

“Cuộc chiến nào cũng chỉ có hai trường hợp thắng hoặc thua, tức là thực tế vẫn năm mươi phần trăm xác suất.”

“Vì luật sư ngu ngốc, nên tốt nhất hạ xuống 15% cho chắc.”

Yoon Shin cắn chặt môi, kìm chế hơi thở.

Điểm mù.

Cậu chợt nghiền ngẫm lại gợi ý vừa nãy rồi lên tiếng:

“Thân chủ khai rằng bị xâm hại ba lần. Nếu đó là sự thật thì hành vi đã lặp lại tới ba lần, nhưng trong thời đại này lại chẳng có chứng cứ nào thì rất kỳ lạ. Chứng tỏ đối tượng đã biết rõ đó là điểm mù của camera. Giống như lúc này, trưởng phòng cũng biết vậy.”

Anh khẽ cười khẩy, tỏ vẻ vô lý nhưng không hề phủ nhận.

“Vậy nên, cậu định làm gì được?”

“Bị can là giám đốc điều hành của một công ty, không bao giờ đi một mình, hơn nữa còn thường xuyên ra ngoài tiếp xúc nhiều nơi. Có thể đã có người cho ông ta biết chỗ nào là điểm mù. Chúng ta nên điều tra mối liên hệ đó chăng?”

“Đã hai ngày kể từ khi tôi đưa cậu hồ sơ, mà đến giờ vẫn chưa làm việc đó à?”

Vừa dứt lời, anh đưa tay trái ra trước. Yoon Shin tưởng anh sẽ chạm vào mình lần nữa nên giật nảy, vội giơ tay che chắn, khiến đối phương khó chịu, liếc đồng hồ trên cổ tay để xem giờ. Yoon Shin lúng túng quay đi.

“À… tôi tưởng anh lại định chạm vào.”

“Cách tiếp cận ban đầu của cậu không tệ. Hồ sơ điều tra sạch sẽ quá mức. Cậu cũng biết với cùng một vụ việc, chuyện lời khai nhân chứng hoàn toàn trùng khớp gần như là không thể. Nhưng vì đây không phải án mạng, cũng không phải cướp, mà chỉ là vụ án nhỏ trong mắt cảnh sát, nên họ sẽ không đào sâu chi tiết đến thế. Cậu phải tính cả khả năng quá trình điều tra có sơ hở.”

Rất có thể bọn họ thấy phiền phức mà bỏ qua. Yoon Shin dù không trực tiếp trải qua, nhưng từng nghe và chứng kiến nhiều trường hợp như vậy. Hơn nữa, tuy không nói ra trước mặt Se Heon, nhưng cũng không loại trừ khả năng một luật sư như anh đã xen vào giữa, rồi ngầm thỏa thuận với bên công tố. Đó là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

“Vâng. Nếu lần theo kỹ, chắc chắn sẽ tìm ra được gì đó. Tôi sẽ bắt đầu từ nhóm thư ký, những người theo sau cận kề hằng ngày.”

“Ông ta thuê hẳn công ty vệ sĩ chuyên nghiệp. Mấy người thư ký thân cận thì có quan hệ tình cảm rồi, cậu đừng phí công mà hãy lần từ nhóm vệ sĩ thuộc công ty đó.”

“Vẫn nên kiểm tra dòng tiền trước tiên, đúng không ạ?”

“Đã dạy hết rồi, thế thì giờ nên xuống núi thôi. Nếu nhân tiện cậu nộp đơn từ chức luôn thì tôi biết ơn lắm.”

Tưởng là đưa ra lời khuyên tử tế, rốt cuộc lại là điệp khúc cũ.

“Tôi còn chưa kịp lên tới nửa đường mà.”

“Nếu muốn leo tiếp thì trước tiên phải moi ra được cái gì đó, rồi dùng để thương lượng hay uy hiếp cũng được. Gây áp lực buộc bị can phải rút đơn kiện lại. Tốt nhất là khiến ông ta nhét thêm ít tiền, rồi xin lỗi nữa. Sau cùng thì cậu cứ oai phong đến gặp, rồi ủi họ một cách đẹp đẽ. Cậu thích trò anh hùng mà, đúng không.”

Dù chưa từng dùng đến cách thức như đe dọa hay gây áp lực, nhưng xét về kết quả thì lời khuyên của Se Heon đúng là phương án khả dĩ nhất. Kể cả có tìm được chứng cứ chứng minh thân chủ bị hại, thì với tội danh lần đầu phạm phải, cộng thêm khung hình phạt với tội phạm tình dục vốn nhẹ so với mức độ nghiêm trọng, cũng khó mà giáng cho đối phương một đòn quá nặng. Nếu vậy, tốt hơn là thân chủ nên nhận được lợi ích thiết thực nào đó.

Yoon Shin ôm chặt cặp tài liệu, cúi gập người chào với cảm xúc hỗn tạp, chẳng rõ là tạ lỗi hay cảm tạ. Se Heon nhìn chằm chằm vào gáy cậu một lúc, rồi bỗng quay mạnh đầu, không nói thêm gì thản nhiên rời đi trước.

Gương mặt Yoon Shin thoáng hiện vẻ kỳ lạ khi nhìn theo bóng lưng ấy. Thật khó hiểu khi nhận ra Se Heon nắm bắt vụ án thấu đáo hơn cậu tưởng tượng.

‘Chẳng phải anh nói không quan tâm đến Pro Bono sao.’

Hóa ra kẻ một mực bám chặt vào chiến thắng như Se Heon lại là luật sư giúp ích cho thân chủ hơn hẳn một người chỉ chăm chăm dựa vào chứng cứ hiển hiện mà loạng choạng như cậu. Thú thật, Yoon Shin vốn vẫn tự nhủ rằng mình có ưu thế đạo đức hơn anh và chính điều đó mới khiến cậu thấy chấn động. Nhờ thế mà trong đầu vang lên hỗn loạn như cả bản nhạc bị biến tấu cùng lúc thành nhiều giai điệu chói tai.

“Cùng đi đi, trưởng phòng!”

Yoon Shin đang suy nghĩ thì bỗng thấy nhìn bóng lưng thon thả của anh đang dần nhỏ lại, liền vội vã đuổi theo.

*

Từ sớm, Yoon Shin đã ngồi cặm cụi bên tài liệu, vừa xoay cây bút giữa những ngón tay dài vừa suy nghĩ. Cả đêm qua cậu trằn trọc không ngủ được vì câu nói của Se Heon cứ mắc nghẹn trong cổ họng.

Cậu thích trò anh hùng mà.

“Sao nói cái gì cũng có thể khó ưa thế được nhỉ. Đó cũng là một loại tài năng.”

Nhưng xét ở một khía cạnh nào đó có lẽ anh đã nói trúng tim đen. Yoon Shin cúi xuống xem lại tài liệu với cảm giác rối bời len lỏi trong lòng. Lạ thay, khi thử lần theo mạch lời khuyên tối qua của cấp trên, bất ngờ cậu lại thấy mở ra vô số lối giải.

“Danh sách nhà hàng, quán rượu mà thân chủ từng đến cùng thủ phạm… Kiểm tra giao điểm giữa các cơ sở đó với công ty vệ sĩ mà Giám đốc này thuê… Có thể lần theo tài khoản của mấy vệ sĩ được điều động từ công ty đó không?”

Dĩ nhiên, việc truy tài khoản là chuyện chỉ có thể làm qua lệnh điều tra chính thức, nhưng Yoon Shin lại muốn tiến hành âm thầm. Cậu biết rõ đối phương là kiểu người chuẩn bị kín kẽ cho mọi vấn đề pháp lý.

Có lẽ với một hãng luật lớn, hoàn toàn có thể nhờ đến đội điều tra ngầm chuyên trách. Nghĩ vậy, cậu ngẩng đầu định hỏi thư ký Tak. Nhưng qua khung kính, không chỉ thấy thư ký, mà còn bắt gặp Se Heon đang vừa bước vào, vừa nghe báo cáo lịch trình hôm nay. Vẫn bộ suit chỉn chu, bất cứ lúc nào cũng không trông thấy một vết nhăn nhúm.

Và lúc nào cũng bận rộn.

‘Cái tên bạo dâm này, trừ thời gian ngủ ra thì lúc nào cũng làm việc. Anh ta không biết mệt sao.’

Ý nghĩ vu vơ khiến lòng thêm xao động. Cậu tựa cằm, ngắm khuôn mặt nghiêng thanh tú của anh như đang chiêm ngưỡng một bức tranh. Đúng lúc ấy, Se Heon bất ngờ quay đầu, nhìn thẳng về phía văn phòng cậu.

Vì đang vụng trộm quan sát nên Yoon Shin hốt hoảng quay đi, giả vờ tập trung vào công việc. 

Cách cách.

Tiếng mu bàn tay gõ vào cửa kính vang lên, không còn cách nào khác, Yoon Shin rụt rè ngẩng mặt, khẽ cúi đầu chào. Nhưng có lẽ thứ anh muốn không phải một lời chào lễ phép. Se Heon vẫn đứng yên ngoài cửa.

“Sáng sớm lại bị làm sao nữa. Lén nhìn một chút cũng không được sao. Trong khi anh ta thì cứ công khai soi mói người khác.”

Yoon Shin lầm bầm trong lòng rồi đứng dậy bước ra ngoài. Se Heon ra hiệu bằng cách khẽ ngoắc tay bảo đi theo. Cậu liếc nhìn thư ký Tak như hỏi nguyên do, nhưng đối phương chỉ ra dấu hãy cứ theo đi.

Yoon Shin đành bước theo vào văn phòng của anh, rồi khựng lại khi trên tay bất ngờ nhận một tập hồ sơ vàng sậm bị ném tới.

“Ức, cái gì thế này?”

Se Heon cởi áo khoác treo lên móc, mắt vẫn lướt qua xấp tài liệu chồng trên bàn, buông lời đáp dửng dưng:

“Cậu tự mở ra xem.”

“Liên quan tới vụ của tôi sao?”

“Tương tự. Sẽ có ích cho việc đàm phán. Đừng hỏi xuất xứ.”

“Nhưng nếu chẳng biết xuất xứ là đâu thì liệu mở ra có ổn không?”

Biểu hiện ngờ vực của Yoon Shin dường như chạm tự ái, khiến Se Heon bật lại với giọng đầy mỉa mai:

“Tài liệu nguy hiểm thì chỉ cần lặng lẽ sử dụng, cái đó tôi cũng phải dạy à?”

“Không rõ nguồn gốc, lại còn… nguy hiểm nữa sao.”

Dù đã cố gắng giải thích một cách dễ hiểu, nhưng vẻ mặt Yoon Shin lại chẳng lấy gì làm hài lòng, đến mức cuối cùng khiến anh cau mày.

“Bốn Năm. Lời tôi nói là gì?”

“Là luật của cộng sự ạ.”

“Hiểu rồi thì ra ngoài đi.”

“Vâng. Cảm ơn anh. Dù không biết đây là tài liệu gì, nguồn gốc cũng chẳng rõ ràng, nhưng tôi sẽ cố gắng sử dụng nó một cách khôn ngoan, vừa hữu ích vừa nguy hiểm.”

Cậu cúi người một cái. Cái cúi chào ấy mang hàm ý “xin hãy giữ tôi lại”, nhưng Se Heon chắc chắn không thể không nhận ra. Thế nên anh chẳng có phản ứng gì.

Sau lưng, tiếng lật giấy nhanh chóng vang lên. Yoon Shin bước chậm một nhịp rồi lại xoay người, tiến thẳng đến đứng sừng sững trước bàn làm việc. Ánh mắt anh liếc lên, ngạo nghễ đúng kiểu Kang Se Heon.

“Còn gì nữa, tôi đang phải xem chồng ý kiến chất cao như núi, bận đến mức muốn nổ tung đầu rồi. Hỏi nhanh đi.”

Quả nhiên, anh biết hết nhưng cố tình không giữ cậu lại.

Đúng là đồ khốn.

“Anh cũng từng nhận vụ án tội phạm tình dục sao? Hay ngay từ đầu chỉ làm mảng doanh nghiệp thôi?”

“Tôi ở nhóm luật doanh nghiệp từ ngày đầu vào công ty.”

“Tức là chưa từng xử lý à?”

“Tôi không nói thế. từng làm vài vụ Pro Bono cho đến trước khi sang du học sau 5 năm làm việc.”

“Anh có thể kể cách anh xử lý không? Để tôi tham khảo lúc lên chiến lược.”

Yoon Shin háo hức với quá khứ mà mình chưa từng biết của Kang Se Heon. Đó là một trong những đề tài gần đây khiến cậu tò mò nhất, càng nghĩ càng thấy hấp dẫn. Dù đối phương chưa đồng ý, đôi mắt cậu đã sáng lên từ trước. Bắt gặp vẻ hứng thú ấy, Se Heon liếc đồng hồ, cân nhắc xem mình có bao nhiêu thời gian để lãng phí, rồi miễn cưỡng ngả người ra lưng ghế.

“Tôi thường chọn cách không để vụ việc ra tòa, mà moi càng nhiều tiền bồi thường càng tốt.”

“À… bồi thường.”

“Ra tòa rồi thì nạn nhân chẳng còn gì ngoài vết nhơ ‘người bị xâm hại tình dục’. Hơn nữa, cả quá trình cũng quá đỗi đau đớn. Tất nhiên nếu kẻ phạm tội phải lãnh án nặng thì tốt, nhưng cậu cũng biết đấy, trừ khi tội danh quá tàn nhẫn, còn thì hiếm khi bị xử tù giam.”

“Nhưng nếu nạn nhân muốn hình phạt nghiêm khắc hơn là vài đồng tiền thì sao ạ?”

“Bốn Năm, có những lúc tiền chứ không phải hình phạt mới là thước đo của công lý. Cậu phải nghĩ đến việc cuối cùng thân chủ có thắng hay không. Nếu thân chủ phán đoán sai, thì việc thuyết phục họ đi đúng hướng cũng là trách nhiệm của cậu.”

Trong lúc lắng nghe từng lời dặn dò bình tĩnh của Se Heon, trong đầu Yoon Shin bất giác nảy ra một thắc mắc. Nó phình to như quả bóng được bơm căng, sắp sửa vỡ tung. Dù khó mà hình dung với dáng vẻ hiện tại, nhưng biết đâu ngày trước anh cũng từng như vậy thật.

“Lúc làm pro bono… anh có từng an ủi các nạn nhân bằng sự chân thành không? Với dạng này thì điều đó còn cần thiết hơn bất cứ loại vụ án nào khác.”

Vừa dứt câu, trán Se Heon đã nhăn lại như thể cậu vừa hỏi điều vô lý nhất trên đời.

“Tôi không làm cái trò đó. Tư vấn kết thúc. Cút.”

“Khoan đã. Tôi vẫn chưa hỏi xong…”

“Nếu một phút nữa cậu vẫn còn đứng đây, tôi sẽ gọi cảnh sát bắt vì tội cản trở công việc. Tự quyết đi.”

Yoon Shin thừa biết nếu cứ cố chấp đứng lì, Se Heon ắt hẳn sẽ làm đúng như lời cảnh cáo. Cậu liếc nhìn người đàn ông vẫn đang giữ thái độ dửng dưng, rồi đành nắm chặt tập hồ sơ trong tay như thể đó chính là Se Heon, mà quay gót rời đi.

Yoon Shin đi qua phòng thư ký và vào phòng mình, rồi ngồi phịch xuống ghế. Tập hồ sơ vàng sậm được đặt lên bàn. Cậu chống cằm trầm tư giây lâu.

‘Tài liệu nguy hiểm không rõ nguồn gốc, sẽ hữu ích cho việc đàm phán.’

Giống hệt chiếc hộp Pandora. Một khi mở ra, hẳn sẽ không thể quay đầu lại được nữa.

Thế nhưng bất kể bên trong chứa thứ gì, thì con đường tắt của Se Heon có lẽ chính là cánh cửa dẫn đến cái đích mà thân chủ thực sự khát khao. Yoon Shin nhận ra mình đang dần thỏa hiệp. Khác với tưởng tượng, nó không khó chịu cũng chẳng mấy bức bối.

Mỗi người đều có nhiều khuôn mặt.

Có lẽ, rất có lẽ, những gì cậu thấy ở anh chỉ là một mảnh nhỏ mà thôi. Dù tối qua đang bực bội vì bị quấy rầy lúc đi dạo, Se Heon vẫn kiên nhẫn lắng nghe, dẫn dắt, thậm chí còn vạch ra con đường chưa từng tồn tại.

Trong quá trình ấy, kỳ lạ thay là cậu lại có cảm giác rằng chỉ cần anh ra tay, thì bất cứ cuộc chiến nào cũng có thể thắng. Se Heon thực sự là người đứng về phía thân chủ một cách tuyệt đối.

Dù rõ ràng anh chỉ theo đuổi vinh quang cho bản thân, nhưng cũng như câu nói “dù đi đường vòng, miễn là đến được Seoul”, nếu cậu là thân chủ, Yoon Shin cũng sẽ không ngần ngại thuê anh, bất kể giá cả đắt đỏ thế nào.

Thân chủ hiện tại của cậu cũng sẽ nghĩ vậy thôi.

“Một kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để thắng, gương mặt tựa như có đến cả ngàn lớp mặt nạ… liệu trong số đó có tồn tại một Kang Se Heon biết đồng cảm với nạn nhân không?”

Cạch. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tập hồ sơ, Yoon Shin vô thức vẽ một hình tam giác trên bìa.

Rồi như đã hạ quyết tâm, cậu mở phong bì, rút ra chiếc thẻ nhớ bên trong ra.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 13"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

10 Tháng 4, 2026
Chương 82 Chương 81
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

1 Tháng 4, 2026
Chương 123 Chương 122
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

The Taming Novel
The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành
5 Tháng 4, 2026
kiss me if you can novel
Kiss Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
24 Tháng 7, 2025
Room for Renewal Novel
Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)
16 Tháng 8, 2025
Let’s Meet Alive Novel
Let’s Meet Alive Novel (Hoàn Thành)
25 Tháng 10, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    No Moral Novel (Hoàn thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?