Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành) - Chương 37

  1. Home
  2. Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 37 - Đá tảng (6)
Trước
Tiếp

Wooyeon đã nằm trong vòng tay của Dohyun được một lúc lâu. Mùi hương khô mát của pheromone và mùi hương nhẹ nhàng của nước xả vải hòa quyện lại làm tan chảy cục u trên đầu. Dohyun nhẹ nhàng vuốt lưng cậu, thỉnh thoảng định vươn tay xoa đầu nhưng lại cố gắng kiềm chế.

Khi hai người trở lại phòng câu lạc bộ, thời gian đã trôi qua khá lâu so với Wooyeon tưởng tượng. Cậu ngạc nhiên khi nhận ra rằng mình đã ôm chặt anh lâu đến thế, và khi biết pheromone của mình đã bị pheromone của Dohyun xóa nhòa, càng khiến cậu đỏ bừng mặt. Đôi tai như muốn phản chủ cũng đỏ lên đáng ngờ, khiến cậu lại phải đưa tay lên nắm chặt lấy vành tai.

“Dù sao thì lễ hội sẽ diễn ra như vậy. Đừng nghĩ đến việc mở quầy rượu mà hãy lên kế hoạch cho việc khác,” anh trợ giảng thông báo những điều cần biết liên quan đến lễ hội sẽ diễn ra vào tháng 5. Việc bán rượu tại trường đại học đã bị cấm từ lâu, nhưng năm nay nhà trường sẽ thực hiện kiểm soát nghiêm ngặt hơn. Việc không thể mở quầy rượu khiến Garam tỏ ra thất vọng hơn ai hết.

“Đúng rồi, Wooyeon à.”

“Vâng?”

Wooyeon đang ngồi ngây ngẩn trên ghế sofa, bất chợt ngẩng đầu lên. Vùng má của cậu vẫn đang đỏ hây hây vì tác động của cái ôm trước đó. Trợ giảng nhìn cậu với vẻ dịu dàng.

“Em đã làm bài thi rất tốt.”

“Ôi, anh…”

Garam nhìn Wooyeon với vẻ mặt ngập ngừng. Có lẽ cô đang nhớ đến hình ảnh Wooyeon buồn bã sau khi làm bài thi về ngữ âm học tiếng Anh không đạt. Wooyeon cũng nhớ lại lời hứa với Dohyun, nhưng cậu vẫn gật đầu một cách vụng về để không thể hiện sự thất vọng ra ngoài.

“Em đã cố gắng rất nhiều.”

“Ừ, nếu cứ giữ phong độ này, có thể em sẽ giành được học bổng đấy.”

Trợ giảng thông báo hết những điều mình cần nói rồi đứng dậy định đi về. Nhìn thấy nụ cười nhẹ nhàng của anh, Wooyeon cảm thấy nhẹ lòng hơn. Mặc dù cậu đã làm hỏng một môn học, nhưng trợ giảng đã nói như thế thì có nghĩa là điểm số của cậu cũng không tệ.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Garam đã ngồi phịch xuống đối diện Wooyeon như chờ đợi khoảnh khắc này. Một bầu không khí nặng nề bao trùm bốn người ngồi trên ghế sofa. Không ai mở miệng, nhưng rõ ràng có một người cần phải lên tiếng trước.

“…Đầu tiên.”

Wooyeon bắt đầu nói khẽ và nhìn ba người một lượt. Khác với Dohyun, người vẫn im lặng nãy giờ, Garam và Seong Kyu có vẻ căng thẳng. Hình ảnh đó khiến Wooyeon muốn bật cười.

“Bài thuyết trình đã diễn ra tốt. Giáo sư khen ngợi rất nhiều.”

Wooyeon nhận ra mình có thể tích cực như thế dù không liên quan đến bản thân cậu. Kể từ khi vào đại học và gặp gỡ họ, Wooyeon đã học được rằng sự chu đáo của con người có nhiều loại khác nhau.

“Junseong có lẽ sẽ không có điểm đâu. Giáo sư bảo chúng em bàn bạc rồi báo lại cho thầy, nhưng em sẽ không quay lại lần nữa.”

“Cậu ta không nói gì sao?”

“Cậu ta có giận nhưng… chỉ có vậy thôi. Dù sao cũng không có gì có thể nói.”

“À… Thật may mắn.”

Hai người thở phào nhẹ nhõm như thể họ thật sự yên tâm. Wooyeon nhìn họ vuốt ngực thì hạ ánh mắt xuống bàn. Cậu cảm nhận được ánh mắt bình tĩnh của Dohyun đang nhìn mình.

“Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ em.”

Chỉ trong vòng hai ngày, cậu đã hoàn thành bài tập khó nhằn và còn được giáo sư khen ngợi nữa. Đó chắc chắn là điều không thể nếu không có Dohyun, Garam và Seon Kyu. Nếu Wooyeon ở vị trí của họ, có lẽ cậu sẽ không chủ động giúp đỡ như vậy. Họ đã giúp cậu xử lý những chuyện phiền phức mà không mong đợi cần phải đáp lễ, cậu muốn cảm ơn họ.

“Ôi, cảm ơn gì chứ.”

“Đúng vậy, đó là việc bình thường mà.”

Garam liên lục xua tay còn Seon Kyu thì ngượng ngùng xoa mũi. Chỉ có Dohyun là gật đầu và nhẹ nhàng nói:

“Em đã vất vả rồi.”

“…”

Wooyeon cúi gằm mặt, cắn cắn môi dưới. Như đã cảm nhận từ những lời an ủi của các thành viên trong nhóm, bên trong cổ họng cậu dâng lên một cảm giác nóng rực. Dù khối u như bị tiêu tan khi cậu ở trong vòng tay của Dohyun, nhưng giờ đây cảm xúc lại bắt đầu ngưng tụ thành một cục nhỏ bên trong.

“Đúng rồi, em đã vất vả. Mấy cái bài tập nhóm đúng là đày người ta mà.”

“Thật sự vậy. Em cũng có một bài tập nhóm…”

Những gì họ nói không còn vang lên trong tai Wooyeon. Một cảm xúc dâng trào trong cậu đã bắt đầu tràn ngập mà không cho Wooyeon thời gian để kịp phản ứng. Từ vùng ngực lên cổ họng, rồi đến mũi, và cuối cùng là từ mũi đến mắt. Đồng thời, một thứ gì đó đã rơi xuống bàn tay nắm chặt của cô.

“…”

“…”

Wooyeon cảm nhận sự yên lặng bao trùm và nghiến chặt hàm răng. Cậu nhắm mắt lại và nín thở, nhưng không có cách nào để ngăn cản dòng nước mắt đã bắt đầu tuôn rơi. Từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống tay và đùi cậu.

“Chỉ một chút thôi…”

Wooyeon cất tiếng chậm rãi rồi đứng dậy một cách lúng túng. Cậu định tìm một nơi không có người để trốn đi đợi cho đến khi cảm thấy ổn hơn. Nhưng chưa kịp đứng hẳn dậy, một giọng nói êm ái đã gọi cậu lại.

“Lại đây.”

Wooyeon nhìn về phía Dohyun, người vẫn nhìn cậu với ánh mắt ấm áp. Giống như lúc trước ở hành lang, anh đưa cánh tay trong khi ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Wooyeon. Anh kiên nhẫn chờ đợi cậu, và khi thấy không ổn, anh nhẹ nhàng gật đầu.

“Nhanh lên.”

Giống như bắt được phao khi đang đuối nước, Wooyeon đã sà vào vòng tay của Dohyun. Cậu gác đầu lên vai anh, thở dài một cách yếu ớt. Dohyun ôm chặt cơ thể Wooyeon, nhẹ nhàng xoa lưng cậu.

“Em định trốn đi đâu để khóc hả?”

Giọng nói trầm ấm đang len lỏi vào tai cậu. Cảm giác buồn bã như bùng lên trong phút chốc. Những giọt nước mắt bị kìm nén bấy lâu nay bỗng tuôn ra, khiến Wooyeon vô thức nắm chặt lấy áo Dohyun.

“Khụ…”

Cậu không muốn khóc, nhưng vai lại rung lên. Mọi thứ trước mắt trở nên mờ mịt, hơi thở dường như ngưng lại ở cổ họng. Trong khi nước mắt cứ trào ra, Garam bỗng đứng dậy.

“Em sao vậy, Wooyeon à!”

Garam hoang mang, không biết phải làm gì, chỉ biết quanh quẩn gần đó. Trong đầu tưởng tượng đủ ra mọi tình huống Wooyeon bị bắt nạt. Nếu thế thật cô quyết tâm đòi lại công bằng cho cậu. Nhưng lúc này Garam lại không dám chạm vào Wooyeon trong lúc cậu cần được an ủi nhất.

Ở bên kia, Seon Kyu cũng đang hồi hộp theo, cậu vội lấy khăn giấy và đưa cho Dohyun. Dohyun nhẹ nhàng gật đầu về phía bàn và ôm Wooyeon vào lòng. Cậu giống như một đứa trẻ khóc nức nở, càng vùi sâu cơ thể vào vòng tay anh.

“Cậu ổn chứ? Mọi thứ sao rồi?”

Seon Kyu lo lắng hỏi, nhưng Wooyeon không thể trả lời. Cậu cũng không biết mình khóc vì lý do gì nữa. Có phải vì cuộc tranh cãi với Junseong đã khiến ký ức ngủ quên bị đánh thức, hay vì một áp lực không tên nào đó đè nặng lên mình? Hoặc có thể là sự an ủi từ ba người đã làm tan chảy trái tim đang đông cứng của cậu?

Nhưng có một điều chắc chắn rằng, lần này viên đá lạnh băng trong lòng đó đã phần nào dịu lại. Nhận được ánh mắt lo lắng của ba người, Wooyeon đã thoải mái khóc như lúc mười sáu tuổi trong vòng tay của Dohyun.

* * *

Phải rất lâu sau, Wooyeon mới ngừng khóc. Khi cậu ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch đã ửng đỏ vì khóc lâu quá. Dohyun dùng ngón cái lau nước mắt cho cậu, chỉnh sửa lại mái tóc rối bù, rồi hỏi:

“Em đã khóc đủ chưa?”

Tự nhiên, mọi người đã quên mất việc học nhóm. Chỉ có Dohyun là vẫn nhớ, nhưng anh nghĩ rằng sau khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc, nghỉ ngơi một ngày cũng không tồi. Anh nói sẽ đi trước, nhưng lại nắm lấy túi xách của Wooyeon như con tin.

“Anh sẽ đưa em về nhà.”

“Chắc em sẽ đau đầu đấy.”

“Đầu thì không sao, nhưng mắt thì đau quá.”

Wooyeon ngồi ở ghế phụ trên xe của Dohyun, tựa đầu vào cửa kính. Do khóc quá nhiều, hai mắt cậu cảm thấy khô rát. May mà bây giờ là buổi chiều, nếu là ban đêm thì sáng mai có lẽ cậu sẽ làm bạn với cá vàng mất.

“Thật may là chỉ có đau ở mắt đó.”

Dohyun nói đùa rồi quay xe về phía chung cư nhà Wooyeon. Nhờ đã từng đến học nhóm một lần nên anh không cần hỏi đường. Wooyeon nhẹ nhàng xoa mắt, cảm thấy ấm áp khi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“… Lần trước em nghe chị Garam nói…”

Lời nói của Garam trong buổi đi dã ngoại bất ngờ hiện lên trong tâm trí Wooyeon từ lúc bước lên xe. Cậu nhớ rằng chỉ vì ngồi ở ghế phụ mà Garam đã bị càm ràm cả đường đi. Wooyeon liếc nhìn Dohyun và hỏi như bất chợt nhớ ra.

“Anh không thích ai ngồi ở ghế phụ.”

Dohyun nhìn thẳng về phía trước nhưng môi lại nhếch lên một chút. Thế nhưng đôi mắt của anh hơi nhíu lại, khiến cho biểu cảm trở nên mơ hồ, không rõ anh có cười hay không. Sau một lúc im lặng Dohyun mới chậm rãi mở miệng.

“Không phải ai cũng có thể ngồi được.”

Có phải ý anh là cậu không phải là ‘ai đó’ không? Wooyeon cảm thấy tiếc vì không thể nhìn trực diện khi anh đang lái xe. Nếu có thể quan sát kỹ biểu cảm của anh, có lẽ cậu sẽ hiểu được ý nghĩa của câu nói đó. Mà cho dù có xác nhận được đi chăng nữa, khả năng mong muốn của cậu trở thành hiện thực vẫn rất thấp.

“Vậy…”

Dohyun khẽ nói và liếc nhìn Wooyeon. Lúc đó, Wooyeon vẫn đang say mê nhìn anh và khi ánh mắt chạm nhau, mặt cậu bỗng đỏ bừng. Cậu tự hỏi không biết đến khi nào mình sẽ thôi như vậy, trái tim sẽ thôi đập loạn nhịp mỗi khi ánh mắt hai người giao nhau.

“Có bộ phim nào em muốn xem không?”

Dohyun nhẹ nhàng hỏi để thay đổi chủ đề. Wooyeon ngạc nhiên, chớp mắt. Phim à? Trong khi vừa nói về ghế phụ, sao đột nhiên lại chuyển sang chủ đề này? Có lẽ Dohyun đã nhận ra sự ngạc nhiên của cậu, anh chỉ cười nhẹ.

“Anh Yun Woo đã nói mà.”

Wooyeon mở to mắt, không dám tin. Mắt cậu vẫn còn đọng lại chút nước do ban nãy khóc nhiều quá, khiến nó càng thêm long lanh. Khi dừng lại trước đèn giao thông, Dohyun đặt cổ tay lên vô lăng và nghiêng đầu sang một bên.

“Anh ấy nói em đã làm bài thi rất tốt.”

Giọng nói ngọt ngào có thể làm tan chảy bất cứ con tim nào. Nghe thấy điều đó từ chính miệng Dohyun, Wooyeon cảm thấy khắp người tê dại.

Khi Wooyeon đang tràn đầy hy vọng, Dohyun lại nở nụ cười tươi.

“Anh sẽ dẫn em đi xem phim.”

Tất cả những nỗi buồn trước đây như tan biến. Những nỗi lo lắng về điểm môn ngữ âm học tiếng Anh, hay những khổ sở trong nhóm đều biến mất như chưa từng xảy ra. Khi anh cất tiếng nói dịu dàng hỏi xem thời gian thích hợp để đi, Wooyeon đã không cần suy nghĩ lâu mà trả lời luôn.

Ngay bây giờ, ngay lập tức.

Dù là ngày mai, hay ngày kia, cậu cũng không quan tâm.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 37"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

22 Tháng 4, 2026
Chương 90 Chương 89
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Eat Me Up If You Can Novel
Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)
20 Tháng 10, 2025
desire me if you can novel
Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
3 Tháng 1, 2026
Dead Seed (Mangjong) Novel
Dead Seed (Mangjong) Novel – Hoàn thành
5 Tháng 10, 2025
Run Away If You Can Novel
Run Away If You Can Novel
23 Tháng 3, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team