No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 4
Yoon Shin được thư ký dẫn vào văn phòng của Se Heon, cẩn thận ngồi xuống ghế sofa tiếp khách. Khi cậu gật đầu chào, thư ký cũng đáp lễ rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Chỉ còn lại một mình, Yoon Shin mới có thời gian quan sát xung quanh. So với phòng của các đối tác khác mà cậu đã thoáng thấy, nơi này rộng rãi và thoáng đãng hơn nhiều. Thế nhưng kỳ lạ là căn phòng nhỏ bé cũ kỹ của mình lại khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn.
Không hiểu chị ấy nghĩ gì nữa.
“Tại sao lại là Kang Se Heon chứ.”
Cậu nhớ đến một câu ngạn ngữ Do Thái mà mình yêu thích: Hãy là chủ nhân của ý chí, và là nô lệ của lương tâm.
Se Heon là kiểu người tuân thủ vế đầu của câu châm ngôn này, nhưng lại hoàn toàn phớt lờ vế sau. Đây là lần đầu tiên họ gặp gỡ và có mối liên hệ trực tiếp, nhưng thật ra từ thời còn ở trường luật, Yoon Shin đã nghe đến mức nhàm tai những lời đồn về đàn anh này. Những câu chuyện về anh gần như thành huyền thoại đô thị.
Một con rắn mặc vest.
Một kẻ rác rưởi, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thắng.
Và quan trọng hơn cả là Se Heon luôn là kẻ giành chiến thắng.
Phương pháp của anh đôi khi hợp lý, đôi khi bẩn thỉu, nói cách khác chẳng hề kén chọn đường lối. Săn tin mật về tham nhũng là sở thích, và sử dụng chúng là sở trường. Tin đồn nói rằng anh có thể ung dung moi móc điểm yếu của bất kỳ ai như nhân chứng, luật sư, kiểm sát viên, hay người của doanh nghiệp để ép họ phải nhượng bộ. Lạ ở chỗ, đa phần đàn em dù mắng chửi nhưng vẫn muốn được như anh. Yoon Shin lại thuộc nhóm số ít giữ thái độ chờ xem.
Thế mà gi một trong số ít ấy lại đang ngồi ở đây chờ anh.
Nghe luật sư Song nói, hình như chính chị gái cậu đã ép buộc vụ này. Dĩ nhiên, ở anh ta vẫn có những điều đáng để học hỏi. Thắng nghĩa là mạnh. Nhưng liệu hai người hoàn toàn đối lập này có chịu nổi nhau hay không, Yoon Shin vẫn thấy nghi ngờ. Đặc biệt là khi không lâu trước đây, anh ta còn đích thân cảnh báo cậu phải tránh gây chú ý, càng khiến Yoon Shin lo sợ không biết cuộc gặp gỡ sai lầm này sẽ dẫn tới đâu.
Đang nghĩ ngợi, mắt cậu chợt dừng lại trên một cuốn sách đặt trên bàn làm việc.
Great Expectations của Charles Dickens.
“Có khi nào là vì mình không…”
Cậu khẽ nhổm dậy, định bước lại gần bàn thì…
Cạch! Cửa bật mở, con mãnh thú mà cậu chờ đợi bấy lâu tiến vào, đôi mắt hôm nay cũng lạnh lùng như mọi khi. Yoon Shin lập tức đứng bật dậy, cúi đầu chào một cách kính cẩn.
“Xin chào. Tôi là Luật sư tập sự Do Yoon Shin.”
Anh không ngồi xuống sofa đối diện mà lại ngồi lên mép bàn làm việc để nhìn xuống Yoon Shin. Khi Se Heon khẽ gật đầu ra hiệu ngồi, Yoon Shin liền khéo léo ngồi xuống, ngước lên bắt gặp ánh mắt đang hạ xuống chầm chậm.
Yoon Shin cố giấu vẻ lúng túng để nhìn thẳng vào mắt đối phương. Đôi môi đỏ của Se Heon khẽ hé thật chậm rãi rồi lười nhác cất giọng: “Chúng ta gặp nhau thường xuyên nhỉ.”
Câu nói ngắn gọn khiến Yoon Shin theo bản năng cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch vị thế nên càng cúi mình hơn.
“Xin lỗi vì đã không thể thực hiện lời anh dặn là đừng gặp nhau trong công việc.”
“Cậu đã phá vỡ lời dặn ngay từ đầu rồi đấy. Thật là… khó khăn.”
“Xin lỗi…”
“Được rồi. Đầu tiên, tôi sẽ hỏi vài điều. Tình huống hiện tại này, liệu có một mối quan hệ nhân quả nào đủ để tôi chấp nhận không?”
Vẻ mặt đẹp trai của Seheon lộ rõ sự nghi ngờ và bất mãn về việc tại sao Yoonshin lại vào nhóm của anh giữa rất nhiều phòng ban ở Doguk. Yoon Shin thấy thế nhưng vẫn bình tĩnh lựa lời.
“Tôi nghĩ anh sẽ không thể chấp nhận được.”
“Sẽ không chấp nhận được. Tại sao?”
“Vì đây không phải là ý của tôi hay của anh, mà là ý của chị gái tôi. Chị ấy rất muốn tôi làm ở đây, và thật không may cho anh, tôi lại là đứa em khá nghe lời. Những gì tôi biết chỉ có vậy, và đó là tất cả.”
Câu trả lời thẳng thắn khiến nét mặt Se Heon thoáng biến đổi.
“Thẻ bài đã lật hết, dù có sự can thiệp của chị gái. Cậu không hề phòng thủ trong cuộc đối thoại. Tôi đã nghĩ cậu là một luật sư hữu ích dù không hợp với Doguk, nhưng tôi phải thay đổi suy nghĩ rồi. Cậu không đạt yêu cầu.”
“Thỉnh thoảng tôi cũng điều chỉnh sự cương nhu theo yêu cầu.”
“Chắc chắn là không còn lá át chủ bài nào giấu kín?”
“Nếu tìm thấy, tôi sẽ báo anh ngay.”
Đôi mắt màu nâu ấm làm khuôn mặt Yoon Shin trở nên hiền lành khi hướng thẳng vào Seheon. Ánh mắt cậu sắc nét, phản ánh thái độ ngay thẳng của mình. Thay vì nói rằng lời mình nói là đáng tin cậy, cậu chỉ gửi đến Seheon một ánh mắt chân thật nhất của mình.
Khi hai ánh mắt rõ ràng ấy giao nhau, cả hai cùng im lặng giống như đã hẹn trước.
Sự tĩnh lặng bao trùm.
Ngay khoảnh khắc đó, Yoon Shin cảm nhận được luồng khí lạnh bao quanh Se Heon khẽ rung động. Minh chứng là người đàn ông vẫn ngồi bất động sau bàn làm việc chợt thay đổi tư thế. Anh bắt chéo hai tay, nghiêng người dựa vào bàn và nhìn chằm chằm vào Yoonshin như thể muốn đâm thủng đồng tử bằng hàng mi dày và rậm rạp
Yoon Shin nghĩ khoảng lặng ấy phải kéo dài đến ba phút.
Hoặc cũng có thể ngắn hơn nhiều, chỉ là cậu cảm thấy như vậy. Khi còn đang nghĩ xem nên làm gì, thf may mắn thay Se Heon mở lời trước.
“Giám đốc Do Yi Gyeong gửi cậu đến chỗ tôi để làm gì?”
Sự tĩnh mịch bất ngờ bị phá vỡ, Yoon Shin vội đáp: “Chị ấy nói với tôi là muốn tôi tự lập về tài chính.”
Trước giờ cậu luôn mở cửa đón khách cho những buổi tư vấn pháp luật miễn phí, mà nếu có thu phí thì cũng hạ xuống mức thấp nhất theo hoàn cảnh của khách hàng. Vì thế, thu nhập chẳng mấy dư dả. Nhưng nhờ khoản thừa kế từ người mẹ qua đời ngay sau khi sinh, nên cậu chưa từng phải bận tâm về tiền. Thêm vào đó, khi cần, thìchị gái vẫn sẵn sàng giúp đỡ về vấn đề nhà cửa, xe cộ. Có vẻ Se Heon cũng đoán được phần nào tình hình.
“Nghe là hiểu rồi.”
“Nhưng thật ra có lẽ là vì cha tôi. Ông cũng là luật sư như tôi, nhưng những năm cuối đời lại về quê giúp đỡ người khó khăn, rồi vài năm trước ông mất vì kiệt sức.”
Điểm chung duy nhất giữa hai người là cha của Yoon Shin. Nhiều năm trước họ từng gặp nhau trong ngày cuối cùng của đời ông tại tang lễ. Đôi khi, khi thấy Se Heon xuất hiện trên bản tin, Yoon Shin lại nhớ mơ hồ về ngày đó, nhưng chỉ đến thế. Khoảnh khắc ấy quá ngắn để nhớ đi nhớ lại.
Thực ra, nói ra điều này cũng đồng nghĩa thăm dò xem Se Heon có nhớ đến cuộc chạm mặt ấy không.
Yoon Shin im lặng nhìn anh thì thấy đôi môi Se Heon cuối cùng cũng hé mở.
“Chuyện đó tôi cũng biết. Thành thật chia buồn.”
Cậu vốn hồi hộp chờ xem từ đôi môi trơn mượt ấy sẽ thốt ra điều gì, nhưng nghe xong lại thấy hơi hụt hẫng. Trong khoảnh khắc chờ đợi câu trả lời ấy, cậu đã thầm mong anh quên đi hình ảnh ngượng ngùng của mình khi đó nhưng khi điều ấy trở thành sự thật, cậu lại không hiểu sao thấy… buồn buồn.
Dù sao đó cũng là chuyện từ rất lâu rồi. Một người như Se Heon thì một năm phải gặp biết bao khách hàng, có hàng loạt thứ cần ghi nhớ, quên một sự kiện như thế cũng là lẽ đương nhiên.
Yoon Shin giấu đi chút thất vọng rồi bình thản đáp, đôi môi đỏ khẽ mím lại:
“Có lẽ chị tôi lo tôi sẽ trở thành người giống cha nên muốn tôi học cách nhìn thẳng vào thực tế. Trong mắt chị, một kẻ chỉ chạy theo lý tưởng như tôi lúc nào cũng chông chênh, và có lẽ anh là người thực tế nhất mà chị ấy biết.”
“Cậu tự cho mình là kẻ lý tưởng à?”
“Một phần thôi. Không đến mức không biết chút thực tế nào.”
Ngoài dự đoán, Yoon Shin tỏ ra hiểu rõ bản thân và cả đối phương hơn Se Heon nghĩ. Ánh mắt anh vừa khó chịu nhưng đồng thời cũng ánh lên vẻ thú vị khá rõ. Nhưng khoảnh khắc đó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là giọng điệu thản nhiên.
“Có ba việc tôi không đụng đến suốt mấy năm nay đó là các vụ Pro Bono, các vụ án hình sự của khách hàng cá nhân, và tất cả hoạt động tình nguyện của tổ chức pháp nhân thuộc công ty. Cậu sẽ làm những việc đó.”
Không ngờ lại nhận được lời giao việc kiểu này khiến ánh mắt Yoon Shin thoáng sáng lên. Se Heon không bỏ lỡ điều đó, cậu sẵn sàng nhận việc mà anh ghét, lại còn rất vui vẻ. Xem ra sự ăn ý trong công việc sẽ chẳng mấy suôn sẻ.
“Tôi có thể làm tốt. Tôi cũng khá có khả năng thấu hiểu nạn nhân.”
“Tôi không cần trợ lý giỏi mấy thứ không đem tiền về, cũng chẳng hứng thú ‘làm việc’ với cậu ấm nhà tài phiệt. Không có lời tuyên bố nào khá hơn sao?”
“Tôi thực sự giỏi tìm kiếm án lệ. Đọc nhanh cũng ổn. Quan hệ xã hội khá tốt.”
“Tiếp.”
“Khó mà liệt kê hết được… nói chung tôi tự tin làm tốt mọi việc anh giao. Tôi phải làm tốt thì chị tôi mới yên tâm, nên tôi sẽ dốc hết sức. Cứ giao bất cứ việc gì cho tôi.”
“Cứ giao bất cứ việc gì à? Tự tin nhỉ.”
“Tôi có nghe nói anh rất giỏi tính toán lợi hại. Tôi nghĩ chuyện này sẽ không phải là một thương vụ lỗ vốn một chiều đâu.”
Lợi hại?
Se Heon bật cười nhạt, nửa như ngạc nhiên nửa như buồn cười. Nhưng vì Yoon Shin nói không sai nên anh không kiển trách hay chỉ trích gì, chỉ khoát tay ra hiệu đứng lên.
Yoon Shin ngoan ngoãn làm theo, cúi chào với thái độ kính cẩn, trong khi Se Heon duỗi thẳng lưng, sải bước đến gần. Anh dừng lại ngay bên cạnh cậu, rồi bất ngờ nâng cằm cậu lên. Làn da của hai người tiếp xúc mềm mại.
Ánh mắt anh dừng lại thật lâu như muốn khắc ghi từng đường nét trên gương mặt cậu, đặc biệt là khóe mắt đượm vẻ ẩm ướt kia.
Yoon Shin không đoán nổi lý do cho hành động đường đột này nên căng thẳng nuốt khan, rồi theo bản năng đưa tay nắm lấy cánh tay anh. Se Heon liếc xuống chỗ tay cậu chạm vào cổ tay mình, rồi gạt nhẹ ra, đồng thời bàn tay anh cũng rời khỏi cằm cậu.
Kèm theo đó là ánh nhìn lạnh băng.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Nhưng Luật sư đã chạm vào tôi trước… Tôi chỉ đang sử dụng quyền phòng vệ thôi.”
“Tôi không thích da thịt người khác chạm vào tôi theo ý muốn của họ. Chỉ tôi được phép làm thế. Cậu thì không.”
Yoon Shin định hỏi “sao lại có chuyện như thế được”, nhưng rồi lại lập tức ngoan ngoãn xin lỗi. Dù mới gặp vài lần nhưng cậu đã cảm nhận bản năng rằng không nên áp tiêu chuẩn thông thường để hiểu con người này.
“Xin lỗi.”
“Đại khái tôi hiểu tình hình rồi, giờ thì đi đi. Để tôi suy nghĩ một chút.”
“Văn phòng tôi ở ngay đối diện. Mong anh chỉ bảo.”
Cậu lại khẽ cúi đầu chào thêm lần nữa như một thói quen trước khi rời khỏi phòng.
Cạch.
Khi cánh cửa khép lại, Se Heon đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn theo bóng Yoon Shin băng qua phòng thư ký để vào phòng đối diện. Trên đường đi, cậu mỉm cười chào hỏi mọi người rất tự nhiên, đúng như hình ảnh mà anh đã hình dung.
Mục đích thật sự mà Giám đốc Do Yi Gyeong của Tập đoàn Suhan nhắm đến vẫn còn mờ mịt. Nhưng quan trọng hơn, Se Heon không phải là người bày ra ván cờ này. Mà anh thì có rất nhiều kẻ thù, nên việc xem xét liệu đây có phải một cái bẫy hay không là điều bắt buộc.
Tập đoàn Suhan… nhưng năm nay mình không có nhận vụ nào của họ
Đợi Yoon Shin vào hẳn phòng, Se Heon nhấc điện thoại nội bộ, gọi cho thư ký Tak người phụ trách trực tiếp của mình. Ở phía đối diện, thư ký Tak cũng đưa mắt sang đáp lại ánh nhìn.
— Vâng, thưa luật sư Kang, thư ký Tak đây ạ.
“Cậu ta học đại học ở đâu? Tôi nghe nói trường luật của Đại học Hàn Quốc.”
— Đại học Dongdae, chuyên ngành Công tác Xã hội.
“Công tác Xã hội…”
Quả đúng như dự đoán. Anh khẽ tặc lưỡi, rồi nói tiếp:
“Cậu ta thi khóa bao nhiêu của kỳ thi Luật sư. Bảo tất cả những người cùng khóa, không, cả khóa trên và khóa dưới một hai năm có ở công ty lên phòng họp. Nếu có người chuyên chụp ảnh của đội tuyển dụng ở đây thì gọi cả lên.”
— Rõ. Tôi gọi ngay chứ ạ?
“Ngay lập tức. Và lục tung hồ sơ của cậu ta lên cho tôi. Từ lý lịch cơ bản, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp… đến tất cả các vụ đã xử lý, sở thích cá nhân, thậm chí cả cỡ giày, bất cứ thứ gì cậu tìm được.”
— Vâng. Có điểm nào cần đặc biệt chú ý không?
Se Heon gõ nhẹ lên bàn, suy nghĩ thoáng chốc rồi đáp:
“Kiểm tra kỹ xem trong số các vụ mà cậu ta và cố giáo sư Do từng nhận, có vụ nào dính tới tôi dù chỉ một chút hay không.”
Thư ký Tak ngoài cửa sổ có vẻ không đồng ý nên nghiêng đầu.
— Hai cha con họ gần như chỉ nhận các vụ công ích, chắc chẳng có lý do gì dính tới anh đâu. Hơn nữa nếu có thì sao anh lại không biết.
“Cứ kiểm tra đi, có thể còn manh mối bị bỏ sót. Cả phía Giám đốc Do Yi Gyeong cũng vậy, xem từng có dính dáng đến tôi không dù lớn hay nhỏ. Nếu trong lúc điều tra phát hiện có mối liên hệ bất lợi, thì báo với Do Yoon Shin là từ ngày hôm sau không cần đến làm nữa.”
— Rõ, tôi hiểu rồi.
Se Heon cúp máy rồi lại hướng ánh mắt ra cửa sổ. Văn phòng của anh quay về hướng Nam, tràn ngập ánh sáng, còn phòng đối diện của Yoon Shin thì không, dù đèn sáng trưng vẫn tối hơn. Thậm chí từ vị trí của anh còn có thể thấy rõ Yoon Shin đang ngồi vào bàn, hẳn là cậu cũng thấy được anh như vậy.
Anh lặng lẽ quan sát, rồi bất giác nhớ lại câu nói ngang ngược mà cậu vừa để lại: “Có lẽ anh là người thực tế nhất mà chị tôi biết.”
Bề ngoài nghe như một lời khen, nhưng thực chất lại khác, thậm chí là một lời chê bai rõ rệt. Nó ngầm nói rằng người cha đáng kính và yêu thương của cậu đứng ở phía đối lập với anh. Yoon Shin công nhận anh nhưng đồng thời cũng khinh miệt. Cậu sẵn sàng học hỏi, nhưng sẽ không bao giờ tôn kính anh.
“Tôi có nghe nói anh rất giỏi tính toán lợi hại.”
Có lẽ cậu bảo “khi cần thì tôi cũng biết điều chỉnh nhịp độ” chỉ là nói cho có, bởi trước mặt anh, cậu rõ ràng thấy không cần phải che giấu suy nghĩ thật.
“Không biết ở đâu lại chui ra một thằng ngốc thế này.”
Qua lớp cửa kính, Yoon Shin bắt đầu xắn tay áo sơ mi lên, có vẻ định dọn dẹp đồ đạc. Cổ tay gầy, xương nổi rõ khiến Se Heon thoáng bị hút mắt. Ánh nhìn anh men dần lên như đang bước trên sườn dốc đứng, từ cổ tay, lần lên phía trong, rồi đến yết hầu.
Nhưng ánh mắt không dừng lại ở đó, nó tiếp tục bò lên qua đôi môi, gò má nhợt nhạt, sống mũi và cuối cùng dừng ở đôi mắt. Ngay khoảnh khắc ấy, Se Heon bặm môi bực dọc, bởi Yoon Shin đã nhận ra ánh nhìn của anh nên quay sang nhìn thẳng, khiến mắt hai người chạm nhau.
Yoon Shin nghiêng đầu như khó hiểu, rồi lễ phép cúi nhẹ chào. Se Heon đáp lại bằng cách lập tức cầm điều khiển bấm nút.
Xoạt. Tiếng rèm trượt xuống, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và không gian giữa họ. Còn lại một mình, anh bất giác thấy máu nóng bốc lên, không kìm được mà quẳng mạnh chiếc điều khiển trong tay.
Bốp!
Điều khiển cỡ bàn tay va vào tường rồi văng xuống chân, nó đã tách làm đôi như con thuyền vỡ hai.
“Chết tiệt.”
Những lời chỉ trích gay gắt nhằm vào mình vốn chẳng lạ gì với anh, thậm chí có thể nói chính chúng là một phần động lực đưa anh đến vị trí ngày hôm nay. Anh thường bỏ ngoài tai, đôi khi còn biết tận dụng đúng lúc để xoay tình thế có lợi cho bản thân.
Nhưng những lời của Yoon Shin… lại không thể bỏ qua một cách dễ dàng.
Tại sao mấy câu của thằng nhóc này lại khiến mình điên tiết thế nhỉ?
Se Heon cúi nhìn cái điều khiển vỡ nát, rồi bất chợt giẫm mạnh xuống, nghiền nó thêm dưới gót chân.