The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành - Chương 312
Dương vật khổng lồ không còn ra vào nữa, mà chỉ dựa vào kích thước khủng bố của nó để chà xát vách ruột bên trong, khoái cảm tê rần chạy dọc từ gót chân khiến Ian vặn vẹo vòng eo. Một thứ cảm giác xa lạ, vừa ngứa ngáy râm ran lại vừa muốn trốn chạy. Thế nhưng, khối thịt cứng ngắc ấy vẫn cố chấp đè nghiến lên điểm mẫn cảm, rồi chầm chậm nghiền ép những vùng xung quanh. Lớp lông lưa thưa của Michel cọ xát vào vùng đùi non của anh.
“…Không thích.”
Ian đang bị khoái cảm hành hạ, mới muộn màng nghe thấy tiếng lầm bầm của Michel.
“Gương mặt này, em không muốn cho bất kỳ ai khác nhìn thấy đâu….”
Michel thúc mạnh vào sâu hơn nữa, cất giọng run rẩy thổ lộ.
“Ngài chỉ làm tình với em thôi, nên ngài chỉ được cho một mình em thấy….”
Dù ngượng ngùng nhưng cậu vẫn cố gắng vắt kiệt chút dũng khí để thốt lên những lời đó…. Ian nhận lấy cái vuốt ve ướt đẫm mồ hôi của cậu rồi nở một nụ cười mờ nhạt. Chẳng cần đến một lời hồi đáp, lối nhỏ bên trong anh đã tự động co thắt, siết chặt lấy Michel, tha thiết nài xin cậu hãy cắm vào sâu hơn nữa.
“Michel….”
Ian vươn tay ôm lấy bờ vai Michel. Vừa được ôm vào lòng, Michel đã mềm nhũn ngoan ngoãn tựa đầu lên ngực anh. Ian vuốt ve tấm lưng đang ngày một rộng lớn vạm vỡ của cậu, trong lòng thoảng qua chút tiếc nuối.
“Ngài làm thế này… chẳng phải biến tôi thành kẻ tồi tệ sao? Hư, ưm….”
Ian vòng hai chân quấn chặt lấy eo Michel, ép cậu đâm vào sâu hơn nữa.
“A….”
Giữa cái ôm nồng ấm, Ian cảm nhận được một luồng khoái cảm âm ỉ dâng lên từ sâu trong bụng nơi hai người đang hòa làm một. Ian khẽ rùng mình. Cảm giác kết nối máu thịt này không chỉ mang lại nhục dục, mà còn mang đến một sự an toàn tuyệt đối. Nó hoàn toàn khác biệt với khoái cảm đạt được nhờ đâm rút hay xuất tinh. Cảm giác này là….
“Mi, chel….”
Ian muốn tận hưởng thứ cảm giác ấy nhiều hơn nữa, thế nên anh cứ giữ nguyên tư thế ôm chặt Michel, chủ động nhấp hông với nhịp độ chậm rãi, ngắn ngủi. Thỉnh thoảng, anh lại nhấc cao hông hoặc vặn mình, thay đổi góc độ để dương vật gân guốc ấy đâm chọc vào những vách thịt bên trong.
“…Hư ức….”
Chưa bao giờ lối nhỏ lại cắn nuốt chặt chẽ đến thế, dương vật chầm chậm xoay tròn, vừa bị siết chặt lại vừa bị kéo ra ngoài, khiến Michel bật ra tiếng rên rỉ ngay trong vòng tay Ian. Cậu rất muốn nhấp hông để chiều chuộng phu nhân của mình, nhưng cơ thể lại bị khóa chặt như đang mắc kẹt trong màng nhện, chẳng thể nhúc nhích nổi nửa phân.
“A…! Haa….”
Ian thở hắt ra một hơi thật sâu, nhàn nhã đong đưa vòng eo. Việc để dương vật cắm ngập vào sâu rồi rút ra ngoài tất nhiên là vô cùng sướng, nhưng cảm giác ngậm trọn lấy toàn bộ nó bên trong, rồi chỉ thay đổi phương hướng để đâm chọc và nghiền ép cũng mang lại một thứ khoái cảm độc đáo vô cùng.
“I, an….”
Michel bật ra hơi thở đứt quãng đau đớn. Toàn bộ dương vật bị vách thịt siết chặt, mỗi lần Ian cử động, những nếp gấp mềm mại bên trong lại ma sát kích thích cậu đến phát điên.
“Michel, a… thêm chút nữa thôi….”
Sức nóng hầm hập không ngừng đâm chọc sâu trong bụng như thiêu như đốt, khiến giọng nói anh cất lên the thé, khàn đặc như kim loại cọ xát. Dương vật khổng lồ đè ép lên nội tạng khiến anh chỉ ước gì nó mãi mãi kẹt lại bên trong, vĩnh viễn không rút ra ngoài. Những đầu ngón tay của Ian cào cấu lên bờ vai và tấm lưng Michel, để lại những vệt đỏ lựng hệt như bị dã thú cào xé.
“Mi… chel, chỗ đó, aa… chỗ đó….”
Ian chẳng còn hơi sức để nói, chỉ biết ôm ghì lấy Michel thật chặt. Anh vùi mặt vào hõm cổ Michel, giống như một con nhện đang nhả tơ trói gô con bướm đang giãy giụa nhưng chẳng nỡ cắn nó, đành phải cọ cọ khóe mắt mình lên đó.
“Ư ng, không được, haa… đừng rút ra….”
“Hư hức…!”
Thái độ cầu xin nài nỉ khác hẳn thường ngày của anh khiến hai tai Michel đỏ bừng nóng ran. Thật khó tin đây lại là người đàn ông luôn dẫn dắt, đùa giỡn cậu trong lòng bàn tay. Cậu cứ ngỡ anh đang trêu chọc mình, nhưng gương mặt đẫm đìa dục vọng kia lại mềm mại và quyến rũ hơn bao giờ hết.
“Cứ nằm im, giữ nguyên như thế… sướng quá… a….”
Không phải ánh trăng mờ ảo, mà là tia nắng ban mai rực rỡ hắt xuống, làm hiện rõ gương mặt Ian. Dáng vẻ anh ngoan ngoãn tiếp nhận cậu, tha thiết khao khát cậu…. Michel nuốt nước bọt khan hệt như một kẻ sắp chết đói.
“A…! Michel, a… nếu không, cử động, tôi sẽ ghét…… ư ng…!”
Michel không thể nhẫn nhịn thêm được nữa bèn hất mạnh hông, Ian lập tức bật ra tiếng rên rỉ lả lơi.
“Nhưng, mà…… em không, nhịn nổi nữa rồi…!”
Dục vọng sôi sục trong bụng khiến Michel không sao kìm nén được cảm giác muốn phóng tinh. Dẫu hai chân Ian đang siết chặt lấy eo, Michel vẫn mạnh bạo rút dương vật ra đến tận gốc, rồi tàn nhẫn đâm phập vào trong, điên cuồng cày xới vách thịt của anh. Dương vật hung hãn ra vào như muốn chẻ đôi cơ thể anh, kéo theo vòng eo Ian cũng rung bần bật.
“Á, a… a, hư ha, a á…!”
Cơ thể cứ nảy lên liên hồi khiến Ian nghẹt thở. Anh vô thức bắn ra, tinh dịch trắng đục bắn vọt lên bụng mình. Chuyển động của Michel ngày một thô bạo, mãnh liệt đến mức những giọt tinh dịch ấy còn bắn tung tóe lên tận ngực cậu.
“A—ư, ư ức!”
Vào khoảnh khắc cuối cùng, Michel đâm vào sâu đến mức cơ thể anh bị đẩy trượt đi. Ian cứng đờ người, hệt như một con cá bị mũi lao xuyên thủng, chẳng thể nhúc nhích. Dấu ấn nóng bỏng của Michel bung trào dữ dội bên trong cơ thể đang run rẩy kịch liệt.
“A, ha ư… haa….”
Giữa hai hàng chân mày Ian hằn lên những nếp nhăn, mí mắt nhắm nghiền nhăn nhúm. Dù đã dốc sức hít vào thở ra liên tục, anh vẫn cảm thấy thiếu dưỡng khí. Đầu óc mụ mị đờ đẫn hệt như người dính phải loại mê dược hạ cấp. Hơi thở dồn dập của Michel phả xuống lồng ngực đang phập phồng lên xuống kịch liệt của Ian.
“…Haa, ư… Ngôi nhà của em…… em muốn… cứ ở mãi thế này….”
Michel líu lưỡi lầm bầm trong vô thức, rồi gục đầu chôn mặt vào ngực Ian. Dù đã mệt đến mức tưởng như sắp ngất lịm đi, Michel vẫn cố chấp mò mẫm tìm kiếm bàn tay Ian để đan mười ngón tay vào nhau.
“…A…….”
Bàn tay đang đan chặt của Ian khẽ giật nảy. Cửa mình hãy còn đang ngậm chặt lấy dương vật của Michel vang lên những tiếng lép nhép ướt át do tinh dịch ứ đọng bên trong. Michel lại càng siết chặt tay anh hơn nữa.
Ian vẫn giữ nguyên tư thế thân mật ấy, với tay kéo lớp chăn đang phủ trên lưng Michel xuống. Vị tinh linh nhỏ bé nãy giờ vẫn lẩn trốn trong chăn giờ đang ngoan ngoãn nằm rạp trên người anh.
…Nói là tinh linh thì có vẻ hơi khổng lồ quá mức rồi. Mới sáng sớm đã vận động kịch liệt như thế, nhưng Michel vẫn tràn trề sinh lực.
“…Phu nhân, giờ chúng ta chuẩn bị đón người hầu vào được rồi.”
Michel khẽ chạm môi lên xương quai xanh của Ian, cất tiếng thỉnh cầu.
“A… Đã xong rồi sao? Ngài đang để tâm đến điều gì mà vội vàng muốn bỏ tôi lại vậy?”
Khi Michel cẩn thận rút dương vật ra khỏi cơ thể, Ian nở nụ cười lười biếng, cất giọng trêu chọc cậu.
“Ngài biết rồi còn hỏi!”
“Dù có thiếu thời gian đi chăng nữa, thì làm tình dịu dàng một chút cũng có sao đâu? Tuy rằng ngài Anatole thô bạo cũng rất tuyệt….”
Ian kéo lấy Michel đang xấu hổ cực độ, đặt một nụ hôn lên trán cậu.
“Hay là làm thêm lần nữa nhé…?”
Ian buông lời dụ dỗ, nhưng Michel lại ngần ngừ, liên tục liếc mắt về phía cửa ra vào. Có vẻ cậu vẫn nơm nớp lo sợ đám người hầu sẽ xông vào bất cứ lúc nào.
“Tôi hiểu rồi, Michel. Vậy thì, ít nhất cũng cho tôi hôn ngài một cái đi….”
Ian vờ như đã thấu hiểu nỗi khổ tâm của cậu. Thấy Michel rục rịch định tụt xuống giường, anh liền đè cậu nằm nghiêng xuống, đặt một nụ hôn lên phần da nhạy cảm dưới tai cậu. Hành động ấy khiến Michel rũ bỏ cảnh giác.
“Ưm, ưm… hả?”
Ian rải những nụ hôn vụn vặt khắp cơ thể Michel. Michel cũng đáp lại bằng những nụ hôn lên cánh tay và khuôn ngực anh. Và rồi… khi đang say sưa để lại dấu vết trên cơ thể đối phương, Michel chợt nhận ra mình đã bị đè xuống dưới từ lúc nào chẳng hay.
“Phu nhân…!? Ngài bảo, chỉ hôn thôi mà…!”
Đợi đến lúc Michel cất tiếng kháng nghị thì mọi chuyện đã quá muộn. Ian đã yên vị ngồi hẳn lên người cậu rồi.
“Ưm…!”
Lời phản đối chưa kịp thốt ra đã biến thành một tiếng rên rỉ gợi tình. Ian hạ eo xuống, hai cơ thể vừa tách rời nay lại khít khao ăn khớp vào nhau. Khi lối nhỏ nuốt trọn lấy dương vật, lượng tinh dịch còn ứ đọng bên trong cơ thể Ian ồ ạt tràn ra, trượt dài trên dương vật của Michel.
“Nếu được làm theo ý mình, tôi chỉ muốn… nhét toàn bộ ngài Anatole vào trong bụng tôi thôi. Haa… Thế này là tôi đã, nhẫn nhịn lắm rồi đấy….”
Cơ thể Ian phát ra những âm thanh ướt át dâm mỹ y hệt giọng nói của anh, chầm chậm cắn nuốt Michel vào sâu bên trong.
“Hư ức… Phu nhân….”
Và cùng với đó, mọi nỗi lo lắng của Michel cũng hoàn toàn bị chôn vùi vào bên trong Ian. Chẳng thể nào cự tuyệt nổi, bởi cơ thể in hằn đầy dấu vết hoan ái của Ian lúc này thực sự quá mức câu dẫn. Michel đưa tay ôm lấy vòng eo đang bắt đầu chuyển động của anh.
“Michel, a… ư ng… chỗ đó, không được….”
“Ư ức, phu nhân….”
—Những tiếng rên rỉ vẳng ra từ sáng sớm tinh mơ đã minh chứng một điều hiển nhiên: đám người hầu thừa biết điều để mà ngoan ngoãn quay gót rời đi.