No Moral Novel (Hoàn thành) - Chương 8
Dẫu bị chặn họng, Yoon Shin vẫn cố tìm lối phản bác.
“Nhưng yêu cầu anh đưa ra với tôi không phải là biện hộ, mà là một bản tóm tắt ngắn gọn và phân tích vụ án. Đó là lý do tôi cố gắng giữ lập trường khách quan, không bị ảnh hưởng bởi logic của bên nào. Tôi nêu luận điểm của nguyên đơn để chúng ta có cơ sở tìm hướng phản bác. Quá trình này cũng cần thiết.”
“Rất cần. Nhưng cậu thực sự nghĩ chúng ta là bị đơn sao? Tôi hỏi về tư duy của cậu. Ai nhìn cũng thấy hàng chục tỉ bị quỵt thì bên bị thiệt mới bất công. Hôm qua trong bản note của cậu, tôi thấy tràn ngập cái nhìn kiểu đó. Hay là tôi nhầm chăng? Dù tôi chưa đọc nhưng bản báo cáo này cũng có cảm giác tương tự?”
Yoon Shin nghẹn lời. Se Heon nói hoàn toàn đúng. Từ trước đến giờ, những vụ Yoon Shin xử lý đều đứng về phía “người bị hại”, nên trong quá trình tổng hợp tài liệu cậu khó tránh khỏi thiên hướng đó.
Thấy đối phương im lặng, Se Heon hơi nghiêng người, quét mắt qua dãy các luật sự rồi hất cằm về phía hai người đầu tiên bắt gặp, lạnh nhạt ra câu hỏi.
“Nào, hai người kia. Tôi muốn hỏi một câu, hai người hẳn đã nắm sơ qua vụ án rồi. Trong tình huống này, bị đơn có thể dùng chiến lược gì? Đây không phải là một vụ khó, nên cứ theo chính đạo mà làm.”
Hai người được chỉ đích danh lần lượt trả lời.
“Có thể hủy hợp đồng, bằng cách chứng minh công trình đã có lỗi nghiêm trọng trong quá trình xây dựng. Chắc chắn sẽ có vài sơ hở trong quá trình xây nhà. Nếu chứng minh được lỗi đó phát sinh những chi phí sửa chữa bổ sung, có thể yêu cầu bổi thường thiệt hại. Tôi được biết đã có tiền lệ quy định rằng trong những trường hợp như vậy, toàn bộ chi phí xây dựng có thể không được thanh toán.”
“Đúng thế, tôi cũng từng nhận vụ tương tự. Lúc đó, chúng tôi soi kỹ từng chi tiết, phát hiện cầu thang tầng một hơi nghiêng lệch. Chúng tôi lập tức giữ bằng chứng, rồi thổi phồng mức độ nguy hiểm qua báo chí, làm giá cổ phiếu công ty xây dựng lao dốc. Kết quả cuối cùng chúng tôi thắng kiện.”
Nghe xong câu trả lời, Se Heon lại xoay người hướng thẳng về phía Yoon Shin.
“Luật sư Do Yoon Shin.”
“Vâng, thưa Trưởng phòng.”
“Cậu định thắng vụ này thế nào? Trừ đi các phương án mà hai người vừa nêu, nói thử xem.”
“Nếu lấy tiền phạt chậm tiến độ để bù trừ thì sao ạ? Dù gì công trình cũng bị trì hoãn nên chắc chắn đã phát sinh tổn thất. Trách nhiệm nợ thuộc về cả hai bên.”
“Nhưng chẳng phải chính cậu vừa nói có dấu hiệu bị đơn cố tình ngăn cản hoàn tất thi công à? Định gạt chuyện đó đi kiểu gì.”
Trong khoảnh khắc, đầu óc Yoon Shin bỗng trắng xóa, bị Se Heon dồn ép chẳng khác nào phỏng vấn áp lực, sự nhanh trí ít ỏi còn sót lại của cũng dần cạn kiệt. Cậu cố gắng moi móc câu trả lời nhưng rốt cuộc chẳng tìm được gì ra hồn. Yoon Shin nhắm mắt rồi mở ra, trả lời bằng một giọng không mấy tự tin.
“Nếu cho tôi thêm thời gian, tôi sẽ nghĩ cách ngay từ bây giờ.”
“Tôi đã cho cậu hai ngày rồi. Đây là vụ kiện đơn giản đến mức những cộng sự có thâm niên còn nhắm mắt làm được.”
“Anh đã cho tôi hai ngày để yêu cầu tôi nghiên cứu kỹ lưỡng và trình bày tóm tắt vụ án.”
Trong ánh mắt hơi nheo lại của anh có vẻ thất vọng như thể đã đoán trước được câu trả lời đó.
“Ra là chỉ làm đúng ‘bài tập’ giao. Học thuộc lòng, làm slide, tóm ý, viết báo cáo. Đây là trường luật ôn thi kiểm tra năng lực chắc? Suốt hai ngày qua, cậu hoàn toàn không hề nghĩ đến việc chúng ta có thể thắng bằng cách nào.”
Yoon Shin cứng họng, không sao phản bác được.
“Bốn Năm, Doguk này đâu cần luật sư khách quan. Chúng tôi cần luật sư biết thắng. Thời gian? Chắc chắn là thiếu, nhưng cậu sẽ nói điều đó với khách hàng à? Xin lỗi, ông bà chỉ cho tôi hai ngày nên tôi thua rồi. Giờ xin hãy bồi thường cho nguyên đơn đi.”
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của cậu càng trắng bệch. Từng lời anh nói đều đúng, Yoon Shin đã tự mãn nghĩ đây chỉ là bài kiểm tra về trí nhớ và kỹ năng tóm tắt, cho rằng kẻ có tính tình khó ưa như Kang Se Heon chỉ muốn dồn cậu vào áp lực khổng lồ bằng đống tài liệu đồ sộ ấy.
Nhưng suy xét kỹ, một kẻ bận rộn như anh sao có thì giờ làm trò vô bổ. Ở Doguk, ai không làm nổi những việc đơn giản thế thì ngay từ đầu chẳng thể đặt chân vào cửa. Việc giao “bài tập” chắc chắn mang mục đích sâu xa hơn.
“Đã một tháng kể từ khi cậu bước chân vào đây vậy mà vẫn là người ngoài cuộc. Tôi có nên chờ thêm không? Thêm một tháng nữa nhé?”
“… Tôi xin lỗi. Tôi suy nghĩ nông cạn.”
“Thế thì làm mấy vụ pro bono cũng được. Giả làm công tố viên, đi tìm công lý, cứu giúp người khốn khó. Cậu có thể làm những gì cậu đã làm ở bên ngoài, như vậy tguf lòng cậu sẽ thanh thản và cũng có thể tiếp tục cuộc sống của một công tử nhà giàu hay ban ơn mà cậu đã sống từ trước đến nay. Nếu muốn thế thì nói thẳng. Tôi cũng không có sở thích kéo lê bên cạnh một người ở cái nơi mà họ chẳng buồn gắn bó.”
Vừa dứt lời, anh bỗng cầm tập báo cáo đang ngay ngắn trên bàn, ném phăng ra phía sau. Những tờ giấy lao xao bay lên, che lấp từng mảng tranh treo trên tường rồi chậm rãi rơi lả tả xuống sàn. Bao công sức hai ngày liền bỗng hóa thành rác rưởi, khiến lòng Yoon Shin trào dâng một cơn nghẹn ấm ức, nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh mở miệng.
“Vậy nghĩa là anh không định nghe tiếp nữa sao?”
“Chính cậu vừa nói cần thêm chút thời gian. Lại nhanh quên lời mình thế à. Đó là một thói quen xấu đấy.”
“Vẫn còn vụ hình sự. Tội vô ý gây thương tích do cẩu thả trong công việc.”
Se Heon có lẽ định đứng dậy bỏ đi, nhưng chợt khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Yoon Shin đang đổi màn hình sang phần tóm tắt vụ hình sự.
Ánh mắt hai người giao nhau. Yoon Shin chỉ hơi run rẩy hàng mi vì quá phẫn uất, nhưng chỉ có thế. Mặc dù cảm thấy oan ức, nhưng cậu cũng hiểu những điểm mà Se Heon chỉ trích. Sâu trong tâm khảm cậu vẫn khước từ cách vận hành tàn khốc của hãng luật lớn này. Yoon Shin dùng giọng điệu bình tĩnh và ôn hòa để thuyết phục anh:
“Chính anh nói sẽ tham dự buổi kiểm tra, và giờ thời gian vẫn còn. Tôi còn điều muốn trình bày.”
“Cậu chỉ lặp lại sai lầm thôi.”
“Vì tôi đã ngu ngốc nên đáng bị mắng, nhưng ít ra để tôi trình bày nốt phần đã chuẩn bị.”
Không khí lặng đi. Vài luật sư cấp cao nhìn nhau ngập ngừng. Se Heon khẽ nhíu mày, rồi không biết nghĩ gì mà lại chậm rãi vắt chéo chân ngồi xuống, khoanh tay, hất cằm.
“Làm đi. Tôi tò mò không biết lần này cậu đóng vai gì.”
Yoon Shin cắn môi, siết chặt con trỏ trong tay rồi tiếp tục thuyết trình. Se Heon dõi theo từng động tác của cậu, ánh mắt như soi mói từng li từng tí.
Không khí căng thẳng trĩu xuống, trĩu xuống thêm.
*
Tí tách.
Từng giọt nước lăn dài dọc theo cằm rơi xuống bồn rửa, Yoon Shin nhìn khuôn mặt ướt nhẹp trong gương, vành mắt đỏ hoe.
<Dù sao ở công ty này cũng chẳng ai gọi cậu bằng tên đâu. Người ta toàn gọi cậu là ‘con ông cháu cha’ thôi.>
Thật đáng ngạc nhiên, nhưng đó dường như là một gợi ý mà anh đã đưa ra lúc ấy. Ở cương vị của Se Heon, chắc chắn sẽ có những việc nhỏ cần sự giúp đỡ của một luật sư cộng sự, vậy mà suốt một tháng qua, anh chưa từng giao cho Yoon Shin một công việc cụ thể nào. Không phải vì Yoon Shin bất tài, mà bởi trong mắt anh, cậu vẫn chưa phải người của Doguk.
“Ra thế. Hèn gì cứ ‘bốn năm, bốn năm’ suốt.”
Cậu cứ nghĩ anh cố tình làm tổn thương lòng tự trọng của cậu bằng cách gọi bằng một danh xưng khác ngoài tên. Nhưng không phải vậy, anh thực ra chỉ coi cậu là một luật sư đã làm việc bốn năm ở bên ngoài. Đó là một sự sỉ nhục lớn.
Cậu đã dốc toàn lực suốt hai ngày liền để không bị bẽ mặt, thế mà vẫn lãnh đủ nỗi nhục nặng nề nhất, thật tồi tệ. Mặc dù một phần lỗi quả thật thuộc về cậu, nhưng cách dạy dỗ của anh quá ư tàn nhẫn. Cảnh tượng Se Heon thẳng tay vứt bỏ thành quả hai ngày của cậu vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
“… Đúng là đồ bạo dâm.”
Yoon Shin lấy vài tờ khăn giấy để lau tay, nhưng trong khoảnh khắc ký ức về bàn tay Se Heon từng chạm vào lông mi cậu, gạt giọt nước xuống môi lại ùa về khiến cậu phải lau mặt mạnh đến mức bỏng rát, cố gạt hình ảnh ấy đi.
“Nếu ngay từ đầu anh đã đọc được suy nghĩ của tôi, thì sao không dạy tử tế luôn đi? Anh có sở thích làm người ta mất mặt sao? Hay vốn dĩ nhân cách đã thối nát? Cái tính khí tồi tệ đó cũng phải có giới hạn chứ.”
“Cả hai. Chắc vậy.”
Trong lúc cậu đang lau nước trên mặt một cách thô bạo mà không để ý, tiếng bước chân đã xuất hiện từ lúc nào.
Ban đầu, giọng nói quen thuộc đến mức dễ chịu, nhưng chỉ vài giây sau, suy nghĩ của cậu đã thay đổi 180 độ. Đây tuyệt đối không phải là nơi, không phải là lúc để nghe thấy giọng nói ấy.
Yoon Shin cứng đờ người quay đầu nhìn theo nguồn âm thanh, thì thấy Se Heon đã đứng đó, xắn tay áo jacket, chậm rãi bước về phía bồn rửa, bóng dáng cao lớn phủ lên người cậu.
Chết tiệt.
Khuôn mặt Yoon Shin tái hẳn, rối loạn cực độ.
Anh ta đã nghe từ lúc nào rồi?
Bạo dâm?
Nhân cách thối nát?
“Tiếc thật, tôi chỉ nghe kịp từ ‘bạo dâm’ thôi.”
Trong lúc rửa tay dính mực bút máy, Se Heon bất ngờ đáp lại câu chưa hề được hỏi. Yoon Shin giật thót, hoảng loạn nhìn bóng anh phản chiếu trong gương.
“Trưởng phòng có khả năng đọc suy nghĩ sao?”
“Nếu tôi có thể thì công việc đã nhẹ nhàng hơn nhiều rồi. Lau mặt nhẹ nhàng thôi. Khuôn mặt ưa nhìn ấy là một trong những vũ khí lợi hại của cậu đấy. Sau này có khi tôi sẽ dùng tới, nên giữ cho tốt vào.”
Yoon Shin siết chặt chiếc khăn ướt như muốn bóp nát nó, rồi tiếp tục lau mặt nhưng ánh mắt vẫn dõi theo anh đầy phức tạp.
Bị sự chú mục ấy làm khó chịu, Se Heon vốn không định nhìn nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn nổi mà liếc vào trong gương, rồi bắt gặp ánh mắt Yoon Shin.
Ánh mắt của hai người giao nhau qua tấm kính trong suốt và sạch sẽ đến nỗi dường như không chỉ phản chiếu những thứ hiện hình mà còn cả những suy nghĩ bên trong.
Ngay khoảnh khắc đó, một bên mặt của Se Heon chợt méo đi, nụ cười lạnh lùng tan vỡ thành vẻ cau có. Anh không che giấu chút nào sự khó chịu mà cất giọng:
“Tại sao nhìn tôi như thế? Khó chịu đấy.”
“Vì tôi thấy khó hiểu.”
“Khó hiểu gì cơ.”
“Lúc thì làm tôi mất mặt, lúc lại nói sau này sẽ dùng đến tôi. Rõ ràng là vừa cho thuốc vừa cho độc.”
“Đấy mà là thuốc à? Cậu dễ dãi thật. Tôi vốn chẳng hợp với loại người phung phí bản thân đâu.”
“Anh có biết việc anh cứ cư xử như thế trước mặt người khác là rất giống một kẻ bạo dâm không.”
“Còn đỡ giả tạo hơn cậu, lén chửi sau lưng rồi bị bắt gặp.”
Yoon Shin nhớ lại chuyện vừa nãy, vội vàng cúi đầu.
“Xin lỗi, tôi chỉ… tức giận nhất thời thôi. Người ta còn bảo vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm mà, xin anh bỏ qua cho.”
“Cậu đúng là chẳng phân trên dưới, hay đơn giản không chẳng có não.”
Se Heon lắc đầu như không muốn phí thêm lời, lau khô tay bằng khăn giấy rồi định rời đi. Nhưng Yoon Shin bất ngờ chắn trước mặt, khiến bước chân anh khựng lại.
“Nếu anh nói rõ ràng hơn điều mình muốn, hẳn kết quả tôi đưa ra đã khác. Tôi đúng là có phần tiếp cận đơn giản, nhưng anh cũng chỉ chăm chăm bắt bẻ. Tiền bối, anh quá khắt khe.”
Không ngờ Se Heon lại thản nhiên gật đầu.
“Đây vốn dĩ là cách tòa án vận hành. Khi bằng chứng được đưa ra ai cũng soi mói, vạch lá tìm sâu. Thắng hay thua là ở chỗ ai chứng minh và phản bác điều đó một cách thuyết phục hơn. Tôi đã bảo rồi, có tôi dự buổi này cũng chẳng ích gì, kẽ ra cậu nên nghe lời khuyên.”
“Vâng, tôi sẽ khắc cốt ghi tâm bài học ‘chuẩn bị trước mọi bất trắc’ vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.”
“Khó tin nhỉ. Tôi thấy cậu thuộc dạng chẳng bao giờ nghe lời. Tôi chẳng trông mong gì. Hôm qua cũng nói rồi, làm tốt việc được giao thôi, đừng kéo tôi xuống.”
Lúc thì bảo chỉ làm việc được giao, lúc lại trách chỉ biết làm đúng việc giao, Yoon Shin thực sự không hiểu rốt cuộc nên nghe theo mặt nào.
“Vậy tôi nên chỉ làm những gì anh bảo hay cả những việc anh không bảo? Tôi không hiểu ý thật sự của luật sư.”
“Đấy cũng là bài kiểm tra đấy, tự đi mà tìm câu trả lời.”
Trong đầu Yoon Shin thoáng lóe suy nghĩ. Khách hàng đôi khi cũng vậy, thường giấu đi những thông tin then chốt hoặc cố tình mâu thuẫn, khiến luật sư phải xoay xở giữa những nghịch lý. Có lẽ Se Heon đang thử anh theo cách ấy nhưng đối đầu với một kẻ kinh nghiệm thâm sâu thế này, áp lực như muốn nghiền nát.
Đầu óc Yoon Shin rối bời, cố nén những nghi hoặc lại.
Lúc ấy, Se Heon nói tiếp: “Giờ thì tránh ra được chưa.”
“Xin chờ chút, tiền bối Kang Se Heon.”
Anh vừa định gạt qua thì đột nhiên dừng lại. Ngay sau đó, không biết nghĩ gì mà Se Heon lại bất ngờ đẩy cơ thể gầy gò của Yoon Shin vào tường.
Rầm!
Lưng cậu đập vào vách đá cẩm thạch lạnh lẽo, đau đến nhăn mặt. Hai bàn tay lớn mạnh mẽ ghì chặt vai gầy, bóp đến mức tưởng chừng sắp vỡ xương. Trên mặt anh không lộ ra biểu cảm nào, khiến Yoon Shin hoàn toàn không hiểu tại sao lại đột ngột làm vậy.
“Khụ… đau quá!”
Bóng dáng cao lớn của Se Heon phủ xuống che khuất ánh sáng, khiến khuôn mặt nhợt nhạt kia càng thêm mờ ảo. Giọng anh thấp hơn thường ngày, như tiếng cảnh báo rợn người.
“Đừng gọi tên tôi, cũng đừng gọi ‘tiền bối’. Tôi chưa từng cho phép nên hãy gọi đúng chức danh.”
Có người vốn nhạy cảm với cách xưng hô, Yoon Shin cũng hiểu điều đó. Chỉ là vì quen cách gọi ngoài trường nên sơ ý để lọt thói quen vào đây.
Nhưng đến cả từ “tiền bối” cũng phản ứng thái quá thế này thì khó hiểu thật. Dù sao thì trong thực tế, cậu vẫn là đàn em khóa sau của Se Heon. Có lẽ nghi hoặc ấy hằn rõ trên gương mặt nhăn nhó vì đau, nên anh mới thả lỏng tay, bình thản giải thích:
“Tôi không thích bị định nghĩa mối quan hệ cá nhân như thế với một người mà tôi không biết rõ. Cậu chỉ được phép gọi tôi bằng ba cách. ‘Luật sư Kang’, ‘Trưởng nhóm Kang’, hoặc ‘Trưởng phòng Kang’.”
“Tôi… sẽ ghi nhớ.”
Đôi tay Yoon Shin hơi run, nắm chặt chiếc khăn ướt như vũ khí vô hình. Se Heon thoáng nhìn xuống cổ tay cậu, bắt kịp khoảnh khắc đó, rồi lùi lại một bước, nhưng khoảng cách vẫn rất gần.
“Hôm qua cậu từng hỏi tôi, làm sao đưa được đồng sự kia ra tòa làm chứng.”
Lời nhắc làm ký ức Yoon Shin quay về, cậu gật khẽ. Se Heon tiếp lời:
“Tôi chẳng hứa hẹn gì hết.”
“Không thể nào. Không có lợi lộc thì sao bà ta chịu ra mặt?”
“Đơn giản thôi thì tôi đe dọa. Nếu bà ta không khai sự thật, tôi sẽ gửi toàn bộ bằng chứng bà ta ngoại tình với vệ sĩ cho con trai bà ta. Cậu nên nhớ, tình mẫu tử luôn đem lại kết quả vượt ngoài mong đợi.”