No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 2
Két.
Chiếc xe chở Yoon Shin dừng lại trong bãi đỗ chung tầng hầm của một khu căn hộ cao cấp gần khu pháp đình Seocho Dong. Xung quanh là những chiếc Sedan hạng sang và siêu xe xếp san sát không chừa một khoảng trống nào.
Cánh cửa dẫn vào lối đi riêng của bãi đỗ được trang trí hoa văn cầu kỳ như lối vào một phòng trưng bày nghệ thuật. Đi qua đó là một sảnh lộng lẫy chẳng khác gì sảnh Giáng Sinh của khách sạn hạng sang. Nói không ngoa, thì toàn bộ nơi này từ cổng khu căn hộ, qua tòa chính, đến công viên phía sau đều giống hệt một tiểu vương quốc thu nhỏ.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết đây là khu căn hộ xa xỉ và chính là khu nhà ở dành cho nhân viên của hãng luật Doguk.
Doguk sở hữu gần 400 luật sư, hơn 100 luật sư sáng chế, cùng các nhân sự chuyên môn khác về quyền sở hữu trí tuệ… chỉ tính riêng nhân viên chuyên nghiệp đã gần một nghìn người.
Những ai có nguyện vọng sẽ được phân tầng phù hợp với cấp bậc để sống tại đây. Chính sách phúc lợi này cho phép cả gia đình nhân viên sinh sống, nên ba cụm tòa nhà với hơn một nghìn hộ gần như kín chỗ. Nghe nói luật sư Kang Se Heon cũng ở tầng hoàng gia của tòa A, tòa có diện tích lớn nhất. Yoon Shin thì mới chuyển đến đây không lâu.
Cậu cầm tập hồ sơ trên ghế phụ, chuẩn bị bước xuống xe thì lại lấy ra một bản sao sơ yếu lý lịch của mình ra xem.
“Thật sự nên làm vậy sao? Cả đời mình chưa từng đi cửa sau bao giờ…”
Vài tuần trước, cậu nhận được liên lạc từ chị gái.
Tình cảm giữa hai anh em vốn rất thân thiết. Cha họ một mình nuôi hai con, và người chị gái hơn cậu nhiều tuổi, gần như chăm sóc cậu như con trai ruột. Khi cha qua đời, hai người càng nương tựa nhau như thể trên đời chỉ còn lại hai chị em. Từ khi chị gái lập gia đình thì họ ít gặp nhau hơn, nhưng với Yoon Shin, lời chị gái vẫn là điều cậu khó lòng từ chối.
Bởi vậy cậu đã vô cùng ngạc nhiên khi chị yêu cầu anh nộp hồ sơ vào Doguk, càng bất ngờ hơn khi chị nói thêm rằng mọi thứ đã được sắp xếp, cậu chỉ cần đến nhận chỗ. Từ trước đến nay, chị chưa từng can thiệp sâu vào lựa chọn của cậu như vậy.
“Vậy ra hôm đó Luật sư Kang Se Heon mới đi cùng Trưởng phòng Song đến xem phiên tòa của mình.”
Chị gái mong cậu từ bỏ việc nhận mức thù lao thấp lại phải cày ngày cày đêm, thay vào đó tìm kiếm sự ổn định tài chính. Chị khuyên rằng kinh nghiệm làm việc ở Doguk sẽ cho cậu thêm sức mạnh ngay cả khi đứng trước vành móng ngựa. Sự lo lắng và tình cảm dành cho đứa em sống một mình thể hiện rõ trong từng lời chị nói.
Yoon Shin biết rõ Doguk là hãng luật như thế nào, nơi đây chỉ nhận khách hàng là doanh nghiệp trong và ngoài nước mang lại lợi nhuận lớn, tuyệt nhiên không tư vấn cho dân thường. Một khi gia nhập, cậu sẽ không thể tiếp tục nhận các vụ mang tính công ích như trước. Dẫu vậy, sau thời gian đắn đo, cậu đã chấp nhận chỉ vì người đưa ra lời đề nghị là chị gái mình.
Cậu chưa từng nói “không” với chị, không phải vì là đứa em ngoan ngoãn, hay chỉ vì tình cảm gắn bó sâu đậm, mà vì chị là người sáng suốt, biết suy xét. Chị chưa bao giờ xem nhẹ ý kiến của cậu, luôn tôn trọng ý chí tự do của em trai. Ngay cả khi không đồng tình, chị cũng cân nhắc kỹ lưỡng từ góc nhìn của cậu rồi mới nhẹ nhàng gợi ý phương án khác. Một khi chị đã khuyên cậu làm điều mà bản thân cậu không hẳn muốn thì chắc chắn phải có lý do xác đáng.
Tuy vậy, cậu dự tính sẽ ở lại Doguk đến khi chị yên tâm, rồi chọn thời điểm thích hợp để rời đi. Yoon Shin không tin mình có thể trụ lâu trong môi trường “rừng rậm” đó. Nếu cậu làm hết sức trong khả năng, rồi nghỉ thì hẳn là chị sẽ hiểu.
“Haa… thôi, kệ.”
Cậu nhét lại hồ sơ vào phong bì rồi bước ra khỏi xe. Đang tiến về phía sảnh bãi đỗ tráng lệ thì vừa lúc một người đàn ông khác cũng bước xuống xe lọt vào tầm mắt.
Tấm lưng mảnh dẻ nhưng rắn rỏi quen thuộc đến lạ.
“Mình gặp ở đâu rồi nhỉ…”
Yoon Shin cẩn thận bước theo sau, quan sát khi người kia quẹt thẻ vào cửa. Cậu ấn tượng với những ngón tay thon dài được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ, nhưng cũng toát lên vẻ kén chọn kỹ tính. Đường nét nghiêng sắc sảo mà gọn gàng càng làm gương mặt ấy thêm ưa nhìn và… quen thuộc.
Ngay khi nhận ra điều đó, cậu khẽ nuốt tiếng “ực” vào trong.
Là Kang Se Heon.
Không ngờ lại chạm mặt anh nhanh như vậy.
May mắn là Se Heon không quay lại, chỉ thẳng bước về phía trước.
Tới trung tâm sảnh bãi đỗ chia ra ba lối dẫn vào từng tòa, người đàn ông vẫn im lặng ấy bất chợt quay lại. Không chỉ vậy, anh còn giơ cánh tay dài chặn ngang trước mặt Yoon Shin như chặn hẳn đường đi.
Không rõ anh ta nhận ra mình đi phía sau từ bao giờ.
Yoon Shin thoáng sững lại khi bị chặn đường một cách đột ngột, ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt. Đập vào mắt cậu trước tiên là đôi mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu vào tận bên trong con người và làn da trắng nhợt. Khi ánh nhìn chạm nhau, cậu theo bản năng muốn lảng đi vì ngượng ngập, nhưng người kia đã cất tiếng trước.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Chữ “lại” ấy khiến cậu thoáng nghĩ liệu có phải đối phương đang nhắc đến lần chạm mặt ngắn ngủi từ lâu trước đây. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra không phải thế, nhờ kịp nhớ ra một việc khác đã xảy ra giữa hai lần gặp gỡ.
“Vâng, sau lần gặp ở tòa… lại gặp nữa rồi.”
“Có chút thời gian không?”
Giọng nói trầm, đều và bình tĩnh của anh nghe thật cuốn hút, nhưng Yoon Shin thì đã biết hoặc ít nhất cũng mường tượng rằng trái ngược với vẻ ngoài hào nhoáng ấy, người này chưa chắc đã đẹp đẽ bên trong.
Dù không thể xác nhận tính xác thực, nhưng những gì Yoon Shin nghe loáng thoáng thì Kang Se Heon là một kẻ cơ hội, kiêu ngạo, tham lam và vô nhân đạo. Chỉ cần hợp pháp là anh sẵn sàng chấp nhận mọi giao dịch ngầm, thậm chí không ngại phá vỡ chuẩn mực đạo đức nghề luật sư để dùng thủ đoạn. Nhờ vậy mà anh hiếm khi thua cuộc.
“Vâng. Xin cứ nói.”
Trong khi Yoon Shin trả lời, vài cư dân từ sảnh trung gian đi xuống bãi đỗ.
Họ liếc nhìn hai người đang đứng đối diện nhau với vẻ tò mò rồi tiếp tục đi. Vì là người sống ở đây nên những người này ít nhiều đều liên quan đến Doguk và dĩ nhiên nhận ra Kang Se Heon. Yoon Shin thấy tình huống khá khó xử nên khẽ hắng giọng, nhưng Se Heon thì vẫn bình thản, dường như chẳng bận tâm đến ánh mắt người ngoài.
“Cậu biết tôi chứ.”
Trong giới này, ai lăn lộn vài năm mà không biết đến Kang Se Heon cơ chứ. Yoon Shin không rõ ý đồ câu hỏi là gì nhưng vẫn gật đầu.
“Tất nhiên. Luật sư Kang Se Heon của Doguk.”
“Vậy tốt. Tôi có vài câu hỏi muốn hỏi.”
“Nếu là chuyện tôi có thể trả lời thì tôi sẽ trả lời.”
“Tôi chỉ tò mò, vì sao lại gặp cậu ở đây. Đây là khu nhà ở của Doguk.”
Chính anh ta từng tới tận tòa dự phiên xử của mình mà giờ lại hỏi thế thật khó hiểu. Có thể anh ta không ưa chuyện mình vào công ty nhờ sự can thiệp của chị gái, hoặc đang dò xét vì lý do nào khác. Nghĩ vậy, Yoon Shin cố ý vòng vo: “Có lẽ… do duyên số khiến chúng ta gặp lại thôi.”
Cậu cố giữ giọng thân thiện như đùa, nhưng đôi mắt lười biếng của Se Heon lại như đóng chặt vào cậu. Trên gương mặt trắng nhợt ấy thoáng hiện nét hứng thú.
“Duyên à. Tôi không tin vào mấy thứ đó. Lý do mơ hồ quá.”
“Nhưng lần gặp này… tôi nghĩ nguyên nhân thì rõ ràng rồi.”
“Có thể với Doguk, nhưng không thể với tôi. Tôi đã phản đối.”
Yoon Shin tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng hóa ra không phải sao?
Yoon Shin biết từ Song Mi Hee và chị gái rằng mọi việc liên quan đến chuyện cậu gia nhập Doguk đã được thu xếp xong. Cậu còn nhớ rõ hôm đó, cả Mi Hee và Kang Se Heon đã cùng đến xem phiên tòa của mình nên chưa từng nghi ngờ. Vậy mà giờ, khi đã chuyển hẳn vào khu nhà của công ty, cậu lại nghe chính gương mặt đại diện của Doguk nói đã phản đối nên không khỏi bối rối.
Yoon Shin mấp máy môi, chưa biết đáp sao thì Se Heon lại tiếp lời. Giọng anh trầm ổn nhưng ánh mắt và sắc điệu thoáng nét mỉa mai.
“Phiên tòa hôm đó tôi đã xem rất kỹ. Tôi cũng thích Charles Dickens. Câu trích dẫn từ Great Expectations cậu dùng rất hợp lý. Lời bào chữa cũng gọn gàng, không thừa thãi.”
“Cảm ơn…”
Yoon Shin đáp ngay theo thói quen lễ phép, nhưng lập tức bị ngắt lời.
“Lời cảm ơn hãy để dành khi tôi nói xong. Có thể cậu sẽ không muốn nói nữa đâu.”
“…”
“Tôi không có thành kiến cá nhân với cậu. Nhưng theo tôi, Luật sư Do không phù hợp với phong cách của một công ty luật lớn. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người sắp chết cóng. Cứu giúp họ phù hợp với giá trị quan của cậu hơn, đúng không?”
Sự châm biếm trong giọng nói khiến Yoon Shin không thấy thoải mái, nhưng lời lẽ của đối phương lại không hề sơ hở. Quả thực việc vào Doguk vốn đi ngược với mong muốn và quan niệm nghề nghiệp của cậu.
Trên đời này, mọi chuyện đâu phải lúc nào cũng xoay chuyển theo ý muốn của một cá nhân. Ít nhất thì việc cậu vào làm ở hãng luật này không phải vì khao khát của bản thân, và hẳn là một luật sư lão luyện như Kang Se Heon chẳng thể nào không đoán ra điều đó. Thế nhưng, lý do duy nhất khiến anh vẫn chặn cậu lại để nói chuyện chỉ có một.
Đây là một dạng cảnh cáo.
“Tôi đã chắc chắn được nhận vào làm mà sao anh vẫn cố tình nói những điều này với tôi?”
“Tôi rất ghét những chuyện không liên quan xảy ra với mình. Tôi chỉ muốn nói là mong rằng chúng ta đừng gặp nhau trong công việc. Chỉ lâu lâu tình cờ gặp nhau ở gần nhà thế này thôi là tốt rồi..”
Có vẻ Kang Se Heon đã nói hết những gì muốn nói nên nhẹ nhàng cúi chào rồi xoay người bỏ đi một cách dứt khoát, đến mức Yoon Shin còn chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ.
Bị “dội” một gáo lạnh chẳng rõ nguyên cớ, cậu vốn định lên tiếng phản bác, nhưng rồi chỉ biết mím môi nhìn bóng lưng anh đang xa dần. Se Heon bước thêm vài nhịp nữa, rẽ sang hướng tòa A. Qua cánh cửa kính trong suốt, cậu thấy anh đi về phía thang máy. Cánh cửa đôi mở ra, nuốt trọn bóng dáng và đưa anh đi xa.
Khi Se Heon đã khuất khỏi tầm mắt, nét mặt của Yoon Shin từ điềm tĩnh chuyển sang thoáng sửng sốt như không thể tin nổi.
“Cái nét mặt, giọng nói, thái độ… Ugh.”
Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng khiến cậu khẽ rùng mình, rồi quay đầu nhìn sang hướng đối diện và tòa nhà C nơi Se Heon vừa biến mất. Đó mới là nơi cậu phải đến.
Sau khi kiên nhẫn chờ thang máy, cuối cùng Yoon Shin cũng về tới nhà.
Yoonshin vừa cởi cà vạt vừa gọi điện cho thư ký của chị gái. Đối phương nhanh chóng trả lời.
“Vâng, thưa luật sư. Có chuyện gì ạ?”
“Xin chào, tôi là Yoon Shin. Tôi muốn hỏi chút chuyện. Tôi vừa gặp luật sư Kang Se Heon của Doguk ở sảnh đỗ xe chung cư. Nhưng tôi nghe nói anh ấy từng phản đối việc tôi vào đây?”
“Chuyện là hình như giữa luật sư Kang và luật sư Song có chút bất đồng, nhưng công việc sẽ không bị ảnh hưởng đâu ạ. Xin đừng lo.”
Nghe đến đó, Yoon Shin khẽ cau mày.
Lúc nãy ở sảnh, Se Heon đã truyền đạt cho cậu cả một thông điệp chỉ bằng vài từ ít ỏi. Đây là trụ sở của Doguk, câu “lâu lâu tình cờ gặp ở gần nhà” nghĩa là chuyện cậu được nhận vào làm đã xong, anh ta sẽ đứng ngoài. Nhưng câu “đừng gặp nhau trong công việc” lại ngầm rằng, anh ta sẽ nhịn đến mức đó thôi, còn tối thiểu thì cậu phải biến khỏi tầm mắt anh .
Bản thân Yoon Shin cũng nghĩ mình khó mà hợp với kiểu người như vậy. Hơn nữa, xét cho cùng thì cậu đúng là “người nhảy dù”, nên trong mắt một kẻ coi trọng thực lực như Se Heon, có lẽ chẳng lọt nổi vào mắt. Nhưng ngay cả khi không ưa nhau thì việc một đối tác cao cấp cố tình chặn đường để cảnh báo một luật sư cấp dưới cũng không thể xem nhẹ.
Anh ta rõ ràng không chào đón mình, lại còn khá gay gắt trong cách thể hiện nữa.
Cậu vốn định nghe lời chị, lặng lẽ bám trụ vài năm, nhưng xem ra mới vào đã có điềm báo chẳng lành.
“Anh ấy có vẻ không thích tôi. Tôi nghe nói hệ thống cấp bậc ở các công ty luật lớn rất rõ ràng. Liệu anh ấy có gây bất lợi cho tôi không? Tôi nghe nói lời của Luật sư Kang Se Heon ở Doguk là luật.”
“Nếu thật sự lo lắng thì tôi có thể chuyển lời cho phu nhân. Ngài ấy sẽ có biện pháp.”
“Thôi. Nhỡ đâu lời ra tiếng vào lại khiến tình hình khó xử hơn… Để tôi nghĩ đã. Mà chị tôi sao rồi? Từ lần gặp trước đến giờ vẫn bặt tin. Chị vẫn ổn chứ?”
Thư ký vốn trả lời trôi chảy bỗng khựng lại một nhịp như đang cân nhắc điều gì, rồi mới thản nhiên đáp: “Tất nhiên là vẫn ổn. Nhưng… xin lỗi luật sư, nếu anh đã nói xong việc chính thì tôi xin phép dừng ở đây được chứ? Tôi đang dở việc gấp. Cần gì cứ liên hệ lại sau.”
“À, hình như tôi làm phiền đúng lúc đang bận. Vậy nhé. Cảm ơn cô.”
Yoon Shin ngẫm lại câu trả lời vừa rồi, cảm thấy rõ ràng khi cậu nhắc đến chị gái thì đối phương đã do dự. Hơn nữa, còn tỏ ý muốn kết thúc cuộc gọi thật nhanh như sợ đề tài kéo dài. Lý do thì cậu không rõ.
Yoon Shin cố gắng trấn áp cảm giác nghi ngờ rồi bước vào thư phòng thay vì phòng ngủ. Cậu ngồi lên mép bàn dài, đưa mắt nhìn tấm bảng mica đặt bên cạnh. Trên đó chi chít ảnh và ghi chú về các luật sư của Doguk, cả trong và ngoài nước, cùng một số kế toán, chuyên viên sở hữu trí tuệ. Với những nhân vật có tầm ảnh hưởng trong hãng, cậu cẩn thận học thuộc mặt và chức vụ để tránh sai sót.
“Luật sư Kang Se Heon… lý lịch lẫy lừng thật.”
Ánh mắt Yoonshin kéo từ dưới lên theo cấp bậc, dừng lại ở các luật sư đối tác ngay dưới Giám đốc điều hành. Giữa dàn gương mặt lớn tuổi, chỉ có một mình Se Heon là trẻ tuổi. Ở một hãng luật lớn, điều này đủ chứng minh anh thăng tiến nhanh thế nào.
Anh từng là sinh viên trẻ nhất trúng tuyển vào Đại học Quốc gia Hàn Quốc, rồi tốt nghiệp trường luật và gia nhập Doguk. Sau vài năm nổi bật, anh hoàn thành chương trình Luật sư tập sự và đi du học Mỹ. Để khi trở về với bằng luật sư của bang đó, giá trị của anh ta đã tăng vọt
Vào thời điểm đó, hầu hết các hãng luật hàng đầu đều tìm cách ký hợp đồng với anh , nhưng bất ngờ là Se Heon lại quay về Doguk, nơi có Mi Hee cũng chính là đàn chị cùng trường cũ của mình. Sau đó, anh còn góp vốn và trở thành luật sư đối tác của công ty với tốc độ chóng mặt.
Trong một hãng luật, lời của một đối tác giỏi luôn có tính quyết định tuyệt đối, đặc biệt là đối với các luật sư tập sự.
Một cách tự nhiên, Yoon Shin nhớ lại những lời mà anh từng nhắm vào mình: Tôi cực kỳ ghét việc những chuyện không liên quan lại xảy ra với mình.
Nhìn qua là thấy đúng kiểu như vậy. Se Heon mang một vẻ rất lạnh lùng như thể sẽ ghét bỏ tất cả những chuyện không thể giải thích bằng lý lẽ. Yoon Shin đã nghe không ít lời đồn, nhưng cậu từng nghĩ chắc gì ngoài đời thật anh cũng vậy. Thế mà sau khi trực tiếp đứng đối diện trò chuyện, Yoon Shin lại bắt đầu cảm thấy Se Heon còn lạnh lùng hơn cả lời đồn.
Cho dù được mọi người chào đón nồng nhiệt khi mới gia nhập, nhưng công việc ở đó vốn đã đủ đau đầu, nay lại để lại ấn tượng đầu tiên chẳng mấy tốt đẹp với chính Kang Se Heon thì thật khó xử. Chỉ có điều Se Heon là đối tác có giá trị nhất của công ty, nên cơ hội để chạm mặt cũng chẳng nhiều. Hơn nữa, đôi bên còn ở các bộ phận khác nhau, chỉ cần giờ làm không trùng thì khả năng đụng độ cũng thấp.
Ấy thế mà chẳng hiểu sao cảm giác vẫn chẳng lành.
“Phiền thật.”
Yoon Shin khẽ thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên tấm ảnh của Se Heon.
*
Trong văn phòng làm việc của Mi Hee, cô và Se Heon ngồi đối diện nhau trên ghế sofa tiếp khách. Anh vắt chéo chân, thẳng lưng nhìn đối phương với ánh mắt ẩn chứa vẻ khó tin. Sau lưng anh là chiếc màn hình tivi đang phát bản tin thời sự. Trên màn hình lớn hiện lên gương mặt sắc lạnh của một người đàn ông cũng là con trai thứ của tập đoàn Suhan, đồng thời cũng là anh rể của Yoon Shin.
Giọng phóng viên vang lên: Giám đốc điều hành Yoo Junng Won của Suhan Holdings hôm nay đã tổ chức họp báo tại phòng hội nghị của trụ sở Tập đoàn Suhan ở Gangnam để đưa ra quan điểm liên quan đến các cáo buộc bạo hành nhân viên gần đây.