Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành) - Chương 154

  1. Home
  2. Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 154
Trước
Tiếp

Tấm ga trải giường mới tinh, phẳng phiu và chiếc giỏ đầy những tấm ga nhàu nhĩ ở góc phòng. Chiếc áo choàng có vẻ như đã được chuẩn bị sẵn cho Christoph từ đầu, vừa vặn kích cỡ lại hợp sở thích của cậu ta. Cơ thể Christoph dù vẫn còn hằn những dấu vết sống động kia, lại sạch sẽ không một chút bẩn.

“…… Richard…”

Jeong Taeui gãi đầu, vô thức lẩm bẩm. Cậu định nói tiếp “Tính cách thì tệ thật, nhưng quả là người có phong độ tuyệt vời“, nhưng vừa thốt ra cái tên đó, Christoph đã trợn mắt nhìn cậu tóe lửa, khiến cậu ấp úng ngậm miệng lại. Richard… Jeong Taeui vừa kéo tóc vừa nghĩ xem nên nói gì tiếp theo.

Nhưng quả thật bất ngờ. Cậu chưa bao giờ nghĩ gã đàn ông đó lại có phong thái trên giường tốt đến vậy. Không, nếu chỉ nhìn vào thái độ lịch sự thường ngày, thì việc hắn có phong thái tốt là điều đương nhiên, nhưng nhìn vào cái bản chất âm hiểm của hắn – thậm chí là cái sở thích quái đản đến mức có thể gọi là biến thái – thì cậu đã mơ hồ nghĩ rằng phong thái trên giường của gã sẽ cực kỳ tệ hại.

Nhưng nghĩ vậy thì Ilay cũng tương tự. Phong thái của hắn tuyệt vời đến mức cậu không thể tin được! Hắn không chỉ chu đáo dọn dẹp sau đó, mà còn lo liệu để Jeong Taeui có thể thoải mái và sạch sẽ chìm vào giấc ngủ – hay đúng hơn là ngất đi – mà không cần động một ngón tay.

Nghĩ vậy thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng mà cái tình huống này quả thật kỳ lạ, kỳ lạ ngang ngửa với việc phong thái của Ilay lại tốt đến bất ngờ. Đặc biệt là khi nghĩ đến mối quan hệ của bọn họ thì lại càng khó tin.

Như thế này thì chẳng khác nào…

“Nói cho cùng thì có lẽ hắn thích cậu đấy, nhóc ạ.”

Cậu lẩm bẩm một mình, gần như toàn bộ là nói đùa, nhưng rồi bỗng cảm thấy hơi khó chịu nên “Ơ?” một tiếng rồi nghiêng đầu và lại nhanh chóng lắc đầu.

Không, nếu thích người ta kiểu đó thì hơi đáng sợ đấy, vặn vẹo quá rồi, Jeong Taeui tự nhủ rồi chợt im bặt.

Christoph đang nhìn cậu với một vẻ mặt vô cùng kỳ quái.

Như thể vừa nghe thấy điều gì đó không nên nghe, một lời nói vừa xúc phạm, vừa vô lý, vừa kỳ lạ đến mức cậu ta không hiểu nổi. Christoph nhìn Jeong Taeui không chớp mắt, vừa định mở miệng thì…

“Một trò đùa thú vị đấy.”

Trước khi Christoph kịp nói, một giọng nói từ phía sau lưng Jeong Taeui vang lên.

Chủ nhân căn phòng, Richard Tarten, người mà việc có mặt ở đây hoàn toàn không có gì lạ, đang thong thả bước qua ngưỡng cửa.

Chết tiệt, đúng là cái thời điểm khỉ gió. Rõ ràng chỉ là nói đùa mà lại bị đáp trả như vậy, chẳng khác nào mình nói thật cả.

Jeong Taeui thầm tặc lưỡi, quay lại nhìn Richard đang cười vui vẻ như thể vừa nghe được một câu chuyện thực sự hài hước. Nhưng Richard làm như không thấy cậu, liếc nhìn Christoph đang khó chịu im lặng.

“Sao nào. Cậu cũng nghĩ vậy à, Christoph?”

“Trời sập xuống cũng không có chuyện đó đâu.”

Một câu trả lời dứt khoát vang lên.

Richard nhìn Christoph một lúc, rồi cười tươi hơn, như thể đó là một câu trả lời đúng đắn, rồi quay sang nhìn Jeong Taeui.

“Ra là vậy.”

“A… không, ý tôi là, phong thái của anh rất tuyệt vời…”

Jeong Taeui hơi nhún vai, cố gắng nói với giọng điệu thờ ơ nhất có thể. Richard nhíu mày khó hiểu, rồi dường như đã hiểu ra, “À…” một tiếng.

“Chà… chuyện này là đương nhiên mà, đúng không? Tôi không nghĩ đây là thứ đáng gọi là phong thái gì cả… À, phải rồi, Rick từng rất nổi tiếng đấy. Bỏ mặc đối phương bị rách toạc phía dưới, bê bết máu, chỉ để thỏa mãn dục vọng của mình rồi bỏ đi… À, xin lỗi đã lỡ lời.”

Richard khẽ xin lỗi như thể vừa lỡ lời, rồi nhìn Jeong Taeui với ánh mắt thương hại rõ rệt. Chắc chắn tên này cố tình nói vậy. Dù đang mỉm cười, nhưng ánh mắt hắn thì hoàn toàn không hiền lành chút nào.

Không, phong thái sau khi làm tình của Ilay cũng rất tuyệt vời… với tôi.

Jeong Taeui cảm thấy vô cùng ngượng ngùng khi định thêm vào câu cuối đó, nên dù trong lòng không thoải mái, cậu vẫn im lặng.

“Nhưng mà cậu đến phòng tôi có việc gì vậy ạ…?”

Richard có vẻ bận rộn, hoặc không muốn dây dưa lâu, vừa hỏi vừa liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Lúc đó Jeong Taeui mới nhớ ra lý do ban đầu mình đến phòng này là để gặp gã.

“À. Sáng nay Oliver đưa cho tôi cái này. Cậu bé bảo anh nhờ chuyển cho tôi…”

Jeong Taeui đưa ra chiếc hộp mà nãy giờ vẫn kẹp ở nách.

Dù bên ngoài mọi người đi lại tất bật, nhưng giờ vẫn còn sớm, thế mà Richard đã ăn mặc chỉnh tề như thể vừa đi đâu về. Nhìn chiếc hộp Jeong Taeui đưa ra, hắn “à” một tiếng đầy hời hợt.

“Ra vậy. Cậu thấy thích chứ?”

“Vâng? À, vâng, quần áo rất đẹp. Nhưng mà…”

“Vậy thì tốt quá. Quần áo được người cẩn trọng và chu đáo lựa chọn tỉ mỉ, chắc chắn sẽ không tệ đâu. Và hình như cậu hiểu lầm rồi, đây không phải là đồ tôi tặng.”

“Hả?” Jeong Taeui ngơ ngác hỏi lại, chớp mắt nhìn Christoph đầy khó hiểu. Rồi cậu chợt nhận ra.

Từ lúc Richard bước vào, Christoph đã cau có đứng dậy khỏi giường và kéo vạt áo choàng, giờ đã xóa hết vẻ mặt khó chịu và đang nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. Không, đúng hơn là đang trừng mắt nhìn nó.

“…… Cái áo đó.”

Christoph không rời mắt khỏi chiếc hộp, khẽ lẩm bẩm rồi lại im bặt. Ánh mắt cậu ta từ từ rời khỏi chiếc hộp và ghim chặt vào khuôn mặt đang mỉm cười thản nhiên và nhướn mày nhìn cậu của Richard.

“Anh――.”

“Là Christoph tự tay chọn quần áo cho cậu Jeong Taei đấy.”

“Richard, đồ tự tiện――!!”

Christoph nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn Richard giận dữ. Richard chỉ nhìn lại Christoph như thể không hiểu có chuyện gì.

“Sao? Đã vui vẻ chọn lựa như vậy rồi, bỏ đi thì tiếc lắm chứ? Cái bộ đồ mà cậu định vứt đó, tôi tự ý lấy đi gửi đến đúng nơi của nó, còn gửi cho cậu bộ đồ mới rồi, vẫn chưa đủ à?”

“Tôi đã đặt đồ ở cửa hàng mà cậu hay mặc đấy,” Richard nói thêm, khiến Christoph gần như hét lên.

“Đồ của anh thì tôi không thèm mặc! Tôi cũng chẳng có lý do gì để nhận đồ của anh cả!”

Christoph nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Richard dữ dội, rồi vẫn giữ nguyên ánh mắt đó quay sang nhìn Jeong Taeui. Jeong Taeui vừa cố gắng sắp xếp lại cuộc trò chuyện của bọn họ trong đầu, vừa lùi lại, vô thức giấu chiếc hộp ra sau lưng khi thấy Christoph bước nhanh về phía mình.

“Ơ… cậu cho tôi à?”

“Vứt đi.”

“Cậu mua cho tôi mà.”

“Bảo vứt đi! Vứt đi rồi tự cậu mua bộ mới! Vứt đi!!”

“…… Không thích.”

Christoph định giật lấy chiếc hộp từ tay Jeong Taeui, nhưng Jeong Taeui nhanh tay giấu chiếc hộp ra sau lưng và lùi lại, khiến cậu ta không thành công. Trong tích tắc, mắt Christoph trợn ngược thành hình tam giác.

“Vứt đi!!”

“Tôi đã bảo không thích rồi mà. Đằng nào tôi cũng đang cần một bộ, đi đâu mà kiếm được bộ nào tốt hơn thế này trong vài ngày chứ. Không thích.”

“Tôi không cho cậu! Không phải của cậu!! Tôi đã vứt nó đi rồi mà!!”

“Đây, trên thiệp có ghi tên tôi, vậy là của tôi rồi. Thậm chí cậu đã vứt đi thì càng không có gì để nói nữa. Cảm ơn cậu, Christoph, tôi sẽ mặc nó cẩn thận.”

Jeong Taeui khéo léo né tránh những cú vung tay của Christoph và lùi lại. Vừa lùi, cậu vừa nhìn Christoph với một cảm giác hơi kỳ lạ.

Cái này giống như là…

Nhưng Jeong Taeui chưa kịp sắp xếp lại cảm xúc của mình thì đột nhiên Christoph đang lao về phía cậu chợt khựng lại, bởi vì Richard đã nắm lấy cánh tay cậu ta từ phía sau.

Bàn tay to lớn của Richard siết chặt cánh tay Christoph, khiến cậu ta giật mình vung tay hất ra.

“Bỏ ra!”

Richard dường như không nghe thấy tiếng hét của Christoph, chỉ nở một nụ cười xã giao trên khóe miệng và đứng sau lưng cậu ta nói với giọng lạnh lùng.

“Chắc cậu cũng hiểu rồi, về bộ quần áo đó, tôi chỉ trả nó về đúng chủ nhân của nó thôi, không cần cậu phải cảm ơn tôi đâu. Vậy thì chắc cậu cũng xong việc rồi nhỉ, xin mời ra khỏi phòng tôi. Tôi muốn nghỉ ngơi một chút trước khi bắt đầu công việc buổi sáng.”

Giọng nói dịu dàng nhưng lại kiên quyết đuổi khách.

Jeong Taeui nhìn Richard một lúc rồi ngoan ngoãn gật đầu.

“Ra vậy. Xin lỗi đã làm phiền. …Christoph, cảm ơn cậu. Đây thật sự là một món quà rất ý nghĩa.”

Jeong Taeui vừa nói vừa vỗ nhẹ vào chiếc hộp đang ôm chặt bên hông, sợ rằng ai đó sẽ giật lấy mất.

Lời nói đó là thật lòng. Ngay khi nghe Christoph là người đã chọn bộ quần áo này, cậu đã có thể hình dung ra cảnh Christoph đã phải xem xét kỹ lưỡng đến mức nào để chọn được bộ đồ hoàn hảo đến vậy cho mình. Đó mới là món quà lớn nhất.

Christoph cau có định nói gì đó, nhưng sau khi trừng mắt nhìn Jeong Taeui một lúc, cậu ta hậm hực quay đầu đi. “Tùy cậu thôi, đằng nào tôi cũng vứt rồi”, giọng nói lạnh lùng của cậu ta vang lên.

“Ừ, cảm ơn cậu.”

Jeong Taeui nở một nụ cười tươi rói. Christoph liếc nhìn khuôn mặt đó rồi lại cố tình nhăn mặt. Nhìn cái nhíu mày và khóe miệng đó, Jeong Taeui không nhịn được mà bật cười.

Nhưng đúng lúc ấy, giọng Richard thúc giục vang lên lần nữa: “Jeong Taei?”

“À, vậy tôi xin phép đi trước ạ,” Jeong Taeui nói ngắn gọn rồi nhìn Richard. Richard vẫn giữ thái độ lịch sự và trang trọng nhìn Jeong Taeui. Nụ cười trên môi hắn không hề thay đổi.

Nhưng giờ thì cậu đã hiểu rõ.

Richard không hề có thiện cảm với Jeong Taeui. Đằng sau nụ cười mà hắn luôn trưng ra với mọi người đó là thái độ không hề thích cậu.

“Christoph, cậu cũng nên về chuẩn bị ra ngoài đi chứ?”

Jeong Taeui vừa mở cửa vừa hỏi, nhưng trước khi Christoph kịp trả lời, Richard đã lên tiếng.

“Cậu định về với bộ áo choàng đó à?”

Christoph trừng mắt nhìn Richard nhưng không phản bác. Chắc chắn Christoph sẽ không bao giờ ra ngoài với chỉ một chiếc áo choàng, dù khoảng cách có gần đến mấy đi chăng nữa.

Jeong Taeui khựng lại một chút trước khi đóng cửa.

Cậu định nói rằng sẽ đợi ở ngoài để Christoph thay đồ xong rồi ra, nhưng Christoph lúc này lại trông đặc biệt đáng thương một cách vô cớ.

Tuy nhiên cậu nhanh chóng lắc đầu. Đây không phải là chuyện cậu nên tự ý can thiệp vào, đây không phải là vai trò của cậu.

“Ừ. …Vậy lát nữa gặp lại.”

Jeong Taeui nói rồi khẽ giơ tay lên. Sau khi dùng ánh mắt chào Richard, cậu lặng lẽ đóng cửa lại.

Cạch, tiếng cửa khép nhỏ vang lên, ngăn cách hai thế giới.

Phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi là giọng nói trầm thấp của Christoph.

“Sao anh lại làm cái trò vô nghĩa đó?”

Christoph hất tay Richard vẫn đang nắm chặt cánh tay mình ra, rồi gầm gừ, lộ rõ vẻ khó chịu. Lần này Richard ngoan ngoãn buông tay, nhướn mày tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Vô nghĩa ư? Chẳng phải cậu ta rất vui khi nhận được quần áo sao? Trong mắt tôi là như vậy đấy.”

“……”

Christoph trợn mắt nhưng cuối cùng không thốt ra lời nào.

“Thay vì cái hộp bị vứt xó ở ngoài cửa kia, tôi đã mang đến cho cậu bộ đồ vừa vặn đặt trên bàn rồi đấy, cứ coi như đổi đi.”

“Tôi đã bảo là tôi không mặc đồ anh cho rồi mà.”

“Ai mà biết anh bỏ cái gì vào đó, sao tôi dám mặc,” Christoph cay đắng nói thêm, Richard lạnh lùng nhìn xuống cậu.

“Không mặc đồ tôi cho…?”

Richard lặp lại lời Christoph như nói một mình và khẽ nghiêng đầu cười, lạnh lùng nhìn xuống Christoph.

“Vậy thì cậu phải cởi cái áo choàng đó ra trước đã.”

Christoph đang bước về phía phòng tắm khựng lại. Cậu chỉ quay đầu nhìn Richard vài giây, rồi như nổi giận cởi dây áo choàng, thô bạo ném lên giường như thể không thể chịu đựng được việc vạt áo chạm vào người mình một giây nào nữa.

“Được thôi, vậy thì trả quần áo của tôi đây.”

Christoph lạnh lùng nói. Richard đảo mắt chậm rãi từ đầu đến chân nhìn Christoph đang đứng thẳng người trước mặt hắn như thể đang liếm láp cơ thể cậu, trần trụi đến mức Christoph hoàn toàn nhận ra.

Sau khi xác nhận Christoph đã nắm chặt tay thành nắm đấm, Richard mới nheo mắt lại.

“Nếu cậu nói đến bộ đồ cậu mặc đêm qua, thì chỉ mới vài lần cậu dạng chân và rên rỉ rúc sâu vào tôi thôi mà cậu đã không kiềm chế được bắn ra rồi làm bẩn nó, giờ chắc nó đã nằm trong thùng rác nào đó rồi. Tôi đã chuẩn bị sẵn một bộ đồ khác để cậu mặc, nhưng chà, tôi không chắc liệu cậu có chịu mặc đồ tôi chuẩn bị hay không.”

Richard dùng ngón tay cái chỉ vào chiếc ghế sofa trang trí bên cạnh bàn. Trên đó đặt một bộ quần áo, được chuẩn bị theo đúng sở thích thường ngày của Christoph.

“Nếu không muốn mặc thì cậu cứ về phòng mình cũng được thôi. Tuy hiện tại là giờ mọi người hay đi lại, nhưng từ đây về phòng cậu cũng không xa lắm đâu, đúng không? Nếu may mắn thì có lẽ cậu sẽ về được mà không ai nhìn thấy đấy.”

“Mà có ai nhìn thấy thì cơ thể cậu cũng chẳng có gì đáng xấu hổ cả,” Richard nói thêm rồi bước đến chỗ quầy bar mini lấy nước.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 154"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. Chihiro

    huhu Tae trân trọng món quà Chirs tặng cho Tae bởi cái vest đó Chirs đã lựa chọn kĩ lưỡng- kiểu Tae trân trọng tấm lòng của Chirs ý, huhuuh dễ thương điên lên được bé Tae ưi

    29 Tháng 3, 2026 at 9:25 sáng
    Bình luận
  2. Hi

    Em Chít với Taeui đáng iu vc🥺

    24 Tháng 7, 2025 at 7:40 chiều
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

17 Tháng 4, 2026
Chương 87 Chương 86
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

13 Tháng 4, 2026
Chương 160 Chương 159
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

no moral novel
No Moral Novel (Hoàn thành)
31 Tháng 1, 2026
Liệu Pháp Mèo Novel
Liệu Pháp Mèo Novel
6 Tháng mười một, 2025
Eighteen’s Bed Novel
Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)
4 Tháng 7, 2025
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)
13 Tháng 4, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team