No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 7
Trong phòng họp lớn rộng rãi có thể chứa đến hàng chục người, ngay chính giữa đặt một chiếc bàn gỗ hình bầu dục đủ cho hơn hai mươi người ngồi. Trước mỗi chỗ ngồi đối diện với máy chiếu đều được bày biện ghế xoay cao cấp dành cho lãnh đạo, đệm ngồi làm từ vật liệu đặc biệt, ngay ngắn thành hàng, trên bàn còn đặt sẵn micro và máy tính bảng.
Phía sau hàng ghế của ban lãnh đạo có hai dãy ghế da văn phòng dành cho các luật sư phụ tá và nhân viên ngồi. Bên cạnh đó, dàn âm li và thiết bị điện tử sang trọng càng phô bày sự uy nghi của không gian. Có vẻ như nơi này chính là địa điểm được chọn để tổ chức những cuộc họp quan trọng mà các luật sư đối tác bắt buộc phải tham dự. Tất cả vật dụng trong phòng đều được sắm sửa bằng những thứ đắt đỏ, xứng đáng với vị thế của họ.
Thế nhưng nếu chỉ dừng lại ở mức độ ấy thì một người lớn lên chẳng thiếu thứ gì như Yoon Shin cũng chẳng đến nỗi thấy chùn bước.
Ánh mắt chất chứa những cảm xúc phức tạp của anh dừng lại trên những bức tranh trừu tượng treo trên bức tường phía sau vị trí ghế chủ tọa.
‘Mình đã thấy bức tranh này ở đâu rồi nhỉ. Hình như đã từng đọc tin tức về việc nó được bán đấu giá cách đây vài năm.’
Những tác phẩm của danh họa tầm cỡ quốc tế mà chỉ có thể tiếp cận qua tin tức đấu giá nước ngoài như thế, giá thấp nhất cũng lên đến hàng trăm tỉ won. Nó không ở phòng giám đốc, cũng chẳng phải văn phòng riêng của đối tác hay phòng tiếp khách, mà lại treo đầy những bức tranh giá trị như vậy ngay trong phòng họp chỉ dành cho nhân viên, khó tránh khỏi gây ra đôi chút cảm giác khoe mẽ. Những khối hình vô định trong tranh như đang cựa mình, hệt như muốn đè nén, quát nạt chính cậu.
Một lần nữa, Yoon Shin chợt ý thức sâu sắc rằng bản thân đang đứng tại một ngã rẽ vô cùng trọng yếu, căng thẳng đến mức còn hơn cả khi đứng trước tòa. Để giữ vững tinh thần, cậu mím chặt môi, rồi di chuột trên bàn. Ngay lập tức màn hình lớn phía trước hiện ra bản thuyết trình cậu đã chuẩn bị sơ lược từ trước: các chứng cứ liên quan đến vụ án cùng những vấn đề then chốt được sắp xếp gọn gàng, rõ ràng, dễ theo dõi.
Lúc này vẫn chưa đến giờ chính thức, một mình cậu vào trước để kiểm tra thử, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Không chỉ vì không gian xa hoa này vô tình gây áp lực tâm lý, mà nguyên nhân lớn hơn chính là vì suốt gần hai ngày nay cậu chưa chợp mắt một lần, dồn toàn bộ thời gian để đọc ngấu nghiến tài liệu, phân loại và tổng hợp.
Cậu định gắng gượng đứng dậy thì bỗng thấy mắt hoa lên một trận. Không chỉ đơn thuần là thiếu ngủ, mà do cơ thể đã kiệt sức vì phải lao đầu vào hàng núi chữ nghĩa. Yoon Shin vừa cố gắng thẳng lưng thì cánh cửa phòng bỗng mở ra, người bước vào là thư ký Tak.
Anh ta mang theo tập tài liệu Yoon Shin nhờ chuẩn bị, đặt từng bộ lên chỗ ngồi của các tiền bối, rồi đặt thêm một ly cà phê nghi ngút khói trước mặt cậu.
“Uống chút rồi tiếp tục đi. Pha rất đậm nên đảm bảo cậu sẽ tỉnh táo ngay.”
Yoon Shin đưa tay lau khuôn mặt khô khốc, khẽ gật đầu bày tỏ sự biết ơn thật lòng rồi nhận lấy.
“Ân tình này tôi không quên đâu. Nhờ anh chuyển lời cảm ơn đến trưởng phòng nữa nhé, vì đã chịu khó đến sớm giúp tôi.”
“Ơn nghĩa gì đâu. Đây vốn là việc tôi phải làm mà.”
“Nhưng hiện tại tôi đâu phải là luật sư chính thức của công ty, nói đúng ra thì các anh chẳng có lý do gì phải giúp tôi cả. Ít nhất là cho đến bây giờ.”
Thư ký Tak mỉm cười nhẹ đáp lại.
“Nhưng… luật sư đã đọc hết số tài liệu ấy rồi sao? Hơn mười nghìn trang A4 đấy. Tôi tự tay chuẩn bị nên rõ lắm.”
“Thật ra khối lượng quá khổng lồ nên tôi không thể đọc hết được. Tôi phân loại, chỉ chọn ra những phần cốt lõi để đọc lướt thôi. Thành ra hơi lo lắng.”
Trong lúc Yoon Shin nhấp một ngụm cà phê, thư ký Tak kín đáo quan sát trang phục của cậu. Chiếc áo sơ mi trắng tay dài xắn lên và chiếc cà vạt đeo vội quanh cổ đều hơi nhếch nhác. Chừng đó còn có thể chấp nhận, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ khác.
“Chắc chắn cậu chẳng ngủ tí nào. Nhìn là biết chỉ vừa kịp tắm sơ trong phòng tắm ở đây đúng không?”
“Vâng, có gì không ổn sao? Tôi thấy thỉnh thoảng cũng có người trực đêm ở tầng này mà.”
“Không phải chuyện đó, ý tôi là từ giờ cậu nên để sẵn đồ dự phòng. Anh ấy ghét nhất cảnh một người mặc cùng một bộ đồ hai ngày liền.”
“Ý anh là… Trưởng phòng Kang sao?”
Thư ký Tak nhún vai như muốn nói còn ai khác nữa khiến Yoon Shin thoáng hoang mang. Trong ấn tượng của cậu, Se Heon chẳng phải kiểu người để tâm đến chuyện ăn mặc của trợ lý luật sư.
“Anh ấy cũng chú ý cả chuyện ăn mặc của cấp dưới à?”
“Cũng không hẳn, chỉ là trí nhớ quá tốt thôi. Khi gặp ai đó liên tiếp hai ngày mà vẫn trong cùng một bộ đồ thì anh ấy cảm giác hệt như chính mình phải làm lại việc hôm qua một lần nữa, như thể ngày cứ lặp lại. Tôi nhớ có một luật sư cộng sự từng bị nhắc nhở rồi.”
“Nhắc nhở thôi à?”
“Thì cũng bảo: ‘Biến khỏi tầm mắt tôi.’ Thế là… cậu ấy thực sự phải biến đi. Sang đội Thương vụ Doanh nghiệp.”
Sắc mặt Yoon Shin càng thêm ảm đạm, khiến thư ký Tak phải vội nói thêm như lời bào chữa.
“À, cũng không đến mức bị sa thải đâu.”
“Dù sao cũng cảm ơn anh đã nhắc nhở.”
Đó hẳn là kiểu ám kỵ có thể tồn tại ở những người bận rộn và khó tính như Se Heon. Yoon Shin tháo cà vạt, vo tròn nhét vào túi, rồi chỉnh lại áo sơ mi cho tươm tất hơn. Thư ký Tak thấy vậy thì tốt bụng đưa cho cậu chiếc cà vạt của mình. Trong khi thắt nút, hình ảnh gương mặt lạnh lùng của Se Heon khi thình lình giật cà vạt cậu lần trước lại hiện ra, khiến Yoon Shin vô thức siết chặt nút hơn nữa.
Thấy vậy, thư ký Tak hơi nghiêng đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thú vị.
“Chẳng lẽ cậu vừa tưởng tượng cảnh trưởng phòng Kang bóp cổ mình….”
“Không, hoàn toàn không.”
“Lạ nhỉ, các luật sư cộng sự khác thì ai cũng từng nghĩ qua mà. Tôi cũng vậy. Vì công việc trưởng phòng Kang giao nhiều kinh khủng.”
Yoon Shin không thể thừa nhận là đúng, đành gượng gạo lái sang chuyện khác.
“À, mà hai người… quan hệ thế nào vậy? Tôi thấy luật sư Kang đối xử với anh có vẻ khá thoải mái.”
“Tôi ư? Tôi là đàn em cấp hai của cả luật sư Song lẫn luật sư Kang. Hai người đều là tiền bối của tôi.”
“Ồ, vậy sao? Tôi chưa từng nghe nói có mối liên hệ như vậy.”
“Khoảng cách tuổi tác khá xa nên ba người chúng tôi chưa từng học cùng một lúc. Trước đây, Luật sư Song từng hỗ trợ tài chính cho một số sinh viên thuộc diện cần được bảo hộ ở trường cũ. Tôi và luật sư Kang may mắn nhận được sự giúp đỡ ấy, rồi thông qua quỹ mà biết nhau. Chỉ là biết thôi, cũng không thân thiết lắm.”
Nghe đến đó, mắt Yoon Shin bỗng tròn xoe.
Trẻ cần được bảo trợ.
Tức là trẻ mồ côi dưới 18 tuổi.
Cậu nhớ lại những lời đồn đã nghe về hoàn cảnh gia đình của Se Heon. Nào là cha mẹ đều là bác sĩ thuộc tổ chức “Bác sĩ không biên giới”, hay giảng dạy ở những trường đại học danh tiếng nước ngoài. Khi Se Heon chọn làm luật sư thay vì công tố, cũng có tin đồn anh là con riêng của giám đốc một hãng luật nổi tiếng trong nước. Dù là tin đồn gì, bản thân anh chưa từng xác nhận.
“Vậy… bố mẹ của luật sư Kang… đều không còn sao?”
Có lẽ thấy vẻ mặt của Yoon Shin lúc hỏi quá phức tạp, thư ký Tak hơi lúng túng thêm lời.
“À, hóa ra cậu không biết à? Tôi cứ tưởng cậu rõ rành chuyện này rồi chứ. Dù gì luật sư Kang cũng là người được luật sư Song đích thân dẫn về và giới thiệu, lại còn kết thân với gia đình tài phiệt nữa… Tôi cứ nghĩ mấy chuyện này cậu nắm chắc lắm, chẳng ngờ… tôi vừa lỡ lời sao?”
“Đây là điều luật sư Kang muốn giấu đi à?”
“Cũng không hẳn thế, nhưng anh ấy tuyệt nhiên không thích nói về chuyện đó.”
“Vậy thì đúng là anh vừa lỡ rồi, tôi coi như chưa nghe gì cả.”
Thư ký Tak mỉm cười như tỏ vẻ cảm kích. Nhưng việc lỡ tiết lộ chuyện riêng của cấp trên vẫn khiến bầu không khí giữa họ nhuốm chút gượng gạo, buộc Yoon Shin không thể tiếp tục xoáy sâu mà nhanh chóng tìm cách đổi đề tài.
“À, còn buổi kiểm tra này… mọi người đều phải trải qua sao?”
Thư ký Tak lập tức đáp lại, giọng như sáng bừng lên.
“Dĩ nhiên rồi, đây là điều cơ bản được coi như thông lệ. Thường khi có cộng sự mới vào, mỗi đội sẽ tổ chức một phiên tòa giả định hòng cố tình làm cho bẽ mặt để dằn mặt, làm nhụt chí từ đầu. Nhưng luật sư Kang thì thấy phiền phức nên không đến mức mở cả phiên tòa. Nếu có thì cũng giao cho cộng sự dưới trướng xử lý. Mà lạ là hôm nay anh ấy lại đích thân tham dự. Sao thế nhỉ?”
“Chắc rảnh quá nên phát điên rồi.”
Cả hai cùng quay phắt về phía phát ra tiếng nói. Một bóng người lười nhác dựa vào khung cửa chính là Se Heon. Hôm nay anh vẫn mặc bộ vest ba mảnh gọn gàng ôm lấy dáng vẻ cao ráo, ngay cả cái bóng đổ dài dưới chân cũng mang một vẻ sắc bén hoàn hảo.
Sau lưng anh là vài gương mặt luật sư cấp cao cùng đội, những người Yoon Shin từng thoáng chạm mặt trong tòa nhà đang lục tục bước theo. Cậu nhẩm đếm thì thấy chỉ khoảng hơn mười luật sư trong đội tham gia, đủ các lứa tuổi từ ba mươi đến năm mươi, chuyên môn cũng đa dạng.
Chỉ cần sự xuất hiện của những con người này thôi cũng đủ khiến thần kinh Yoon Shin căng thẳng đến tỉnh táo hẳn. Ai nấy đều mặc chỉnh tề, gương mặt lộ rõ sự lạnh lùng sắc sảo, khiến toàn bộ cơ thể cậu như cứng đờ lại.
Trong thoáng chốc, cậu bỗng hối hận vì chính mình đã cả gan đòi Se Heon có mặt. Tại sao lại mời người có thể dễ dàng điều khiển cả những người lão luyện thế kia để bản thân tự chuốc thêm áp lực. Nhưng đã muộn.
“Thư ký Tak, trong lúc tôi trình bày… anh có thể ở lại trong phòng họp một lát….”
Yoon Shin theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm, vội đưa tay níu lấy Tak. Nhưng tàn nhẫn thay, người kia chỉ nhìn cậu như ngầm nhắc “Giữ lời hứa nhé”, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Không còn cách nào khác, Yoon Shin buộc phải đối diện với Se Heon. Đúng lúc bắt gặp ánh nhìn chẳng mấy hài lòng của anh, cổ họng cậu lập tức khô khốc.
Yoon Shin ho sặc một tiếng, định nói gì đó thì Se Heon đã lạnh lùng mở miệng trước.
“Bốn năm… cậu coi việc nài nỉ bất cứ ai ngồi bên cạnh làm thú vui à?”
“Dạ? Không đời nào ạ.”
“Chính mắt tôi vừa thấy, còn dám nói không?”
“À, không phải vậy, chỉ là… tôi cảm giác như quanh đây chẳng có đồng minh nào, nên muốn có người ở lại thôi. Ý tôi không phải anh là kẻ địch đâu.”
“Chắc chứ?”
“Thật sự không phải đâu.”
“Đủ rồi, đừng cản đường. Ra ngoài đi.”
Seheon thậm chí còn chưa đợi cậu né ra, đã cáu kỉnh lướt qua Yoon Shin rồi ngồi vào vị trí chủ tọa. Những luật sư khác cũng trật tự tiến vào, lần lượt lấp đầy chỗ ngồi.
Trong lúc các luật sư cấp cao chăm chú đọc tài liệu đặt trên bàn, Yoon Shin khẽ điều hòa hơi thở, nỗ lực trấn áp trái tim đang đập thình thịch bằng cách không ngừng tự nhủ.
Mình đã chuẩn bị hết sức rồi. Chỉ cần không phạm sai lầm là được.
Sau một hơi hít vào thật sâu, cậu cúi người, cung kính chào trước các tiền bối.
“Rất hân hạnh được gặp mọi người. Tôi là Do Yoon Shin.”
Không ai đáp lời, hầu hết các mọi người vẫn đang đọc tài liệu cậu phát. Vài người dường như đánh giá cao bản tóm lược ngắn gọn trong thời gian ngắn, ánh mắt thoáng lộ vẻ hài lòng. Chỉ riêng Se Heon đang ngồi dưới bức tranh trừu tượng xiên vẹo là nhìn chằm chằm vào cậu không chớp mắt.
Yoon Shin vừa định mở lời thêm chút xã giao thì thấy anh liếc đồng hồ rồi cắt ngang: “Bỏ qua mấy trò vòng vo và bắt đầu đi. Chúng tôi đều là người bận rộn.”
Yoon Shin mấp máy môi rồi cúi đầu.
Cậu cầm con trỏ, sau đó chỉ vào màn hình bằng một chiếc bút phát sáng.
“Vậy, tôi xin bắt đầu. Đây là vụ kiện yêu cầu thanh toán chi phí xây dựng. Nguyên đơn, tức nhà thầu, sau khi không nhận được thanh toán đã nộp đơn kiện bị đơn. Giữa nguyên đơn và bị đơn, tức chủ đầu tư, không tồn tại hợp đồng giấy tờ, nên nguyên đơn nộp bản ghi âm hợp đồng miệng. Thực tế thì công trình đã thi công, hạn trả tiền đã qua nhưng vẫn chưa nhận được. Các điều kiện khởi kiện đều thỏa mãn.”
Một luật sư cấp cao đang xem xét tài liệu bật micro và hỏi.
“Bản tóm lược viết gọn gàng đấy, nhưng kỳ hạn thanh toán thế nào? Thông thường, việc thanh toán phần còn lại của chi phí xây dựng được thực hiện khi bàn giao công trình. Trong vụ này, phía bị đơn hình như đang khẳng định tòa nhà vẫn chưa hoàn tất. Nghĩa là thời hạn chưa đến nên không cần trả. Cậu sẽ giải quyết thế nào?”
“Công trình đã bị đình trệ hơn sáu tháng và có dấu hiệu cho thấy phía chủ đầu tư đang cố tình cản trở việc hoàn tất thi công.”
Yoon Shin lật sang slide khác đưa ra chứng cứ. Đó là ảnh chụp hiện trường cho thấy bị đơn đã dựng hàng rào quanh đất, làm hỏng vật liệu xây dựng. Họ biện minh rằng đó là biện pháp để ngăn chặn thú hoang xung quanh.
Yoon Shin dùng bút laser chỉ vào các bức ảnh rồi nói thêm.
“Ngoài ra, có tiền lệ xét thấy khi tình hình thay đổi, chẳng hạn như công trình bị đình trệ, thời hạn đã thỏa thuận cũng thay đổi từ đó, và thời hạn thanh toán đã đến. Quý vị có thể xem trong tài liệu tôi đã cung cấp.”
Ngay khi bàn tay thon gầy của Yoon Shin định lật tập báo cáo xem số trang, Se Heon lại xoay xoay cây bút trong kẽ tay, ngăn chặn hành động đó. Anh có vẻ rất không hài lòng về điều gì đó.
“Khoan đã.”
“Dạ… luật sư?”
“Vậy, kết luận là cần phải thanh toán tiền?”
“Theo những gì tôi kiểm tra về vụ án này, khoản nợ được bảo đảm tồn tại và thời hạn thanh toán đã đến. Về nguyên tắc thì phải thanh toán.”
Nghe câu trả lời, Se Heon nghiêng đầu, vẻ mặt như nắm được sơ hở. Anh quay sang chỉ thẳng một luật sự bên kia bàn.
“Bây giờ, câu hỏi ở đây là: Chúng ta là nguyên đơn hay bị đơn? Một câu hỏi rất đơn giản.”
Người được gọi tên hối hả lật lật giấy, rồi đáp chắc nịch: “Nguyên đơn.”
Se Heon quay lại nhìn thẳng vào Yoon Shin, như muốn nói: ‘Nghe chưa?’, rồi tiếp tục.
“Người ta nói chúng ta là nguyên đơn. Tại sao? Vì chính cậu vừa nói đây là vụ kiện ‘chưa được thanh toán’, chứ không phải vụ án ‘chưa thanh toán’.”
“……”
“Cậu rốt cuộc là luật sư ở đâu?”
“… Doguk ạ.”
“Còn công ty chúng ta?”
Yoon Shin mím môi, mãi mới rặn ra được tiếng khàn khàn.
“… Đại diện cho bị đơn.”
“À, ra thế. Chắc cậu là công tố viên à? Người thực thi công lý. Nghe rất hợp với luật sư Do Yoon Shin. Hoặc có lẽ là thẩm phán. À không, nếu không phải cả hai thì có thể là khán giả trung thành với nguyên tắc? Nguyên tắc, tốt đấy.”
Mỗi lời mỉa mai tuôn ra, bầu không khí càng lạnh lẽo như bị dội gáo nước lạnh. Các luật sư khác đồng loạt dồn mắt về phía hai người.