The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành - Chương 356
“Ư….”
Chỉ mới bị mút ngón tay thôi mà Michel đã nhăn mặt nhíu mày, có vẻ như phía dưới của cậu đang biểu tình dữ dội. Ian vừa nuốt trọn ngón tay cậu vào tận sâu trong cổ họng, thấy vậy thì khẽ bật cười. Đáy mắt xanh lục của cậu bỗng chốc gợn lên một tia sóng lấp lánh. Michel vừa cảm thấy trái tim loạn nhịp trước sự thay đổi từng ngày của Ian, lại vừa cảm thấy bất lực, xót xa khi nhận ra rằng, dẫu cậu có dốc hết sức bình sinh để chạy theo, thì vĩnh viễn cũng chẳng thể nào đứng chắn trước mặt, chứ đừng nói đến chuyện đuổi kịp anh.
<Khoảng cách mười lăm… mười tuổi gì đó… Hoặc là năm tuổi, ba tuổi….>
Cậu chợt nhớ lại cuộc trò chuyện giữa hai người trên giường vào một ngày nào đó. Ian đã dùng ngón tay viết những con số lên lòng bàn tay Michel, rồi lại từ từ gập từng ngón tay của cậu lại.
<Hai tuổi… một tuổi, hay là bằng tuổi nhau…. Hoặc nếu như Ngài Anatole sinh ra trước tôi chẳng hạn…. Nếu vậy thì liệu giữa chúng ta có điều gì thay đổi không nhỉ?>
Lúc đó, Ian đã bao bọc lấy bàn tay vô thức siết chặt thành nắm đấm của Michel, rồi nở một nụ cười khó hiểu.
Đã có hàng ngàn đêm họ đã cùng nhau chia sớt hơi ấm, gối đầu lên tay nhau, và cũng đã có vô vàn những cuộc trò chuyện vụn vặt nhưng vô cùng quý giá tựa như những vì sao trên bầu trời. Tại sao hôm nay cậu lại đặc biệt nhớ đến câu nói ấy cơ chứ….
“Có vẻ như mọi thứ đã sẵn sàng rồi.”
Ian khẽ ngửa đầu ra sau, đặt một nụ hôn lên những ngón tay ướt đẫm của Michel.
“Vâng.”
Michel đờ đẫn đáp lời, tay nắm lấy đầu gối Ian. Chẳng cần cậu phải dùng sức, hai chân Ian đã tự động tách ra. Michel không chút do dự, thuận đà trượt tay xuống dương vật của anh. Khi những ngón tay ướt át vừa chạm vào cửa huyệt, nét mặt đang điềm nhiên của Ian bỗng chốc trở nên căng cứng. Michel chậm rãi xoa tròn lối vào đang đóng chặt, rồi cẩn trọng luồn một ngón tay vào trong. Có lẽ vì đã lâu không bị xâm nhập nên Ian cảm thấy khó khăn chăng, nơi đó lập tức cắn chặt lấy đầu ngón tay cậu.
“Chật quá.”
Michel lo lắng thì thầm.
“Ngài cứ đâm sâu hơn đi… Không sao đâu.”
Ian nhíu mày, gượng cười. Rõ ràng là đã lâu không ân ái nên anh cũng cảm thấy bỡ ngỡ hệt như cậu.
Rõ ràng Ian đã năm lần bảy lượt khiêu khích, thúc giục Michel hãy tự mình kiểm tra xem liệu anh có lén lút qua lại với kẻ nào không, vậy mà cơ thể lại chật hẹp, khít rịt đến mức tưởng chừng như chưa từng có ai chạm tới. Ngay cả Michel đã ra vào nơi này đều đặn suốt bốn năm qua cũng phải chật vật.
‘Kiểm tra trinh tiết’ – cho đến tận giây phút này, Michel vẫn đinh ninh đó chỉ là một trò đùa ác ý của Ian, nhưng khi ngẫm lại ý nghĩa sâu xa của nó, cậu lại chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
Người đàn ông từng mang cái tên Ian Scheleg ấy vốn dĩ là một tồn tại khiến bất cứ ai cũng phải khao khát, ngưỡng mộ. Kể từ sau màn ra mắt giới quý tộc phương Bắc, đôi vợ chồng Anatole thỉnh thoảng vẫn xuất hiện tại các buổi tiệc tùng, dù không thường xuyên cho lắm. Những lúc ấy, Michel luôn cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía Ian. Ian thì cứ khăng khăng rằng người ta đang mải mê chiêm ngưỡng sự trưởng thành vượt bậc của Michel, điều đó cũng đúng một phần. Nhưng thực chất, những ánh mắt ấy lại rẽ ra thành hai hướng hoàn toàn khác biệt.
Ánh mắt của các tiểu thư khuê các hướng về Michel luôn e ấp, dịu dàng, tựa như một cái cúi chào đầy tao nhã, lịch thiệp. Thế nhưng những ánh mắt chĩa vào Ian thì… cứ như thể họ đang dùng chính ánh nhìn của mình để lột trần và sờ soạng ngài ấy vậy. Dẫu biết thừa chuyện đó là bất khả thi, nhưng mỗi lần như thế, Michel lại vô cớ cảm thấy bực dọc, khó chịu. Đúng vậy, Ian Scheleg là một người đàn ông được tất thảy mọi người chú ý, nhưng tuyệt nhiên không một ai có tư cách được chạm vào. Giờ đây ngài ấy đã là Ian Anatole rồi. Đúng thế, anh là của riêng một mình cậu mà thôi…
“Michel….”
Giữa lúc Michel đang mải miết chìm đắm trong cơn say độc chiếm mà chính cậu cũng không hay biết, Ian đã vòng tay ôm lấy, vùi vầng trán lấm tấm mồ hôi vào bờ vai cậu. Mỗi lần từng đốt ngón tay luồn sâu vào trong, Michel lại cảm nhận được rõ sự căng cứng của cơ thể anh truyền qua lớp da thịt.
“Hư… Khư..”
Đợi cho đến khi ngón tay đâm lút cán, chọc thẳng vào vách trong, Ian cố gắng kìm nén cơn run rẩy của cơ thể, gồng chặt cơ bụng.
Michel nhìn anh như kẻ bị bỏ bùa mê. Từ khi đặt chân đến phương Bắc, với bản tính hiền lành vốn có, Michel ngoan ngoãn tuân thủ mọi luật lệ nơi đây, nhưng tận sâu trong thâm tâm, cậu vẫn luôn là một con người của phương Nam. Dù cậu luôn răm rắp làm theo những phong tục tập quán trái ngược hoàn toàn với phương Nam, nhưng đôi khi cậu vẫn cảm thấy thật khó để chấp nhận.
Thế nhưng, khi nhìn thấy dáng vẻ người kia nghiễm nhiên đòi hỏi sự trong trắng sau khi kết hôn từ đối phương, và bản thân anh cũng một lòng gìn giữ nó, phía dưới của Michel lại bất giác cương cứng thêm lần nữa.
Người đàn ông này dẫu có thừa khả năng để lên giường với bất cứ kẻ nào anh muốn, vậy mà giờ đây lại đang ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay cậu, khao khát sự chiếm đoạt của cậu.
Ngài xem này, mới chỉ đút có một ngón tay vào thôi mà ngài đã chật vật thế này rồi. Phu nhân vốn dĩ là một người vô cùng nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đủ để kích thích rồi… Suốt thời gian qua, chắc chắn ấy chưa từng để bất cứ ai xâm phạm vào cơ thể mình ngoài em ra.
Michel liếc nhìn bụng dưới của Ian. Dù chẳng hề đụng chạm gì, nhưng cự vật của anh đã dựng ngược lên, dán chặt vào bụng dưới.
“Phu nhân… Thật ra đâu phải ngài muốn em kiểm tra, ngài chỉ đang muốn khoe khoang thôi đúng không? Rằng ngài đã hoàn thành xuất sắc bổn phận của một người vợ…”
Michel thì thầm vào tai anh phát hiện mới mẻ của mình. Khóe mắt Ian khẽ nheo lại.
Suốt khoảng thời gian xa cách, Michel cứ đinh ninh rằng nghĩa vụ duy nhất của bản thân là phải kiềm chế dục vọng và tuyệt đối tin tưởng Phu nhân. Nhưng hóa ra, mù quáng tin tưởng không phải là cách hay nhất. Việc phải kiểm tra đối phương thật kỹ lưỡng và đưa ra những lời khen ngợi xứng đáng mới đích thị là nghĩa vụ mà một cặp vợ chồng nên làm. Thậm chí, nếu một trong hai phá vỡ giao ước, họ sẽ phải ngồi lại nói chuyện và đưa ra những hình phạt thích đáng… Dù cho đó là một viễn cảnh tồi tệ mà cậu chẳng hề muốn nghĩ đến.
“Michel, mau lên….”
Ian bật cười, hối thúc Michel. Tuy mới chỉ luồn ngón tay vào thôi, nhưng dương vật của anh đã cương cứng đến mức có thể phóng tinh bất cứ lúc nào. Bản thân Michel cũng đang gấp gáp chẳng kém, cậu lập tức rút ngón tay ra và không chút do dự đâm thẳng đầu khấc vào trong.
“A….”
Khoảnh khắc Michel bắt đầu xâm nhập, Ian ngửa đầu ra sau. Michel cố gắng đẩy vào sâu thêm chút nữa. Khi cửa huyệt từ từ bị nong rộng bởi kích thước của cự vật, Ian trút một tiếng thở dài đầy mong đợi. Lối vào chật hẹp ấy cứ liên tục co thắt rồi lại hé mở một cách khó nhọc, như đang van nài cự vật hãy tiến vào, rồi nuốt trọn lấy nó. Michel cố gắng nhét trọn quy đầu và bắt đầu lấp đầy bên trong bằng phần thân thô to, khiến Ian phải liên tục lắc đầu, thở hắt ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
“Ưm….”
Âm điệu cuối cùng có vẻ hơi cao lên, nhưng đó lại là một tiếng rên rỉ pha lẫn sự đau đớn. Nếu là Michel của ngày xưa, hẳn cậu đã hoảng hốt mà lùi lại, nhưng giờ thì khác rồi. Bởi vì vách trong của anh đang co rút mạnh mẽ đến mức như muốn siết đứt dương vật của cậu. Bụng dưới của Ian xẹp lép, còn dương vật thì lại cương cứng tột độ. Nhờ vào những kinh nghiệm tình trường dày dạn, Michel thừa biết anh đang ở trong trạng thái nào. Thậm chí chỉ cần thúc mạnh thêm một chút nữa thôi….
“Á, Michel…!”
Michel nắm lấy eo Ian, đâm mạnh một cú lút cán. Y như rằng, ngay khi vừa “ăn” trọn dương vật của cậu, cơ thể Ian run rẩy dữ dội rồi xuất tinh. Một cơn cực khoái ập đến chóng vánh, hoàn toàn khác xa với dáng vẻ thường ngày của anh.
“Ưm, ha….”
Michel cảm nhận rõ rệt vòng eo mình đang ôm trọn bỗng chốc cong vút lên. Tinh dịch trắng đục trào ra, vương vãi khắp bụng và đọng lại trên lớp quần áo đang bị lót dưới lưng Ian. Đó chính là bằng chứng đanh thép nhất cho thấy anh đã phải chịu cảnh cấm dục trong một thời gian dài. Làn da nhợt nhạt điểm xuyết những vết hằn đỏ rực, hai điểm nhấn trước ngực dựng đứng vì kích thích, và cả phần bụng dưới lấm lem tinh dịch nhão nhoét hệt như sữa đặc… Ánh mắt Michel rà soát một lượt từ trên xuống dưới, yết hầu cậu trượt lên xuống kịch liệt vì khát khô.
“Michel, a, a ưm….”
Michel chẳng màng đến việc đợi đối phương qua cơn dư chấn, cậu lập tức bắt đầu những nhịp đâm rút bên trong cơ thể Ian – nơi lúc này đang nhạy cảm hơn bao giờ hết sau khi vừa xuất tinh. Bình thường, họ luôn âu yếm vuốt ve những điểm nhạy cảm của nhau và tận hưởng cuộc hoan ái một cách từ tốn, chậm rãi, nhưng lần này thì khác. Dù có nhanh hơn hay thô bạo hơn thường ngày một chút thì cũng chẳng sao cả, bởi vì cậu thừa biết trận chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở một hiệp.
“Ian, Ian, ha… Ưc…!”
Mỗi khi da thịt va đập vào nhau, ngọn lửa dục vọng lại bùng cháy dữ dội hệt như những đốm lửa bùng lên từ đống củi khô, khiến Michel không kìm được mà rên rỉ. Vừa khít rịt đến mức phát đau, lại vừa dính dớp như muốn tan chảy… Đã lâu lắm rồi cậu mới được nếm lại hương vị quen thuộc này, khóe mắt bất giác ngân ngấn nước.
“Michel, ha, a… Sao rồi? Đã một tháng rồi đấy, ngài không quên chỗ này rồi chứ?”
Ian vòng tay qua cổ Michel, sung sướng tận hưởng dáng vẻ hưng phấn tột độ của cậu khi đang ra vào trong cơ thể mình. Dù dương vật có thô bạo nong rộng khe hở và đâm chọc liên hồi, thì vách trong nóng rực vẫn không ngừng co giật, ôm khít lấy và xoa bóp nó không chừa một khoảng trống nào. Những nhịp đâm rút ra vào nơi sâu thẳm và chật hẹp ấy cứ lặp đi lặp lại liên hồi, khiến cho chẳng mấy chốc, cả lòng bàn tay lẫn làn da đang bị nắm chặt đều ướt đẫm mồ hôi.
“Ư, Phu nhân… Ha, sướng, sướng quá…. Em muốn, cứ thế này, hư, a… mãi thôi!”
Mỗi khi da thịt va chạm tạo ra những tiếng bạch bạch, sự hưng phấn lại dâng trào đến mức cậu bất giác phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng. Những lúc Michel thở dốc hay nấc lên, Ian lại dịu dàng vuốt ve má cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ. Làn da ướt đẫm mồ hôi dính sát lấy nhau, và sự kết nối giữa nơi thầm kín nhất kia còn khăng khít hơn gấp bội, ấy vậy mà Ian vẫn khát khao muốn nuốt trọn Michel vào sâu hơn nữa.
“Michel… Sâu hơn, vào sâu hơn nữa đi….”
Cuối cùng, Ian đành phải nghiêng cơ thể đang nằm ngửa sang một bên để Michel có thể đâm sâu hơn. Michel thành thục vắt một bên đùi của ngài ấy lên vai mình như một thói quen giữa hai người đã từng ân ái với nhau vô số lần, rồi dập hông liên tục, hung hăng thúc vào trong.
“Ian, ha, Ian… Làm thế này, sướng quá….”
Mái tóc vàng óng mượt như mây giờ đã rối tung, làn da trắng như sữa ửng đỏ lan xuống tận lưng, và đôi mắt vốn luôn lấp lánh giờ đây đã mờ đục, không ngừng thở dốc. Một sự thô bạo hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài hiền lành, ngỡ như chẳng bao giờ biết đến nhục dục của cậu.
“Tôi cũng vậy, Michel… Á, a… a, hưc…!”
Mỗi cú dập hông lại mang đến một luồng xung kích chấn động, giáng mạnh vào bên trong, khiến bụng dưới đau nhói. Khoái cảm xen lẫn đau đớn khiến Ian phải gối đầu lên một cánh tay, tay còn lại thì túm chặt lấy mái tóc ướt đẫm mồ hôi. Bộ ngực săn chắc cùng những múi cơ bụng lộ rõ, rung lên bần bật theo từng nhịp đâm rút mãnh liệt. Ngay cả dương vật đã xìu xuống cũng lắc lư theo từng cú dập hông của Michel.
Cơ thể này nếu dùng để chứa chấp dương vật của một gã đàn ông khác thì quả thực là quá đỗi phí phạm. Bờ vai rộng thênh thang ấy sinh ra là để cho nữ nhân nương tựa. Vòng eo thon gọn kia thừa sức tạo ra những cú nhấp hông điêu luyện. Cặp đùi săn chắc hoàn toàn có thể dễ dàng nhấc bổng và đỡ lấy đối phương, còn cặp mông tròn trịa tựa trái táo kia, có lẽ sẽ phù hợp hơn nếu nó lõm xuống và phóng tinh vào bên trong cơ thể ai đó.
“Michel, ưm, chỗ đó… Hưc, thêm chút nữa… A…!”
Thế nhưng, chẳng có bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể anh được sử dụng đúng với chức năng vốn có của một con đực, mà chỉ ngoan ngoãn đón nhận dương vật đang căng phồng từ phía sau. Đáng lý ra anh phải cảm thấy tuyệt vọng với tình cảnh trớ trêu này, nhưng chính bản thân Ian lại đang cầu xin dương vật của một gã đàn ông khác.
“Chỗ này ạ?”
Michel nhận được lời thỉnh cầu từ Ian thì vô cùng điêu luyện thay đổi góc độ, thúc cự vật từ dưới lên trên.
“Um, ưm, ha…!”
Ian thở hổn hển, gật đầu lia lịa. Khoái cảm lan tỏa dọc theo sống lưng khiến anh chẳng thể thốt nên lời. Đó là một điểm nhạy cảm nằm ẩn sâu tít bên trong, dương vật của những gã đàn ông bình thường sẽ rất khó có thể chạm tới. Ngay cả bản thân Ian cũng không hề hay biết về sự tồn tại của nó, cho đến một ngày nọ, Michel đã vô tình khám phá ra.