The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành - Chương 287
Ain sở hữu một dung mạo lạnh lùng sắc sảo, thoạt nhìn trông chẳng có vẻ gì là hợp với mấy chuyện tình dục này. Trông anh hệt như một con sói đơn độc oai dũng hơn. Thế nhưng trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài ấy, anh lại là một kẻ sành sỏi và đầy dâm đãng hơn bất cứ ai.
“Ưm……”
Trong lúc Michel còn đang say sưa tận hưởng nụ hôn, Ain đã dịu dàng mơn trớn vành tai cậu, khơi dậy những xúc cảm đê mê. Chính nhờ Ain mà cậu mới khám phá ra cơ thể mình lại có những điểm nhạy cảm đến thế. Cơ thể Michel khẽ giật nảy, run rẩy buông một tiếng thở dài thỏa mãn.
Cuối cùng, nụ hôn sâu dằng dặc tưởng chừng như bất tận, khi mà cứ người này định dứt ra thì người kia lại cuồng nhiệt níu lấy, cũng kết thúc, Michel thở hắt ra một hơi dài.
Thường thì Ain sẽ là người hầu hạ cởi đồ và mặc lại đồ cho Michel, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao anh cứ nằm im bất động.
“……?”
…Thế là Michel đành phải tự thân vận động lột đồ cho anh. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng nhấc người hỗ trợ đôi chút, Ain hoàn toàn để mặc cho cậu xoay xở. Cơ thể anh rắn rỏi như một thân cây cổ thụ, vững chãi như một tảng đá tảng, lại kín kẽ hệt như một con sò điệp…So sánh với con sò điệp nghe chừng có vẻ hơi kỳ cục nhỉ?
Michel đè Ain xuống bên dưới rồi bắt đầu cởi quần áo của mình. Việc tự mình phải cởi đồ khiến cậu cảm thấy như đang phô bày dục vọng của bản thân nên có chút ngượng ngùng, khoảnh khắc ấy trôi qua sao mà dài lê thê. Khác với trang phục đơn giản của Ain, quần áo của Michel có vô số cúc cài. Không chỉ cài dọc thân áo mà còn cả ở hai ống tay. Bình thường được người hầu phục vụ thì chẳng sao… nhưng ngay lúc này thì làm gì có ai hầu hạ cho cơ chứ!
“A, gỡ mãi chẳng ra…”
Càng luống cuống thì mấy cái cúc áo lại càng không chịu bung ra khiến hai cánh tay cậu cứ bị kẹt cứng.
Ain bật cười, bèn vươn tay ra giúp sức. Anh thoăn thoắt cởi hàng cúc trên hai ống tay áo, giải phóng cho đôi tay của Michel.
“Em cảm ơn…”
Michel bẽn lẽn lí nhí cảm ơn.
May mắn thay, thời tiết hôm nay ấm áp vô cùng, dẫu có không mảnh vải che thân cũng chẳng lo bị lạnh. Giữa ban ngày thế này, lại còn phơi bày thân thể trần trụi ở ngoài trời… Ngay cả lúc còn nhỏ cậu cũng hiếm khi rơi vào cảnh tượng như vậy. Nhưng trớ trêu thay, kể từ khi trở thành một người đàn ông trưởng thành, những chuyện như vậy lại xảy ra thường xuyên. Michel cảm thấy bản thân mình giờ đây chẳng khác nào một con dã thú.
Hai bờ vai của Michel đã nhanh chóng ửng hồng. Trong khi đó, cơ thể Ain vẫn tái nhợt và tỏa ra hơi lạnh, dẫu đang tắm mình dưới ánh nắng ấm áp. Michel tựa vai mình chạm vào vai anh, khẽ cọ xát.
…Lần nào chạm vào cậu cũng thấy cơ thể Ain thật lạnh lẽo, tựa như anh mang cả mùa đông phương Bắc mà cậu chưa từng biết đến áp vào da thịt vậy. Michel không ngần ngại truyền hơi ấm nóng rực từ cơ thể mình sưởi ấm khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể Ain.
Ain cuộn mình nép xuống hệt như một con dã thú bị khuất phục, ngoan ngoãn đón nhận những cái chạm âu yếm từ Michel. Gương mặt anh đăm chiêu trĩu nặng, chẳng giống một chú rể đang đắm chìm trong đêm động phòng, mà giống một học giả đang đau đầu trước một bài toán hóc búa hơn. Michel đặt một nụ hôn lên trán để ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. Hai người áp sát phân thân vào nhau, da thịt giao hòa mơn trớn. Dưới sự vuốt ve ấy, vị học giả nghiêm nghị kia cũng dần rũ bỏ lớp vỏ bọc để trở thành một kẻ cuồng nhiệt đắm chìm trong nhục dục.
“A… hưm…!”
Nhịp thở của Ain bắt đầu dồn dập, và Michel có thể cảm nhận rõ ràng bộ phận nhạy cảm của anh đang dần cương cứng. Trái ngược với vẻ bề ngoài lạnh lùng kiên cố, cơ thể Ain vô cùng nhạy cảm. Dẫu cho những động tác mơn trớn của Michel còn vụng về lóng ngóng, anh vẫn đáp lại bằng những phản ứng vô cùng thành thực. Trong mắt Michel lúc này, Ain tựa như một tạo tác sinh ra chỉ để dành riêng cho một mục đích duy nhất, đó là đón nhận sự yêu chiều.
“Vì hôm nay, là một ngày đặc biệt…”
Giữa những tiếng rên rỉ ngắt quãng, Ain bất ngờ đẩy Michel ra rồi cất lời, đúng vào lúc cậu đã chuẩn bị xong xuôi và định tiến vào bên trong.
“Hả?”
Michel sững lại nhìn xem Ain định làm gì. Ain xoay lưng lại phía Michel rồi gục đầu vào gốc cây. Toàn bộ tấm lưng trần, vòng eo thon gọn, bờ mông săn chắc với những đường nét cơ bắp tuyệt mĩ hiện ra trọn vẹn trước mắt cậu.
“…Hôm nay, xin ngài hãy ôm tôi từ phía sau.”
Ain phơi bày những vết sẹo mờ nhạt trên lưng, e dè lên tiếng cầu xin.
“Làm vậy thì sao em nhìn thấy mặt anh được!”
Michel kinh ngạc thốt lên.
“Chẳng phải ngày nào ngài cũng nhìn thấy mặt tôi rồi sao.”
“Th-thì đúng là vậy nhưng mà…”
“Hơn nữa, bây giờ ngài đã làm rất tốt rồi, đâu cần tôi phải mặt đối mặt để chỉ dạy từng li từng tí nữa đâu.”
Nghe câu đó, Michel phụng phịu bĩu môi. Nhớ lại những ngày đầu tiên, cậu phải học hỏi mọi thứ từ Ain. Vì mọi thứ đều quá đỗi lạ lẫm và mơ hồ, nên đến cả lúc nào được phép xuất tinh cậu cũng phải xin phép anh.
“Cũng phải.”
Michel nghĩ thầm nếu cứ cố chấp mè nheo thì thế nào cũng bị Ain coi thường, nên đành ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu đặt tay lên tấm lưng trần của Ain. Hai bờ vai vươn thẳng tắp và bắp tay cuồn cuộn những đường nét cơ bắp săn chắc. Đôi tay và đôi chân dài miên man thon thả như loài ngựa chiến tuy rất tuyệt, nhưng bộ phận khiến Michel mê mẩn nhất lại là đường lượn từ lồng ngực xuống tận xương chậu.
Khởi đầu từ bờ vai vững chãi rồi thon gọn dần về phía eo, sự tương phản quyến rũ giữa khuôn ngực nở nang, vạm vỡ và vòng eo thon gọn ấy mang một sức hút ma mị khó cưỡng. Một cơ thể đàn ông cường tráng và mạnh mẽ, nhưng vòng eo thon thả kia dường như chỉ tồn tại để nằm gọn trong lòng bàn tay cậu.
“A… hức!”
Michel siết chặt lấy vòng eo anh rồi đâm sâu vào bên trong, không mảy may chần chừ. Bởi vì cơ thể Ain luôn trong trạng thái sẵn sàng dang rộng vòng tay chào đón cậu bất cứ lúc nào. Michel từng ngây thơ đinh ninh rằng cơ thể ai trên thế gian này cũng giống như vậy, và có lẽ suốt phần đời còn lại cậu vẫn sẽ mãi giữ niềm tin ấy.
“Ưm, anh Ain…”
Để tiến vào sâu hơn nữa, Michel áp sát toàn bộ cơ thể mình lên tấm lưng Ain như muốn bao trọn lấy anh. Có lẽ vì sự chật chội khi bị xâm nhập, những cơn run rẩy khẽ khàng truyền qua từng lớp da thịt.
Michel giữ nguyên tư thế áp sát ấy, liên tục ra vào bên trong cơ thể anh. Hai bắp đùi căng cứng, những múi cơ trên cánh tay đang chống vào gốc cây hằn lên rõ rệt. Sự mạnh mẽ và rắn rỏi của Ain giờ đây đang được vận dụng tối đa để có thể bao dung cậu trọn vẹn.
“Ưm, a… sâu một chút nữa… a, a!”
Michel hăng hái đáp lại lời van xin của Ain. Cậu cắm sâu vào bên trong anh, hai cánh tay biến thành những chiếc móng vuốt bấu chặt, để lại những vệt đỏ hằn trên bụng và ngực anh. Từng nhịp dập điên cuồng khiến vòng eo cậu chuyển động dữ dội tựa như đang cưỡi ngựa. Mỗi lần như vậy, Ain lại bật ra những tiếng rên rỉ hòa quyện cùng từng nhịp thở hổn hển.
“Chủ nhân…”
Ain nắm lấy bàn tay đang siết chặt vòng eo anh của Michel, kéo tuột xuống bên dưới.
“Ở đây, nữa…… ưm…!”
Rồi anh ép cậu nắm lấy bộ phận nhạy cảm của chính mình. Dương vật của anh rung lên bần bật theo từng cú thúc mạnh bạo của Michel, từ lúc nào đã bắt đầu rỉ ra những giọt tinh dịch lỏng lẻo.
“Hãy chặn, a… nó lại giúp tôi…”
Ain để tay Michel bao trọn lấy phần đỉnh, rồi dùng tay mình phủ lên trên. Michel hệt như một đứa trẻ hễ được cho thứ gì là bấu chặt lấy thứ đó, chìm đắm trong khoái cảm đến mức vô thức siết mạnh tay.
“Hưm…!”
Dẫu chỉ là một lực siết nhẹ, nhưng bị tấn công đúng vào điểm yếu khiến Ain rên lên đau đớn. Trái lại, bên trong cơ thể anh lại càng co thắt dữ dội, siết chặt lấy Michel.
“Anh Ain, khít, khít quá… a…!”
Bên trong lỗ nhỏ chật ních, Michel tiếp tục lao vào sâu tận cùng. Dẫu vậy, cậu không hề có chút do dự nào. Bằng chứng rành rành cho thấy Ain đang vô cùng tận hưởng màn ái ân cuồng nhiệt này vẫn đang nằm gọn trong lòng bàn tay cậu. Nhờ đó, Michel càng thêm bạo dạn và mạnh mẽ chiếm đoạt anh.
“Ưm, a… Chủ nhân…… ưm…!”
Ain đón nhận từng cú thúc điên cuồng mạnh bạo của Michel, bật ra những tiếng rên rỉ nức nở. Cơ thể anh vặn xoắn, bấu chặt lấy Michel đang làm loạn bên trong, nhất quyết không chịu buông tha. Nhưng chỉ khi Michel giải phóng, Ain mới có thể đạt đến đỉnh điểm. Dương vật của họ bị khóa chặt giữa đôi bàn tay đan cài. Mỗi khi Michel nhấp mạnh vào trong, Ain lại thả lỏng cơ thể đón nhận, và khi cậu vừa có ý định lùi ra, anh lại thắt chặt lấy níu giữ. Những chuyển động nhịp nhàng và ăn ý ấy cho thấy anh đã quá quen thuộc với hành vi này, tựa như anh đã học thuộc lòng mọi tốc độ và nhịp độ của cậu vậy. Nhờ sự cọ xát điên cuồng ấy, gậy thịt đang ra vào liên tục bên trong Ain dần chuyển sang màu trắng đục.
“Hự, hộc… anh Ain…!”
Sau một hồi chuyển động không ngừng nghỉ, Michel thúc một cú thật mạnh chôn sâu vào tận gốc rễ. Không ai hiểu rõ tín hiệu ấy báo hiệu điều gì hơn Ain.
“Hãy giải phóng, vào bên trong tôi… a… á…!”
Ain nương theo nhịp chuyển động ấy, ép chặt tay Michel, bóp mạnh lấy phân thân của chính mình. Đường hầm chật hẹp bên trong vặn xoắn dữ dội, vắt kiệt từng giọt sinh lực của Michel.
“A, hự… anh, Ain…!”
Michel chiều theo ý muốn của Ain, phóng toàn bộ hạt giống của mình vào sâu bên trong anh. Cảm giác vừa đê mê tột đỉnh lại vừa đau đớn giằng xé khiến Michel không tài nào kìm nén được những mâu thuẫn bủa vây, há miệng cắn mạnh lên bờ vai Ain.
“Hự…!”
Cùng lúc đó, lực bóp nơi tay cũng mạnh mẽ hơn. Một luồng khoái cảm râm ran tựa như nỗi đau đớn tột cùng xẹt qua khiến cả cơ thể Ain run rẩy bần bật.
“Hà…… hự, anh Ain… anh Ain….”
Michel gieo rắc hạt giống của mình vào tận nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể Ain. Tuy vốn là một kẻ khờ khạo chẳng biết mùi đời, nhưng riêng chuyện này, bản năng của cậu đã nhận ra và thành thạo ngay từ lần ái ân đầu tiên.
“Ha, ư… ha….”
Giữa lúc Michel còn đang chìm đắm trong dư âm khoái cảm rồi buông tiếng thở dài thỏa mãn, thì ngón tay của Ain khẽ nhịp nhịp lên mu bàn tay cậu. Anh dịu dàng ra hiệu cho cậu nới lỏng tay ra, rồi dẫn dắt tay cậu bắt đầu vuốt ve phân thân đang căng cứng.
Michel làm theo lời anh, đôi tay run rẩy mơn trớn. Kèm theo vài nhịp co thắt dồn dập từ bên trong cơ thể Ain, lòng bàn tay Michel bỗng ướt sũng. Tinh dịch trào ra dính nhớp nháp, nhỏ giọt xuống tấm ga giường trắng muốt.
Khi tâm trí dần trở nên thanh tĩnh sau cơn cuồng say, Michel chợt thấy áy náy khôn tả, cậu cúi xuống, dịu dàng dùng đầu lưỡi xoa dịu vết cắn đỏ chót trên vai Ain, cuối cùng âu yếm in lên gáy anh một nụ hôn chụt vang tiếng. Có lẽ vì thấy nhột trước hàng loạt nụ hôn rải khắp lưng và cổ mà Ain khẽ trở mình quay lại.
“Haa……”
Anh buông mình ngã người tựa lưng vào gốc cây rã rời, hai chân vẫn dang rộng hướng về phía Michel. Anh chẳng màng đoái hoài đến sự xấu hổ, mệt mỏi trút những tiếng thở hắt ra nằng nặng. Theo từng nhịp hô hấp phập phồng, lồng ngực và vùng bụng dưới của anh cũng chuyển động nhịp nhàng, chậm rãi.
Vùng da quanh mắt đỏ lựng vì dư âm của cuộc mây mưa cuồng nhiệt, khắp cơ thể in hằn những vết cào cấu và những dấu hôn ửng đỏ mà Michel để lại. Khung cảnh rực lửa ấy lại một lần nữa khiêu khích dục vọng trong cậu. Dẫu vậy, bàn tay cậu vẫn vô thức đưa lên, nhẹ nhàng chạm vào vùng da quanh ngực đã dần phai đi những dấu vết ái ân.
“A…”
Michel dùng ngón cái mơn trớn đầu nhũ hoa mà ban nãy chưa kịp chăm sóc, dẫu vừa mới trải qua một trận triền miên xong nhưng cơ thể Ain vẫn phản ứng lại một cách vô cùng thành thực. Ký ức về ngày cậu bắt gặp anh lén lút tự thỏa mãn dưới tầng hầm chợt ùa về trong tâm trí Michel. Hình ảnh Ain vừa xoa nắn ngực mình vừa giải phóng tinh dịch… Michel không chần chừ thêm nữa, bao trọn một bên ngực của Ain trong lòng bàn tay. Khác với vẻ cứng cáp thường thấy, vùng ngực không gồng lên của anh lại mềm mại đến bất ngờ. Ain bị xoa bóp và nhéo nhẹ vào điểm nhạy cảm, dương vật lại bắt đầu cương cứng trở lại. Đôi mắt xanh lục bảo của Michel đăm đăm quan sát toàn bộ quá trình biến đổi ấy.
“Em không chịu nổi nữa rồi…”
Cuối cùng, Michel không kìm nén được dục vọng trào dâng, nắm lấy eo Ain kéo giật về phía mình. Từ tư thế ngồi tựa lưng vào cây, Ain gần như ngã ngửa ra sau, nằm bẹp xuống đất.
Có lẽ vì lúc nãy phải tỳ đầu gối xuống đất để nghênh đón Michel, mà hai đầu gối rắn rỏi của anh giờ đây bầm tím tấy đỏ. Những cánh hoa bị nghiền nát bám vào càng khiến vùng da ấy thêm phần đỏ chót. Michel cúi xuống, chẳng chút ngần ngại liếm láp lên đầu gối anh.
“Chủ nhân…?”
Ain ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn cậu.
“…Trông có vẻ ngọt ngào lắm.”
Michel biện minh, ra vẻ như thể cậu vừa được thưởng thức thứ nước cốt tinh túy từ những cánh hoa bị nghiền nát.
“Chỗ đó dơ lắm.”
Ain bật cười can ngăn.
“Không, chẳng dơ chút nào đâu.”
Lúc này, Michel mới phần nào thấm thía lý do vì sao ngày trước Ain lại bảo tinh dịch của mình có vị ngon như sữa rồi nuốt trọn vào bụng.
Dù đã mây mưa một trận kịch liệt, bàn tay Michel vẫn không yên phận mà liên tục táy máy trên người Ain. Cậu vuốt ve, mơn trớn khắp các ngóc ngách trên cơ thể anh. Ain chống hai tay xuống đất, để mặc cho hai chân dang rộng, cam chịu hứng chịu những trò đùa giỡn đầy khiêu khích của Michel. Anh thở dốc từng hồi, thỉnh thoảng lại run lên bần bật trước những cái chạm đầy ma mị của cậu. Sự thật là Ain chẳng kém cạnh gì một Michel đang hừng hực lửa tình tuổi đôi mươi, bởi vì một lần ân ái chưa bao giờ là đủ đối với anh.
“Anh Ain này, từ lâu rồi em đã luôn ước ao được tặng hoa cho anh.”
Michel đột ngột bày tỏ nỗi lòng. Đó là một ý định đã nhen nhóm trong cậu từ khi còn là một cậu nhóc. Michel nhặt lấy một bông hoa với những cánh hoa bung nở rực rỡ mềm mại, rồi cố tình áp chặt nó vào phân thân của Ain mà nãy giờ chưa hề chạm tới.
“Em không ngờ lại có ngày mình tặng hoa cho anh theo cách này…”
Michel nhoẻn miệng cười bẽn lẽn. Trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt thơ ngây vô tội ấy, đôi bàn tay cậu lại đang giở trò đồi bại hòng khơi dậy dục vọng nơi anh.
“Ư, hự…!”
Những cánh hoa mềm mại nát bươm dưới lực ép, ma sát trực tiếp vào điểm nhạy cảm khiến Ain rên rỉ ngay dưới thân cậu.
“Tại sao ngài lại…”
Ain cắn chặt môi dưới.
“Hửm?”
“…Tại sao ngài lại yêu thương tôi đến vậy?”
Anh cất giọng khàn đặc hỏi.
“Thương một người cũng cần phải có lý do sao?”
Trái ngược với vẻ mặt nhăn nhó vì khoái cảm của Ain, Michel tỏ ra điềm tĩnh hơn hẳn khi giúp anh giải tỏa. Ain gật đầu.
“Phải biết được lý do thì… a, hự… mới có thể đáp ứng và làm ngài hài lòng được chứ. Thế nhưng tiểu thiếu gia lại chẳng mưu cầu bất cứ điều gì, nên…”