The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành - Chương 401
Cậu muốn mang lại nhiều kích thích hơn nữa bèn vòng một tay qua ôm lấy eo anh, dập phần hạ bộ của mình vào giữa hai chân đối phương. Chỉ cần cảm nhận được sự ma sát từ bên ngoài lớp áo bệnh nhân cũng đủ khiến Michel đê mê. Có lẽ người tình của cậu cũng cảm thấy vậy, đầu gối anh đã gập lại cao hơn lúc nãy.
“Michel, tôi hiểu rồi. Tôi hiểu tấm lòng của em rồi, vậy nên chúng ta dừng ở đây thôi…”
Ngay lúc đó, Ian bỗng tóm lấy cổ tay Michel, vùng vẫy một cách yếu ớt, thà không phản kháng còn hơn. Bàn tay đang xoa nắn trên ngực của Michel lân la trượt xuống dưới. Dương vật đang cương cứng một nửa của Ian ngoan ngoãn nằm gọn trong tay cậu.
“Michel, a…”
Tuy động tác sờ mó rõ ràng mang đậm vẻ non nớt, nhưng cũng đủ khiến Ian buông ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào. Cơ thể Michel chẳng nhận được bất kỳ sự âu yếm nào mà vẫn nóng rực như lửa đốt. Bởi lẽ, người đàn ông vốn dĩ luôn giữ khoảng cách, chẳng chừa cho cậu bất kỳ cơ hội nào để chạm vào cơ thể mình, nay lại ngoan ngoãn dâng hiến tất cả.
Ian Scheleg, tuy bề ngoài lạnh lùng, nhưng thực chất lại vô cùng dịu dàng. Sự thật này Michel đã thấu tỏ ngay từ lần đầu tiên hai người chung đụng thể xác. Lúc này đây, anh cũng đang ngoan ngoãn rộng mở cơ thể cho cậu, nhưng dường như có điều gì đó khác biệt so với trước. Không, không phải anh thay đổi, mà là chính cậu. Michel khát khao muốn đẩy anh lên đỉnh điểm của sự kích thích, khiến anh hoàn toàn đầu hàng. Muốn ép anh mãi mãi không bao giờ dám ngẩng cao đầu trước cậu nữa… Chính vì vậy, dẫu đó là bộ phận sinh dục của một gã đàn ông khác, cậu vẫn chẳng ngần ngại mà ngậm trọn vào miệng.
“Hức…!”
Ngay khoảnh khắc ấy, thân hình Ian bật nảy lên dữ dội. Michel ngậm lấy quy đầu, đồng thời dùng tay không ngừng vuốt ve dọc theo thân trục.
“Michel! Không được đâu. Đừng làm thế… Lỡ người ngoài phát hiện ra thì…”
Giọng điệu ngăn cản xen lẫn tiếng rên rỉ thực sự quyến rũ đến lạ thường. Michel bỏ ngoài tai những lời can ngăn ấy, há to miệng, ép sát xuống phần hội âm. Cậu dùng lưỡi liếm láp dọc thân trục, rồi vừa đảo mắt lên, bắt gặp hình ảnh Ian đang dùng một tay che miệng hòng nén tiếng rên.
“A, haa… Bẩn lắm, dùng miệng… làm cái đó…”
Ian đang chìm trong dục vọng mà vẫn không thôi lo lắng cho Michel. Có lẽ do tâm trí đã bị khoái cảm đánh gục, vài lọn tóc vốn được vuốt keo chải chuốt nay đã rũ xuống trước trán. Michel hạnh phúc đặt những nụ hôn vụn vặt lên cự vật của anh.
Chụt, chụt.
Những nụ hôn hồn nhiên vang lên âm thanh có phần trẻ con. Dù là một phân thân lực lưỡng, nhưng khi nó run rẩy và rỉ ra dịch nhầy trong khuôn miệng, đối với Michel, lại gợi lên một vẻ đáng yêu khó tả.
“Ưm…”
Cuối cùng, Ian đành ngoan ngoãn cụp mắt đầu hàng. Michel vòng tay ôm lấy đôi chân đang nhũn ra của anh, say sưa mút mát. Sự vuốt ve không ngừng nghỉ khiến cự vật của Ian căng cứng, run lên bần bật đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Là đàn ông với nhau, Michel nhạy bén nhận ra khoảnh khắc cực khoái của đối phương đang cận kề, liền cắn nhẹ vào quy đầu.
“A, haa…!”
Cùng với tiếng rên rỉ nghẹn ngào, dòng tinh dịch nóng hổi phụt ra từ đầu lỗ sáo. Michel nhớ lại sự phục vụ tận tụy mà anh từng dành cho mình, nên đã giữ nguyên những dòng tinh túy ấy trong khoang miệng thay vì nhổ đi. Nhờ vậy, cậu mới nghiệm ra một chân lý rằng, thứ tinh dịch mà Ian vẫn luôn không chút bài xích nuốt trọn thay cậu, thực ra lại mang vị tanh nồng hơn cậu tưởng rất nhiều.
“Haa… Thế này là đủ… rồi phải không? Chúng ta dừng ở đây thôi… Phía dưới… vẫn chưa chuẩn bị gì cả.”
Dư âm của cơn cực khoái vẫn còn hiện hữu, Ian vừa thở dốc vừa vội vã tiếp lời. Giữa tình thế này mà khóe môi anh lại thoáng nở một nụ cười đắc thắng.
“A…”
Michel tròn mắt ngỡ ngàng khi vấp phải bức tường cản trở hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Cho dù cậu có khao khát đi đến tận cùng, nhưng nếu “cửa sau” không mở, thì sự kết hợp cũng chẳng thể nào trọn vẹn.
Từ trước đến nay, luôn là Ian chủ động tìm đến Michel, mỗi lần như vậy, anh đều đã dọn dẹp và chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy. Thế nên bây giờ Michel mới giữ lẽ chuyện một gã đàn ông cần phải chuẩn bị kỹ càng trước khi lâm trận.
Cậu lập tức hướng ánh nhìn xuống lối nhỏ nằm dưới phần hội âm. Nơi đó hẹp và đóng chặt đến mức đừng nói là dương vật của một gã đàn ông đang độ cương cứng, e rằng nhét một ngón tay vào cũng vô cùng khó khăn. Cứ cố đấm ăn xôi thì chắc chắn sẽ gây tổn thương… Giá như chỗ tinh dịch Ian vừa bắn ra vẫn còn thì tình hình đã khả quan hơn, nhưng xui xẻo thay cậu lại lỡ nuốt sạch mất rồi.
“Làm được đến mức này đã là giỏi lắm rồi.”
Có lẽ vì trút được gánh nặng sẽ không bị làm đến cùng, Ian lấy lại vẻ thong dong thường nhật. Nghe thấy câu nói đó, ngọn lửa ngang ngạnh trong lòng Michel lại bùng cháy dữ dội.
Dù biết là lực bất tòng tâm, nhưng nếu dừng lại ở đây thì không thể được. Ian đã nắm giữ cậu trọn vẹn, thì cậu cũng phải bằng mọi giá đoạt lấy anh. Cậu phải dùng chính cách thức của một người tình để khẳng định với anh rằng, từ nay về sau, dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ không bao giờ chịu khuất phục. Áp lực kỳ lạ ấy đã hoàn toàn chi phối tâm trí Michel.
“Không đâu, anh cứ tin ở em.”
Sau khi đã hạ quyết tâm, Michel mang một nét mặt vô cùng kiên định, lần nữa cúi đầu vào giữa hai chân Ian. Sau đó, cậu lướt qua dương vật vừa được âu yếm tỉ mỉ, tìm đến nơi sâu thẳm hơn. Khi đầu lưỡi ẩm ướt vừa chạm vào miệng huyệt đang khép chặt, cặp mông của Ian lập tức căng cứng.
“Mi, Michel…? Khoan đã, chỗ đó… Ư…!”
Ian vươn tay định đẩy cái đầu nhỏ nhắn đang dính chặt lấy mình ra, nhưng Michel đã nhanh chóng bắt đầu cuộc dạo đầu.
“Không được đâu. Chỗ đó… đâu thể dùng lưỡi em để…”
Bàn tay run rẩy của Ian túm lấy tóc Michel, nhưng vì chẳng còn chút sức lực nào nên động tác ấy giống như đang vuốt ve hơn là xua đuổi. Dù chưa từng được ai chỉ dạy, nhưng chỉ bằng bản năng của giống đực, Michel vẫn điêu luyện dùng lưỡi đưa đẩy, len lỏi sâu vào miệng huyệt của Ian. Lối vào vốn dĩ khép chặt một cách ngoan cố, nay nhờ phản ứng với chiếc lưỡi mềm mại mà trở nên ướt át và dần nới lỏng. Trái lại, toàn bộ cơ bắp của Ian—trừ phần hạ thân—đều căng cứng như hóa đá. Đôi chân dài thon của anh bị đôi bàn tay trắng muốt bám chặt, run lên bần bật.
“Hức… Trò này… không giống phong cách của em chút nào… Ư, ưm…”
Quả đúng như lời Ian nói, những gì Michel đang làm lúc này thật không phải phép tắc chút nào. Tuy đây là phòng bệnh cá nhân, nhưng hành động này chắc chắn sẽ gây phiền toái cho đội ngũ y bác sĩ. Hơn nữa, cậu lại còn đang hành hạ người tình đang trong thế khó nữa. Nhưng Michel đã quyết tâm đóng vai kẻ ác rồi. Cậu sẽ không để một mình Juliet phải gánh vác mọi đau đớn và tủi nhục nữa. Tiếng liếm láp vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, tuy chưa đến mức lọt ra ngoài, nhưng cũng đủ khiến hai má Ian đỏ lựng.
“Làm ơn, dừng lại đi… Tôi hứa, sẽ không ép buộc em nữa… Hức…!”
Người đàn ông từng thâu tóm Michel trong lòng bàn tay, tùy ý thao túng, nay cũng phải nhượng bộ, hạ cái tôi kiêu hãnh của mình xuống. Cả giọng nói lẫn phần hạ thân của anh đều đang tan chảy. Ian càng sụp đổ bao nhiêu, sinh khí của Michel càng căng tràn, vươn cao bấy nhiêu.
Giá như biết anh sẽ phản ứng thế này, cậu đã dùng miệng âu yếm lối nhỏ trước khi thực sự tiến vào rồi! Tại sao Ain chưa bao giờ mở miệng cầu xin cậu mút mát? Dù rõ ràng anh thích đến thế cơ mà… Michel nhọn đầu lưỡi, liên tục ra vào lớp mật huyệt đến khi lối nhỏ hé mở. Khối thịt căng mọng dễ dàng luồn lách qua lớp vách chật chội. Mỗi lần đầu lưỡi linh hoạt lướt qua lớp niêm mạc, cơ đùi của Ian lại co rúm rồi giãn ra trong cơn sung sướng. Khác hẳn với sự thâm nhập thô bạo của dương vật gân guốc, sự liếm láp trêu chọc ấy mang đến một khoái cảm khó tả, ép dương vật của Ian vô thức rỉ ra từng giọt dịch trong vắt nơi đỉnh đầu. Thứ khoái cảm này khiến người ta càng khát khao một thứ gì đó to lớn và mãnh liệt hơn nữa.
“Michel, Michel… Tôi hiểu rồi, em mau… haa, mau tiến vào đi…”
Cuối cùng, Ian đành tự mình dang rộng hai chân nghênh đón. Chỉ khi nghe thấy lời đầu hàng ngọt ngào tựa mật rót vào tai ấy, Michel mới chịu ngẩng đầu lên. Người đàn ông với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn cả Michel nay lại run lên bần bật vì kích thích, đôi chân gập lại phơi bày toàn bộ nơi tư mật nhất.
“Phù… Haa…”
Yết hầu Michel khẽ nhấp nhô. Chỉ vì được vuốt ve thôi mà tự nguyện vạch trần bản thân đến thế này. Thật chẳng thể tin được, điều này hoàn toàn trái ngược với cái thời cậu còn bị Ian thao túng, ngoan ngoãn phục tùng vô điều kiện.
Michel kéo chiếc quần bệnh nhân xuống, giải phóng phần thân dưới. So với một Ian quần áo xộc xệch, nửa kín nửa hở, thì cậu gần như vẫn đang mặc đồ. Michel trườn lên cơ thể đã cạn kiệt ý chí phản kháng của anh, nhắm chuẩn quy đầu vào lối nhỏ đã được dạo đầu kỹ lưỡng. Miệng huyệt ướt đẫm vội vã nuốt lấy phần đỉnh cự vật, và khi gốc rễ hoàn toàn cắm rễ vào trong, vách thịt bị nong rộng đến cực hạn.
“Hức… Ưm…”
Cảm giác bị thứ khổng lồ chèn ép khiến Ian nhăn mày khó nhọc. Michel phả ra luồng hơi nóng rực, ấn hông lún sâu hơn nữa. Sự thâm nhập của dương vật to lớn dường như quá sức chịu đựng, hai bắp đùi dang rộng của anh hơi khép lại, vòng eo cũng có xu hướng lùi bước. Thế nhưng, Ian đã tự dùng hai tay kìm chặt đùi mình, kiên cường gắng gượng. Sau những tiếng thở dốc nặng nhọc, cuối cùng anh cũng dung nạp toàn bộ phân thân của Michel.
“Haa, Ian…”
Gương mặt lạnh lùng, sắc bén của Ian Scheleg lúc mới bước vào phòng bệnh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nét hoen đỏ rã rời. Michel với gương mặt cũng đỏ lựng chẳng kém, đăm đăm nhìn người tình đã hoàn toàn mềm nhũn dưới thân mình.