The Taming Novel (Thuần Hóa) - Chương 122
Michel cúi đầu hét lên từng hồi. Lần này cơ thể cậu run rẩy dữ dội không phải vì lạnh, mà vì uất ức và tủi hờn.
“Ngài chẳng nói gì cả, vậy mà đến bây giờ mới nói những lời như vậy, tôi…….”
“…….”
“Tôi…….”
Michel nắm chặt bàn tay đang bị thương mà chẳng màng đến cơn đau. Từng khớp ngón tay cậu trắng bệch hơn cả mảnh vải đang quấn trên mu bàn tay.
‘…Quả nhiên là không có tác dụng sao?’
Trước phản ứng đúng như dự đoán, Ian thở dài nhẹ một cái.
Bản thân anh dù vô tình nói rằng sẽ trả tự do cho cậu, nhưng có vẻ một mồi nhử như thế cũng không thể che giấu hoàn toàn sự thật rằng anh là một đứa con hoang.
Người mà Michel kết hôn không những không phải là quý tộc mà còn là một kẻ chẳng hề thanh sạch, dĩ nhiên là cậu phải nổi giận rồi. Tuy còn trẻ nhưng cậu là một gã quý tộc cổ hủ và cứng đầu. Có lẽ cậu sẽ cảm thấy mình bị đùa giỡn cho đến tận phút cuối cùng.
Suốt thời gian qua cậu vẫn còn bám lấy vì danh nghĩa phu nhân, nhưng cuối cùng Michel đã nhận ra hành động của mình ngu ngốc đến nhường nào. Giờ đây chắc hẳn chút tình cảm còn sót lại cũng đã nguội lạnh rồi.
Dù trong tình cảnh này, không hiểu sao Ian vẫn tò mò muốn biết Michel sẽ mang biểu cảm gì.
…Liệu cậu có mang biểu cảm giống như những người anh từng thấy không? Những kẻ nhầm tưởng dục vọng là tình yêu và đi hái hoa thì có mặt ở khắp mọi nơi, bất kể nam nữ già trẻ. Một khi đã thỏa mãn dục vọng, họ sẽ vứt bỏ đóa hoa và nói rằng tình yêu đã kết thúc vì hoa đã héo tàn.
Một người chồng chỉ chiếm đoạt sự trinh trắng rồi kết hôn với người phụ nữ khác, một người vợ giết chồng để qua lại với người đàn ông khác, một người chồng mua người về thỏa mãn nhu cầu trong khi vợ đang mang thai… Đó là những chuyện không nên tồn tại, vậy mà trong thế giới này nó lại nhiều nhan nhản và quá đỗi tầm thường. Tình yêu chỉ đơn giản bị chi phối bởi dục vọng như thế đó. Vì vậy tuyệt đối không được tin vào nó.
“……Đến bây giờ tôi mới hiểu về ngài, vậy mà ngài lại bảo tôi rời đi sao….”
— Không được, anh đã tin như thế suốt cả cuộc đời mình.
“Ngài Anatole…?”
Ian mở đôi mắt vốn đang nhắm lại.
“Tôi chỉ nói là… tôi muốn biết về phu nhân của mình thôi, tôi chưa từng lấy cớ đó để nói rằng mình sẽ rời đi cả.”
Giọng của Michel khản đặc.
“Người xấu tính và độc ác… Ngài thật lạnh lùng. Ngài nói là vì tôi, nhưng tại sao ngài cứ đẩy tôi ra xa như vậy? …Thà rằng ngài cứ nói như trước kia, rằng tôi thật tệ hại và đáng ghét đi. Hãy nói rằng ngài ghét tôi vì tôi trẻ con và yếu ớt, chẳng biết gì lại còn hay làm nũng nên chẳng thể dựa dẫm được với tư cách một người chồng…! Hãy nói vì lý do đó mà ngài muốn hủy bỏ hôn ước đi!”
Michel không kìm nén được lòng mình nữa mà hét lên. Mái tóc vàng không hề mất đi vẻ rực rỡ dù giữa bão tuyết đang rung động dữ dội.
“…….”
Trước phản ứng bất ngờ đó, Ian hoàn toàn mất đi lời lẽ.
“…Xin lỗi ngài.”
Suốt thời gian nghe Ian thú nhận những điều cậu hằng mong muốn, Michel vẫn không thể ngẩng đầu lên. Cuối cùng cậu đã lấy hết dũng khí.
Khuôn mặt Michel đẫm lệ, có vẻ cậu đã liên tục khóc trong khi giấu mặt trước Ian. Những giọt nước mắt lăn dài rửa trôi bụi đất bám trên mặt và làm loãng đi vết máu.
Vì đã khóc quá nhiều nên cảm giác như thực thể của cậu đang bị nhòe đi như một bức tranh bị ngấm quá nhiều nước, và sắp sửa rách nát đến nơi.
“Xin lỗi ngài… Nếu đó là lý do khiến ngài phải che giấu…… thì tôi đã không thắc mắc rồi. Tôi sẽ không yêu cầu ngài đâu. Nếu tâm ý muốn biết về phu nhân của mình lại vô tình gây ra tổn thương cho ngài… thì tôi tuyệt đối sẽ không làm vậy.”
Michel thậm chí chẳng còn hơi sức đâu để lau nước mắt, những giọt lệ thuận theo gò má đọng lại nơi cằm rồi rơi xuống sàn như mưa.
Giống như việc mưa rất hiếm ở miền Bắc, người phương Bắc vốn cục mịch cũng hiếm khi để lộ nước mắt. Luôn chỉ có mình Michel là nỗ lực hết mình để cười rồi lại khóc bấy nhiêu. Đôi mắt xanh lục ngấn nước mang một màu sắc rực rỡ hơn thường lệ.
“Tôi, tôi đã không biết…… ngài lại có hoàn cảnh đau lòng đến thế…… vì vậy, vì thế… ngài mới che giấu… hức…….”
Cuối cùng Michel quay đầu đi, vai cậu run lên bần bật vì cố kìm nén tiếng khóc.
“……Ngài Anatole.”
Trước phản ứng lần đầu tiên gặp phải trong đời, Ian bỗng rơi vào trạng thái bàng hoàng như vừa làm một đứa trẻ khóc. Thật khó xử, thế nhưng Michel không nhịn được nữa mà bật khóc thành tiếng.
“Xin lỗi ngài, hức, tôi không hề biết…… nên đã làm ngài đau…… hức, hức…….”
Đối với Ian, anh không thể hiểu nổi tại sao cậu lại thấy có lỗi và đau khổ đến nhường ấy. Người nói ra lý do che giấu bấy lâu, người thú nhận quá khứ kinh tởm là anh, và thậm chí người bị đâm, người bị nát bấy cơ thể cũng chính là anh. Dù có bị cô lập giữa trời tuyết đi chăng nữa, cũng không cần thiết phải đau buồn đến mức đó….
“Ngài Scheleg… Ngài Scheleg……!”
Michel vùi mặt vào bàn tay trái của Ian, rồi dùng hai bàn tay đang run rẩy cẩn thận nắm lấy bàn tay trái ấy.
“Hức… xin lỗi ngài… ngài Scheleg…….”
Dáng vẻ đó thật đáng thương và bi thảm.
…Anh chợt nhớ lại hình ảnh cậu vùi đầu vào lòng mình khóc nức nở vì nhớ nhà trong chuyến hành trình đến lâu đài Scheleg.
“Ngài Anatole…….”
Thế nhưng anh chẳng còn hơi sức đâu để vỗ về và lau nước mắt cho cậu như lúc đó nữa.
“…Ngài không thất vọng về tôi sao?”
Nước mắt của Michel thấm vào vết máu trên tay Ian. Khi chất lỏng ấm áp chạm vào, bàn tay Ian run lên theo bản năng.
“Vì tôi là một kẻ chẳng hề xứng đôi với ngài Anatole một chút nào….”
Michel lắc đầu, mái tóc mềm mại lướt qua lòng bàn tay anh.
“…Chẳng lẽ ngài Scheleg không nhớ sao? Tôi đã nói là, dù ngài có là ai đi chăng nữa, tôi cũng đã quyết định sẽ yêu ngài…….”
Michel trả lời bằng giọng nói nghẹn ngào trong tiếng khóc.
<……Dù ngài Scheleg có là một kẻ xấu xí tệ hại, dù cơ thể không lành lặn, dù mang trọng bệnh, dù ngài có khinh miệt và căm ghét tôi vì tôi là một quý tộc sa cơ lỡ vận, dù ngài cả đời không trân trọng và yêu thương tôi…… hay thậm chí có những chuyện kinh khủng hơn thế. Tôi cũng sẽ chỉ yêu duy nhất người đó mà thôi….>
Michel đã đến phương Bắc để yêu một người mà cậu còn chẳng biết là ai. Vì vậy, cậu từng quả quyết với Ian rằng việc yêu một người hầu là hoàn toàn có thể.
“Giống như việc tôi đã yêu anh khi không biết anh là quý tộc, lần này cũng chỉ là… tôi đã yêu anh khi còn chẳng biết anh là một người hầu mà thôi.”
Michel vẫn đang trân trọng nắm lấy bàn tay trái của Ian.
“Dù ngài có là ai tôi cũng không quan tâm. Là con hoang, là người hầu, là kẻ thấp hèn hay là quý tộc…….”
Ian liên tục cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, chàng thiếu niên từng khóc nức nở trong lòng anh đòi về nhà, giờ đây lại đang rơi lệ vì chính anh.
“Với tôi, ngài chỉ đơn giản là… người đầu tiên tôi trao nụ hôn, người đầu tiên tôi chia sẻ hơi ấm.”
Cậu vẫn đang khóc giống như ngày hôm đó, nhưng có chút khác biệt. Cậu vẫn là kẻ mít ướt, nhưng đồng thời lại mỉm cười như thể đối phương là người đáng yêu nhất trần đời.
“…Là mối tình đầu của tôi.”
Michel nói rằng, việc nuốt lấy nỗi đau và khổ sở rồi dùng nó làm chất dinh dưỡng để mỉm cười, đó chính là tình yêu.
Với Ian, lời đó nghe như chuyện hoa xuân nở giữa trời tuyết. Đó là lời nhảm nhí vô căn cứ và là sự khoác lác nực cười. Thà bắt anh tin vào dục vọng nhất thời thì anh còn tin, chứ bảo anh tin vào “tình yêu” thì điều đó thật khó.
“Đúng vậy, đó là tình yêu, là người đầu tiên tôi yêu. Không phải chỉ đơn thuần là nhận lấy…… mà là tôi đã yêu bằng ý chí, bằng cả trái tim mình.”
Mặc dù vậy, lời nói đó mang theo một sức mạnh. Nó tuy mỏng manh, nhưng lại ngọt ngào đến cay nghiệt đối với một kẻ cả đời lang thang trong tuyết lạnh như anh.
…Đáng tiếc thay, trong huyết quản của Ian đang chảy dòng máu của một người đàn bà từng bị lừa dối một cách dễ dàng. Dòng máu của người đàn bà ngu muội mà anh luôn phủ nhận và căm ghét. Dòng máu của người đàn bà đã muốn tin vào tình yêu đến mức từ bỏ cả mạng sống. Dòng máu chảy qua huyết quản ấy lúc này đây khiến anh cảm thấy như một lời nguyền.
“Tôi… tôi muốn tất cả những ‘lần đầu tiên’ của tôi sẽ là tất cả những ‘lần cuối cùng’ của ngài.”
Michel áp trán mình lên trán Ian.
“Những chuyện trước khi tôi gặp ngài Scheleg, trước khi tôi sinh ra, tôi không thể làm gì được. Tôi không thể thay đổi quá khứ. Nhưng, vì giờ đây ngài đã gặp tôi, đã hôn tôi và quyết định trở thành vợ chồng với tôi….”
Michel thì thầm, những giọt nước mắt vương trên hàng mi cậu rơi xuống khuôn mặt Ian.
“…Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi sẽ là người chiếm hữu một người như ngài.”
Ian bị trói buộc đến mức không thể nhúc nhích. Dĩ nhiên rồi, vì anh đang bị thương mà, vì anh đã mất quá nhiều máu, vì anh bị đâm, bị chém, xương cốt vỡ vụn — nhưng nếu chỉ đổ lỗi cho những điều đó thì thật đơn giản quá, sự thật là anh đã trở thành kẻ không thể tự do hít thở nếu thiếu đi sự cho phép của người đàn ông đang khóc lóc kia.
“Vì vậy, hãy trao tất cả những ‘lần cuối cùng’ của ngài cho tôi…….”
Trên mảnh đất này, chẳng có loài hoa nào nở vào giữa mùa đông. Dù người ta nói có những loài hoa dại kiên cường nở rộ vượt qua bão tuyết, nhưng chúng chưa bao giờ đặt chân đến nơi này. Vì vậy, tình yêu của Michel chẳng qua chỉ là một ảo ảnh phù du.
Thế nhưng đôi khi, Ian lại bị bủa vây bởi một niềm hy vọng nực cười như một câu đùa. Vì biết hoa xuân không thể nở trong tuyết, nên anh chợt nghĩ, hay là xây một nhà kính rồi nhốt đóa hoa vào bên trong đó… Để không ai có thể nhìn thấy, để ngay cả bản thân đóa hoa bị giam cầm cũng không nhận ra sự thật ấy.
Điều này chẳng khác gì giấc mơ hão huyền của mẹ anh về việc một ngày nào đó cha sẽ trở về.
“…Nếu vậy thì.”
Ian dùng con mắt duy nhất có thể mở được để nhìn Michel một cách cuồng nhiệt như muốn chạm vào cậu.
“Nếu sau khi nghe lời tự thú của tôi mà tâm ý ngài vẫn không đổi… thì tôi có một thỉnh cầu cuối cùng, thưa ngài Anatole.”
“Thỉnh cầu cuối cùng là sao ạ…?”
Từ ‘cuối cùng’ làm Michel kích động.
“Vì tôi vẫn chưa biết liệu mình có qua nổi đêm nay hay không.”
“…Đừng, đừng nói những lời như vậy!”
Michel gắt lên trước giọng nói yếu ớt của Ian, bật dậy khỏi chỗ ngồi.
“Tôi nhất định sẽ cứu sống phu nhân! Khi tuyết tạnh, chúng ta sẽ quay về lâu đài Scheleg ngay lập tức…!”
“Chuyện đó thì chưa biết được….”
Ian nói lấp lửng.