Non Zero Sum Novel - Chương 65
Bóng tối đặc quánh trong phòng như muốn nuốt chửng tôi. Bị ném xuống giường, bộ pajama bị lột sạch, tôi chỉ biết co rúm người lại. Một dự cảm đen tối bao trùm: tôi sẽ bị đánh đến chết đi sống lại, rồi sau đó sẽ bị giày xéo lỗ hậu. Giữa lúc hơi thở dồn dập như sắp phát điên, cậu ấy vùi đầu vào cổ tôi, cắn mạnh. Cơn đau buốt lan tỏa như bị quất roi da.
“Á…!”
Bị cắn đau đớn, tôi bấu chặt lấy vai Seo Haeyoung. Cậu ấy siết eo nhấc bổng bụng tôi lên, rồi cúi đầu xuống hết cắn lại mút mạnh làn da nhạy cảm ấy, để lại những dấu vết đỏ hỏn nhơ nhuốc tựa như cú ngoạm thô bạo của một loài thú dữ.
“Đau, đau quá…!”
Mỗi lần tôi cựa quậy, những dải xương sườn lại bị cậu ấy đay nghiến nhức nhối đến phát khóc khiến tôi nhớ về lần đầu tiên bị cậu ấy cưỡng bức trên chiếc bàn gỗ lạnh lẽo, không một chút thương xót. Khi đó tôi còn có thể nhìn rõ gương mặt cười cợt khi cậu ấy đâm vào, nhưng giờ đây chỉ có bóng tối đậm đặc bủa vây. Tôi thậm chí còn không biết chiếc lưỡi nóng bỏng đang liếm dọc bụng mình là của ai nữa. Nụ hôn đó cảm giác như của bất kỳ tên đàn ông nào ngoài kia, ghê tởm và chứa đầy nhục dục.
Tôi bị kìm kẹp bởi đôi bàn tay siết chặt eo, chỉ biết thở dốc trong vô vọng. Trong bóng tối, gương mặt của những kẻ đã hành hạ tôi cứ hiện về. Tất cả đều giống nhau. Chỉ cần dâng hiến cơ thể là sẽ được yên thân. Tôi tự trấn an mình như vậy, nhưng ngay sau đó, cậu ấy ngậm lấy dương vật của tôi. Mọi suy nghĩ lập tức đứt đoạn. Chiếc lưỡi ấy như một con rắn độc mơn trớn khắp nơi.
“Ha, ức…!”
Tay tôi quấn chặt vào tóc Seo Haeyoung. Lực mút của cậu ấy mỗi lúc lại càng thô bạo hơn. Cặp mông bị kéo ngược lên cứ run rẩy co thắt, những tiếng rên rỉ dơ bẩn thoát ra từ cổ họng.
Tôi nhớ lại nỗi oán hận dành cho cậu ấy vào đêm ở bệnh viện. Những ký ức đó như tô đậm thêm sự nhục nhã khi cơ thể đang hưng phấn tột độ. Tôi hổn hển gọi tên kẻ đang vùi mặt giữa hai chân mình:
“Vậy… ý cậu là… tôi chỉ cần làm tình với một mình cậu là được thôi đúng không?”
“Ừ.”
Cậu ấy liếm láp quy đầu bóng loáng nước bọt, thản nhiên thừa nhận. Tôi hỏi tiếp trong tiếng rên rỉ nhục nhã:
“Cũng không được làm bạn luôn sao?”
“Hóa ra cậu còn bú cho cả cho bạn bè cơ đấy. Đồ dâm đãng.”
Cậu ấy mỉa mai rồi bật ra tiếng cười nhạo khinh bỉ:
“À, cậu bú rồi mà nhỉ. Bú nhiệt tình là đằng khác.”
Tôi câm nín. Dẫu có kêu oan thì cũng chẳng ai tin một kẻ như tôi. Tôi nhìn lên trần nhà tối đen, bất chợt một ngón tay thọc mạnh vào nơi tư mật, cào xé thành vách bên trong mà không hề báo trước.
“Hức…!”
“Đừng có làm thế nữa. Để tôi thấy cậu bú cho tên nào khác, thì cậu xác định đi là vừa.”
Dứt lời đe dọa, cậu ấy liền dùng hai ngón tay thọc mạnh vào bên trong, đồng thời mút mạnh dương vật. Tiếng rên hòa lẫn tiếng khóc nấc khi tôi bị đẩy đến tận cùng của sự nhục nhã.
Tôi ra nhanh đến mức Seo Haeyoung phải bật cười khẩy. Hơi men và sự rã rời khiến tôi không còn phân biệt được gì nữa. Nhưng có một điều tôi chắc chắn: Tôi sẽ khiến Seo Haeyoung phải trả giá. Một nụ cười méo mó thoáng hiện rồi vụt tắt. Tương lai của tôi chỉ là một hố đen sâu thẳm.
Tôi thấy lờ mờ bóng hình cậu ấy cởi áo. Vẫn chưa thoát khỏi cơn lên đỉnh vừa rồi, tôi hổn hển gượng dậy chống tay xuống giường rồi quỳ rạp như một con chó, chổng cao mông chờ đợi sự trừng phạt. Nhưng phía sau vẫn im lìm đến đáng sợ. Tôi chớp mắt quay đầu lại.
Vì quá tối nên không thấy rõ mặt cậu ấy. Tôi vội vàng cài lại từng chiếc khuy áo như muốn che giấu đi sự nhục nhã. Ngay khi tôi vừa nằm xuống, mái tóc liền bị túm chặt lấy.
“A, ức…!”
Da đầu đau như bị lột ra. Tôi bị ép phải ngồi dậy, vùng vẫy trong vô vọng và cần cổ bị kéo ngược ra sau khiến tôi nghẹt thở. Bờ môi mỏng run rẩy cầu xin:
“Đau, đau quá…”
“Ai cho cậu nằm sấp?”
Giọng nói lạnh lẽo ấy vừa chứa đựng vẻ nực cười, vừa pha lẫn sự bực dọc. Về phía mình, tôi cũng không tránh khỏi bàng hoàng. Tôi chỉ đang làm đúng theo những gì Haeyoung thích thôi mà. Ngoan ngoãn, sẵn sàng trong tư thế quen thuộc mà trước giờ vẫn luôn làm tình với cậu ấy.
“Vì, vì bình thường cậu chỉ làm từ phía sau… Thế nên…”
Lời bào chữa lắp bắp của tôi chỉ đổi lại một tiếng tặc lưỡi ngắn ngủi. Bất thình lình, bàn tay thô bạo túm lấy tóc tôi, quật mạnh xuống giường. Chẳng kịp để tôi thốt lên tiếng hét nào, cậu ấy đã tóm lấy bắp đùi xoay ngược lại. Tôi ngơ ngác ngước nhìn Haeyoung khi cậu ấy kéo tuột đôi chân ra rồi banh rộng hết mức.
“Cái đó, nhìn x-xấu lắm…”
Dù bóng tối có che phủ, vẫn có những thứ chẳng thể giấu giếm. Tôi bồn chồn che mặt, rồi lại kéo vạt áo định che đi bộ phận nhạy cảm, vừa lúng túng lấp liếm vừa dè dặt quan sát sắc mặt Haeyoung – người mà giờ đây ngay cả một chút dịu dàng sót lại cũng đã biến mất.
Nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí giữa hai chân tôi, Haeyoung quệt lấy vệt tinh dịch dính dớp ở hạ bộ rồi thô bạo ấn sâu vào chiếc lỗ đang phập phồng. Vì không nhìn rõ mặt, cảm giác như tôi đang phải dạng chân trước một con quái vật đen kịt. Giữa lúc hàm răng còn đang run lẩy bẩy, đôi môi ẩn trong bóng tối ấy khẽ mấp máy:
“Haewon à… Ngậm miệng lại đi.”
Vừa lúc tôi thấy sợ hãi trước tông giọng nhấn nhá mỉa mai, đầy vẻ khó chịu ấy thì…
“Á… hộc…!”
Sống lưng đang căng thẳng tột độ trở nên vặn vẹo. Cái nơi vốn đã nới lỏng đến mức một ngón tay có thể đưa vào không chút lực cản, giờ đây bị xé toạc ra. Không chỉ bị đâm lút cán ngay lập tức, sức nặng đổ ập xuống còn khiến tôi nghẹt thở trong tích tắc. Tôi kinh hoàng nấc lên, ra sức vặn vẹo tứ chi đang bị đè nghiến. Hai bàn tay cậu ấy lại ấn mạnh vào đùi trong, ép đôi chân đang định khép lại phải mở rộng đến cực hạn. Một mệnh lệnh cao ngạo bắt tôi phải dạng chân cho hẳn hoi vang lên, nhưng tôi chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết há miệng thở dốc.
“Hức, a…”
Bờ mông run rẩy liên hồi, tầm mắt bắt đầu chập chờn. Tôi cảm nhận rõ mồn một cảm giác bị lấp đầy trong bụng và quy đầu đang thúc mạnh vào nơi sâu nhất. Từ lối vào đang ngậm chặt lấy dương vật, cho đến vách trong bị đẩy sâu vào… Dù không nhìn thấy, mọi thứ vẫn hiện ra rõ rệt trong tâm trí.
Từ bộ phận vừa mới xuất tinh, những giọt tinh dịch trắng đục vẫn lấm tấm trào ra. Tuy lượng không nhiều, nhưng cảm giác không khác gì đang lên đỉnh. Haeyoung luồn tay xuống dưới gáy, túm lấy tóc tôi rồi bật cười khan như thể thấy chuyện này quá nực cười, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà xấu hổ. Đôi mắt tôi trợn trừng rồi lại nheo lại, run rẩy như sắp ngất đi.
“Mới cho vào thôi mà đã thế này, thật là…”
Cậu ấy nuốt lại vế sau không mấy hay ho, siết chặt lấy mái tóc rối khiến cổ tôi ngửa ra sau, rồi bắt đầu chuyển động trong khi không ngừng mút mát vùng da thịt vừa lộ ra. Vì ngay từ lúc bắt đầu đã chẳng có chút nương tình, nên nhịp hông của cậu ấy cũng cực kỳ dữ dội. Do đã dần thích nghi với những cuộc ân ái có phần tiết chế của Joo Hyunwoo, tôi đã tạm quên đi loại khoái lạc mãnh liệt có thể khiến đầu óc nổ tung này. Trong lồng ngực của Haeyoung – người đầu tiên áp sát lấy ngực tôi – tôi thậm chí chẳng thể thốt ra tiếng rên rỉ, chỉ biết nức nở nghẹn ngào trong khi nước mắt cứ thế lã chã rơi. Đè lên những dấu vết mà Taekyeom để lại, Haeyoung phủ lên đó những nụ hôn đỏ rực, rồi lại thúc mạnh vào trong vách ngăn đang mút chặt lấy mình.
“Khục, hức…!”
Tôi trợn mắt, vội vã nắm lấy vai Haeyoung, nhưng khoái cảm không hề đứt quãng, cũng không chuyển hóa thành đau đớn. Đôi bàn tay run bần bật của tôi trượt dài. Tôi cào cấu tấm lưng nhẵn nhụi của cậu ấy, rồi lại cố đẩy chiếc hông đang thúc tới tấp kia ra. Thế nhưng, chẳng có gì bị đẩy lùi, cũng chẳng có ai bị tách ra.
Mặc kệ tôi có van nài hay vùng vẫy định khép chân lại, Haeyoung vẫn lột phăng chiếc áo pijama mà tôi đã khó khăn lắm mới mặc vào được. Vì cậu ấy dùng sức kéo mạnh cổ áo nên trên da thịt tôi hiện lên một vệt đỏ dài, nhưng cả hai đều chẳng ai bận tâm.
“A, Hae… Haeyoung… à…”
Cậu ấy ấn đầu tôi xuống gối, cắn lấy vành tai lạnh giá và thầm thì khi thấy tôi rên rỉ đau đớn dù chỉ mới bắt đầu chưa bao lâu:
“Chắc là vì cậu thích dương vật của đàn ông đến thế, nên mới đi dạng chân khắp nơi như vậy nhỉ…”
“Làm cho đến khi phát ngán thì chắc sẽ không thế này nữa đâu đúng không? Nhỉ?”
Lời thì thầm ghê rợn ấy bò trườn quanh lỗ tai như một loài côn trùng nhiều chân lổm ngổm.
Đôi đùi mở rộng hết mức của tôi bắt đầu co giật, nhưng tôi chẳng thể tự mình khép lại được. Mỗi khi tôi quá sức chịu đựng mà định thu chân lại, một sức nặng ghê gớm lại đè nghiến lấy đầu gối. Đôi chân bị gập lại cứ đung đưa theo nhịp hông, cảm giác như xương chậu sắp vỡ vụn đến nơi.
“Á, ư ư…”
Lỗ hậu bị kéo căng đến mức sắp rách toạc giờ đã nhuộm sắc đỏ sau hàng chục lần ma sát, còn chiếc gối kê dưới thắt lưng và vùng đáy chậu thì ngập ngụa tinh dịch dính dớp. Dù không dùng gel, nhưng bên trong chiếc lỗ đang phát ra tiếng nhớp nháp kia, dương vật cương cứng đến đáng sợ của cậu ấy vẫn không ngừng đâm thúc. Mỗi khi nó nghiền nát lỗ hậu rồi cọ xát vào vách trong, đâm thẳng vào nơi sâu nhất, một khoái cảm khủng khiếp lại lấp đầy bộ não đã hỏng hóc của tôi.
Haeyoung siết chặt lấy xương chậu hẹp của tôi dồn hết mọi dục vọng tích tụ suốt một tuần vào trận làm tình dữ dội này, chưa kể còn để lại vô số vết răng đỏ rực trên vành tai tôi.
“Đã làm nhiều đến mức đó rồi mà, hửm? Thì phải làm cho tốt vào chứ…”
Vừa duy trì nhịp hông, cậu ấy vừa rời khỏi xương chậu, để lộ ra những dấu tay in hằn rõ rệt. Bàn tay dời xuống dưới, lướt qua vùng đáy chậu rồi mân mê chiếc lỗ đang bị lấp đầy. Ngón tay cái nhớp nháp đẩy vùng xung quanh ra, khiến lối vào đang ngậm chặt lấy dương vật phải co giật mà hé mở. Cậu ấy ấn mạnh, cố tìm kẽ hở để len ngón tay vào nhưng không hề dễ dàng.
“Hức, a… a…”
(Điểm nhìn của Haeyoung; Haewon – em ấy, Haeyoung – hắn)
Có vẻ vì đau nên trong tiếng rên rỉ rã rời ấy mang theo thanh âm đau đớn. Haeyoung rút tay lại đầy tiếc nuối, hắn rướn người thẳng dậy, nhìn xuống phía dưới. Dưới ánh sáng mờ ảo, Haewon chỉ còn đủ sức hé mắt nhìn hắn. Thật khó để rời mắt khỏi Haewon đang bật ra tiếng rên rỉ đứt quãng và chực trào nước mắt mỗi khi hắn thúc mạnh hông.
Chuyện tôi chỉ biết chịu đau đã là chuyện của ngày xưa rồi. Sau quãng thời gian bị vùi dập, chiếc lỗ ấy đã lỏng lẻo đến mức chẳng cần nới lỏng nữa, và dù có bị đâm thúc loạn xạ đến mức nào, tôi vẫn cảm nhận được khoái cảm mà bắn tinh liên tục. Haeyoung giữ chặt lấy cái đầu đang ngả nghiêng của tôi bằng cả hai tay, đối mặt ở khoảng cách chưa đầy một tấc và bắt đầu thúc mạnh. Vì tâm trạng không mấy vui vẻ nên cậu ấy buông ra một câu hỏi đầy mỉa mai:
“Ai đâm vào thì cậu cũng thấy thích hết đúng không? Nhỉ?”