Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành) - Chương 45

  1. Home
  2. Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 45 - Gió xuân (8)
Trước
Tiếp

Dù có nhìn bao nhiêu lần, ngôi nhà rộng lớn vẫn không mang lại cảm giác như một không gian sống của người nào đó. Phòng khách trống trải, ghế sofa và bàn trà được đặt một cách đơn điệu, bức tường một bên được bao phủ bởi chiếc TV to tổ charg một bên lắp cửa kính lớn nhìn ra bên ngoài.

Wooyeon đã đưa Dohyun đến đây ba lần: một lần cho việc học, một lần để mời ăn tối, và hôm nay, với một mục đích khác. Khi thấy Dohyun ngồi trên ghế sofa, Wooyeon cảm thấy hình ảnh đó rất lạ lẫm. Dù khuôn mặt của Dohyun vẫn như mọi khi như đang xem TV, nhưng trong lòng Wooyeon lại dấy lên một sự lo lắng kỳ lạ.

“…Bài giảng có ổn không?”

Thật ra, câu nói “Anh ở lại đi” giống như một ván cược. Đây không phải là thời điểm để nói những chuyện như thế, và Dohyun đã có lịch trình định sẵn. Wooyeon biết yêu cầu này hơi miễn cưỡng, nhưng một chút tự tin mơ hồ đã khiến cậu mở miệng. May mắn thay, Dohyun đã vui vẻ bước xuống xe và đi vào nhà.

“Dù sao thì cũng không cần điểm danh nên không sao cả.”

Wooyeon không biết Dohyun đang nghĩ gì, nhưng cậu cảm thấy nhẹ nhõm một chút với câu nói đó. Ít nhất thì kế hoạch của cậu cũng không bị lỡ dở, suy nghĩ đó làm dịu đi cảm giác buồn bực.

“Và dù không ổn, thì giờ cũng đã muộn rồi.”

Dohyun nghiêng đầu và chỉ mắt nhìn Wooyeon. Ánh mắt anh thẳng thắn quan sát, nhưng Wooyeon không quá để tâm. Chỉ có điều, dáng vẻ ngồi co lại, ôm đầu gối của cậu như một con thú nhỏ đang đề phòng.

“Em có thấy ổn không?”

“Vâng, ổn ạ.”

Còn khoảng bốn giờ nữa trước khi thuốc ức chế hết tác dụng. Thời gian không dài, nhưng khi cậu bắt đầu cảm thấy sốt ruột, nó lại trở nên bất tận. Trong lúc Wooyeon đang liên tục kiểm tra đồng hồ, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

“Có vẻ như chỉ có tâm trạng em không ổn.”

“…”

Wooyeon mím chặt môi và nhìn Dohyun. Vì ngồi ở hai đầu ghế sofa nên giữa họ có một khoảng cách mơ hồ. Dohyun tựa lưng vào ghế, tay đặt trên thành ghế.

“Có phải vì chuyện đó không?”

Dohyun đi thẳng vào vấn đề. Dù không có nói đến chuyện gì cụ thể, nhưng cậu cũng không phải là người không biết gì. Wooyeon nhớ lại hình ảnh thân trên của Dohyun mà cậu đã thấy trên giường, bình thản lắc đầu.

“Chuyện đó giờ không còn quan trọng.”

Mới sáng nay thôi Wooyeon vẫn còn bận tâm về chuyện đó. Cậu thực sự đã mất ngủ và suốt cuối tuần chỉ nghĩ về Dohyun. Nhưng ngay khoảnh khắc nghe lén cuộc trò chuyện của hai người, mọi lo lắng đó đã tan biến.

“Dù sao thì cũng là chuyện đã qua…”

Nếu không phải vì chuyện đó, có lẽ cậu sẽ không có suy nghĩ này. Dù hành động có thể ngốc nghếch, nhưng đối với Wooyeon, đó là lựa chọn tốt nhất.

“…Thế sao?”

Dohyun trả lời bằng chất giọng trầm thấp, tay vô thức che miệng. Ánh mắt của anh quay lại TV, nhưng chỉ có ánh sáng lấp lánh phản chiếu, không có hình bóng của Wooyeon. Dohyun im lặng một lúc, rồi lại hỏi bằng giọng thân thiện như mọi khi.

“Em không định nói cho anh biết sao?”

Vì đã yêu cầu ở lại một cách đột ngột, nên chắc chắn anh cũng cảm thấy kỳ lạ. Từ lúc lên xe, Dohyun đã biết rằng câu nói “Đau” chỉ là cớ để ra vẻ. Việc không hỏi gì trong suốt một giờ qua chắc hẳn cũng là một cách quan tâm của anh.

“Chỉ là em không muốn ở một mình.”

Wooyeon cố tỏ ra bình thường, chống cằm lên đầu gối. Cậu cảm nhận được ánh nhìn của Dohyun nhưng lần này cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Thay vào đó, một giọng nói như thì thầm lấp đầy khoảng trống giữa họ.

“Vậy nên hôm nay hãy ở lại với em.”

“…Em nói thật thú vị đấy.”

Dohyun đang nhìn chằm chằm vào khoảng không bỗng lẩm bẩm. Wooyeon vô tình chạm phải ánh mắt của anh khiến cậu khẽ giật mình. Dohyun có ánh mắt đầy quyết tâm như một kẻ săn mồi đang chờ đợi.

“Chỉ hôm nay thôi à?”

“…”

Ánh mắt đen nhánh của Dohyun lóe lên sự sắc bén. Không biết cậu đã cảm nhận được gì, nhưng bầu không khí trở nên căng thẳng. Trước khi Wooyeon kịp mở miệng, pheromone nặng nề đã bóp nghẹt trái tim cậu.

“Vậy từ ngày mai thì sao?”

“…!”

Đột nhiên thời gian như ngừng lại. Giống như một viên đá ném vào hồ nước yên ả, một lượng pheromone nhỏ đã tạo ra trong lòng cậu những cơn sóng dữ dội. Wooyeon không dám chớp mắt và hít một hơi thật sâu.

Đó không phải là một lượng pheromone lớn, cũng không phải là cố tình gây khó khăn hay tạo áp lực cho Wooyeon. Chỉ đơn giản là do tâm trạng thay đổi, pheromone đó tự nhiên trào ra, không hơn không kém.

Tuy nhiên, chỉ với một chút pheromone như vậy đã khiến bụng Wooyeon quặn thắt. Khuôn mặt cậu trở nên tái nhợt, tim đập loạn xạ. Cảm nhận có điều bất thường, Wooyeon co người lại, nhưng pheromone đã bắt đầu cuộn trào không thể kìm lại.

“Wooyeon à.”

Dohyun hiếm khi thể hiện sự ngạc nhiên khi tiến lại gần Wooyeon. Anh rút ngắn khoảng cách và nhẹ nhàng ôm lấy vai cậu, chăm chú nhìn vào mặt cậu. Wooyeon thở hổn hển, ngẩng đầu lên, và ngay khi ánh mắt họ chạm nhau, cậu cảm nhận được điều gì đó đang sụp đổ.

“Ưm…!”

Pheromone trào ra như những cơn sóng lớn liên tục vỗ vào người Dohyun. Hương vị ngọt ngào và nồng nàn bắt đầu bao trùm không gian xung quanh. Hơi thở Wooyeon nóng hổi như lửa, vô thức lao vào vòng tay của Dohyun.

“Ôi, ưm…”

Cơ thể như không còn thuộc về mình nữa. Nhiệt độ trong bụng đang sôi sục, và ngực cậu như muốn nổ tung. Pheromone đã mất kiểm soát một cách vô tội vạ chỉ nhằm vào Dohyun.

“Ưm…”

Wooyeon chưa bao giờ trải qua cảm giác như lúc này. Dù có đến kỳ phát tình đi chăng nữa, cậu vẫn luôn giữ được lý trí. Một phần là vì cậu luôn uống thuốc ức chế đều đặn, và một phần là do dục vọng của bản thân cậu cũng không quá cao. Đây là lần đầu tiên pheromone chảy tràn ra ngoài, làm ướt đẫm ai đó.

“…Haa, ha…”

Nhưng cảm giác này thật điên cuồng. Cả ngôi nhà như bị ngập tràn pheromone của Wooyeon. Hương thơm đậm đặc đến mức cậu gần như không thể thở nổi với mùi hương của chính mình. Dù cơ thể cậu đã dính chặt vào Dohyun, nhưng cơn nóng của cơ thể vẫn không nguôi ngoai.

“…Em.”

Dohyun nhìn Wooyeon với khuôn mặt cứng đờ. Trong đôi mắt đen của anh tràn đầy ham muốn, nhưng pheromone thì không hề xuất hiện. Hơn nữa, hình ảnh dùng răng cắn môi dưới khiến Wooyeon cảm thấy như nó sẽ chảy máu bất cứ lúc nào.

“Bây giờ thì…….”

Wooyeon nâng mắt lên trước khi Dohyun nói tiếp. Máu từ môi anh bắt đầu rỉ ra. Wooyeon định đưa tay ra nhưng chưa kịp chạm tới thì đã bị anh giữ chặt.

Bỗng chốc, tầm nhìn bị lật ngược. Dohyun nắm lấy cổ tay Wooyeon và đè cậu xuống sofa. Hai tay Wooyeon bị nắm chặt, nghiêng đầu ra phía sau và thở hổn hển trong không trung. Thấy cậu không hề chống cự, Dohyun nở một nụ cười mỏng manh.

“……Hèn chi lại thấy lạ.”

Vào khoảnh khắc Wooyeon quyết định buông bỏ anh, một ý nghĩ khác cũng xuất hiện. Nếu đã quyết định buông tay, cậu ít nhất cũng muốn để lại một dấu ấn nào đó. Khác với bốn năm trước, cậu muốn có những kỷ niệm mãnh liệt để nhớ về anh.

“Thì, cứ vậy đi…….”

Dù sao cũng đã ngủ với nhau một lần, thì lần thứ hai sẽ dễ dàng hơn. Thầy cũng là Alpha, nên nếu cậu đeo bám và nài nỉ thì có lẽ sẽ không thể từ chối. Dù sao thì Alpha cũng đều giống nhau, sau đó cậu sẽ từ bỏ anh. Dòng suy nghĩ ấy đã dẫn dắt Dohyun đến khoảnh khắc này.

“Em dựa vào đâu mà làm điều này?”

Dohyun giữ chặt Wooyeon, nói với giọng ngắt quãng. Đôi môi ướt đẫm máu trông thật quyến rũ. Thi thoảng anh chớp mắt, có lẽ để cố giữ lại lý trí còn sót lại.

“Chỉ là…… tình cờ…….”

“Chỉ là tình cờ?”

Một tiếng cười trầm thấp bật ra từ Dohyun, không phải từ Wooyeon. Anh cúi đầu và lẩm bẩm bằng giọng điệu khô khốc.

“Đúng là tên hợp với tính cách.”

Wooyeon không khỏi ngạc nhiên trước việc Dohyun vẫn giữ được lý trí đến vậy. Nếu là một Alpha khác, chắc hẳn đã sớm bị cuốn theo và lao vào ngấu nghiến cậu rồi. Nhưng Dohyun thậm chí không phát ra pheromone. Dù tay anh đang nắm chặt cổ tay cậu như muốn bẻ gãy, nhưng đó cũng là cách để tự kiểm soát bản thân.

“……Tiền bối.”

Wooyeon gọi Dohyun với giọng như tiếng rên. Dohyun chớp mắt như muốn cậu tiếp tục nói. Lý trí đang yếu dần lại hiện rõ trong đôi mắt đen.

“Chúng ta…… chúng ta ngủ với nhau đi.”

“…….”

“Dù sao cũng đã ngủ một lần rồi…….”

Giọng cậu đã xen lẫn với tiếng nức nở. Cảm giác bản năng đã cảnh báo rằng có điều gì đó không ổn. Theo kế hoạch ban đầu, Dohyun lẽ ra phải mất lý trí ngay khi pheromone trào ra. Anh không nên có biểu cảm phức tạp như vậy, mà lẽ ra phải là gương mặt say đắm trong kích thích.

“Vì vậy cứ…….”

“Việc quan hệ với em ở đây không có gì đặc biệt, Wooyeon à.”

Dohyun mở miệng với giọng nói uể oải. Giọng điệu giữa các âm tiết kéo dài ra như thể đầu óc đang quay chậm.

Tiếp theo, giọng nói trầm thấp tiếp tục.

“Chúng ta chưa ngủ với nhau.”

Âm thanh cứng ngắc này thật khó mà tin rằng đó là giọng của Dohyun. Wooyeon mở to mắt và suy ngẫm lại những gì vừa nghe thấy từ anh. Dohyun cũng đang nhắc lại lời mình đã nói với Wooyeon.

“Ngày đó, chúng ta chưa ngủ với nhau.”

Bỗng chốc mọi thứ mà cậu đã dày công xây dựng đều sụp đổ. Thay vì vui mừng vì không có gì xảy ra, cậu lại cảm thấy thất vọng vì bản thân không có giá trị gì. Dohyun thấy Wooyeon thất thần, từ từ buông tay.

“Em nghĩ anh sẽ chạm vào một người đang không giữ được tỉnh táo à?”

Anh hỏi và từ từ đứng dậy khỏi sofa. Khi chạm chân xuống đất, cơ thể anh hơi loạng choạng, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng và lắc đầu. Nhìn đôi mắt mơ màng, có vẻ như pheromone đang tràn vào khiến anh chóng mặt.

“Nếu em hiểu rồi thì hôm nay…….”

“Tại sao lại nói dối?”

Wooyeon dùng tay không còn sức nắm lấy Dohyun. Hành động giữ chặt áo của cậu khiến Dohyun lùi lại với vẻ bối rối. Giống như bốn năm trước, khi từ chối lời tỏ tình của cậu.

“Biết sẽ hiểu lầm mà…… tại sao lại nói dối với em?”

Pheromone bỗng nhiên mãnh liệt thoát ra ngoài nhưng lại bởi vì lý do khác. Không chỉ đơn giản là dục vọng, mà còn là sự bất công và tủi thân. Wooyeon đã đến đây với tâm trạng và suy nghĩ như thế nào. Cậu sắp đánh mất Dohyun mà không đạt được điều gì.

Dohyun bình tĩnh đáp lại Wooyeon.

“Anh chỉ chưa nói.”

“Nếu không nói thì làm sao em biết.”

Đó là một mâu thuẫn. Trong lúc ấy, anh vẫn nắm chặt lấy Wooyeon đang loạng choạng. Wooyeon nhìn về phía anh, trong lòng nghẹn lại và nghiến răng.

“Kết cục cũng chỉ là…”

“Cũng chỉ là dối trá?”

Dohyun cắt lời, khẽ nhếch môi. Đó không phải là nụ cười chế nhạo, nhưng cũng không phải là nụ cười vui vẻ. Anh bật cười nhẹ rồi mở miệng với giọng dịu dàng quen thuộc.

“Yeon à.”

Ánh mắt giao nhau. Pheromone dường như cũng dừng lại, và hơi thở tắc nghẹn nơi cuống họng. Giọng điệu nhẹ nhàng, êm ái của anh như đang thì thầm trách móc.

“Em không nên nói điều đó.”

Wooyeon không thể nói được gì, chỉ mở to mắt nhìn. Cảm xúc lẫn lộn dâng lên khi nhìn thấy bóng dáng của anh dần xa rời. Cơn gió xuân ấm áp đang dần rời xa cậu.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 45"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. vợ DoHyun

    hihihihih

    17 Tháng 10, 2025 at 2:02 chiều
    Bình luận
  2. Người lấy lại công lý

    Trời ơi!!

    3 Tháng 9, 2025 at 4:20 sáng
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

22 Tháng 4, 2026
Chương 90 Chương 89
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)
13 Tháng 4, 2026
Run Away If You Can Novel
Run Away If You Can Novel
23 Tháng 3, 2026
Eat Me Up If You Can Novel
Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)
20 Tháng 10, 2025
kiss me if you can novel
Kiss Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
24 Tháng 7, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team