The Taming Novel (Thuần Hóa) - chương 113
“……?”
…Tại sao?
“Xin, xin lỗi vì đã để ngài thấy bộ dạng này…… hức…….”
Michel chỉ mải miết xin lỗi, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ rằng người đối diện có thể sẽ giết mình.
“…….”
Ian nhìn xuống Michel bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Tại sao lại không giết được? — Không, tại sao Michel Anatole vẫn còn sống cho đến tận bây giờ?
Đã vài tháng trôi qua kể từ ngày đầu gặp gỡ giữa trời tuyết. Cơ hội để giết chết cậu thanh niên non nớt này là vô số kể. Michel có lẽ không biết, nhưng thực tế cậu đã bước qua ranh giới sinh tử hàng chục lần.
Mỗi đêm Ian đều chỉ nghĩ đến chuyện giết cậu. Điều đó thật thú vị. Vì mải chọn xem nên giết vào lúc nào là thỏa mãn nhất, cuối cùng anh đã mang cậu về tận lâu đài. Dù nói là để tiêu khiển, nhưng đó là việc làm hoàn toàn không giống phong cách của anh.
Ban đầu anh còn chẳng định đưa cậu về lâu đài. Chỉ định trêu đùa vài ngày ở dinh thự, rồi trước khi rời đi sẽ dàn dựng một ‘tai nạn ngoài ý muốn’ để kết liễu.
Mạng sống của Michel vốn đã được mua lại từ gia tộc Anatole. Dù Michel có chết, cũng chẳng có ai chất vấn Ian về cái chết đó. Vì Ian là chủ nhân của Michel, chỉ cần giết quách đi vào lúc thích hợp, rồi chôn vùi bí mật đâu đó dưới lòng đất đóng băng là xong.
…Vì tiếc sao?
Chẳng đời nào. Cậu không có tài sản, cũng chẳng có quyền lực, chẳng có lấy một giá trị hay tài năng gì. Thậm chí còn vô dụng hơn cả Katya. Chỉ là một món đồ trang trí đẹp mã, hay đúng hơn là một chiến lợi phẩm….
Nếu cứ để sống thế này, cậu sẽ trở thành điểm yếu kéo chân anh. Đó chính là Michel Anatole.
Ngay cả chuyện lần này cũng vậy. Ian đã sập bẫy của Katya một cách không giống anh chút nào. Khoảnh khắc đối mặt với gã đàn ông canh giữ hầm mỏ, Ian đã cảm nhận được theo bản năng rằng nếu hôm nay không giết chết Michel, thì ngược lại, cậu sẽ trói buộc anh cả đời.
Trong thâm tâm Ian, những lời cảnh báo đòi giết cậu cứ vang vọng không ngừng. Đó không phải là phán đoán lý trí về việc đừng chần chừ mà hỏng việc, mà là sự đe dọa đến từ bản năng — một lời cảnh báo rằng nếu không giết được cậu, một ngày nào đó chính mình sẽ vì cậu mà dẫn đến cái chết. Không, đó là một lời tiên tri.
Không bao giờ tạo ra điểm yếu.
Vì thế Ian luôn đơn độc. Khi còn nhỏ anh mất mẹ và lang thang một mình, nhưng khi lớn lên, anh chủ động loại trừ các mối quan hệ. Dù đã đến tuổi nhưng anh không kết hôn, cũng không lập gia đình để nối dõi. Đối với anh, quan hệ thể xác chỉ là công cụ và phương tiện trao đổi khi cần thiết.
Vì không có điểm yếu nên Ian chẳng sợ hãi điều gì, chẳng có gì vướng bận. Những sai lầm mà đàn ông thường mắc phải như bị chi phối bởi dục vọng và cảm xúc hão huyền mà hỏng việc, chưa bao giờ xảy ra với anh. Với một người như anh, việc xuất hiện một thứ gì đó để đánh mất, một điểm yếu để kẻ khác nắm thóp là điều không thể xảy ra.
…Vậy nên nếu không giết được, vô số kẻ thù từng không thể hại được anh sẽ bám lấy Michel như lũ sâu bọ. Cứ như thế, Michel Anatole sẽ vô tình dẫn dắt anh đến chỗ diệt vong.
Sự cố như ngày hôm nay tuyệt đối không được xảy ra lần thứ hai. Ian biết rất rõ, biết rõ đến cay đắng. Máu chảy từ vết rách trên trán đọng lại bên trong đôi mắt đang nhắm, nó lăn dài theo gò má rồi đọng lại nơi cằm. Mỗi khi anh thở ra, máu lại rơi xuống tuyết từng giọt, từng giọt.
Sẽ không bị cuốn theo cảm xúc. Sẽ không bao giờ, quyết không, tuyệt đối không….
Ian dùng con mắt còn lại chưa bị máu che lấp để lườm Michel. Đôi đồng tử xanh lục lung linh vì ngập nước đang phản chiếu vẹn nguyên hình bóng anh.
Cùng là giết người như nhau, nhưng tại sao tôi mãi mãi không phải là con người, còn cậu thì vẫn là con người?
…Ian bất chợt nảy ra suy nghĩ đó.
Khi ánh mắt chạm nhau, hàng mi nhạt màu của Michel khẽ run rẩy. Dù đang kìm nén tiếng khóc, Michel vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
“……?”
Michel mỉm cười như vậy như thể muốn nói đừng lo lắng gì cả. Đó là nụ cười của một chàng thanh niên mà không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp mỹ miều, vẻ đẹp mà ai nấy đều hết lời ca ngợi.
…Nhưng chính Michel lại chẳng ở trong tình trạng có thể cười nổi. Đôi bàn tay vừa nổ súng giết người trắng bệch, run lẩy bẩy, nước mắt lại bắt đầu đong đầy nơi khóe mắt. Sống mũi đỏ ửng, trên cổ hiện rõ những vết tay đỏ như sắp chuyển thành vết bầm tím. Dẫu vậy, cậu vẫn cười, nỗ lực mỉm cười vì Ian.
Chỉ là vì người khác, chỉ để làm người khác yên lòng. Ngay cả khi bản thân lâm vào khốn cảnh, cậu vẫn nhìn gã đàn ông mạnh mẽ hơn mình bằng ánh mắt đau xót và cảm thông, giống như một chàng trai đang cố trấn an một thiếu nữ đang bất an.
“……Vâng… tôi không hối hận.”
Ngón tay của Michel chạm vào mu bàn tay đang cầm súng của Ian. Ngay lập tức, Ian cảm thấy một cơn đau dữ dội như bị sắt nung dí vào da thịt. Anh muốn hất ra, có như vậy mới có thể sống sót mà không bị tổn thương. Nhưng anh không thể hất ra. Bởi vì nếu làm thế, dường như Michel sẽ cướp lấy cây súng mất.
Bàn tay Michel nhẹ nhàng mơn trớn mu bàn tay Ian. Như thể đó không phải là bàn tay người, mà là một mảnh băng đang rạn nứt hoặc sắp vỡ vụn.
“Nếu có thể bảo vệ vợ mình….”
Đó chính là lý do khiến Michel vẫn giữ được nhân tính, khác hẳn với Ian.
Khoảnh khắc Ian nhận ra sự thật đó, Michel dùng cơ thể vẫn còn nhỏ bé của mình ôm chầm lấy anh.
“……!”
Ian nín thở. Michel chẳng màng đến việc máu dính đầy lên người. Ian định hất cậu ra giữa cánh đồng tuyết. thế nhưng cơ thể anh không thể cử động nổi. Michel đột nhiên giống như một gã khổng lồ, hay một tráng sĩ đầy sức mạnh.
Ian cảm thấy như bị ném vào hầm lửa. Dù đang đứng giữa cánh đồng tuyết, dù gió Tây Bắc vẫn đang rít lên không ngừng, Ian lại cảm thấy mình như sắp bị thiêu rụi thành tro bụi trong vòng tay của Michel.
Anh muốn thoát ra, nhưng không thể nhúc nhích, cũng chẳng thể làm gì được. Ngay cả gã đàn ông to lớn như gấu anh cũng đã thoát khỏi mấy lần, vậy mà lại chẳng thể hất văng chàng thanh niên vụng về chỉ cao đến vai mình này.
“…….”
Dù nóng đến mức đau đớn, Ian vẫn run rẩy như người mắc chứng hàn lạnh.
Michel không hối hận, nhưng anh thì hối hận đến tận xương tủy.
…Lẽ ra mình nên bắn chết cậu ta trước khi nhìn thấy đôi mắt đó.
Ian nhắm mắt lại dù đã muộn màng, nhưng mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa rồi.
Từ bao giờ nhỉ? Từ khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ trên cánh đồng tuyết? Từ lúc gặp cậu thiếu niên vừa mới từ miền Nam đến, run rẩy trong bộ quần áo chẳng đủ ấm?
<Ngươi là ai?>
<…Tôi là người hầu phụng sự ngài Scheleg.>
…Nếu lúc đó không coi thường bộ dạng thảm hại của cậu, nếu gạt bỏ ý định chơi đùa mà giết chết ngay tại chỗ, liệu mọi chuyện có dẫn đến ngày hôm nay không?
<Vì một vài lý do, tôi đã thay mặt chủ nhân ra đón ngài.>
…Có thật là như vậy không?
Họng súng đang hướng về phía Michel dần hạ xuống, và cuối cùng, cây súng rơi bịch xuống đất.
“…Ngài Scheleg?”
Michel đang vùi mặt vào vai Ian ngẩng đầu lên.
“……!”
Đôi mắt xanh của Michel mở to. Cơ thể đẫm máu của Ian từ từ đổ sụp về phía Michel. Anh không còn tự chủ được cơ thể mình, giống như một vật vô tri, cuối cùng gục xuống, phó mặc bản thân cho Michel.
“Ngài Scheleg!”
Michel quỳ gối xuống nền tuyết để đỡ lấy Ian. Cơ thể anh đè lên cậu lạnh ngắt và ẩm ướt — không phải vì tuyết hay mồ hôi, mà là vì máu.
***
<…Ain. Một nửa dòng máu trong người con là của miền Bắc, nhưng nửa còn lại là máu của miền Nam.>
— Đó là một trong những câu nói mà Ain thường nghe mẹ mình nhắc lại.
<Con sinh ra ở miền Bắc và sau này cũng sẽ sống ở đây… Nhưng dù vậy, con cũng không được quên miền Nam, nơi đó cũng là quê hương của con. Tuy rằng khi người ấy trở về, chúng ta sẽ sống mãi mãi hạnh phúc ở miền Bắc này.>
Mẹ thường ôm đứa con trai nhỏ vào lòng và kể những câu chuyện về miền Nam, về những con người trân trọng hoa cỏ, yêu thơ ca và âm nhạc — họ mang trong mình bản tính rạng rỡ tựa như ánh mặt trời.
<…Vậy nên hãy hứa với mẹ nhé? Sau này khi trưởng thành và thực lòng yêu một ai đó, con nhất định phải tặng cho cô gái ấy ba món quà.>
Đàn ông miền Nam tặng ba món quà cho người phụ nữ họ sẽ kết hôn — câu chuyện đó anh đã nghe đến mòn tai qua lời kể của mẹ.
Một thứ mới mẻ, một thứ cũ kỹ, và một thứ màu xanh.
Đó chỉ là những khái niệm trừu tượng, còn vật cụ thể là gì thì tùy thuộc vào mỗi người. Với một Ain sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, anh nghĩ việc tặng quà như vậy thật kém hiệu quả. Chẳng thà cứ quy định rõ là vàng bạc, châu báu hay ngựa có phải tiện hơn không?
Có lẽ vì thế mà đàn ông miền Nam thường phải nát óc để tìm ra món quà mang ý nghĩa sâu sắc hơn những người khác.
…Thay vì đâm đầu vào những việc vô bổ đó, chẳng phải tập trung vào việc khác thì tốt hơn sao?
Ain lắc đầu, cảm thấy những gã đàn ông phương Nam chưa từng gặp mặt kia thật ngu ngốc. Rồi anh nhìn thẳng vào mẹ mình, người đang kể chuyện đó như một giai thoại đẹp.
<Vậy mẹ có nhận được món đồ nào từ cha không?>
Ain cố tình hỏi bằng giọng ngây thơ nhưng đầy gai góc.
<…Cho con xem đi. Con cũng muốn thấy để còn học hỏi, thưa mẹ.>
Ain muốn lời nói đó làm mẹ đau lòng. Anh muốn bà nhận ra thực tại, sự thật rằng cha đã vứt bỏ bà từ lâu.
<Ain….>
— Và đúng như dự đoán của Ain, bà lộ ra vẻ mặt đau đớn.
Mẹ anh luôn sống trong mộng tưởng. Người phụ nữ sùng đạo ấy chỉ quay về thực tại trong những khoảnh khắc ngắn ngủi như thế này. Chỉ khi bị tổn thương, bà mới thực sự nhìn vào Ain.
<…Cái đó….>
Khóe mắt mẹ ươn ướt, chiếc cằm thanh tú run rẩy. Bà liên tục chớp mắt để che giấu những giọt lệ.
Ain cảm thấy thật sung sướng khi chứng kiến khoảnh khắc bà bị tổn thương. Vì vậy anh muốn bà hãy mau nổi giận đi, có mắng anh hỗn xược hay tát anh một cái cũng được. Thông qua việc dùng bạo lực đó, anh muốn bà phải thừa nhận thực tại mà mình đang chối bỏ.
Nhưng….
<…Cha con là quý tộc miền Bắc mà, làm sao mẹ dám mong cầu những thứ đó? Việc người không biết cũng là lẽ đương nhiên thôi.>
Bà nuốt hết những chiếc gai mà Ain ném ra, rồi cố gắng mỉm cười.
<Vì vậy mẹ mới nói với con, con của người. Mẹ mong sau này con nhất định sẽ tặng quà cho người con yêu.>
Kẻ định làm người khác nổi giận là Ain, nhưng cuối cùng người cảm thấy khó chịu lại là anh. Bà nở nụ cười thẹn thùng rồi lại chìm đắm vào những ảo tưởng và giấc mơ của riêng mình.
<…Nhưng nghĩ lại thì, mẹ cũng đã nhận được từ người rồi. Ba món quà cực kỳ quý giá.>
Bà ôm Ain vào lòng và thì thầm.
<Mỗi ngày đều lớn lên thật mới mẻ, từ từ già đi theo thời gian, và có đôi mắt màu xanh lục… Chính là con đó, Ain.>
Bà vừa nói vừa nhìn đăm đăm vào đôi mắt xanh của Ain hồi lâu. Đó là ánh nhìn vô cùng dịu dàng và trìu mến, nhưng Ain lại thấy nổi da gà khắp người.
Món quà mà cha tặng lại chính là mình sao.
…Bà chẳng mảy may biết đến tâm tư của Ain, cứ thế ôm chặt lấy và vỗ về lưng anh như đối xử với một đứa trẻ. Việc bị mẹ ôm khiến anh thấy nóng rực và đau đớn như bị bỏng, và cái chạm của bà khiến anh xót xa như bị xát muối vào vết thương.
Ain cảm nhận được nỗi đau đó từ chính người mẹ đã sinh ra mình, chứ không phải ai khác. Lý do của việc đó rất dễ suy luận, và Ain đã nhận ra từ khi còn rất nhỏ.
Đó chính là vì, anh căm ghét mẹ mình.