Non Zero Sum Novel - Chương 39
Trong nỗi tuyệt vọng bám víu vào một hy vọng mỏng manh như sợi dây thừng đã mục nát, Seo Haeyoung ngồi phịch xuống ghế sofa, vươn tay cầm lấy bao thuốc lá trên bàn.
“Muốn thì dùng đi. Giờ đã nới lỏng lắm rồi.”
Phải mất một lúc tôi mới muộn màng hiểu được ý đồ qua lời nói khô khốc, tàn nhẫn ấy khi Haeyoung nhìn vào bên trong bao thuốc. Tôi run rẩy ngước đầu lên. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, Seo Haeyoung ngậm điếu thuốc nơi kẽ răng, khẽ nhướng mày khinh bỉ. Với cậu ấy, tôi chẳng khác gì một món đồ chơi đã qua sử dụng.
Tôi nhìn quanh với gương mặt trắng bệch như người chết. Go Taekyeom phủi tay đứng dậy khỏi sofa với dục vọng dơ bẩn, Joo Hyunwoo với bàn tay nhớp nháp nhào nặn gáy tôi như nặn một miếng thịt mềm, không gian nồng nặc mùi rượu và những tạp âm chát chúa. Trong bóng tối mịt mù trước đó, thứ duy nhất tôi cảm nhận được là sự xâm nhập thô bạo và mùi tinh dịch nồng nặc.
“A, ư…!”
Tôi bật dậy như bị điện giật. Phải trốn đi. Phải chạy khỏi nơi địa ngục này, trốn cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc. Chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi, nếu cố gắng… Tầm mắt hoảng loạn của tôi dừng lại ở phía nhà bếp. Tôi dùng hết chút sức lực hất văng bàn tay của Hyunwoo đang bấu chặt lấy mình rồi lao vụt đi.
Thế nhưng, ngay khi vừa cất bước, Seo Haeyoung đã đứng dậy đưa đôi chân dài đá thẳng vào ống chân tôi khi tôi vừa định lướt qua sofa. Cú đá tàn bạo khiến tôi ngã nhào, lăn lông lốc trên sàn. Cơn đau thấu xương tủy ập đến ngay tức khắc. Khi trán và ngực đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tôi thậm chí không thể thét lên một tiếng nào. Tôi ho sặc sụa, phổi như vỡ tung, rồi cảm nhận được cổ chân bị tóm chặt, kéo lê ngược về phía sau.
“Khục, hức…!”
Mặt sàn đá cẩm thạch trơn nhẵn không một kẽ hở để móng tay tôi có thể bám vào, tôi cào cấu trong vô vọng, lòng bàn tay chỉ chạm vào sự lạnh lẽo của cái chết. Trong lúc bị kéo đi, tay tôi quệt qua mu bàn chân của Hyunwoo. Tôi ngước đôi mắt ngập nước nhìn cậu ta khẩn thiết, rồi bật ra một tiếng cười cay đắng, hư ảo. Ánh mắt của Hyunwoo, đã chà đạp tôi vào cái ngày định mệnh đó, đang khẽ né tránh một cách ghê tởm.
Phải rồi… Sẽ chẳng có ai cứu tôi cả…
Ngay khi ý nghĩ tuyệt vọng đó xâm chiếm tâm trí, tôi đã bị ấn nằm ngửa lên chiếc bàn thấp. Go Taekyeom cẩu thả gạt đi đống đồ nhắm sang một bên rồi đè chặt đôi chân đang vùng vẫy của tôi, còn Seo Haeyoung thì dùng sức trấn áp lên vai, ghì mạnh tôi xuống mặt bàn. Dưới ánh đèn rọi thẳng vào mặt như một cuộc hành hình, tôi bị khóa chặt tứ chi, chỉ biết vặn vẹo thân mình trong tiếng khóc nghẹn.
“Đừng, đừng mà. Dừng lại đi, làm ơn…?”
Tôi không muốn bị phơi bày một cách nhục nhã ngay trước mặt bọn họ, giữa lúc tỉnh táo và ở một nơi sáng sủa như thế này. Lồng ngực tôi phập phồng điên cuồng, tôi nắm lấy cổ tay của Seo Haeyoung khi cậu ấy đang ngồi chễm chệ bên mép bàn. Dù chỉ nhận lại sự vô cảm tột cùng, tôi vẫn cố nở một nụ cười thảm hại, van xin hèn mọn.
“Haeyoung, Haeyoung à… Tôi sẽ cởi mà, tôi sẽ tự cởi…”
Seo Haeyoung không nói một lời, cậu ấy nghiến chặt đầu lọc thuốc lá rồi lạnh lùng vươn tay bịt kín miệng tôi. Cùng lúc đó, Taekyeom đã thô bạo banh rộng chân ra, luồng khí lạnh tràn vào lỗ huyệt vốn đã rách nát, tự động mở rộng từ bao giờ. Go Taekyeom áp sát phần thân dưới đầy tà khí vào, đôi mắt cậu ta vẩn đục dục vọng. Men rượu khiến cậu ta siết chặt cổ chân tôi như muốn bẻ gãy làm đôi.
“Làm với lũ này rồi, cậu thấy tôi vẫn là đỉnh nhất đúng không?”
“Hưm, ưm…!”
Taekyeom cười khùng khục rồi nhấc bổng chân tôi lên. Hai ngày nay cậu ta đã kiềm chế vì không muốn làm tình với một cái xác không hồn. Thế nhưng nhìn cái lỗ nhỏ vốn khép chặt trước đây giờ lại run rẩy, tấy đỏ vì bị hành hạ, cậu ta không nhịn được nữa. Taekyeom lôi duong vat ra, tuốt mạnh một lượt rồi nhổ nước bọt thẳng vào lỗ hậu của tôi với vẻ khinh miệt.
“Anh đây sẽ ‘chăm sóc’ cậu thật cẩn thận.”
Tiếng cười của Taekyeom vang dội trong đầu tôi như tiếng quỷ trêu đùa. Dù cho có quờ quạng, dù có vùng vẫy, cũng chẳng có lấy một bàn tay chìa ra. Tôi cảm nhận được quy đầu đang cọ sát ở lối vào, nước mắt cứ thế trào ra không dứt. Tôi cay đắng nhận ra mình chẳng khác gì một món đồ chơi tình dục rẻ tiền, và những kẻ đang chà đạp tôi lại chính là những người bạn duy nhất mà tôi từng có.
Tóm lấy cặp đùi chằng chịt vết dấu tay dâm đãng, Taekyeom nhìn xuống tôi đang không ngừng lắc đầu van xin rồi đâm lút cán vật cương cứng của cậu ta vào trong chỉ với một cú thúc duy nhất. Chiếc bàn thấp lay động, một tiếng hét tuyệt vọng nghẹn lại giữa đôi môi.
“Hức…!”
Tiếng thét không thể thoát ra ngoài vì bị một bàn tay bịt chặt, lưng đập xuống mặt bàn co giật liên hồi. Bàn tay tàn nhẫn đè nghiến vai tôi xuống, cơ thể run bắn lên, ý thức gần như rã rời. Mỗi lần Taekyeom thúc vào, vách trong lại co thắt kịch kiệt quanh vật thể nóng hổi kia. Taekyeom, kẻ cứ ngỡ Seo Haeyoung đã dày vò tôi trước đó, liền nghiến răng chửi thề khi cảm nhận được sự co bóp.
“Mẹ kiếp! Thằng điên này, mày bảo là đã nới lỏng rồi cơ mà.”
“Là rộng hơn so với lúc trước thôi.”
Câu trả lời thản nhiên của Seo Haeyoung lạnh lùng đến mức khiến người ta rùng mình. Taekyeom văng tục một câu đầy hơi men rồi bắt đầu thúc hông cuồng loạn. Quả nhiên, việc làm tình giờ đây đã dễ dàng hơn. Bên trong nóng bỏng đã hoàn toàn bị khuất phục, lỗ hậu không còn sức đẩy lùi, chống cự mà ngược lại chỉ biết hút chặt lấy duong vat như một thói quen bị ép buộc.
“Mẹ nó.”
Không chỉ là khá hơn, mà là quá tuyệt. Taekyeom từng tự hỏi cái lối hẹp này bao giờ mới hỏng hẳn, nhưng với đà này, cậu ta tin rằng chẳng mấy chốc nó sẽ rách toác ra.
Bất chợt, Taekyeom nhíu mày liếc nhìn Seo Haeyoung, cảm giác như Seo Haeyoung thực sự có thể làm những điều kinh tởm hơn thế. Xua đi ý nghĩ đó, Taekyeom vén chiếc áo phông tôi đang mặc lên rồi nở một nụ cười bệnh hoạn.
“Mà này, sao cậu lại mặc áo của tôi?”
Cậu ta kéo chiếc áo trắng mỏng lên tận cổ, thô bạo vuốt ve làn da đầy vết cắn tím tái rồi bóp mạnh lấy núm vú, vừa xoắn mạnh đầu ngực đã sưng tấy giữa những ngón tay, vừa lẩm bẩm đầy ác ý.
“Tên khốn này, định mặc áo tôi để cầu xin sự thương hại à?”
“Hức…, ưm…!”
Khi cậu ta thúc hông sâu đến mức như muốn đâm thủng bụng dưới, gương mặt tôi nhăn mặt, đôi mắt đẫm lệ bấu chặt lấy cổ tay Seo Haeyoung. Ngay khi bàn tay đang bịt chặt miệng tôi rời đi, tôi vừa khóc vừa thở dốc như người sắp chết, điên cuồng dụi má vào lòng bàn tay Haeyoung để tìm kiếm chút hơi ấm giả tạo.
“A, đau quá, Haeyoung à… Làm ơn, tôi không muốn nữa…”
Seo Haeyoung lạnh lùng rút bàn tay ra, cậu ấy cúi xuống nhìn cảnh tượng dâm đãng nơi hạ thể. Từ má đùi nhầy nhụa đến duong vat trắng trẻo đang run rẩy cương lên. Nở một nụ cười giễu cợt, Seo Haeyoung vung tay, một cái tát mạnh giáng xuống gương mặt tôi như thể nhắc nhở tôi phải tỉnh táo trở lại.
“Đau đớn gì chứ. Cương đến mức này rồi cơ mà.”
“Kh-không phải đâu… A hức…!”
Tôi lắc đầu trong vô vọng, nhưng ngay khi duong vat của Taekyeom đâm lút cán vào tận cùng nội tạng, đôi mắt tôi lập tức đờ đẫn. Cơ thể sau nhiều ngày bị cưỡng bức không ngừng nghỉ đã tự động phản ứng với khoái cảm dù trái tim tôi đang gào thét vì ghê tởm. Thậm chí khi Taekyeom dùng tay nắm lấy duong vat của tôi đồng thời hông vẫn không ngừng thúc mạnh, tôi cảm nhận được một luồng điện rợn người chạy dọc sống lưng. Tôi vội vã vươn tay về phía Taekyeom giữa hai chân đang dang rộng.
“A, ha… đừng mà…! Tôi bảo đừng làm mà…”
Taekyeom dùng cánh tay gân guốc khóa chặt chân tôi, coi những lời khẩn cầu ấy như một loại âm thanh kích thích dục vọng. Cậu ta xoa nắn cặp mông mềm mại rồi đẩy mạnh duong vat vào cái lỗ mấp máy co rút liên tục.
“Ha, đừng mà…! Tôi không muốn… Mẹ kiếp, đừng mà…”
Seo Haeyoung im lặng nhìn xuống tôi đang quằn quại chống cự, đột nhiên cậu ấy siết chặt hàm, ép tôi phải nhìn thẳng vào sự thật. Cậu ấy cầm lấy chai rượu trên bàn, áp mạnh vào môi tôi rồi dốc ngược xuống một cách tàn bạo.
Tôi trợn tròn mắt. Chất lỏng cay xè nồng nặc tràn đầy trong khoang miệng, khiến tôi nghẹt thở. Một nửa bị ép nuốt xuống cổ họng, nửa còn lại chảy ròng xuống cổ và ngực. Dù có ho sặc sụa đến mức mắt đỏ ngầu, Seo Haeyoung vẫn giữ chặt hàm tôi, đổ nốt phần rượu còn lại vào như đang đổ vào một cái hố rác.
“Khục, hự…! Hức, ọe…”
“Uống đi, Haewon à. Chẳng phải cậu bảo đau sao? Uống cho hết đi.”
Chiếc áo phông mỏng bị kéo lên tận cổ giờ đã ướt sũng rượu, dính bết vào làn da đầy vết thương. Taekyeom vẫn không ngừng thúc hông điên cuồng, bực dọc văng tục.
“A, mẹ kiếp. Cậu ta nôn ra đấy thì sao?”
“Cậu ta đã được gì đâu mà nôn.”
Seo Haeyoung dốc sạch chai rượu một cách tàn nhẫn rồi ném chai rỗng xuống sàn đá, tạo ra một âm thanh chói tai.
“Hức, khục…! Hức… Tôi không muốn…”
Bị phơi bày toàn bộ cơ thể trần trụi một cách nhục nhã, tôi gào khóc thảm thiết, dùng mu bàn tay lau đi những vệt rượu và nước mắt trên mặt. Dù hai vai đã được buông ra, tôi cũng không còn sức để ngồi dậy. Cơn nấc cụt bắt đầu kéo đến khiến nỗi nhục nhã càng tăng lên gấp bội, mỗi khi tôi nấc lên, Taekyeom lại cười man rợ vì cảm thấy bên trong siết chặt hơn.
“Hức, a… rút ra đi… Làm ơn…”
“Đừng có xạo. Mẹ nó, cậu đang sướng phát điên lên còn gì.”
Nhìn tôi đang run rẩy tàn tạ, Seo Haeyoung chậm rãi châm điếu thuốc, liếc nhìn Joo Hyunwoo đầy ẩn ý. Có vẻ như việc bị tống vào phòng tắm đã biến Hyunwoo thành một con thú đói khát, cậu ta tựa lưng vào sofa, vừa xem cảnh tôi bị cưỡng bức, vừa dùng tay sục với vẻ mặt đê tiện như đang chờ đến lượt.
“Này.”
Tiếng gọi khàn khàn của Haeyoung khiến Joo Hyunwoo ngước đôi mắt đỏ vẩn đục lên. Seo Haeyoung nhả một hơi khói thuốc nồng nặc vào mặt tôi rồi ra hiệu cho Hyunwoo.
“Dùng miệng cậu ta đi. Cậu ta bú giỏi lắm đấy.”
Tôi đang lịm đi trong cơn hành hạ đã nhận ra Hyunwoo quỳ bên gối đầu mình. Sờ soạng cánh tay Hyunwoo, nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi vẫn hy vọng cậu ta sẽ là người cuối cùng còn chút nhân tính.
“Joo Hyunwoo… Làm ơn… nói gì đó giúp tôi đi… tôi không muốn…”
Nhưng Hyunwoo nhẫn tâm gạt tay ra, gọi tên tôi bằng một tông giọng lạnh lẽo như từ cõi âm.
“…Haewon à.”
Hyunwoo dùng ngón cái miết mạnh vào hốc mắt đỏ hoe của tôi như muốn móc nó ra, rồi gã túm chặt tóc tôi, kéo ngược về phía sau. Taekyeom áp sát hơn, gác chân tôi lên vai, tư thế của tôi giờ đây hoàn toàn vặn vẹo và nhục nhã. Quy đầu cương cứng của Hyunwoo đập liên tục vào mặt tôi như một sự sỉ nhục kinh khủng.
“Giờ cậu mới chịu gọi tên tôi sao, làm tôi tổn thương thật đấy!”
Ánh mắt đầy sát khí của cậu ta dừng lại trên môi tôi. Ngay khoảnh khắc tôi định hít một hơi để van xin lần nữa thì đã bị túm tóc bẻ ngoặt cổ ra sau và bị thúc sâu duong vat vào tận cuống họng.
“Ư hự, ọe…!”
Khối thịt gân guốc ấy ra vào thực quản không chút nương tình. Tôi quằn quại, ưỡn hông lên, tay bấu chặt lấy đùi rắn chắc để đẩy ra nhưng vô nghĩa. Máu dồn lên mặt đỏ gay, nước mắt và nước miếng chảy tràn khắp nơi.
“Ha… Vào tận cổ rồi đấy.”
Hyunwoo giữ chặt đầu tôi như con búp bê, bắt đầu thúc hông nhịp nhàng đầy thô bạo. Cơ thể tôi co giật dữ dội. Đôi tay lạc lối mò mẫm trên bàn. Seo Haeyoung nhìn thấy bàn tay gầy gò đang cào cấu mặt kính liền vươn tay ra. Tôi nắm chặt lấy bàn tay ấy như bám vào sợi rơm cuối cùng, chẳng cần biết cậu ấy chính là kẻ đã đẩy tôi vào cảnh này. Seo Haeyoung thản nhiên mơn trớn mu bàn tay tôi, trong khi Taekyeom ở phía dưới bắt đầu thúc mạnh hơn, phối hợp nhịp nhàng với Hyunwoo để ép buộc tôi.
“A, mẹ kiếp… Siết chặt đến chết người mất.”
“Khục, khặc…”
Hyunwoo thúc hông điên loạn khi nhìn chằm chằm vào cổ tôi — nơi nổi lên hình dạng duong vat mỗi khi đâm vào. Cậu ta vươn tay vặn mạnh núm vú khiến tôi run rẩy, mọi giác quan đều bị nhấn chìm trong khoái cảm và đớn đau tột cùng.
“Haewon à, cậu thích bị đối xử như thế này đúng không?”
“Hức, ư hự…!”
Hyunwoo bật cười phấn khích trước sự đau đớn của tôi. Mọi thỏa thuận ngầm giữa bọn họ đều được thực hiện trên cơ thể tan nát này. Câu ta vừa mân mê đầu ngực vừa thúc hông liên hồi, âm thanh nấc nghẹn dường như càng làm cậu ta hưng phấn hơn.
“Thằng chó này, Haewon đang tận hưởng lắm đấy.”
Taekyeom cười gằn, đâm mạnh đến mức như muốn phá nát cơ thể tôi rồi dùng tay ấn mạnh xuống bụng dưới.
“Ưm…!”
Áp lực quá lớn khiến tôi co giật toàn thân. Nước mắt chảy tràn xuống thái dương. Miệng trên bị giày vò bởi Joo Hyunwoo, lỗ hậu phía dưới lại bị hành hạ bởi Go Taekyeom khiến đôi mắt tôi trợn ngược, ý thức tan biến vào một khoảng không đen đặc. Khoái lạc bệnh hoạn được đánh thức bởi những cú thúc sâu trong nội tạng khiến cơ thể tôi phản bội lại chính ý chí của mình. Tôi ghê tởm bản thân vì đang cảm thấy sự sung sướng khủng khiếp giữa cơn đau đớn này.
“Hức, ư… hực…”
“Yoon Haewon. Nói đi, cậu sướng đúng không?”
Tôi cảm thấy như sắp phát điên. Khi Hyunwoo liếm láp đầu ngực, ngón chân tôi co quắp lại trong sự tê dại. Dục vọng bẩn thỉu đã thấm sâu vào từng tế bào, khiến duong vat của tôi vẫn cứ ngạo nghễ cương lên dù tôi đang bị chà đạp như một con vật. Âm thanh va chạm xác thịt đinh tai nhức óc vang dội khắp căn phòng như tiếng búa gõ vào quan tài.